ĐÂY LÀ CÁCH bắt đầu cuộc sống mới của tôi, hay có lẽ chỉ là nó tiếp tục từ chuyện này sang chuyện khác. Nói chung, hôm nay khá vui vẻ và dễ chịu vì là sinh nhật của Nana, dẫu rằng bà từ chối tiết lộ số tuổi, thậm chí số thập niên kỷ niệm ngày sinh của bà.
Tôi nghĩ bà có lẽ đang ở độ tuổi mà bà muốn khoe rằng mình trường thọ, nhưng không phải như thế.
Dù sao đi nữa thì đây dứt khoát là đêm của bà, tuầnsinh nhật của bà, bà bảo vậy, và bà có thể làm mọi thứ bà muốn. Giống như vào bất kỳ ngày nào khác trong năm thôi, tôi nghĩ thầm - nhưng giữ kín điều này. Mệnh lệnh tối thượng bà ban ra là “bọn con trai” chuẩn bị bữa tối, và thế là Damon, Ali và tôi đánh xe ra chợ và tận dụng hết không gian của khoang chứa đồ. Sau đó chúng tôi dành buổi chiều đẹp để làm hai món gà quay, bánh quy, ngô luộc, đậu khô, thịt đông cà chua.
Bữa tối được dọn lên lúc bảy giờ, có cả một chai Bordeaux loại hảo hạng, cả đồ uống cho bọn trẻ. “Chúc mừng sinh nhật bà lần thứ một trăm!” tôi nói và nâng ly.
“Bà cũng có lời chúc riêng của mình,” Nana nói và đứng lên. “Bà nhìn cả nhà quây quần quanh bàn, và bà phải nói rằng bà yêu gia đình mình hơn bao giờ hết, bà cảm thấy tự hào và may mắn được là một phần của gia đình mình. Nhất là khi đã ở tuổi này. Bao nhiêu tuổi cũng được, nhưng không phải là một trăm tuổi đâu đấy nhé.”
“Hoan hô, đúng lắm,” chúng tôi tán thành và vỗ tay giống những con khỉ đồ chơi bé nhỏ có hai tấm chập cheng.
“Đây là dành cho Ali, người tự mình đọc sách, và là người có thể tự buộc dây giày như một nhà vô địch thực thụ,” Nana tiếp tục.
“Chúc mừng Ali! Mừng Ali!” tôi hòa nhịp. “Mừng con biết buộc dây giày.”
“Damon có rất nhiều lựa chọn tuyệt vời để cân nhắc trong đời. Cháu là một ca sĩ cực kỳ tuyệt vời, và là một học sinh xuất sắc - khi mà cháu chuyên tâm. Bà yêu cháu, Damon.”
“Cháu yêu bà, Nana. Bà quên NBA[1] rồi,” Damon nói.
“Bà không quên Hiệp hội Bóng rổ Quốc gia đâu.” Nana đồng tình với Damon. “Tay trái của cháu còn yếu. Hãy tập luyện với nó như một cầu thủ bóng rổ hăng hái nếu cháu muốn chơi ở cấp độ cao hơn.”
Rồi bà nói tiếp, “Cháu gái yêu của bà, Janelle, là một học sinh xuất sắc nữa, và cô bé không làm điều đó cho bà hay cho bố - cô bé làm điều đó cho chính bản thân mình. Bà tự hào nói rằng Janelle rất tự lập.”
Đoạn Nana ngồi xuống, tất cả chúng tôi hơi ngạc nhiên, nhất là tôi, vì tôi thậm chí không được đề cập tới. Tôi thậm chí không biết tôi vẫn bị bà giận cho đến bây giờ.
Thế rồi đột nhiên bà lại lên tiếng cùng nụ cười nở trên gương mặt nhỏ, gầy guộc của bà. “Ôi, bà gần như quên mất một người.”
“Alex đã có những thay đổi sâu sắc nhất trong năm nay, và tất cả chúng ta đều biết điều đó khó khăn đến thế nào đối với người đàn ông này. Alex lại làm việc và đang hết mình vì người khác. Alex cũng làm bếp tại St. A’s, mặc dù khó mà bắt anh ta vào bếp của bà được.”
“Ai nấu bữa tối nay nhỉ?”
“Bọn con trai đã làm một việc tuyệt vời, tất cả các cháu. Bà rất tự hào về gia đình ta, và bà biết bà đang nhắc lại. Alex à, bà rất tự hào về cháu. Cháu quả là một mớ rắc rối. Nhưng cháu cũng là niềm vui bất tận đối với bà. Cháu luôn là như thế. Chúa phù hộ cho gia đình Cross.”
“Chúa phù hộ gia đình Cross!” chúng tôi cùng tán thưởng.
Khuya đêm hôm ấy tôi đưa Ali đi ngủ như tôi vẫn thường làm trong thời gian gần đây, và tôi nán lại bên giường nó thêm ít phút. Thằng bé đã có một ngày bận rộn nên đặt lưng xuống là ngủ ngay.
Sau đó chuông điện thoại đổ dồn như còi báo động, tôi bật dậy và vội lao ra hành lang. Tôi giật ống nghe ra khỏi cái bệ đang rung lên.
“Nhà Cross đây,” tôi trả lời với tinh thần phấn chấn của buổi tối nay.
“Ở đây có một vụ giết người,” tôi nghe nói mà ruột thắt lại.
Tôi dừng một lát trước khi nói ra bất cứ điều gì. “Tại sao anh lại gọi cho tôi?” tôi hỏi.
“Vì ông là bác sĩ Cross, và tôi là kẻ giết người.”
❀ ❀ ❀
[1] NBA (National Basketball Association): Hiệp hội Bóng rổ Quốc gia.