CÓ LẼ NÓ ĐÂY RỒI. Đoạn cuối chặng đường dài và quanh co kể từ vụ sát hại Maria.
Sampson và tôi đi theo Cao tốc Long Island tới Bang Phía Bắc, tới tận điểm chót của Long Island. Chúng tôi đi theo Đường Hai Bảy và cuối cùng tìm được làng Montauk, ngôi làng cho đến thời điểm đó chỉ là một cái tên tôi đã nghe và đôi khi đọc về nó. Nhưng đó là nơi, theo lời Anthony Mullino, Michael Sullivan và gia đình hắn lẩn trốn. Đoán chừng là họ vừa mới đến đó hôm nay.
Sau hai mươi phút lùng soát những con đường phụ xa lạ, chúng tôi tìm được ngôi nhà. Khi chúng tôi tìm đến cái địa chỉ cho trước, có hai thằng bé đang ném một trái bóng có vẻ quá căng trên khoảng đất nhỏ bãi cỏ trước nhà. Những đứa trẻ tóc vàng trông đặc dân Ailen. Những vận động viên khá cừ, nhất là đứa bé nhất. Tuy thế, sự hiện diện của bọn trẻ có thể làm tình hình sẽ phức tạp hơn nhiều.
“Cậu nghĩ hắn có nhà không?” Sampson hỏi khi tắt máy xe. Chúng tôi cách ngôi nhà ít nhất là một trăm thước, khá khuất tầm mắt và an toàn.
“Mullino nói hắn đi suốt. Nhưng giờ chắc hắn đang ở đây. Bọn trẻ cũng khá lớn rồi. Còn một đứa lớn hơn nữa, Michael Con.”
Tôi nheo mắt để nhìn rõ hơn. “Chiếc xe đỗ trên đường vào nhà có biển số Maryland.”
“Chắc chắn không phải là trùng hợp. Sullivan phải sống ở đâu đó tại Maryland trước khi hắn và cả nhà chạy trốn lần này. Có vẻ như hắn đã lảng vảng quanh DC. Chuyện này giải thích cho những vụ cưỡng hiếp ở đó. Các tình tiết bắt đầu lộ ra cùng nhau.”
“Con hắn chưa gặp chúng ta bao giờ. Hy vọng là Sullivan cũng vậy. John này, cứ làm theo cách đó đi.”
Chúng tôi lái xe đi, và Sampson đỗ lại cách đó hai dãy phố; sau đó chúng tôi lấy súng trường và súng ngắn ra khỏi cốp xe. Chúng tôi lần vào lùm cây phía sau một dãy nhà giản dị, nhưng nhìn được ra biển. Bên trong ngôi nhà gia đình Sullivan sống tối om và đến lúc này chúng tôi vẫn chưa thấy có thêm ai khác.
Không có Caitlin Sullivan, không có Michael Sullivan, hoặc nếu có trong nhà thì họ cũng ở xa cửa sổ. Được đấy. Ngoài ra tôi còn biết Sullivan là một xạ thủ súng trường.
Tôi ngồi xuống tựa lưng vào một gốc cây, co ro trước cái lạnh, súng giắt trong vạt áo. Tôi bắt đầu xem xét cách nào hạ Sullivan mà không làm hại tới gia đình hắn. Vấn đề là, có thể làm được điều đó không? Lát sau, tôi lại bắt đầu nghĩ về Maria. Có phải cuối cùng tôi sắp làm sáng tỏ được vụ sát hại nàng không? Tôi không biết chắc, nhưng có cảm giác vậy. Hay đó chẳng qua chỉ là mơ hão?
Tôi lấy ví và rút ra một tấm hình đã cũ ra khỏi ngăn nhựa trong. Tôi vẫn nhớ nàng từng ngày. Trong ký ức tôi, Maria mãi mãi ở tuổi ba mươi, phải không? uổng phí một đời người.
Nhưng giờ nàng đã đưa tôi đến đây, đúng không? Chứ làm gì còn lý do nào khác khiến tôi và Sampson phải đơn thương độc mã lặn lội tới đây để tóm Đồ tể?
Vì chúng tôi không muốn bất kỳ ai biết chúng tôi sẽ làm gì với hắn.