Rachel tắm rửa trong phòng tắm nhà Felix, cảm thấy thật dơ bẩn và rẻ tiền. “Mình thật tệ!” Cô tự nhủ.
Một bóng đen phủ lên tấm rèm nhà tắm.
Cô giật tấm rèm nhà tắm ra thì thấy Felix ngồi trên bệ toilet. Cô kéo mạnh tấm rèm lại, vặn vòi nước nóng, áp đầu vào tường cho tới khi toàn thân sắp chín nhừ.
Trong bếp, Felix đã pha sẵn trà Ô Long trong cặp cốc điêu khắc của Trung Quốc mà họ lượm được trong một buổi bán hàng giảm giá. Họ thích sục sạo khắp các buổi bán hàng, thích cảm giác cùng nhau ôm về mấy thứ tuềnh toàng như thế.
Felix đưa cho cô một cốc trà, cô mím đôi môi lại đặt trên viền cốc và vùi đầu vào ngực anh chàng. Anh chàng ôm trọn lấy cô trong cánh tay dài rắn chắc của mình, Rachel cảm thấy nó như đủ dài để quấn quanh cô hai vòng vậy. Cô thở dài, chờ đợi anh chàng hỏi về chuyện tối nay, chờ anh chàng hỏi chi tiết nhưng thực lòng cô không muốn nói về nó. Và anh chàng cũng không hỏi. Cô trân trọng điều này. Nếu đổi lại là những gã khác, họ sẽ hỏi han dồn dập để cô trải lòng ra và họ sẽ giúp cô gánh bớt những phiền muộn, đưa ra biện pháp giải quyết vấn đề, đóng vai những gã đàn ông tốt luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu, để che giấu mục đích thật sự là xoa dịu cô, sau đó dẹp mấy vụ lo lắng ra sau chỉ để đưa cô lên giường.
Felix thì không. Anh chàng chỉ giữ im lặng. Cái lạnh từ dưới sàn ngấm qua đôi tất mỏng của Rachel làm cô nhón chân đứng lên bàn chân khổng lồ của Felix. Felix ghì lấy cô sát hơn vào ngực anh chàng, lúc này cô thực muốn anh chàng nói gì đó. Cô thích những người đàn ông trầm lặng. Giống như cha cô vậy, một con người rất ít nói. Đôi khi cha cô chìm sâu trong im lặng và nhìn cô như thể ông chuẩn bị thú nhận một chuyện kinh khủng nào đó, một sự thật tồi tệ mà ông đã cố giấu trong suốt bao nhiêu tháng năm, nhưng sau đó luôn nói điều gì đó vô thưởng vô phạt, kiểu như là: “Tối nay chúng ta đi ăn pizza nhé?”
“À...,” Felix mở lời, rõ ràng anh chàng cảm nhận được cô đang không thoải mái. “Vụ thâm nhập vào lòng địch thế nào rồi em?”
Cô ngẩng mặt ngước nhìn Felix và cảm thấy một tia tự tin lóe lên trong người. “Em đã làm tốt. Em nghĩ vậy. Nhưng. Chúa ơi! Thật hồi hộp. Em không thấy Mandy mà lại gặp phải mấy gã thích nổ. Em đã phải tới buổi họp mặt ở những địa điểm khác, xem Mandy có xuất hiện không.” Cô thò tay vào túi lấy ra chiếc iPhone. “Em đã chụp lại danh sách đây, để kiểm tra và so sánh.”
“Em giống như một Lara Croft ngoài đời thực vậy.”
“Đừng có so sánh em với mấy nhân vật trong trò chơi rẻ tiền của anh chứ!” Cô rùng mình. Mặc dù cả người cô đang rất nóng sau khi tắm xong và đang khoác chiếc áo choàng bông trên người, nhưng bên trong cơ thể cô lại lạnh lẽo như băng vậy. Chút trà nóng giúp người cô ấm lại. Cô hớp một ngụm trà. Cảm nhận nước trà chảy qua cuống họng và xua tan cái lạnh từ trong ra ngoài.
Cô tách khỏi Felix, đi tới đi lui, thuật lại cho anh chàng cuộc gặp gỡ, tất cả những điều không hay xảy ra và sự hào hứng với vai trò của bản thân. Cô kể cho anh chàng nghe tất cả về Tóc Tím.
“Lạ thật!” Cô nói. “Ả ta tìm cách biến mình thành một thành viên của cả nhóm, như kiểu ả là điệp viên đang cố lôi kéo dụ dỗ em. Trong khi ở đó em mới chính là gián điệp.”
“Em phải cẩn thận đấy! Ngoài kia nhiều chuyện điên khùng lắm. Anh nghĩ chúng ta nên gọi cho ba em.”
“Em sẽ không gọi tới khi em giải quyết xong mọi thứ; ba em kiểu gì cũng sẽ nổi đóa lên vì em tự làm mọi việc một mình.”
Cô ngồi vào lòng Felix, quàng một tay quanh cổ anh và vuốt ve đôi má lởm chởm râu ria đã lâu chưa cạo. “Trong buổi họp tới, mong là em sẽ gặp Mandy, nếu không chuyện này sẽ đi vào ngõ cụt.”
“Sao ba em lại phải theo đuổi một câu chuyện sẽ đi vào ngõ cụt?”
“Không phải lúc nào cũng có biển báo kiểu: Đây là ngõ cụt, đừng đi vào. Với lại anh sẽ luôn học được một điều gì đó kể cả từ những suy luận sai lầm mà.” Cô véo má anh.
Anh đỏ mặt. “Anh chỉ là một kẻ tầm thường.”
“Dần dần anh sẽ khác thôi, Watson.” Cô hôn lên trán anh. “Pizza anh nhé?”