SULLIVAN GIẤU MỘT CHIẾC XE trong rừng, chắc là để chuẩn bị cho một cuộc thoát hiềm như thế này. Tôi lấy tư thế và bắn một, hai, ba phát vào kính chắn gió của cabin.
Nhưng Đồ tể tiếp tục lao đến!
Đó là một chiếc xe mui kín màu đen. Bỗng nhiên nó giảm tốc độ. Tôi đã bắn trúng hắn chăng?
Tôi chạy tới, vấp phải một tảng đá và chửi thề rõ to. Tôi không nghĩ đến việc phải làm gì, không nên làm gì, mà chỉ nghĩ vụ này phải kết thúc.
Rồi tôi thấy Sullivan ngồi sừng sững trong xe - và hắn phát hiện ra tôi đang tiến về phía hắn. Tôi nghĩ tôi có thể thấy miệng hắn nhếch mép cười khinh bỉ khi hắn nâng khẩu súng ngắn lên. Tôi chúi đầu xuống ngay khi hắn bắn. Hắn bóp cò lần nữa, nhưng tôi đã nằm ngoài tầm ngắm của hắn vài ly.
Chiếc xe lại bắt đầu di chuyển, tiếng động cơ gầm rú. Tôi nhanh chóng nhét súng vào bao và để hắn lướt qua tôi; sau đó tôi rúc vào ngăn hành lý. Tôi bám lấy hai bên thành xe và giữ chặt lấy, mặt tôi áp vào tấm kim loại lạnh lẽo.
“Alex!” tôi nghe thấy Sampson hét to ở phía sau. “Bắn đi!”
Tôi không làm được - không thể làm được.
Sullivan tăng tốc, nhưng có quá nhiều cây và đá tảng nên hắn không thể đi nhanh được. Chiếc xe đâm phải một tảng đá và chồm lên cao; cả hai bánh trước chồm khỏi mặt đất. Tôi gần như bị ném ra phía sau, nhưng không biết làm thế nào mà tôi vẫn bám được.
Sau đó Sullivan hãm phanh. Kít! Tôi ngước lên.
Từ ghế trước hắn ngoảnh lại nhìn. Chúng tôi nhìn nhau trong một thoáng, chỉ cách có năm bộ, không hơn. Tôi có thể thấy máu đẫm một bên mặt hắn. Hắn đã trúng đạn, có lẽ là một trong những phát đạn của tôi bắn qua kính chắn gió.
Khẩu súng của hắn một lần nữa giương lên, và hắn bóp cò trong khi tôi nhảy ra khỏi đuôi xe. Tôi rơi xuống nền đất cứng và tiếp tục lăn tròn.
Tôi bò bằng đầu gối. Rút súng ra và chĩa vào chiếc xe.
Tôi bắn hai loạt qua cửa bên. Tôi hét lên với Sullivan - Đồ tể - là thằng quái nào cũng được. Tôi muốn hắn phải chết, và tôi muốn là người làm việc đó.
Vụ này phải kết thúc.
Ngay tại đây, ngay lúc này.
Kẻ chết.
Người sống.