22 tháng 10 năm 2011.
Frank Rath quăng một đầu sợi thừng qua xà ngang nhà kho, buộc đầu còn lại vào cái cọc móc đóng xuyên qua chân con vật xấu số đã được moi ruột sạch sẽ và kéo mạnh, máu nóng bốc hơi trên thân thể anh trong cái lạnh tháng mười.
Cảm giác đau đớn chợt bùng nổ, xuyên qua lưng dưới của Rath như thể nơi đó vừa bị rìu chém phải khiến anh phải quỳ sụp xuống. Xác hươu vừa được kéo lên ngay lập tức đổ rầm vào cái vũng máu đặc sệt còn đọng trên mặt đất đóng băng.
Rath giữ nguyên tư thế hiện tại, chầm chậm thở ra từ mũi, miệng lẩm nhẩm đếm từ mười về một. Erector spinae - cơ dựng cột sống, anh học được khá nhiều tiếng Latin ghi trên mô hình cơ thể người ở phòng khám của bác sĩ Rankin - nơi anh đã dành hết thời gian trong mùa thu vừa qua.
Điện thoại rung lên trong túi sơ mi. Hy vọng là Rachel, Rath nghĩ. Đã bảy tuần rồi, bảy tuần đằng đẵng mà Rath phải làm quen với nỗi cô đơn đang chiếm lấy trái tim anh kể từ khi con bé đi tới bang Johnson chuẩn bị cho học kỳ đầu tiên của năm. Căn nhà trở nên lạnh lẽo và thiếu sức sống, không có tiếng máy sấy ong ong khi Rachel sấy tóc mỗi sáng, không có tiếng thông báo có tin nhắn mới lặp đi lặp lại từ chiếc điện thoại để quên trên mặt bàn ăn.
Rath đưa tay với lấy điện thoại nhưng cơn đau đục khoét khắp cơ thể kéo anh sụp xuống, duy trì tư thế nghiêng xương chậu. Bác sĩ Rankin đã giới thiệu anh đến một tay chuyên gia về xương khớp nhìn hơi có vẻ khùng khùng, và kết quả là anh đến phát rồ lên được với một chế độ luyện tập như một nghệ sĩ uốn dẻo với toàn các tư thế dãn cơ kỳ quái đáng xấu hổ. Rath cảm thấy như mình sắp nôn mửa đến nơi vậy: mấy động tác căng cơ là dành cho mấy quý bà giàu có uốn éo với nhau trong phòng tập xông hơi ngập trong âm nhạc chứ không hề phù hợp với cánh đàn ông cả năm mới vươn người được một lần lên trên tủ chén lấy mấy thanh sô-cô-la Pop Tarts và chai Lagavulin 16. Cố đứng thẳng lên, môi Rath bật ra tiếng rên rỉ.
Rath không sợ đau, cái chính là cơn đau xuất hiện gần như chẳng có nguyên nhân rõ ràng gì cả. Đơn giản là một buổi sáng nọ, anh thức dậy với cảm giác đau đớn như ai đó khoan thủng một lỗ trên lưng anh và dùng tay bóc lớp gân cơ khỏi sống lưng vậy.
Cúi nhìn xuống con hươu, anh phải treo nó lên - Rath nghĩ. Giải quyết xong con hươu anh sẽ đi kiếm một vại bia... hoặc là ba.
Điện thoại của Rath lại rung lên, Harland Grout.
Gã này là một tay mới, mới cứng luôn, đội trưởng đội điều tra trực thuộc lực lượng cảnh sát ít ỏi ở Canaan. Kẻ bơ vơ này là cạ cứng trong đội ném phi tiêu của Rath, mà quan trọng hơn, hắn có một cái lưng khỏe mạnh cực kỳ thích hợp để treo mấy con hươu chết.
Rath nhấc máy. “Grout, anh đang cố treo con hươu lên mà không được. Cậu có muốn có một cơ bụng sáu múi gợi cảm thì qua...”
“Có một chiếc xe hơi, ở chỗ đường 50.” Grout nói.
“Với cái thông tin ở mức độ chi tiết như thế cộng thêm 20 đô la Canada, cậu chỉ có thể tận hưởng một màn múa thoát y ở quán The Dirty Girls vùng Richelieu bên kia biên giới thôi.”
“Ờ,” Grout nói, Rath nghe thấy giọng cậu ta cứng lại, thoáng chút mỉa mai làm anh có cảm giác hối hận vì câu nói đùa hấp tấp của mình.
“Có chuyện gì?” Rath hỏi trong lúc bước ra ngoài, ngả người vào bên cạnh chiếc ô tô Scout đời 74 trông cũ rích như đồ từ thời tổng thống Lincoln vẫn chỉ là đảng viên quèn của đảng Whig.
“Cái xe nhìn có vẻ như bị bỏ lại.” Giọng Grout ngừng lại chờ cho tiếng rè rè do tín hiệu yếu qua đi. Ở chỗ anh, ngay gần biên giới, trong vòng bán kính năm ngàn dặm xung quanh chẳng có một cái cột phủ sóng di động nào cả. Chúa phù hộ Vermont hoặc không. “Chiếc xe là của con gái của em họ đằng vợ tôi!”
“Chết tiệt!” Rath bật ra tiếng chửi thề, anh đã sớm từ bỏ việc hình dung ra cái mối quan hệ gia đình loằng ngoằng Grout vừa nhắc tới - cháu gái của vợ, đó là tất cả những gì anh cần biết.
“Con bé mới 16.”
“Khỉ thật!” Rath lại chửi thề lần nữa. “Cậu có nghĩ rằng có chuyện gì đó đã xảy ra?”
Có chuyện gì đó đã xảy ra, cái cách nói giảm nói tránh nhảm nhí cho một cái hình ảnh không lấy gì làm dễ coi ngay lập tức “nhảy” ra trong đầu Rath ngay khi anh vừa nghe tin về một cô bé mất tích.
“Khó nói lắm,” Grout nói. “Vừa mới nhận được cuộc gọi trên xe. Khi tôi gọi cho mẹ con bé, cô ấy rất lo lắng vì đã không thể liên lạc nhiều ngày nay rồi. Cô ấy muốn tôi đi tìm.”
“Sao lại gọi cho tôi? Con bé là trẻ vị thành niên, cậu hoàn toàn có thể điều tra thẳng vụ này mà.”
“Con bé đã chấm dứt sự giám hộ của người giám hộ.”
“Khỉ gió!” Rath lại bật ra tiếng chửi thề, anh sắp không còn câu nào để mà chửi nữa rồi, rõ ràng sau đợt này anh phải tìm cách mở rộng số lượng từ ngữ chửi rủa của mình.
Theo đúng luật, một vụ án người trưởng thành mất tích thường phải chờ đủ bảy mươi hai giờ mới có thể chính thức đưa vào điều tra, trừ khi có bằng chứng rõ ràng. Thêm nữa, theo luật của Vermont, một cô bé đã được giải phóng khỏi sự giám hộ sẽ được coi là người trưởng thành dù cô bé mới mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi vẫn chỉ là trẻ vị thành niên, và trong mắt một người trưởng thành, cô bé chỉ có thể là một đứa trẻ, không hơn. Nếu anh nhìn cô bé bằng ánh mắt khác, vậy hoặc là anh là một kẻ hoang tưởng, hoặc anh là một kẻ biến thái đồi trụy.
“Tôi đang trên đường đến đó.” Grout nói. “Hiện tại theo tất cả những thông tin đã biết, chiếc xe không có gì khả nghi, khả năng là con bé gặp phải một gã trai, hoặc cô gái nào đó trên đường, hoặc gì đó. Sonja đã trên đường tới hiện trường rồi - hi sinh một buổi chiều thứ bảy để đâm đầu vào vụ này. Tôi phải nhờ cô ấy dù hôm nay là ngày nghỉ. Đương nhiên điều này cũng chả đúng luật một chút xíu nào nhưng sếp Barrons đang nghỉ ba ngày đi câu cá ở tuốt tận Bahamas, và...”
“Lão ngố này!” Rath nói. Có thể nói Barrons là đàn anh của Rath kể từ khi Rath phục vụ trong lực lượng cảnh sát bang hồi năm 1990. Barrons là một sĩ quan tuyệt vời và một tay câu cá cự phách. Rath vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ Barrons, không biết vì điều nào trong hai điều trên, có lẽ là cả hai.
“Vì vậy,” Grout tiếp tục, “Về cơ bản thì tôi đang lạm quyền, sau vụ này lão Barrons hoàn toàn có thể băm tôi ra làm mắm sau khi đi nghỉ về. Cô bé là người trong gia đình, nếu tôi tỏ vẻ thiên vị, lợi dụng của công vì mục đích cá nhân rồi phát hiện ra việc con bé mất tích chỉ là trò đùa thì coi như xong, tiền đồ của tôi sẽ ‘tối như chị Dậu’, ngay khi có vẻ sắp được tăng lương và lên chức.”
“Luật với chả lệ!” Rath làu bàu. Vụ lên chức nào nhỉ? Nếu Grout mà quan tâm đến việc thăng tiến trong cái ngày này thì cậu ta đã làm theo lời khuyên của Rath từ vài năm trước và nhập hội mấy tay cớm tuần tra liên bang, và càng không nên gọi điện nhờ Rath giúp. Grout cần tự tay nắm quyền và làm mọi việc. Giờ này còn suy đi nghĩ lại cái khỉ gì nữa! Giữa quy định và lựa chọn làm điều đúng đắn, Rath luôn chọn điều thứ hai. Anh biết rằng nếu muốn giúp đỡ Grout và cả cứu vớt sự nghiệp tay này nữa, anh phải khiến cho Grout nhìn rõ tình hình hiện tại và chọn một trong hai con đường: làm dịu tính tình lão Barrons hoặc bị cơn giận của lão đốt thành tro.
Thế nhưng, có một cô bé đang mất tích. Điều đó quan trọng hơn bất kỳ sự nghiệp nào.
“Tôi cần anh giúp!” Grout nói. “Kể cả khi việc điều tra này chuyển thành chính thức thì nó vẫn chỉ là một vụ nhỏ với mức độ ưu tiên thấp, trừ khi nó biến thành một thứ gì đó khác.”
Một thứ gì đó khác.
Ánh mặt trời liếm lên lớp tuyết rơi đêm qua, tuyết tan thật nhanh, nước nhỏ xuống từ nóc nhà kho đập tang tang lên mấy tấm tôn gỉ sét cũ kĩ có lẽ đã nằm bên kho tuốt từ hồi kỷ băng hà.
Rath châm điếu xì gà và rít một hơi, tất cả những gì anh nhận được là những đầu ngón tay run rẩy và một cái mũi lạnh đến tê cóng. Giờ anh phải quay lại làm nốt việc đã.
Màn hình điện thoại sáng lên - thêm một cuộc gọi: Stan Laroche. Không buồn nhấc máy, Rath tiếp tục cuộc điện thoại với Grout:
“Chiếc xe đang ở đâu?”
Nhận được vị trí cụ thể, Rath tiện tay búng điếu xì gà vào trong đụn tuyết. Tiếng “xì” vang lên và điếu xì gà tắt ngóm. Anh cúp máy và quay đầu nhìn về con hươu trên sàn: “Không phải hôm nay rồi, anh bạn.”
Anh đóng sầm cửa nhà kho, phải đề phòng lũ sói đồng cỏ hay lởn vởn quanh đây khi trời tối, Rath có linh cảm rằng mình sẽ không thể nào rảnh rang trước khi trời tối.
Ở trong bếp, cơn đau âm ỉ vẫn đang gặm nhấm chỗ cơ sau lưng Rath. Anh xoa hai bàn tay đầy xà phòng Lava. Nước chảy xuống mang theo lớp bọt hồng hồng lẫn máu hươu. Mở tủ lạnh tìm túi đá, Rath chợt nhớ ra anh đã quên nó trên giường, giờ này chắc nó đã tan như tuyết ngoài trời rồi. Móc ra một túi đậu đông lạnh, vồ lấy lọ thuốc Vicodin trong góc tủ và móc ra hai viên, ôm nửa chai Molson Golden để quên trong bồn từ đêm hôm trước, Rath ngả người nghe tin nhắn của Laroch. “Rath, Laroche đây, gọi lại cho tôi.”
Laroche - tay này làm ở Cục Cải huấn, kiểu gì cũng gọi để giả vờ rằng hắn định trốn ra ngoài đi chơi, tạo cơ hội cho mụ vợ đi làm sổ hoặc đi karaoke với đám bạn - theo như những gì cô vợ nói. Hắn nghi ngờ rằng cô ta đang giấu giếm điều gì đó, có thể là ngoại tình. Rath xóa tin nhắn thoại, mặc kệ cho Laroche ‘leo cây’ lần này.
Ngồi trong xe, Rath nhét gói đậu đông lạnh vào chỗ lưng đau, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm khi cái lạnh của túi đậu làm cơn đau biến đi trong chốc lát. Rath vặn chìa, ống xả nấc lên một tiếng và chiếc xe già cỗi cuối cùng cũng khởi động. Số dặm đã đi qua hiện trên xe đang ở 350.670 dặm, giảm xóc thì tồi tệ và dầu bị rò rỉ nhưng chiếc xe vẫn tồn tại một cách ngoan cường. Giống như Rath vậy.