[TIÊU DỀ]: Bước đi thứ hai
Năm 2005 đã chẳng còn lại mấy ngày, sau khi Evan Bell kết thúc buổi biểu diễn ở Miami, sau đó lại tới thành phố âm nhạc đồng quê nổi tiếng Nashville của bang Tennessee, năm xưa Evan Bell chính là ở nơi này gặp Jason Mraz, còn có Taylor Swift. Sắp xếp theo sát đội ngũ lưu diễn để đến Nashville, Taylor Swift lại là người vui mừng nhất, cô có thể cùng người nhà trải qua ngày lễ Giáng Sinh sắp tới.
Buổi biểu diễn của Evan Bell tại Nashville đã đạt được phản ứng vô cùng xuất sắc, trong trung tâm thể thao được sơn đỏ, trắng, đen, Evan Bell đã kết thúc hoàn hảo màn trình diễn của mình. Mà ban nhạc mở màn xuất hiện là ban nhạc Perry (The Band Perry) lại thật sự khiến tất cả mọi người trợn tròn mắt, ban nhạc đến từ Nashville này thời gian thành lập thậm chí còn chưa đủ nửa năm, bọn họ là ba chị em nhà Perry kết hợp lại với nhau. Ban nhạc này không có ca khúc do chính mình sáng tác, chỉ hát những khúc nhạc đồng quê kinh điển, còn biểu diễn "Đêm nay anh muốn khóc" (. ) của Evan Bell. Nhưng dù là vậy, ban nhạc Perry vẫn khiến hiện trường rơi vào cơn cuồng phong âm nhạc đồng quê.
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, có phóng viên đã phỏng vấn ba chị em ban nhạc Perry, bọn họ đều bày tỏ, bản thân hoàn toàn không ngờ tới có thể bước lên sân khấu buổi biểu diễn của Evan Bell, vì sự đến ngày hôm nay, bọn họ đã luyện tập đầy đủ một tháng, vẫn cứ nơm nớp lo sợ như cũ. Dù không có ca khúc thuộc về mình, nhưng phong cách biểu diễn của ban nhạc Perry lại nhận được vô số lời khen ngợi, có phóng viên còn cho rằng bọn họ tương lai sẽ có sự phát triển không tồi. Thế nhưng ban nhạc Perry không hề bị lời khen ngợi này làm cho choáng váng đầu óc, bọn họ rất rõ ràng biết rõ thiếu sót của bản thân, lý trí bày tỏ "Chúng ta vẫn cần học hỏi nhiều hơn, có lẽ tương lai có một ngày, có thể gia nhập Eleven Studio, vậy thì không thể tốt hơn nữa."
Sự nổi bật của ban nhạc Perry lại một lần nữa chứng thực sức hấp dẫn hiện nay của Eleven Studio đối với các ban nhạc độc lập, một phòng thu âm nhạc có quy mô, có nguyên tắc, có chất lượng như vậy, quả thực là nơi đi về tốt nhất của các ban nhạc độc lập.
Ngoài ra, trong các buổi biểu diễn ở Miami và Nashville, lúc Evan Bell hát "Này, cô gái sinh mệnh" (Hey, Soul Sister), đều nói "Đặc biệt dành tặng bài hát này cho Casey và Katherine". Câu nói này không một ai hiểu rốt cuộc có ý nghĩa gì, ngay cả phóng viên có thần thông quảng đại cũng không hiểu. Sau đó trong buổi phỏng vấn có phóng viên nhắc đến, Evan Bell cũng chỉ nói, "Là hai người bạn đặc biệt". Không hề giải thích đặc biệt, anh tuyệt đối không hy vọng những phóng viên này đi quấy rầy cuộc sống bình yên của Katherine Burns. Thành ý của anh chỉ cần biểu đạt ra là đủ rồi.
Ngày hai mươi ba kết thúc buổi biểu diễn ở Nashville, chuyến lưu diễn thế giới "Lần Đầu Tiên" sẽ tạm dừng một tuần, qua ngày Giáng Sinh xong, ngày ba mươi sẽ lại bắt đầu hành trình ở Chicago bang Illinois.
Đội ngũ của Evan Bell thì tập thể trở về New York. Năm ngoái bởi vì quay "Cướp biển vùng Caribbean", ngày Giáng Sinh của nhà Bell có chút trống trải cô đơn, năm nay đã có thời gian, tự nhiên phải ở New York trải qua một cái Tết thật tốt. Đặc biệt là năm nay trải qua một năm vô cùng bận rộn, sức khỏe của Evan Bell càng bị Katherine Bell chằm chằm nhìn đến chết. Đương nhiên, có thể trải qua ngày Giáng Sinh ở New York, cũng là một lựa chọn vô cùng không tồi.
Giáng Sinh năm nay, nhà Bell ngược lại không có sự náo nhiệt của mấy năm trước, Anne Hathaway đã về nhà. Bởi vì người yêu của Michelle Hathaway là người nhà Josh Hackett đã đến New Jersey, cùng nhau qua lễ Giáng Sinh. Jason Mraz ở lại San Diego, Taylor Swift thì ở Nashville, những tiểu tử của Pháp Ngoại Cuồng Đồ và Bruno Mars đều đã qua Chicago trước, cho nên, số 11 phố Prince chỉ còn lại ba người nhà Bell và Eden Hudson.
Bởi vì gần đây bận rộn đến hỏng người, số 11 phố Prince cũng không chuẩn bị vật phẩm Giáng Sinh đặc biệt gì, tuy không có cây thông Noel, nhưng có tất cả vớ Giáng Sinh và một đống lớn quà tặng. Quan trọng nhất vẫn là có người nhà ở bên cạnh. Đây mới là chân lý của ngày lễ. Bữa tối là gà tây do chính tay Katherine Bell tiêu tốn hơn nửa ngày để nấu nướng, ngược lại đã điểm xuyết cho bầu không khí ngày lễ sáng lấp lánh.
Sau bữa tối đã là gần mười giờ. Mọi người thu dọn rác xong xuôi, ba chàng trai lớn Evan, Teddy và Eden chơi đoán chữ, kết quả Evan Bell thua, chỉ có thể uể oải xách rác đi về hướng lầu dưới. "Làm ơn, điều này không công bằng! Ít nhất phải có hai người!" Evan Bell miệng làu bàu lu bu, trong tay anh xách ít nhất ba túi rác, hai tay căn bản là không đủ dùng.
"Câm miệng. Chịu cược thì phải chịu thua." Eden Hudson hời hợt nói một câu, Teddy Bell đứng ở bên cạnh ban đầu còn định giúp đỡ, thế nhưng lại ha ha cười lên.
Evan Bell cũng chỉ đành chịu số phận đi về lầu dưới. Trong hai túi rác xách ở tay phải, hình như có vỏ sò ăn tối nay, lúc đi đường kêu có cót két, luôn cảm thấy túi rác sắp bị giày vò rách ra,tùy tùy thời đều hữu sụp đổ nguy hiểm bất cứ lúc nào. Nhưng ngặt một nỗi lại không thể tăng nhanh bước chân, bằng không chỉ sợ trọng lượng của rác sẽ khiến túi rác càng nhanh chóng tuyên bố kết thúc sinh mệnh.
Đi ra khỏi hàng rào tầng một, gió lạnh đêm khuya hoành hành thổi tới, Evan Bell không khỏi rùng mình một cái. Vừa nãy ở trong nhà bởi vì có máy sưởi, cho nên bên trong Evan Bell chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, vì xuống lầu đổ rác, tiện tay khoác một chiếc áo khoác dạ màu đen mà thôi. Bây giờ gió lạnh thổi tới, chui từ cổ vào, lập tức khiến nổi hết da gà da cóc.
Evan Bell đi thẳng về hướng thùng rác, vừa nhìn túi rác trong tay, đang phân định xem hai túi nào là rác thực phẩm, còn một túi toàn là chai lọ. Chợt, tầm mắt dư quang tiếp thu được ở góc đường đứng một bóng người, Evan Bell không khỏi ngẩng đầu lên, hôm nay là đêm Giáng Sinh, hơn nữa đã sắp mười giờ rồi, mọi người không phải đang tụ tập ở nhà, thì là đang dùng bữa ở nhà hàng, trên đường phố khu Hạ Thành tuyệt đối có thể nói là một mảnh yên tĩnh. Nhưng tại sao lại có người đột nhiên xuất hiện ở góc đường chứ? Chẳng lẽ là người qua đường trên đường về nhà. Khi nhìn thấy bóng dáng trước mắt kia, bước chân của Evan Bell liền dừng lại.
Là Blake Lively.
Blake Lively mặc một chiếc váy ngắn lễ phục màu đỏ rượu, phối hợp một chiếc áo khoác mận chín màu đen. Áo khoác lúc này quấn kín mít, chỉ để lộ phần xương quai xanh của lễ phục màu đỏ rượu. Đôi chân thon dài chỉ mặc một chiếc quần ôm màu đen - phần này khiến người ta rõ ràng phân biệt được lễ phục là váy ngắn, còn có một đôi giày cao gót đế mảnh màu đen. Một đầu mái tóc xoăn vàng óng tùy ý xõa trên bờ vai, theo gió lạnh đầu đường mà không ngừng bay phấp phới.
Evan Bell cứ như vậy đứng tại chỗ, anh đã gần ba tháng không gặp Blake Lively rồi. Cô gầy đi rất nhiều, cả người cho cảm giác đều gầy rộc xuống, chỉ là dưới ánh đèn đường bao phủ khuôn mặt mơ hồ, có thể nhận ra cô không còn sa sút tinh thần như lần trước gặp mặt nữa. Evan Bell ngẩn người tại chỗ, anh hoàn toàn không ngờ tới sẽ gặp được Blake Lively ở đây. Bọn họ bao lâu không gặp nhau rồi, ba tháng? Trong lúc mơ hồ, lại giống như đã qua rất lâu rất lâu.
Còn chưa đợi Evan Bell làm ra phản ứng, Blake Lively liền trực tiếp đi tới. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy mười thước, đi tới cũng chỉ là chuyện mấy giây, ý niệm trong đầu Evan Bell vẫn đang cuồn cuộn, Blake Lively đã đứng ở trước mặt anh.
Evan Bell nở một nụ cười, chuẩn bị coi như không có chuyện gì xảy ra chào hỏi một tiếng, nhưng Blake Lively lại mở miệng trước anh một bước, "Em đã nghĩ thông suốt rồi." Lời chào hỏi đến miệng của Evan Bell liền khựng lại, ngay sau đó biến thành một nụ cười khổ.
Blake Lively không hề dừng lại bất kỳ nhịp nào, cô chỉ nói tiếp, "Làm những gì anh muốn làm, mặc kệ những thứ còn lại có quỷ tha ma bắt đi. Đây là điều em muốn làm, cho nên em đã xuất hiện ở đây." Evan Bell nhìn Blake Lively trước mặt, gò má của cô vì gió lạnh New York mà phiếm màu xanh nhạt, có thể tưởng tượng, cô hẳn là đã đợi mình ở lầu dưới một khoảng thời gian rồi. "Ban đầu em chính là làm những gì mình muốn làm, dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của chính mình; bây giờ em cũng muốn tiếp tục làm như vậy. Em không quan tâm anh rốt cuộc có bao nhiêu người phụ nữ, điều duy nhất em quan tâm chính là, anh có yêu em hay không. Cho nên, hãy cho em một câu trả lời."
Nhìn Blake Lively trước mặt, Evan Bell phảng phất nhìn thấy thiếu niên ngày đó gào thét "Em yêu anh" với mình trong gió lạnh, bây giờ lại lần nữa sống sờ sờ xuất hiện ở trước mặt mình. Evan Bell không hề vội vã nói chuyện, anh chỉ cứ như vậy yên lặng nhìn Blake Lively, dường như muốn nhìn ra chút do dự từ trong đôi con ngươi sáng lấp lánh giữa đêm tối kia, nhưng anh đã thất bại.
Vào thời gian ban đầu, Evan Bell đã từng nghĩ tới cục diện như thế này, nếu như anh có thể đồng thời sở hữu Anne Hathaway và Blake Lively, vậy thì tốt quá. Sau đó Evan Bell mới phát hiện, tất cả đều là ý tưởng ích kỷ táo bạo của chính mình mà thôi, ý tưởng của anh lại tổn thương sâu sắc hai người phụ nữ này, cho nên anh quyết định buông tay. Thế nhưng bây giờ thì sao? Bây giờ tình huống dường như lại trở về cục diện ban đầu kia.
Evan Bell nhìn thấy sự khẳng định, kiên trì, cùng với một tia chờ mong trong đôi con ngươi linh động của Blake Lively. Evan Bell khẽ thở dài một tiếng, "Anh đã ở bên Anne rồi."
Đôi mắt Blake Lively chớp chớp, những tin đồn kia là thật, trực giác phụ nữ ở sâu trong nội tâm cô đã xác nhận sự thật này, "Em biết." Cô vẫn kiên định không dời nhìn Evan Bell, câu nói "Em không quan tâm" kia trong cơn gió lạnh tiêu điều, vô cùng đanh thép.
Kẻo: "Em sẵn sàng đi theo anh đi thẳng về phía trước, chỉ là, anh có bằng lòng nắm lấy tay em một lần nữa không?" Blake Lively nhìn sâu vào đôi con ngươi đã bị bóng tối che khuất đại bộ phận của Evan Bell, trong lúc mơ hồ, liền giống như trở lại đêm tối cô tỏ tình lần đầu tiên, tất cả mọi thứ đều giống như một sự luân hồi.
Evan Bell không né tránh ánh mắt của cô, chân thành nhìn Blake Lively trước mặt. Bóng dáng xinh đẹp từng được giấu sâu trong nội tâm lại lần nữa hiện lên, những tình cảm được che giấu rất tốt lúc này khoảnh khắc này không có cách nào kiềm chế được nữa, giống như ngọn núi lửa phun trào, đột nhiên bùng nổ ra.
Evan Bell hít sâu một hơi, giơ tay phải của mình lên, "Em có bằng lòng cùng anh đi tiếp một lần nữa không?"