William Wood hôm nay thức dậy từ rất sớm, không phải vì có nhiệm vụ phỏng vấn nào, ngược lại hôm nay anh được nghỉ một ngày, hoàn toàn không cần phải đi làm. Chỉ là tối hôm qua anh ngủ không ngon, trằn trọc trở mình, cuối cùng mới mơ màng chợp mắt, mà ánh mặt trời vừa ló rạng không lâu thì anh đã trực tiếp tỉnh giấc, sau đó liền không tài nào ngủ lại được nữa.
Thật ra William Wood sau khi tốt nghiệp đại học bước chân vào xã hội đã lăn lộn nhiều năm, hơn nữa từ Liên hoan phim Sundance năm 2001 bắt đầu chú ý đến Evan Bell, những dịp tham gia phỏng vấn của William Wood cũng ngày càng lớn, bây giờ anh cũng có thể xem là một lão tướng dày dặn kinh nghiệm. Đợt phỏng vấn Oscar năm nay, phía sau anh đã bắt đầu có nhân viên thực tập đi theo, trong lúc vô tình, anh cũng đã trở thành tiền bối, khiến rất nhiều người phải ngước nhìn.
Nhưng dù là vậy, William Wood hôm nay vẫn căng thẳng không thể kiểm soát, từ đó ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng giấc ngủ của anh, William Wood đã nhớ không rõ lần cuối cùng mình căng thẳng như thế này là từ khi nào.
Hôm nay William Wood được mời tham gia buổi tiệc khai trương cửa hàng flagship của thương hiệu "Eleven", không phải với tư cách phóng viên, mà là với tư cách khách mời. Nếu để William Wood mang máy ảnh đến tác nghiệp, vậy thì đơn giản hơn nhiều, thực sự không có chút độ khó nào. Nhưng bây giờ lại bắt buộc anh phải mặc trang phục chỉnh tề, xuất hiện với tư cách khách mời trong những buổi tụ họp cao cấp thế này, hơn nữa lại còn là một buổi tụ họp thời trang chẳng liên quan gì đến anh, điều này thực sự khiến William Wood luống cuống tay chân.
Đãi ngộ của William Wood trong ngành truyền thông là độc nhất vô nhị, đây không phải bí mật gì trong ngành, đồng nghiệp dẫu có ghen tị đố kỵ hận cũng chẳng giải quyết được gì. Trong giới truyền thông có tin đồn, khi Teddy Bell vẫn còn là một thanh niên ngượng ngùng vụng về, William Wood đã quen biết anh ấy rồi, mà tấm danh thiếp đầu tiên trong đời Teddy Bell cũng nằm trong tay William Wood, hiện tại toàn bộ trong giới chỉ có William Wood là có thể trực tiếp liên lạc với Teddy Bell không cần điều kiện, phần vinh dự đặc biệt này chính là giao tình. Trong giới truyền thông còn có tin đồn, khi Evan Bell vẫn còn là một ca sĩ vô danh tiểu tốt, William Wood đã thử làm một bài phỏng vấn độc quyền cho cậu ấy, lúc đó tổng biên tập của "Entertainment Weekly" còn lớn tiếng chê cười là hoang đường, bây giờ sở dĩ "Entertainment Weekly" luôn có thể lấy được bài phỏng vấn độc quyền của Evan Bell, không phải vì tạp chí có sức hút lớn bao nhiêu, mà là vì Evan Bell nể mặt William Wood......
William Wood chính là người cùng lớn lên với anh em nhà Bell, anh bây giờ cũng là một phóng viên nổi đình nổi đám trong giới, nghe nói "Vanity Fair" đã đưa ra mức lương hàng năm không tưởng để lôi kéo, mà "Entertainment Weekly" thì tìm đủ mọi cách để giữ chân William Wood. Nhưng điều đáng mừng là, William Wood cũng là một người hoài niệm — nếu không anh đã chẳng kiên trì dành nhiều thời gian lên người Evan Bell như thế, mức lương hàng năm của William Wood tại "Entertainment Weekly" hiện tại cũng là người đứng đầu không phải bàn cãi ngoài tổng biên tập ra, anh sống rất vui vẻ tại "Entertainment Weekly", tạm thời cũng không có ý định rời đi.
Lần này, buổi tiệc riêng tư khai mạc cửa hàng flagship của thương hiệu "Eleven", chỉ mời khách VIP vào sân, không có thư mời thì không thể vào trong, nói một cách khác chính là: Cấm phóng viên bén mảng. Mà William Wood lại nằm trong danh sách khách mời, là vị khách duy nhất mang danh hiệu phóng viên. Đối với William Wood mà nói đây là một vinh dự, cũng khiến anh lại một lần nữa trở thành đối tượng bị đồng nghiệp ghen tị, mọi người đều đang tìm trăm phương ngàn kế để lẻn vào, trong khi William Wood lại có được thư mời, chẳng tốn chút công sức nào mà có thể đường đường chính chính bước vào, hơn nữa còn là khách quý.
Đương nhiên, William Wood hôm nay nhập tiệc với tư cách khách mời, anh không được phép mang theo bất kỳ thiết bị chụp ảnh, quay phim, ghi âm nào, nhưng anh có thể vào sân ghi lại toàn bộ quá trình bằng chính đôi mắt của mình, phần độc quyền này chắc chắn sẽ không chạy đi đâu được. Cho nên, tất cả chi phí tham dự buổi tiệc khai mạc này của William Wood đều được "Entertainment Weekly" thanh toán theo diện công quỹ, bao gồm trang phục, trang điểm, tạo hình v.v., từ đó có thể thấy sự hài lòng của "Entertainment Weekly" dành cho William Wood.
Các phóng viên khác đều đang ghen tị với sự đặc biệt của William Wood, nhưng William Wood lại đang lo lắng cho màn thể hiện tệ hại của mình. Nghĩ đến khung cảnh đó, những tên tuổi lớn ở các lĩnh vực lần lượt xuất hiện, chỉ có mỗi một mình anh là một "phóng viên" lẫn lộn trong đó, thực sự có chút không ra gì. Hơn nữa, William Wood nhìn bộ đồ đang treo trên giá áo, liền lộ ra vẻ mặt sầu lo.
Bộ đồ này là William Wood đặc biệt mua để tham gia buổi tiệc riêng tư ngày hôm nay, sản phẩm của "Eleven", đây là trang phục mùa đông của mùa này, mặc dù William Wood đã mua size 48 phù hợp với vóc dáng của mình, đây cũng là size lớn nhất có thể mua được tại các cửa hàng của "Eleven", nhưng cúi đầu nhìn cái bụng nhỏ tích tụ do ăn uống thất thường và sinh hoạt bất thường nhiều năm qua của mình, anh liền cảm thấy hôm nay sẽ là một thảm họa.
William Wood ép bản thân phải bình tĩnh lại, tự nhủ rằng đây chỉ là một buổi tiệc bình thường, mặc dù có mặt đều là những nhân vật thời trang hào nhoáng rực rỡ, nhưng anh vốn dĩ không phải người hoạt động trước ống kính, là một phóng viên hậu kỳ, vóc dáng đẹp trai như vậy để làm gì chứ, còn về việc thiếu cảm giác thời trang, điều này lại càng không phải vấn đề, cho dù có rất nhiều nghệ sĩ cũng không phải là người biết cách ăn mặc cho lắm. Hôm nay anh không phải nhân vật chính, chỉ xuất hiện với tư cách một người bạn đến chúc mừng, ghi nhớ thật kỹ điều này là đủ rồi.
Phương pháp ám thị tâm lý này quả thực khiến William Wood đỡ hoảng hốt hơn phần nào.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, William Wood lần đầu tiên trong đời mới đặt chân đến phòng làm đẹp, bình thường đeo một cái máy ảnh đi khắp nơi phỏng vấn, cũng không chú ý đến hình tượng, râu ria xồm xoàm, mặt mày dầu dề cũng không thành vấn đề, nhưng hôm nay là để tham dự một dịp trang trọng, cho dù không thể làm được mức độ đẹp trai ngời ngời, ít nhất sạch sẽ gọn gàng vẫn là điều rất cần thiết.
Đợi đến khi giày vò xong xuôi hết mọi thứ, mặt trời đã leo lên tận đỉnh đầu. Hảo trách sao nghệ sĩ luôn cảm thấy thời gian không đủ dùng, ở trong tiệm làm đẹp gội đầu, rửa mặt, chải chuốt, ít nhất cũng phải mất một hai tiếng. Giống như William Wood bình thường không chú trọng ăn mặc, tự nhiên phải tốn thêm chút thời gian, nhưng tương đối mà nói, hôm nay William Wood cũng không có ý định trang điểm, điều này đã tiết kiệm cho anh không ít thời gian.
Sau khi ăn trưa xong, William Wood cũng không nhàn rỗi, anh lại ngồi vào nghề cũ của mình, mang theo máy tính xách tay định viết bài độc quyền ngày hôm nay dưới hình thức ký sự tại một quán cà phê. Dù sao thì, có thể bước vào buổi tiệc khai mạc cửa hàng flagship của "Eleven", thân phận phóng viên trên vai William Wood đã được tháo xuống, cho nên anh dùng góc nhìn thứ nhất của một người tham gia để viết bài viết này rõ ràng là thích hợp hơn nhiều. Sự thật sau đó cũng đã chứng minh sự độc đáo của William Wood, bài viết này đã giành được vô số lời khen ngợi, tất cả mọi người đều theo chân tầm mắt của William Wood bước vào buổi tiệc riêng tư này, thám thính những chuyện vụn vặt bên trong.
Sau đây chính là phần viết về buổi tiệc riêng tư trong bài viết của William Wood, đã thu hút vô số ánh nhìn trên mạng.
Khi tôi đặt chân đến Đại lộ số 5, thần kinh toàn thân đều căng cứng, tiếng xe cộ tiếng người qua lại tiếng ồn ào xung quanh đều bị tự động chặn lại, tôi có cảm giác giống như mình chuẩn bị bước đi trên đại lộ danh vọng Oscar vậy, thứ cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở ấy giống như thủy triều bao trùm lấy tôi. Chúa tôi ơi, tôi chỉ là một phóng viên nhỏ bé mà thôi.
Lúc bước xuống xe taxi, nhìn tòa nhà ba tầng trước mặt, trong chớp mắt tôi cảm thấy dường như mình chưa từng đến Đại lộ số 5 bao giờ, đây là một cảm giác rất hoang đường. Bởi vì gần như ngày nào tôi cũng đi qua con đường này. Chỉ là, tòa nhà trước mắt mang theo một vẻ đẹp cổ điển kiểu Anh và lãng mạn kiểu Pháp, rất khác biệt so với rừng rô-bê-tông của New York, thứ sức sống và mị lực tản ra từ chính tòa nhà đó, khiến người ta ấn tượng sâu sắc.
Đương nhiên, xin hãy tha thứ cho việc tôi không hề nghiên cứu gì về kiến trúc, không thể dùng ngôn ngữ hay ho hơn để miêu tả, làm như vậy cũng có thể để dành sự ngạc nhiên cho tất cả mọi người khi tận mắt đến trước cửa hàng flagship của "Eleven".
Thật ra tôi chỉ kịp cảm thán phong cách kiến trúc mang hơi hướng ngoại quốc trước mắt, còn chưa kịp nhìn kỹ người mẫu trong cửa kính trông như thế nào, thì đã bị đám đông dày đặc trước mắt chiếm trọn toàn bộ sự chú ý, đây có lẽ là khung cảnh hỗn loạn nhất mà tôi từng thấy — ý tôi là, mặc dù bên cạnh có hai hàng bảo vệ đang duy trì trật tự, mọi người cũng không quá chen lấn, nhưng chính là mang lại cho người ta cảm giác trong tầm mắt đâu đâu cũng là người. Khoảng hơn hai trăm người trước mắt, hoàn toàn chen chúc vào nhau, phân không rõ ai là phóng viên ai là người ủng hộ của Evan. Bọn họ không giống như khán giả trên thảm đỏ được chia khu vực, rồi hò hét cổ vũ cho nghệ sĩ mình thích; bọn họ cũng không xếp hàng ngay ngắn vào sân giống như buổi ký tặng. Bọn họ cứ đứng chen chúc hỗn loạn với nhau như thế, mang theo biểu cảm bất lực, chỉ cần liếc qua một cái, là có thể nhìn thấy rất nhiều bảng hiệu xin thư mời đang khua khoắn trước mắt.
Tôi theo bản năng đi về hướng đám đông — chứ không phải hướng về phía cửa lớn, nhưng vừa mới bước ra hai bước, tôi đã phản ứng lại, hôm nay tôi không phải đến đây làm việc, tôi cũng là khách mời ngày hôm nay. Tôi không kìm được đưa tay xoa lá thư mời trong túi áo ngực, cái đầu đang mơ hồ bỗng chốc tỉnh táo hơn không ít. Lúc này, cảm giác căng thẳng vốn đã biến mất chớp nhoáng sau khi xuống xe nhìn thấy đám đông quá mức kinh ngạc bỗng ùa về cuốn phăng lấy tôi, tôi chẳng còn tâm trí đâu để quan tâm đám đông trước mắt khao khát được bước qua cánh cửa này đến nhường nào, tôi chỉ cảm thấy chân mình đang run lẩy bẩy, gần như chẳng bước nổi bước chân.
Hiếm ghê, tôi không còn đứng trong hàng ngũ những người xem, mà đã trở thành một phần trong mắt đám đông.
Ngay lúc này, đám đông trước mắt phát ra những tiếng thét chói tai đầy đáng sợ. Nói thật, trước đây tôi toàn đứng trong đám đông, cảm nhận tiếng thét chói tai tuôn trào không dứt, nhưng hôm nay tôi lại đối mặt với cơn sóng thét chói tai này nhấn chìm mình, cảm giác này khiến tôi thấy mình trong chớp mắt trở nên nhỏ bé như một con kiến.
Đương nhiên những tiếng hét này chắc chắn không phải dành cho tôi, hiện trường ước chừng chẳng có mấy ai quen biết tôi, tôi đè nén sự căng thẳng trong lòng xuống, quay đầu nhìn sang, liền lập tức nhìn thấy Evan — cậu ấy không phải nhân vật chính hôm nay, Katherine mới là — nhưng sự xuất hiện của Evan giống như một quả bom nguyên tử vậy, trong chớp mắt đã kích nổ toàn bộ sự nhiệt tình.
Ồ, hôm nay Evan mặc một bộ âu phục màu đen, tôi nghĩ mình đã thấy bộ trang phục này tại Tuần lễ thời trang Paris cách đây không lâu, nhưng tôi không thể phân biệt nổi. Tôi chỉ biết là, Evan trau chuốt đẹp trai khỏi nói, xung quanh cậu ấy giống như có một nguồn sáng tự động vậy, khiến người ta không thể dời mắt.
"Này, William." Evan chào hỏi tôi, điều này khiến tôi có chút lúng túng không biết phải làm sao, có một khoảnh khắc nào đó, tôi cảm thấy mình tiến lên phía trước vài bước, đứng vào trong đám đông sẽ là một lựa chọn thích hợp hơn.
Mười hai nghìn chữ canh mới cầu phiếu tháng, cầu đặt mua!
www.piaotia.com
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của trang web Văn học Phiêu Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phiêu Thiên Văn học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.