TÔI ĐÃ NHẦM. Tôi không chết đêm hôm ấy bên ngoài ngôi nhà của Đồ tể, dù tôi không thể nói chính xác rằng tôi đã tránh được một viên đạn khác.
Tôi bị bắn khá nặng, và một tháng tiếp theo tôi phải điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Massachusetts ở Boston. Michael Sullivan ngả đầu chào, nhưng sau đó Sampson đã bắn hắn hai phát vào ngực. Hắn chết ngay tại đó, trước nhà mình.
Tôi không hối tiếc. Tôi không thương cảm cho Đồ tề. Và như vậy chắc chắn là tôi đã không thay đổi nhiều như tôi mong đợi, nghĩa là ít nhất tôi vẫn còn là Hiệp sĩ Giết Rồng.
Hồi này, gần như sáng nào cũng vậy, sau khi thăm bệnh nhân, tôi lại có một buổi điều trị với Adele Finaly. Cũng như những người khác, chị giúp đỡ tôi rất nhiều. Một lần tôi kể cho chị nghe về vụ đấu súng cuối cùng tại nhà của Sullivan, và tôi đã muốn có được cảm giác thỏa mãn khi trả được thù và thực thi công lý, nhưng lại không cảm thấy thế. Adele nói chị hiểu, nhưng không hề đồng tình chút nào với Sullivan, và cả tôi nữa. Cả tôi và chị đều hiểu rõ những mối liên quan rõ ràng giữa Sullivan và tôi. Rồi một trong hai chúng tôi đã chết ngay trước mặt gia đình hắn.
“Hắn bảo tôi hắn không giết Maria,” tôi tiết lộ cho Adele trong buổi khám.
“Thế à, Alex? Anh biết hắn là kẻ nói dối mà. Một kẻ tâm thần. Sát nhân. Tàn ác. Đê tiện.”
“Phải, tất cả, và còn hơn thế nữa. Nhưng tôi nghĩ là tôi tin hắn. Tôi tin. Tôi chỉ không hiểu điều đó nghĩa là thế nào. Một bí ẩn nữa cần làm sáng tỏ.”
Trong một buổi điều trị khác chúng tôi nói về chuyến du ngoạn bằng ôtô của tôi đến Wake Forest, Bắc Carolina, phía Bắc Raleigh. Tôi lái chiếc xe mới R350, chiếc xe gia đình, chiếc xe địa hình. Tôi xuống đó để gặp Kayla Coles, để tâm sự với nàng, để nhìn vào mắt nàng khi nàng nói chuyện với tôi.
Kayla rất khỏe, cả về thể chất lẫn tinh thần, và bảo rằng nàng thích cuộc sống dưới đó hơn nàng tưởng. Nàng bảo tôi nàng đang ở Raleigh. “Có rất nhiều người ở mạn Bắc Carolina này cần được giúp đỡ, Alex ạ,” nàng nói. “Và chất lượng cuộc sống, ít nhất là đối với em, tốt hơn ở Washington. Cứ ở đây một thời gian mà xem.”
“Có phải đó là một lời mời của Kayla gửi đến anh không?” Adele hỏi, sau một hồi cả hai cùng im lặng.
“Có lẽ thế. Một lời mời mà cô ấy biết tôi sẽ không nhận lời.”
“Bởi vì?”
“Bởi vì ư? Vì... tôi là Alex Cross,” tôi đáp.
“Và điều đó sẽ không thay đổi, phải không? Tôi chỉ hỏi vậy thôi. Không phải với tư cách là một bác sĩ chuyên khoa đâu nhé, Alex, mà với tư cách là bạn anh.”
“Tôi cũng không biết liệu có phải thế không. Tôi muốn thay đổi cuộc đời mình một chút. Đó là lý do tôi đến đây. Ngoài ra còn một sự thật là vì tôi cũng muốn tán gẫu với chị nữa. Được thôi, câu trả lời là không, tôi sẽ không thay đồi nhiều đến vậy.”
“Vì anh là Alex Cross?”
“Phải.”
“Tốt,” Adele nói. “Đó là một khởi đầu. Và Alex này...”
“Chị bảo sao?”
“Tôi cũng thích tán gẫu với anh mà. Anh thật đặc biệt.”