Hành lang trống trải, ánh sáng chói lọi, không gian tĩnh lặng, gương mặt sạm đen của Graham hiện lên đầy vẻ thâm trầm. Kể từ vụ "tai nạn xe" bắt đầu, mỗi một nhân vật, mỗi một chi tiết, mỗi một bối cảnh đều hé lộ lượng thông tin khổng lồ. Những thông tin này không hề sâu xa, toàn bộ đều là chuyệnn vụn vặt xảy ra trong cuộc sống của chúng ta, có lẽ đang diễn ra trên con đường khán giả vội vã đến dự buổi công chiếu, thậm chí ngay lúc ngồi xuống rạp chiếu phim, giữa người da đen và người da trắng, người gốc Á hay người Ả Rập đều có khả năng xảy ra đủ mọi tình huống.
Sự thật đẫm máu này khiến rạp chiếu phim chìm trong im lặng ngắt như tờ. Bộ phim không cho mọi người thời gian và không gian để thở dốc, không phải vì tình tiết bao nhiêu dồn dập, khung hình bao nhiêu kích thích, đại cảnh bao nhiêu hoành tráng, mà là thứ cảm giác áp sát dày đặc ấy khiến sự tàn khốc, lo âu, bận lòng, sợ hãi lộ ra từ trong phim càng trở nên chân thực hơn, tựa như một tấm lưới đánh cá khổng lồ giam chặt tất cả mọi người lại, không thể động đậy.
Đầu tiên là sự cứu rỗi của viên cảnh sát Ryan vốn là người da trắng, rồi đến sự sa ngã của Graham vốn là người da đen, tiến triển của câu chuyện đã dần bước vào cao trào.
Lão già người Iran tìm thấy địa chỉ của thợ khóa Daniel trong thùng rác, lão lái xe đến khu vực này. Nhìn thấy cô con gái nhỏ đáng yêu của Daniel vừa tan học về nhà, hội tụ cùng người mẹ, rồi hớn hở bước vào nhà. Lão già người Iran cầm lấy khẩu súng ngắn mới tinh ở bên tay, khẩu súng này từ khi mua về vẫn chưa từng sử dụng qua, giờ đây, lão già người Iran đã bị cơn giận che mờ lý trí, quyết định ra tay với thợ khóa Daniel vô tội nhưng lại hiền lành dễ bắt nạt.
Đạo diễn Cameron lái xe rời khỏi phim trường, ông cần bình tĩnh lại. Vừa khéo, hai tên lưu manh da đen lại đến cướp xe, bọn chúng nhìn thấy chiếc SUV màu đen đỗ ven đường, liền cầm súng tiến lên cướp. Thế nhưng, tên da đen cao kều phát hiện bọn chúng vậy mà lại đi cướp xe của người da đen — hắn tự nhận bản thân chưa từng cướp đồ của người da đen. Bởi vì đây là biểu hiện yếu hèn sợ hãi người da trắng, điều này khiến tên da đen cao kều do dự.
Cameron đang cơn thịnh nộ bước xuống xe, ra tay đánh đập tơi bời tên da đen cao kều. Tên da đen lùn đứng bên cạnh luống cuống tay chân. Đúng lúc này thấy xe tuần tra đi tới, tên da đen lùn liền nhảy qua hàng rào bên cạnh bỏ trốn, còn tên da đen cao kều thì cùng Cameron nhảy lên chiếc SUV của Cameron. Cameron lái xe rời khỏi hiện trường, điều này kéo theo sự truy đuổi của xe tuần tra: Tom Hansen nằm trong hàng ngũ truy đuổi. Hansen cũng nhạy bén phát hiện ra, đây chính là chiếc xe mà tối hôm qua anh và Ryan đã chặn lại. Điều này khiến anh thoáng do dự.
Cameron giật lấy khẩu súng của tên lưu manh cao kều, nhét vào thắt lưng phía sau, tâm trạng anh vô cùng kích động. Sự nhục nhã phải chịu đựng vào tối hôm qua hoàn toàn bùng nổ. Anh dốc hết mọi khả năng khiêu khích tất cả cảnh sát, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra một trận đấu súng.
Hansen xông ra, anh ngăn cản hành vi khiêu khích tiếp tục của đồng nghiệp, thuyết phục Cameron đừng tiếp tục kích động nữa. Hansen dùng danh nghĩa của mình để đảm bảo, xác nhận Cameron không có bất kỳ tiền án tiền sự nào, không bị truy nã, rồi chỉ cho anh một lời cảnh cáo liền thả Cameron rời đi.
Nhìn đôi mắt ngấn lệ của Cameron, Hansen nói với anh, "Về nhà đi." Hansen nhìn theo bóng chiếc xe Cameron rời đi, biểu cảm có phần kinh hồn bạt vía, cuối cùng vẫn thở phào nhẹ nhõm. Trong mắt anh, anh đã thực hiện được sự tự cứu rỗi, sai lầm mà Ryan phạm phải tối hôm qua, hôm nay anh đã dùng cách của mình để bù đắp. Chỉ là, đây thực sự là đúng sao? Đôi mắt Hansen chớp động dưới ánh nắng cũng không mấy chắc chắn.
Tên lưu manh cao kều vẫn trốn trong chiếc SUV màu đen, tận mắt chứng kiến tất cả màn đối đầu giữa Cameron và cảnh sát. Cameron chở hắn rời khỏi khu vực, trả lại khẩu súng cho tên lưu manh cao kều, nói, "Cậu khiến tôi cảm thấy sỉ nhục, cậu cũng nên lấy làm sỉ nhục vì chính mình." Trên biểu cảm bướng bỉnh của tên lưu manh cao kều lộ vẻ đăm chiêu, không nói một lời bước xuống xe rời đi.
Lão già người Iran đợi trước cửa nhà thợ khóa Daniel cho đến khi Daniel lái chiếc xe dụng cụ về nhà, cô con gái nhỏ nhìn thấy bố về trong nhà, nét mặt lộ vẻ vui mừng.
Lão già người Iran tay phải cầm súng, bước về phía Daniel đang thu dọn xe, ngón trỏ tay phải của lão siết chặt cò súng, rồi lao thẳng tới trước mặt Daniel, chĩa súng vào mặt Daniel, "Trả hết tiền của tôi lại đây!"
Daniel đang ngơ ngác theo bản năng hỏi, "Cái gì? Tiền gì?" Lúc này, cô con gái nhỏ của Daniel mở cửa nhà ra, vui vẻ nói, "Bố!" Điều này tức khắc làm Daniel sợ mất mật, đối mặt với lão già người Iran đang gầm lên với anh "Đền cửa hàng cho tôi, đền tiền cho tôi!", Daniel lớn tiếng hét về phía con gái, "Bảo bối, ở yên bên trong! Elizabeth!"
Lão già người Iran rõ ràng đã mất đi lý trí, không buông tha mà nói với Daniel, "Trả tiền lại cho tôi! Tôi muốn tiền của mẹ kiếp tao! Giao xe của mày cho tao!"
“Đó không phải xe của tôi!” Daniel lo âu nhìn người đàn ông trước mắt, ánh mắt vẫn luôn liếc về phía ngôi nhà của mình. Sau đó giơ tay liên tục ngăn cản con gái, hy vọng con gái ngàn vạn lần đừng đi ra.
Daniel đặt hộp dụng cụ trong tay xuống, từ trong túi quần móc tiền ra, "Được, anh xem, tôi có năm mươi đô la, ở đây."
“Năm mươi đô la?” Lão già người Iran giật phăng lấy cái ví của Daniel, “Mày đã tước đoạt tất cả của tao!”
Elizabeth sợ hãi quay đầu tìm kiếm sự giúp đỡ của mẹ, “Mẹ? Bố không còn nữa.”
“Không còn cái gì?” Vợ Daniel rõ ràng không nghe hiểu lời con gái.
“Con có, nhưng chú ấy không mặc áo choàng.” Elizabeth lo lắng nói, nói xong, cô bé liền đẩy cửa nhà ra, lao về phía vầng hào quang màu trắng kia. Vợ Daniel chạy theo ở phía sau.
Elizabeth lao về phía bố, nhào thẳng vào lòng bố, giống như một thiên thần có đôi cánh đang uyển chuyển bay lúa. Daniel đã không kịp ngăn cản tất cả những điều này, anh chỉ theo bản năng ôm chặt lấy con gái.
“Bùm!” Tiếng súng vang lên, lão già người Iran đã bóp cò.
Vào khoảnh khắc này, toàn bộ thế giới đều trở nên tĩnh lặng, tất cả thời gian và không gian đều ngưng trệ hoạt động trong chớp mắt.
“Không!” Daniel ôm đứa con gái yêu quý phát ra tiếng gầm thét tuyệt vọng, tất cả mọi thứ đều không quan trọng nữa, anh chỉ hy vọng con gái mình có thể quay về. Mà vợ Daniel nhìn thấy cảnh này, đau đớn đến cực điểm ngã khuỵu xuống đất, cô khao khát tiếng gọi của mình biết bao có thể gọi lại sinh mệnh của con gái.
Lão già người Iran nhìn khẩu súng trong tay, luống cuống tay chân, bàn tay phải cầm súng từ từ hạ xuống.
Thời gian tạm dừng vào khoảnh khắc này, ánh nắng ngập đất đã tô điểm vạn vật xung quanh tựa như chốn thiên đường.
“Không sao rồi, bố!” Elizabeth ngoan ngoãn nói. Điều này khiến Daniel đau đớn thấu xương khựng lại, “Cái. Cái gì?”
“Con sẽ bảo vệ bố.” Elizabeth nhìn gương mặt của bố, ra điều ông cụ non nói. Daniel không dám tin vào tất cả những điều này, ôm con gái cẩn thận kiểm tra, thế nhưng lại không tìm thấy bất kỳ vết thương nào, rõ ràng vừa rồi có tiếng súng. Nhưng tại sao Elizabeth lại bình an vô sự chứ? Ôm con gái, Daniel dùng hết toàn lực ôm chặt lấy con gái. Elizabeth nói bên tai bố, “Chiếc áo choàng này thực sự rất tốt.”
Vào khoảnh khắc này, toàn bộ rạp chiếu phim lập tức truyền đến cùng một âm thanh, âm thanh thở phào nhẹ nhõm. Gần như vào khoảnh khắc tiếng súng vang lên, phần lớn khán giả vô thức rơi nước mắt. Mà khi nghe thấy âm thanh tựa thiên thần của Elizabeth đó, mọi người mới nhận ra, bản thân từ lâu đã đẫm lệ giàn giụa. Sự chấn động tâm hồn vào khoảnh khắc này, vượt xa gánh nặng trong lòng, khi phát hiện tất cả đều không thực sự xảy ra, thứ cảm giác may mắn vui sướng đó, tức thì khiến nước mắt mặc sức tuôn rơi.
Lão già người Iran đứng tại chỗ, hoang mang không biết phải làm sao. Trong lúc mơ màng, lão đăm chiêu đút súng trở lại túi quần của mình, quay người về nhà.
Tên lưu manh lùn trong hai tên lưu manh da đen đang bước đi không mục đích trên đường, hy vọng có thể bắt được xe ké. Hắn đã thành công lên xe của viên cảnh sát trẻ tuổi Tom Hansen. Tên lưu manh lùn nhìn thấy bức tượng thánh Christopher trên xe của Hansen, biết rằng anh và hắn là người cùng một đường, khi lái xe đều thích đặt bức tượng này trước ghế lái để cầu bình an, cho nên lộ ra nụ cười. Nhưng Hansen lại tưởng rằng tên lưu manh lùn đang chế giễu mình, thế là bảo hắn xuống xe.
Tên lưu manh lùn quyết định móc bức tượng thánh Christopher trong túi quần ra cho Hansen xem, nhưng Hansen lại hiểu lầm đối phương muốn rút súng, thế là ra tay trước bắn chết đối phương. Đợi đến khi anh phát hiện tên lưu manh lùn này trong tay vậy mà lại cầm bức tượng thánh Christopher giống hệt mình, mới biết bản thân đã phạm phải sai lầm lớn, nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Hansen từ đầu đến cuối đều là đại diện cho chính nghĩa, lại vào thời điểm cuối phim, phạm phải một sai lầm khủng khiếp, sự hoảng loạn, sợ hãi và do dự trên khuôn mặt anh khiến ranh giới giữa chính nghĩa và tà ác càng trở nên mơ hồ hơn.
Hansen đẩy thi thể xuống xe, vứt bên đường, rồi tìm một nơi đốt xe của mình. Câu chuyện quay trở lại phần đầu phim, Graham và nữ cảnh sát da trắng va chạm đuôi xe, chính là vì ở đây phát hiện ra thi thể của tên lưu manh lùn đó. Mà tên lưu manh lùn này, thực chất chính là em trai của Graham! Biểu cảm phức tạp của Graham vào lúc bắt đầu phim, vào khoảnh khắc này đã nhận được lời giải thích.
Lão già người Iran trở về nhà, cầm súng tựa lưng vào sàn nhà, lão nghĩ mãi cũng không thông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng lão đã nổ súng, thế nhưng cô bé lại không hề hấn gì. Lão già người Iran cho rằng, cô bé kia chính là thiên thần của lão, là thiên thần chuyên tới để bảo vệ lão và gia đình lão.
Thực tế, là con gái của người Iran lúc mua súng trong cửa hàng, hộp đạn màu đỏ mà cô bé chọn, lại là đạn giả.
Vợ của công tố viên là Jane chán ngắt không có việc gì làm, gọi điện thoại cho bạn ở nhà, kết quả cô bất cẩn ngã từ trên cầu thang xuống. Nằm trên giường dưỡng bệnh, cô gọi điện cho tất cả bạn bè, lại phát hiện ra không có bất kỳ ai thực sự quan tâm đến mình, ngoại trừ người quản gia mà cô vẫn luôn oán trách.
Một tên lưu manh da đen cao kều khác, "nhặt" được một chiếc xe tải màu trắng bên đường, hắn hoàn toàn không nhớ tài xế của chiếc xe này, thực chất chính là người Trung Quốc bị hai bọn chúng đâm bị thương vào đêm hôm trước, rồi vứt trước cửa bệnh viện. Hắn lái xe đi định đem bán, lại phát hiện trong thùng xe toàn là những người vượt biên đến từ châu Á — hóa ra người "Trung Quốc" bị đâm bị thương kia, thực tế lại là một người Hàn Quốc, hóa ra là một tên trùm tổ chức vượt biên chuyên nghiệp. Băng đảng muốn mua nhóm người châu Á này, tên lưu manh cao kều không đồng ý. Sự kiện xung đột mà hắn trải qua cùng Cameron, đối với hắn mà nói quả thực rất thâm trầm. Hắn lái xe đến khu phố Tàu, thả nhóm người này ra, rồi lái xe rời đi.
Lúc này, một vụ tai nạn giao thông thường ngày ở ngã tư lại xảy ra, xe của một người gốc Á và xe của người da đen va chạm đuôi nhau, mọi người vây quanh tranh cãi không dứt...
Los Angeles đột nhiên đổ trận tuyết lớn đầu tiên trong suốt hai mươi năm qua...
Bùng nổ cầu vé tháng, cầu đặt đọc! Lát nữa vẫn còn một chương.