MICHAEL SULLIVAN KHÔNG QUANH QUẨN gần ngôi nhà ở phía Tây Massachusetts. Vào lúc bảy rưỡi tối hôm ấy hắn đột nhập vào ngôi nhà có mười phòng ngủ ở Wellesley, khu ngoại ô sang trọng bên ngoài Boston.
Hắn ở phía sau Melinda Steiner, người phụ nữ có cặp giò dài và cặp mông nhỏ bắt mắt, vài bước. Melinda cũng biết điều đó. Bà ta biết tỏ ra khôn khéo và, cùng lúc đó, nhã nhặn khêu gợi bằng những bước đi nhún nhảy.
Đèn vẫn sáng ở một trong những căn phòng bên ngoài hành lang phía trước rộng rãi - có tới ba ngọn đèn chùm treo tuần tự một cách tao nhã, không nghi ngờ gì nữa, Melinda hoặc người trang trí của bà ta rất có khiếu thẩm mỹ.
“Anh yêu, em đã về!” Melinda vừa gọi to vừa buông phịch chiếc túi du lịch xuống sàn nhà bóng lộn.
Không có gì bất ổn trong giọng nói bà ta. Không hề có sự hoảng sợ hay cảnh báo, không giận dữ, không gì ngoài thái độ niềm nở của người vợ.
Ả này gớm thật, Sullivan không thể không tự nhủ. May là mình không vớ phải ả.
Không một lời chào đáp lại từ căn phòng, nơi tivi đang bật. Không có lấy một giọng nói.
“Cưng à?” bà ta lại lên tiếng. “Anh có trong đó không? Anh yêu? Em về rồi. Jerry?”
Dĩ nhiên việc này hẳn phải làm thằng khốn kiếp kia ngạc nhiên. Anh yêu, em đã về! Anh yêu, em vẫn còn sống này!
Cuối cùng một người đàn ông vẻ mệt mỏi mặc chiếc áo sơ mi có sọc nhỏ nhăn nhúm, quần xà lỏn, và đi đôi tông xanh bóng xuất hiện trước cửa.
Lúc này ông ta cũng tỏ ra là một diễn viên tài ba. Hệt như chẳng có vấn đề gì xảy ra trên cả cái thế giới rộng lớn này.
Cho đến khi ông ta trông thấy Đồ tể bước tới đằng sau người vợ yêu dấu của ông ta, người mà ông ta vừa cố giết chết tại điền trang của họ.
“Ồ, em. Ai đấy hả Mel? Chuyện gì xảy ra vậy?” Jerry hỏi khi nhìn thấy Sullivan đứng ngoài hành lang.
Đồ tể rút súng ra và chĩa vào người đàn ông mặc đồ lót, nhằm vào cái ấy của lão, nhưng rồi Sullivan nhích nòng súng lên nhằm vào tim, nếu lão khốn kiếp xảo quyệt này còn có một trái tim. Giết vợ mi ư? Đây là loại động vật máu lạnh nào vậy hả?
“Thay đổi kế hoạch rồi,” Sullivan nói. “Tôi có thể nói gì với ông đây?
Mọi chuyện đảo ngược rồi.”
Người chồng, Jerry, giơ hai tay lên trời không đợi ai bảo. Ông ta cũng nhanh chóng nhận thức rõ tình thế.
“Anh đang nói gì thế? Chuyện gì vậy hả Mel? Tại sao người này lại đến nhà chúng ta? Hắn là thằng quái nào vậy?”
Một trò diễn cổ điển và thể hiện tuyệt vời.
Lúc này đến lượt Melinda, và bà ta quyết định cho thấy câu trả lời của mình.
“Anh ta là người được yêu cầu giết tôi, Jerry! Anh đã trả tiền thuê người giết tôi, anh thật đê tiện! Anh là đồ rác rưới vô giá trị, và cũng là một thằng hèn. Vì thế tôi đã trả anh ta cao hơn để lấy đi cái mạng của anh. Chuyện là như thế đấy, anh yêu ạ. Tôi đoán anh có thể gọi anh ta là sát thủ hai mang,” bà ta nói, đoạn phá lên cười vì câu cợt nhạo của chính mình.
Cả Jerry và Sullivan đều không cười. Thực ra nó cũng khá buồn cười, nhưng không đến mức phải cười hô hố thế. Hoặc có thể cách nói của bà ta không ổn, hơi quá cay nghiệt, hơi quá nhiều sự thật trong đó. Người chồng chạy bổ vào phòng tivi và cố đóng cửa lại, nhưng ngay cả điều đó cũng không dễ.
Đồ tể nhanh nhẹn chèn một chân đi bốt cao cổ vào khe cửa. Sau đó hắn huých vai vào đó, rồi theo bén gót Jerry vào bên trong.
Jerry, nhà thầu gốc, là một công tử bột dạng CEO hay CFO tầm thước, bụng phệ, đầu hói đến điỉnh. Căn phòng sực nức mùi nước hoa từ người ông ta và một điếu xì gà đang âm ỉ cháy trên chiếc gạt tàn để gần tràng kỷ. Một cây gậy chơi golf và cặp banh Titleist nằm trên tấm thảm. Là người quen lãnh đạo kẻ khác, cái gã đã thuê sát thủ giết vợ mình lúc này đang tập diễn đạt để cho thấy ông ta không hề nao núng. “Tôi sẽ trả anh nhiều hơn cô ta!” Jerry la lên. “Dù con điếm này trả bao nhiêu thì tôi cũng sẽ nâng lên gấp đôi! Tôi thề trước Chúa! Tiền đây. Nó là của anh.”
Chà - chuyện này mỗi lúc một hấp dẫn hơn đây, Sullivan nghĩ. Nó mang lại ý nghĩa mới cho trò chơi đại loại như Vượt qua thử thách - hay Hãy chọn giá đúng.
“Mày đúng là cục cứt!” Melinda hằm hè với chồng từ ngoài cửa. Sau đó bà ta lao vào vả tới tấp vào mặt ông ta. Sullivan vẫn nghĩ về nhiều mặt bà ta là một phụ nữ lạnh lùng, nhưng về một số mặt khác thì không.
Hắn lại nhìn người chồng. Sau đó hắn nhìn Melinda. Chắc chắn đây là một cặp vợ chồng thú vị.
“Tôi đồng ý với Melinda,” Đồ tể nói. “Nhưng Jerry cũng có quan điểm của ông ấy, Mel à. Có lẽ chúng ta cần có một cuộc đấu giá nho nhỏ tại đây. Các vị nghĩ sao? Nào chúng ta cùng bàn về vấn đề này như những người lớn. Không đánh nhau chửi nhau nữa.”