Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 2823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
877 Huynh đệ giao phong

❊ ❊ ❊

“Tối nay tốt lành, ngài Bell thân mến, ý tôi là, ngài Bell, ngài Bell.” Người lên tiếng là Harvey Weinstein, trên mặt ông ta nở nụ cười ôn hòa, không hề cố ý cười quá rạng rỡ, cũng không che giấu niềm vui trong lòng. Nụ cười thoạt nhìn không mấy phô trương này lại có một loại thân thiết dễ tạo thiện cảm cho người đối diện. Vừa nói, ông ta vừa hướng về phía Teddy Bell và Evan Bell gật đầu chào, “Rất vui được gặp hai cậu. Tôi là Harvey, đây là Bob.”

“Teddy, Evan.” Người đứng ra xã giao là Teddy Bell. Thấy Harvey Weinstein không hề ra vẻ ta đây, anh liền tùy hòa giới thiệu bản thân, “Có thể ngồi xuống đàm phán trực tiếp với ngài Weinstein, đây là sự khẳng định đối với tác phẩm của công ty chúng tôi.” Mắt nhìn người của anh em nhà Weinstein ở Hollywood có thể nói là nổi đình nổi đám, những bộ phim được họ để mắt tới chưa chắc toàn là tác phẩm xuất sắc, nhưng ít nhất cũng cho thấy tác phẩm đó có điểm sáng đáng để quan tâm.

“Ha ha, Teddy, cậu nói câu này rõ ràng là làm chúng tôi ngại ngùng rồi. Mắt nhìn của Evan xưa nay chưa từng sai sót, tác phẩm của cậu ấy luôn có thể khiến người ta trầm trồ sáng mắt.” Harvey Weinstein sảng khoái cười lớn. Dù nói lời xã giao, nhưng ngữ khí chân thành lại không hề gượng gạo, khiến người trò chuyện cảm thấy vô cùng thoải mái. “Phải rồi, xem trí nhớ của tôi kìa, lại quên mất chuyện quan trọng nhất. Evan, chúc mừng, chúc mừng cậu đã giành được giải Sư tử bạc đầu tiên của mình.”

Không đợi Evan Bell kịp phản ứng, khi Harvey Weinstein còn đang nói câu này, Bob Weinstein ngồi bên cạnh đã lấy ra một chiếc hộp nhỏ được đóng gói tinh xảo. Vừa dứt lời, Bob Weinstein liền tiếp lời ngay, không chừa cho Evan Bell bất kỳ khoảng trống nào để chen vào. Rõ ràng sự phối hợp của hai anh em đã vô cùng ăn ý, “Đã là đến chúc mừng, tự nhiên không thể đến tay không. Ban đầu vốn định tặng một bó hoa, nhưng nghĩ lại đàn ông tặng hoa cho đàn ông thì quá ư kỳ quặc, cuối cùng vẫn quyết định chọn một món quà nhỏ. Không biết Evan có hút thuốc hay không, đây là một chiếc bật lửa, cho dù không hút, dùng làm vật trang trí cũng rất tinh tế.”

Cách nói chuyện của Bob Weinstein cũng rất có nghệ thuật, mang theo chút trêu chọc cùng sự hài hước nhỏ, lại có thể tự tròn lời, khiến người ta nhất thời không tìm được điểm để phản bác.

Evan Bell thầm thở dài trong lòng. Quả nhiên là tay lão luyện trong nghề, anh em nhà Weinstein vừa gặp mặt đã thể hiện năng lực xã giao xuất sắc. Hai anh em nhà Bell so với họ thì vẫn còn non kém quá. Tuy nhiên, bề ngoài Evan Bell không hề để lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ mỉm cười đón lấy, “Cực kỳ cảm ơn. Xem ra tuần này là tuần may mắn của tôi, không chỉ giành được giải Sư tử bạc, quen biết bạn mới, mà lại còn có quà cầm về, ngày mai tôi nên đi mua vé số thử vận may xem sao.”

Trong lời nói của Evan Bell cũng ẩn chứa ý tứ khác, một câu “quen biết bạn mới” đã vô hình trung kéo gần khoảng cách giữa hai bên. Nghệ thuật ăn nói khó lòng phát hiện trong ngôn ngữ kiểu này là vô cùng quan trọng ở các dịp xã giao.

“Đạt giải quả thực cần một chút vận may, nhưng phần lớn thời gian lại cần đến thực lực. Nếu không có thực lực, đến quyền vào đề cử còn không làm được, thì còn bàn gì đến vấn đề vận may nữa.” Câu nói này của Harvey Weinstein tuyệt đối là lời thật lòng. Đạt giải, vào bất cứ thời điểm nào cũng đều cần thực lực làm chỗ dựa, “Lần này "Mysterious Skin" quả thực vô cùng xuất sắc, nếu có người bởi vì đây là tác phẩm thứ hai do cậu đạo diễn mà phớt lờ nó, thì đó chính là một sai lầm chí mạng. Tất cả mọi người đều nên bước vào rạp chiếu phim để thưởng thức bộ phim này. Tôi nghĩ ai nấy đều sẽ thu hoạch được những gì thuộc về riêng mình.” Harvey Weinstein hầu như không tốn chút sức lực nào, đã lặng lẽ chuyển hướng chủ đề sang "Mysterious Skin".

“Ồ, không không. Cho dù tôi có giành được giải Sư tử bạc, tác phẩm này cũng được định sẵn là không có cách nào quảng bá rộng rãi ra bên ngoài đâu, khán giả đâu có dễ mua chuộc đến thế.” Evan Bell lại khiêm tốn nói, thực ra đồng thời cũng là lùi để tiến, muốn xem định nghĩa của anh em nhà Weinstein đối với tác phẩm "Mysterious Skin" rốt cuộc là gì. “Đồng tính luyến ái, ấu dâm, AIDS... những tác phẩm thế này vốn không thể thu hút khán giả bước chân vào rạp chiếu phim.”

Cũng giống như bộ phim vừa giành giải Sư tử vàng "Vera Drake", vì đề tài nhạy cảm nên dù có giành giải thưởng lớn, cũng được định sẵn là không có cách nào chiếu rộng rãi; "The Sea Inside" giành giải Sư tử bạc - Giải đặc biệt của giám khảo cũng tương tự như vậy. Đạo lý này Evan Bell từ sớm đã biết. Ở Liên hoan phim Sundance vào năm bộ phim "Donnie Darko" công chiếu, bộ phim "The Believer" giành giải thưởng lớn chẳng phải cũng là như vậy sao, vì liên quan đến nhiều đề tài nhạy cảm về tôn giáo, chính trị nên cuối cùng cũng chỉ có thể chiếu hạn chế ở một số hệ thống rạp chiếu phim nghệ thuật. Chính là đạo lý này. Đạt giải không có nghĩa là khán giả công nhận, mà chỉ có thể nói là ban tổ chức lễ trao giải thưởng đó khẳng định tính nghệ thuật của tác phẩm này mà thôi, chỉ có thế thôi.

“Evan đối với những điều này chắc là đều không để tâm nhỉ, doanh thu phòng vé cao hay thấp, đánh giá của truyền thông, đề tài nhạy cảm, thế nên, những thứ này căn bản đều không phải vấn đề.” Bob Weinstein mỉm cười tiếp lời, ánh mắt mang theo một tia dò xét, dường như muốn nhìn thấu tâm tư của Evan Bell.

Anh em nhà Weinstein đều có sự am hiểu sâu sắc đối với các tác phẩm kể từ khi ra mắt của Evan Bell. Có thể nói mỗi một tác phẩm đều mang đậm cá tính, cho dù là những bộ phim thương mại đại tác như "Phone Booth", "Cướp biển vùng Caribbean", "Tôi, người máy", thì vẫn tràn ngập phong cách thuộc về riêng Evan Bell, không thể đánh đồng với những bộ phim thương mại khác. Thế nên, Bob Weinstein mới có lời nói này.

Lần này người lên tiếng trả lời là Teddy Bell, “Sao lại không để tâm chứ? Không có phòng vé, Eleven Studios tụi tôi sẽ phải chịu lỗ đấy. Giấc mơ là một chuyện, nhưng nếu ngay cả sinh kế cũng không duy trì nổi thì giấc mơ cũng sẽ không còn tồn tại. Cho nên, ý kiến của truyền thông tụi tôi vẫn sẽ xem, con số phòng vé tụi tôi cũng sẽ đưa vào phạm vi tham khảo.” Điều mà Teddy Bell không nói ra chính là, những dữ liệu tham khảo này đều do anh và Eden Hudson xem, còn Evan Bell rất ít khi quan tâm.

“Sự thật, đây là sự thật.” Harvey Weinstein liên tục gật đầu, “Chỉ là điểm khác biệt giữa Eleven Studios và các hãng phim lớn nằm ở chỗ, phòng vé không phải là yếu tố hàng đầu trong dữ liệu tham khảo của các cậu, giải thưởng cũng không phải, tác phẩm mới là.” Nói xong, Harvey Weinstein thâm trầm liếc nhìn Evan Bell một cái.

Đã muốn đàm phán, anh em nhà Weinstein tự nhiên đã có sự tìm hiểu sâu sắc đối với toàn bộ Eleven Studios, điểm này thì họ đương nhiên hiểu rõ hơn ai hết. Sở dĩ các công ty điện ảnh trong giới hiện nay đều đổ xô chạy theo Evan Bell, một trong những nguyên nhân chính là họ sẵn sàng tin tưởng, chỉ cần là kịch bản được Evan Bell để mắt tới, thì có nghĩa là chất lượng kịch bản đó đã đạt chuẩn, phảng phất có cảm giác điểm đá thành vàng.

Việc Harvey Weinstein chuẩn bị công tác tình báo trước một cách chu đáo, Evan Bell không hề thấy bất ngờ. Thế nên đối mặt với ánh mắt của Harvey Weinstein, Evan Bell chỉ cười cười, “Còn hai người thì sao? Miramax chẳng lẽ không phải vậy sao? "Fahrenheit 9/11" chẳng phải đã khiến Disney tức đến hộc máu rồi đấy thôi.”

Việc Evan Bell đột ngột nhắc đến "Fahrenheit 9/11" lập tức khiến anh em nhà Weinstein đưa mắt nhìn nhau, đáy mắt đều xẹt qua một tia khác lạ, chỉ có hai người bọn họ mới hiểu được ý tứ sâu xa trong đó là gì.

“Fahrenheit 9/11” là bộ phim công chiếu cùng một khoảng thời gian với "The Notebook", lại còn áp đảo "The Notebook" về mặt doanh thu phòng vé, sức hút phòng vé khiến người ta kinh ngạc.

“Fahrenheit 9/11” là bộ phim tài liệu do Michael Moore đạo diễn, thông qua việc kể lại sự thật về chiến tranh Iraq và chiến tranh chống khủng bố để trực diện khai hỏa vào chính phủ Mỹ, chính xác mà nói là khai hỏa vào Tổng thống Bush. Michael Moore thẳng thừng bày tỏ, ông ta không quan tâm miệng lưỡi thế gian ra sao, ông ta chỉ hy vọng bộ phim này có thể thay đổi cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vào tháng Mười một. “Nếu có người sau khi xem xong phim mà từ bỏ việc bỏ phiếu cho tổng thống Bush, thì bộ phim coi như đã thành công.”

Tác phẩm thế này chính phủ chắc chắn sẽ không thích. Disney vốn luôn chú ý tạo quan hệ tốt với chính phủ liền lập tức ra lệnh cấm "Fahrenheit 9/11" lên sóng các rạp chiếu phim ở Mỹ, lý do đưa ra là bộ phim này có thể gây phiền toái cho cuộc bầu cử tổng thống. Vì sợ sau này bị chính phủ gây khó dễ, các công ty phát hành khác đều không dám nhận bộ phim này, bao gồm cả Miramax.

Ở đây cần phải nói về chế độ kiểm soát điện ảnh của nước Mỹ. Mỹ thực hiện chế độ phân cấp, hơn nữa là phân cấp tự nguyện, cơ quan phân cấp Hiệp hội Điện ảnh Mỹ (MPAA) cũng là tổ chức dân sự. Nói cách khác, chính phủ Mỹ không có quyền ra lệnh cấm chiếu một bộ phim nào đó, bởi vì Hiến pháp Mỹ quy định công dân có quyền tự do ngôn luận. Thế nhưng, để duy trì quan hệ tốt với chính phủ, các tổ chức dân sự và công ty điện ảnh này sẽ chủ động không phát hành những bộ phim mà chính phủ không thích hoặc ép điểm phân cấp lên cao.

Thế nhưng, "Fahrenheit 9/11" lại bất ngờ giành giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim Cannes tiếp sau đó, đồng thời đây cũng là lần đầu tiên có phim tài liệu giành được giải thưởng cao nhất của Liên hoan phim Cannes. Có được hào quang giải thưởng Cành cọ vàng và mánh lới từng bị cấm phát hành trước đó, công ty Miramax mặc kệ sự phản đối kịch liệt từ phía Disney, quyết định phát hành "Fahrenheit 9/11". Nhờ vậy, "Fahrenheit 9/11" mới có thể cập bến nước Mỹ.

Ảnh hưởng chính trị to lớn do Miramax phát hành "Fahrenheit 9/11" gây ra khiến Disney vô cùng tức giận, sự kiên quyết làm theo ý mình của anh em nhà Weinstein đã chọc giận Michael Eisner đến mức nổi trận lôi đình. Điều khiến Disney khó chịu nhất chính là Miramax với tư cách là công ty con lại dám công khai kháng cự mệnh lệnh của công ty mẹ, đây tuyệt đối không phải là một dấu hiệu tốt. Vừa hay hợp đồng của đôi bên tuy nói là đến năm 2009 mới hết hạn, nhưng trong hợp đồng có điều khoản nêu rõ Disney có quyền đàm phán và xác nhận lại hợp đồng vào năm 2005. Thế nên Disney đã bắt đầu cân nhắc việc ngồi xuống bàn chuyện chia tay với anh em nhà Weinstein rồi.

“Michael Eisner luôn hy vọng có thể kiểm soát toàn bộ mọi việc trong tay mình, quyền lực, đây mới là thứ ông ta coi trọng nhất. Ông ta hiện tại có một biệt danh vô cùng xứng đáng, 'Bạo chúa'. Cho nên tôi nghĩ, một vương quốc cổ tích do bạo chúa thống trị quả thực có điểm khác biệt với dụng ý ban đầu của Miramax.” Harvey Weinstein hoàn toàn không hề che giấu sự coi thường của mình đối với Michael Eisner, mâu thuẫn giữa họ đã có thể coi là đưa ra ánh sáng rồi, “Miramax chính là muốn khai quật những tác phẩm xuất sắc, để nhiều khán giả hơn được thưởng thức những bộ phim hay này, "Mysterious Skin" chính là một tác phẩm hay như thế. Chúng tôi vô cùng hy vọng có thể giành được quyền phát hành của bộ phim này.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:865
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.