KHI LÊN ĐẾN TẦNG HAI, tim hắn đập nhanh hơn rất nhiều, tiếng rên rỉ và và âm thanh hỗn tạp của chiếc giường trở nên to hơn, và bất giác hắn nở nụ cười.
Ý nghĩ kỳ quặc. Hắn nhớ tới một cảnh trong bộ phim Sideways, đã làm hắn phì cười vào lúc đó. Cái thằng thấp hơn, vốn dĩ là một con ma men, muốn tìm lại bằng được chiếc ví của một thằng ngu khác, và hắn phải lẻn vào một phòng ngủ, nơi hai vợ chồng thuộc tầng lớp hạ lưu béo múp đang động dục như những con heo trong chuồng. Cảnh này khá hay - vui nhộn, và hoàn toàn bất ngờ. Giống những gì sẽ diễn ra ở đây. Dù sao cũng là với hắn.
Vì thế hắn rẽ quành qua cái góc và nhòm vào phòng ngủ, hắn tự nhủ, Ngạc nhiên chưa, cả hai đứa mày sẽ phải chết.
Người đàn ông và người phụ nữ khá sung sức. Rắn chắc và khỏe mạnh, cặp hông nhỏ hấp dẫn. Một cặp khá gợi tình. Nụ cười nở trên mặt họ.
Có vẻ như họ thích nhau, nó khiến cho cuộc giao hoan trở nên mỹ mãn. Có lẽ họ yêu nhau. Dứt khoát họ tỏ ra thích tình dục, một sự tập luyện có lợi và ngọt ngào. Thằng bố tóc vàng làm tới số và Melinda dường như khoái cái cách bạo liệt đó. Toàn bộ cảnh này đúng là kích dục. Melinda đeo đôi tất chân màu trắng khiến Sullivan rất muốn nhập cuộc. Bà ta làm điều đó cho gã kia hay cho chính bà ta? Hắn tự hỏi. Sau khoảng một phút quan sát, hắn đằng hắng. E hèm, e hèm. Nghi lễ trong phòng làm tình.
Đang dính vào nhau cặp nhân tình vội rời ra, chẳng dễ dàng gì vì mới chỉ một phần nghìn giây trước đó họ còn khóa chặt vào nhau trong tư thế xoắn quẩy.
“Chà ... hai vị!” hắn nói và mỉm cười khoái trá như thể hắn đang đi điều tra các vụ ngoại tình hay đại loại thế. “Thực sự khá đấy. Tôi thực sự ấn tượng đấy.”
Thực ra hắn có phần cảm tình với cả hai người, đặc biệt là quý bà Mel này. Không nghi ngờ gì nữa, bà ta đẹp so với tuổi của mình. Một cơ thể hấp dẫn và gương mặt - gương mặt thật dễ thương, hắn nghĩ. Thậm chí hắn còn thích cả cái cách bà ta không che thân và nhìn thẳng vào hắn, như thể Anh nghĩ anh đang làm cái chết tiệt gì ở đây hả ? Đây là nhà tôi, chuyện riêng của tôi, chẳng việc quái gì đến anh, dù anh có là thằng cha căng chú kiết nào đi nữa. Cút đi!
“Bà là Melinda Steiner, đúng không?” hắn vừa hỏi vừa chĩa súng vào bà ta, nhưng ở một mức độ không đe dọa. Sao lại phải đe dọa, phải làm họ sợ hơn những gì hắn phải làm? Hắn không định trừng phạt hai người này. Họ không phải là Mafia, họ không đến truy đuổi hắn hay gia đình hắn.
“Phải, tôi là Melinda Steiner. Anh là ai? Anh muốn gì ở đây?”
Rõ ràng là bà ta nổi cáu nhưng trông chẳng đáng ghét chút nào. Chết tiệt, đây là nhà bà ta, và bà ta có quyền biết hắn đang làm gì ở đây.
Hắn bước nhanh vài bước vào phòng và...
Bòm!
Bòm!
Hắn bắn vào cổ họng và vào trán người đàn ông tóc vàng, và gã lăn ra khỏi giường rơi xuống tấm thảm kiểu Anh-điêng trên sàn. Hết phải giữ cơ thể cường tráng để sống dai hơn nhé.
Melinda đưa cả hai tay lên miệng và hổn hển. “ôi lạy Chúa.” Nhưng bà ta không la hét, điều đó nói lên rằng vụ này chủ yếu là tình dục. Họ xoắn với nhau, nhưng không hề yêu nhau, thậm chí cũng chả thân thiết. Nhìn mặt bà ta lúc này hắn thậm chí không hề nghĩ rằng bà ta thích người tình tóc vàng nhiều lắm.
“Tốt, Melinda. Bà phản ứng nhanh đấy. Hắn không hề cảm thấy gì sất. Không chút đau đớn. Tôi hứa đấy.”
“Anh ta là kiến trúc sư của tôi,” bà ta nói, đoạn nhanh chóng bổ sung, “tôi không biết vì sao lại nói với anh điều đó.”
“Bà chỉ căng thẳng thôi. Ai không thế chứ? Hẳn bà cũng đã biết chắc rằng tôi đến đây để giết bà, chứ không phải người tình quá cố của bà.” Hắn đứng cách người phụ nữ khoảng ba bộ, và mũi súng của hắn chĩa đúng về phía tim bà ta. Tuy nhiên bà ta có vẻ khá tự chủ - rất ấn tượng đối với hắn. Loại đàn bà của Sullivan. Lẽ ra bà ta phải là thủ lĩnh của Mafia mới đúng. Có lẽ Sullivan sẽ để cử bà ta vào công việc này. Hắn dứt khoát là khoái bà ta, và hắn nảy ra một ý nghĩ bất ngờ rằng hắn không thích chồng bà ta lắm. Hắn ngồi xuống giường, súng vẫn chĩa về phía Melinda - thực ra là vào núm vú trái của bà ta.
“Mel, việc là thế này. Chồng bà cử tôi đến đây giết bà. Ông ta trả 75.000 đôla,” hắn nói. “Tôi sẽ ứng biến được, nhưng bà có cơ hội sử dụng được tiền của mình không? Có lẽ chúng ta sẽ thỏa thuận được. Đấy có phải là một lựa chọn không?”
“Phải,” bà ta đáp. “Đúng vậy.” Chỉ có thế.
Một hợp đồng được nghĩ ra sau đó vài phút, và thù lao của hắn tăng gấp bốn lần. Đời này thật lắm kẻ điên - nên không có gì ngạc nhiên khi Những bà nội trợ kiểu Mỹ lại nổi tiếng đến thế, hắn không khỏi nghĩ vậy.