Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

Grout dừng chiếc xe Cruiser của mình trước cổng biệt thự nhà Pratt trong lúc đợi bảo vệ nói chuyện với tài xế của chiếc Volvo bạc đang đỗ phía bên kia đường. Tòa biệt thự nhà Pratt vốn được xem là nông trại phi lợi nhuận, thường đón khách và các đoàn học sinh tới tham quan quy trình làm pho mát và vắt sữa bò. Đúng là trò bịp bợp, Grout thầm nghĩ. Gã tài xế lái chiếc Volvo ăn vận kín mít như phi công và có bộ râu giống nhân vật chính trong bộ phim Magnum PI đang càu nhàu người bảo vệ khiến anh ta trông có vẻ đau khổ. Cuối cùng, gã ta lắc đầu với vẻ mặt cáu kỉnh, và lái chiếc Volvo lao vọt đi như một mũi tên.

Anh chàng bảo vệ nhổm dậy cúi chào Grout. Trông anh chàng rất trẻ. Một cậu nhóc. Có lẽ chỉ khoảng 17 tuổi. Cậu ta có khuôn mặt nhọn và làn da mặt hồng non như sử dụng thuốc Retin-A.

“Một vé thưa ông?” Cậu ta hỏi, mắt liếc về phía ghế sau của Grout. Lòng trắng mắt cậu ta chằng chịt những mao mạch đỏ.

Grout chìa phù hiệu của mình ra cho cậu chàng xem. “Tôi tới đây gặp ông Pratt.”

“Pratt nào thưa ông?”

“Boyd.” Grout đáp.

“Boyd nào thưa ông?”

“Đệ Tam.”

Cậu chàng nhìn vào bản ghi chép. Sau đó gật đầu với Grout nói, “Vậy chắc hẳn ông không cần vé vào cửa rồi!” Cậu ta bấm nút, và hàng rào từ từ nhấc lên.

Con đường vắng vẻ vắt qua những đồi sồi nhấp nhô đầy ấn tượng, lấp ló giữa những cánh đồng mênh mông trải dài tít tắp. Theo Grout đọc được trên trang chủ, vào những năm 1920, gia đình “Pratt” đã thuê vài gã “thiên tài” về xây dựng những con đường chở hàng bằng đá cẩm thạch dăm màu hồng, vạt đất để san bằng những quả đồi nhấp nhô, và trồng hàng ngàn cây sồi đỏ để tái tạo lại bức họa đồng quê thời Victoria. Những ngọn đồi này được thiết kế và điêu khắc bởi một kiến trúc sư cảnh quan có vẻ nổi tiếng bây giờ là Frederick Law Olmsted Senior. Mảnh đất này vốn bằng phẳng như đuôi con hải ly, được mài trơn nhẵn bởi những dòng sông băng. Những ngọn đồi và rừng sồi thực chất đều là một trò lừa gạt, tất cả đều đã được đem ra kinh doanh.

Những chiếc xe hàng ngoại phóng vụt qua mặt Grout để rẽ sang con đường bên kia, cuốn tung đám bụi đá cẩm thạch đang nằm im lìm trên mui chiếc Cruiser mà Grout lái, để ra oai với nhà Pratt.

Grout lái xe vượt qua đoạn dốc đồi và tiến vào bóng của những cây sồi cổ thụ. Lũ sóc chạy láo nháo trên đường, trình diễn điệu nhảy tung tăng đầy kích động và do dự. Thật kỳ lạ khi cả hai trạng thái đối lập nhau lại cùng xuất hiện trên một sinh vật. Grout thận trọng kéo phanh để bánh xe không cán phải mấy con sóc. Anh ghét cảnh máu me be bét đó.

Grout lái xe ra khỏi lùm cây và tới một nơi có thể nhìn được xuống toàn bộ khu đất. Sự tầm cỡ của khu nhà trọ, tòa biệt thự và trang trại sản xuất bơ sữa khiến Grout cảm thấy mình thật trần trụi và nhỏ bé, có lẽ giống với cách mà những tòa nhà này khiến những người bình thường không thuộc tầng lớp được hưởng đặc quyền cảm thấy khi đối diện với chúng. Đối với những người thuộc tầng lớp quý tộc, những tòa nhà có lẽ thổi phồng lên cảm giác quyền lực hão huyền của họ.

Grout lùi xe lại về phía bãi đất đối diện nhà kho, so với các tòa nhà khác thì căn nhà kho trông có vẻ giản dị hơn, mặc dù nó phải rộng gấp ba lần mảnh đất của Grout. Grout ra khỏi xe, lập tức một cơn gió từ hồ Champlain thổi thốc tới khiến anh phải dang tay ra để giữ thăng bằng. Đó là một ngày lạnh và trời quang đãng. Ngoài hồ nước dập dềnh, một đàn ngỗng Canada đang bay tà tà trên mặt nước.

Grout sang đường và đi tới đứng trước căn nhà kho cũ kĩ. Anh chăm chú ngước nhìn chiếc đồng hồ của người góa phụ. Những tấm rèm được phủ kín các ô cửa sổ. Căn nhà kho vẫn giữ nguyên cửa hai cánh kiểu cổ từng một thời dùng để đưa hàng hóa ra vào, còn hiện tại nó là nơi chứa những chiếc Land Rover và Bentley của gia đình Pratt. Những cánh cửa đều không có cửa sổ và không dành cho khách đi bộ vào.

Grout tiến tới bên cạnh nhà kho và tìm thấy một cánh cửa. Cánh cửa có cửa sổ, khung cửa làm bằng kính mỏng và đã bị vênh, cũ kĩ. Chắc nhà Pratt thích gọi chúng là đồ cổ hơn. Lớp kính đã nứt vỡ. Bên trong là bóng tối. Khi Grout đang chuẩn bị gõ lên cánh cửa thì một bóng đen phủ lên người anh. Grout quay người lại, bàn tay theo bản năng thò vào trong túi áo khoác chạm vào báng khẩu súng lục ngắn cỡ đạn chín mi-li-mét trong bao đựng súng.

Người đàn ông xuất hiện từ phía sau cao hơn Grout hẳn một cái đầu, một làn gió thổi qua khiến mái tóc vàng óng mượt của gã phủ xuống lòa xòa trước trán. “Tôi tin chắc anh không cần đến cái đó đâu!” Boyd Pratt nói, đoạn ra hiệu về phía bàn tay của Grout đang đặt trong túi áo khoác. Pratt mỉm cười, đúng hơn là cố nặn ra một nụ cười, một góc ở khóe miệng của gã nhếch lên cứng ngắc, trông như một con cá mắc câu.

Gã ta diện một chiếc sơ mi kẻ caro màu xanh ô liu pha nâu vàng có miếng vá nhung tinh xảo ở hai vai, bên ngoài khoác một chiếc áo gi-lê lông chuột dày, chải chuốt bóng mượt tông xuyệt tông cùng chiếc quần lông chuột màu ô liu xanh xám. Đó là kiểu quần áo quý phái mà tờ ca-ta-lô Orvis sẽ miêu tả theo một cách rất nhảm nhí là độc đáo và tinh tế được may từ những chất liệu tốt nhất dành riêng cho quý ông đam mê thể thao ngoài sa trường hay trong thành phố. Chỉ một từ thôi: Gớm.

Pratt không đi đôi ủng hiệu Le Chameau trị giá 600 đô la tương xứng với bộ quần áo, mà thay vào đó là một đôi giày thể thao ọp ẹp.

“Nếu anh không phải là tay cảnh sát đã gọi điện cho tôi, thì tôi sẽ gọi cảnh sát.” Boyd nói không mang hàm ý đùa cợt nào.

Grout rút bàn tay đang đặt trong túi áo khoác và chìa tay ra, nói: “Tôi chính là tay cảnh sát đó.”

Boyd làm lơ bàn tay đang chìa ra của Grout. “Theo tôi!” Gã nói và bỏ đi, quay đầu lại gào lên để át tiếng gió rít, “Tôi đang đi tản bộ buổi sáng và chuẩn bị về ăn bữa muộn với vợ tôi tại nhà trong.”

Boyd dẫn Grout tới chỗ một chiếc ghế gỗ đặt trên đỉnh vách đá phiến sét cao hơn mặt nước hồ tầm sáu mét. Gã ngồi xuống, hai đầu gối mở rộng xa nhau, tay bứt đám cỏ khô dưới giày, ném chúng vào không trung và ngắm nhìn đám cỏ dập dờn bay đi, giống một tay chơi gôn đang thử gió trước khi đánh một cú đánh dài, chỉ khác là trong trường hợp này có vẻ như đây chỉ là một hành vi trong vô thức của gã mà thôi.

Grout ngồi xuống bên cạnh gã, cảm thấy lúng túng, không thể nào nhìn thẳng vào mắt gã. Nhưng nếu đứng trước mặt và nhìn xuống gã thì còn kỳ cục hơn, mặt gã sẽ ở ngang tầm khóa quần của Grout.

“Anh có điều gì muốn nói thì hãy nói nhanh lên, tôi đang khá vội.”

Boyd nhìn chăm chăm về phía hồ nước màu chì có những cơn sóng bạc đầu sủi bọt. Đàn ngỗng Canada vẫn chưa chạm đất, và mặc dù mặt nước hồ chỉ ở dưới chân họ khoảng sáu mét, từng đợt sóng sầm sập vỗ bờ và làn hơi nước dữ dội thổi vào mặt Grout khiến anh có cảm giác như mình đang ở bên bờ biển vậy. Anh liếm môi và hơi ngạc nhiên vì không có vị muối.

“Sao nào?” Pratt hỏi, hai tay bóp chặt hai đầu gối.

Hợm hĩnh, Grout tự nhủ. Một gã nhà giàu hợm hĩnh chính hiệu.

“Vậy tôi sẽ vào thẳng vấn đề luôn.” Grout đáp.

“Nói đi!”

“Tại sao vào hôm 23 tôi lại trông thấy anh ở khu nghỉ dưỡng Double Black Diamond?”

Pratt xoay đầu lại như một con cú và nhìn chằm chằm vào Grout. “Bảo sao tôi trông anh quen quen.” Gã quay đầu lại về phía hồ nước.

“Tại sao anh lại xuất hiện ở đó?” Grout hỏi. Anh đứng trước Pratt chắn ngang tầm nhìn của gã và nhìn xuống gã. Chết tiệt.

“Đó không phải là việc của anh.” Pratt đáp trả, trừng mắt nhìn về phía trước như thể Grout không có ở đó vậy.

“Tôi sẽ xem xét vấn đề đó.” Grout trả lời.

“Không.” Pratt thẳng thừng. “Tôi tin anh sẽ không làm thế.”

“Tôi sẽ kiện anh. Thế nào?”

“Tôi không bảo là tôi sẽ không giải thích với anh. Tôi bảo đó không phải việc của anh. Có nghĩa là dù anh biết chuyện thì nó cũng chẳng giúp anh giải quyết được vấn đề gì đâu, bất kể anh đang có ý định gì đi chăng nữa.” Pratt nói.

“Tôi đang điều tra về một cô gái mất tích và một cô gái bị giết hại.”

Pratt chậm rãi ngước mắt lên nhìn thẳng vào Grout. Pratt có đôi mắt xanh xám gần như trong suốt, gần cùng màu với lòng trắng cặp mắt của anh.

“Thế nào?” Grout hỏi.

“Tôi tới đó để gặp một người.”

“Gặp ai?”

“Một người phụ nữ.”

Ai ngờ một gã gầy gò ốm yếu như thế này lại có thể hút được gái? Grout đoán rằng tiền đã làm công việc của nó, với một số đối tượng phụ nữ nhất định.

“Ai cơ?” Grout hỏi.

“Anh sẽ bắt tôi phải nói ra toàn bộ sự thật đấy. Tự nhiên anh lại phải làm ầm chuyện này lên làm gì vậy?” Gã vỗ xuống hai đầu gối.

Grout chìa ảnh Mandy ra cho gã xem. “Anh đã bao giờ thấy cô gái này chưa?” Anh hỏi.

Pratt cầm lấy bức ảnh và quan sát nó, sau đó đưa trả nó lại. “Chưa.”

“Không phải cô gái mà anh tới thăm tại khu nghỉ dưỡng vào ngày hôm đó, hay một hôm nào khác à?”

“Cô gái này ít hơn tôi 25 tuổi. Ít nhất là thế. Cô ta có thể bằng tuổi con gái tôi đấy.” Gã giật một nắm cỏ dưới đất và ném chúng vào không trung, mắt dõi theo đám cỏ. Gã đang lo lắng. Gã đang giấu giếm một điều gì đó. Gã đang nói dối.

“Tiền có thể mua được rất nhiều thứ,” Grout nói.

“Ý anh cô ta là một ả điếm?”

Có thể Mandy đã từng làm việc ở khu nghỉ dưỡng. Có phải đó là lí do mà con bé có thai? Trong một nhà vệ sinh nào đó? Điều đó giải thích tại sao con bé không có bạn trai nhưng lại sử dụng các biện pháp tránh thai.

“Anh có thể chứng minh rằng mình chưa bao giờ gặp cô gái này?” Grout hỏi.

“Nếu bắt buộc.”

“Nhưng anh nói tới đó để gặp... một người phụ nữ.”

Pratt dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp một nhành cỏ, rồi đưa lên miệng thổi một nốt cao và sắc, giống như một đứa trẻ. “Đây là vấn đề riêng tư. Tôi và vợ - anh biết đấy, hôn nhân không phải là chuyện dễ dàng.”

Không, Grout thầm nghĩ, tất nhiên là không đơn giản rồi.

“Mặc dù tôi đã làm tất cả trong khả năng có thể để khiến vợ tôi hạnh phúc...,” Pratt nói thêm.

“Chắc hẳn rồi. Anh đang đứng ra tổ chức một buổi gây quỹ cho thượng nghị sĩ Renstrom. Phải vậy không?”

Pratt ngả người ra sau và choàng hai tay ra sau chiếc ghế dài, cố gắng tạo ra cảm giác tự tin, thoải mái nhưng việc đó có vẻ quá khó khăn. Gã đang che giấu gì đó.

“Vậy thì sao?” Pratt nói.

“Ông ta là một cái cột thu lôi đấy, một cái hố thu hút rắc rối.”

“Một người có niềm tin kiên định ngược lại hoàn toàn với số đông.”

“Cá nhân anh ủng hộ ông ta chứ?”

“Tôi tin tưởng vào những gì mà ông ta đại diện. Những nguyên tắc cốt lõi của người Mỹ. Truyền thống. Gia đình.”

“Anh biết Betty Malroy chứ?” Grout hỏi, cố tình nói ra cái tên này để xem phản ứng của Pratt ra sao.

Ánh mắt Pratt lướt về phía hồ. “Tôi chưa bao giờ gặp người phụ nữ này cả.”

“Anh biết bà ta à?”

“Không.”

“Anh có dính dáng gì tới hội Xã hội cao thượng không, ngoài vụ gây quỹ này ra?”

“Gần như là không.”

Grout cảm thấy lạnh cóng, tê buốt trong làn gió chết tiệt này nhưng không dám để lộ ra điều đó. Nước mũi anh bắt đầu chảy. Các đầu ngón chân có cảm giác đóng băng. Pratt ngồi đó trong bộ quần áo bảnh bao, trông chẳng chút bối rối.

“Tôi không giỏi kéo bè kết phái,” Pratt nói. “Tôi giỏi chuyện tiêu tiền. Đó là chuyện đúng khả năng của tôi nhất đấy.”

À, đúng là một gã đáng thương, Grout tự nhủ. Một tên khốn.

Một làn gió thổi bụi nước nhỏ mịn từ hồ vào, giờ lạnh như băng, khiến mặt anh nhói buốt.

“Chuyện này có liên quan gì tới cô gái đó?” Pratt cao giọng nói the thé để át tiếng gió.

Grout nhún vai. Chân anh bắt đầu thấy đau. Anh khum tay và hà hơi vào tay mình.

“Có một vài lỗ hổng. Công việc của tôi là xử lý chúng.”

“Anh xong việc rồi chứ?” Pratt hỏi.

“Thời gian sẽ là câu trả lời.” Grout chìa bàn tay ra để tạm biệt, nhưng Pratt lờ nó đi.

“Chúng ta sẽ giữ liên lạc với nhau,” Grout nói.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.