Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 98
Chương 98

❊ ❊ ❊

QUAN SÁT. CHỜ ĐỢI. Ngồi không. Một lần nữa giống như ngày xưa, và lần này không đến nỗi quá tệ.

Khi tôi và Sampson ngồi cách ngôi nhà ở Montauk không đầy trăm thước, chạy dọc theo phố South Fork ở Long Island, càng lúc tôi càng thấy háo hức về khả năng sớm hạ được Đồ tể. Đồng thời, tôi không khỏi cảm thấy có điều gì đó bất ổn.

Có lẽ tôi còn biết nó không ổn ở chỗ nào: Tên sát nhân này chưa bị tóm bao giờ. Theo tôi biết thì chưa có ai tiếp cận được hắn. Vậy tại sao tôi lại nghĩ chúng tôi có thể hạ được hắn?

Vì tôi là Hiệp sĩ Giết Rồng và đã thành công với những tên giết người khác? Vì tôi đã từng là Hiệp sĩ Giết Rồng ư? Vì cuối cùng thì đời cũng công bằng, và những kẻ giết người phải bị tóm, nhất là kẻ đã sát hại vợ tôi? Mà quỷ tha ma bắt, cuộc đời chẳng hề công bằng. Tôi biết điều đó từ cái lúc Maria gục xuống và tắt thở trong vòng tay tôi.

“Cậu không nghĩ hắn sẽ quay về đây chứ?” Sampson hỏi. “Có phải cậu đang nghĩ đến chuyện đó không, bồ? Cậu cho rằng hắn lại đang chạy trốn? Cao chạy xa bay rồi chăng?”

“Không, không hẳn vậy. Vấn đề không phải là Sullivan có về đây hay không. Tớ nghĩ có lẽ hắn sẽ về. John, tớ không biết rõ cái gì đang làm tớ khó chịu. Tớ chỉ cảm thấy... Vì một lý do nào đó giống như chúng ta đang bị lừa vậy.”

Sampson nhăn mặt.

“Ai lừa? Tại sao lại lừa?”

“Buồn thay, tớ lại không biết câu trả lời cho cả hai câu hỏi hợp lý này.” Lúc đó, là một cảm giác kỳ lạ tự đấy lòng. Tuy nhiên, chỉ là cảm giác thôi. Một cảm giác quen thuộc của tôi. Thường là đúng, dẫu không phải luôn luôn, không phải bất cứ lúc nào.

Khi mặt trời bắt đầu lặn và trời trở nên lạnh hơn, tôi nhìn thấy vài người đi câu điên khùng chỗ mép biển phía dưới kia. Từ lùm cây, chúng tôi có thể nhìn thấy mặt nước. Họ mặc bộ đồ đi câu cao đến ngực, và vào thời gian này chắc là họ đi câu cá sọc dưa. Giỏ mồi và lao săn cá buộc vào hông, và có một người đem theo một chiếc đèn thợ mỏ trông kỳ quái được cột vào chiếc mũ lưỡi trai của cầu thủ hiệu Red Sox. Gió thổi rất mạnh, và càng lộng gió thì thả câu càng tốt - ấy là tôi nghe nói thế.

Tôi chợt nghĩ rằng Sampson và tôi cũng đang đi câu, đi câu bất kỳ thằng bất lương vứt đi nào ẩn náu dưới mặt nước. Và trong lúc chúng tôi quan sát cái hoạt động trông có vẻ vô hại dưới dải đất ven bờ thì một người đi câu trượt chân ngã xuống dưới làn sóng và rồi lại bò lên để giữ thề diện. Nước biển hẳn là rất lạnh.

Tôi hy vọng điều đó không xảy ra với Sampson và tôi đêm nay.

Lẽ ra chúng tôi không nên có mặt ở đây như thế này - nhưng chúng tôi lại ở đây mất rồi.

Và chúng tôi đã bị lộ, phải vậy không?

Và tên sát thủ này là một trong những tay rắn mặt nhất mà tôi từng đối mặt. Có lẽ Đồ tể là cừ nhất.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.