Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 3042 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
899 Trùng Xa Công Chiếu

❊ ❊ ❊

Khi đoạn mở đầu của Eleventh Studio xuất hiện, trong rạp chiếu phim vẫn còn âm thanh xì xào, mọi người vẫn chưa lập tức yên lặng để thưởng thức phim. Sự ồn ào náo nhiệt của buổi lễ ra mắt vẫn còn vương vấn trong không khí, mặc dù sự kiện hôm nay vắng bóng Evan Bell, ngôi sao sáng chói nhất, nhưng sự xuất hiện của Sandra Bullock, Don Cheadle và những người khác cũng đủ khiến buổi công chiếu trở nên vô cùng náo nhiệt. Tuy nhiên, âm thanh có phần hỗn tạp trong rạp chiếu phim nhanh chóng chìm xuống, bởi vì mọi người nhận ra rằng, phim đã bắt đầu.

Trên màn hình đầu tiên xuất hiện dòng chữ "Đạo diễn: Paul Haggis", nhưng ngay sau đó, khi dàn diễn viên xuất hiện, cái tên "Evan Bell" lại hiên ngang xuất hiện đầu tiên, tiếp theo mới là Sandra Bullock, Don Cheadle, Matt Dillon. Nằm ngoài dự đoán, nhưng lại hợp tình hợp lý.

Los Angeles trong màn đêm, đi kèm với âm nhạc nền mờ ảo bất an, ánh đèn đường hắt lên những vành quang, một đêm Giáng sinh lạnh lẽo u ám. Một viên cảnh sát da màu ngồi trong chiếc xe bị tông đuôi, nói với một nữ cảnh sát da trắng rằng, "Bạn biết đấy, ở rất nhiều thành phố, khi bạn đi trên đường, bạn lướt qua người khác, hoặc đôi khi ai đó va vào bạn. Nhưng ở Los Angeles, không ai chạm vào cơ thể bạn cả. Chúng ta luôn trốn sau những lớp cốt thép và kính. Có lẽ chúng ta quá hoài niệm cảm giác va chạm đó, đến mức cần phải thông qua một cú đụng xe dữ dội mới có thể cảm nhận được cảm giác ấy."

Viên cảnh sát da màu Graham ngồi trong xe cùng bạn, nhìn thấy phía trước dường như xảy ra tai nạn, xe cộ xếp thành một hàng dài, bèn phanh gấp, kết quả là một phụ nữ gốc Á ở phía sau lái xe tông thẳng vào đuôi xe, gây ra vụ tai nạn giao thông. Nữ cảnh sát da trắng xuống xe tranh cãi với người phụ nữ gốc Á, hai bên qua lại chỉ trích lẫn nhau, khinh thường đối phương. Trong tình hình đó, Graham bước xuống xe, đi về phía trước muốn xem rốt cuộc phía trước đã xảy ra chuyện gì.

Các cảnh sát hiện trường rõ ràng đều quen biết Graham, liền để anh đi vào khu vực phong tỏa. Đồng nghiệp hỏi Graham có "hút thuốc không". Anh trả lời là "tôi cai rồi", nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, trên tay anh vẫn xuất hiện một điếu thuốc đang cháy. Hóa ra hiện trường phát hiện thi thể của một thiếu niên, để bảo vệ hiện trường vụ án nên đã căng dây cảnh báo, điều này mới dẫn đến tình trạng tắc nghẽn giao thông, và cũng là nguyên nhân xảy ra vụ va chạm đuôi xe ban nãy.

Graham bước tới cạnh thi thể để kiểm tra, khi nhìn thấy thi thể, ánh mắt anh vô cùng phức tạp. Xót thương, bàng hoàng, đau lòng... Dưới biểu cảm phức tạp ấy, câu chuyện ngược dòng về một ngày trước, chính thức vén màn khai mạc.

Một cặp cha con gốc Iran đang mua súng lục ở một cửa hàng vũ khí, nhưng người cha hoàn toàn mù tịt về súng đạn nên cứ do dự mãi. Người chủ cửa hàng da trắng tỏ ra vô cùng thiếu kiên nhẫn, hắn hiểu lầm đối phương là người Ả Rập, liền châm chọc nói, "Này, Bin Laden! Đừng có lên kế hoạch 'Thánh chiến' ở chỗ tao!" Iraq là quốc gia Ả Rập, còn Iran thì không, thế nên hắn mới nói vậy.

Người cha gốc Iran vô cùng tức giận về điều này, tuyên bố mình là công dân Mỹ có thân phận hợp pháp. Nghe vậy, giọng điệu của tên chủ cửa hàng da trắng lập tức cao lên, "Tao vô tri? Chẳng lẽ lũ chúng mày giải phóng đất nước tao, còn tao thì lái chiếc Boeing 747 đâm vào cái lán tồi tàn của tụi mày rồi thiêu rụi bạn bè tụi mày thành tro bụi sao?" Rõ ràng, ảnh hưởng mà sự kiện 11 tháng 9 gây ra tại Mỹ còn nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì chính phủ tuyên bố. Ngay từ khi bắt đầu, bộ phim đã dùng cách trực diện nhất để phơi bày tất cả dưới ánh mặt trời.

Người cha gốc Iran bị bảo vệ đẩy ra khỏi cửa hàng, người con gái ở lại đã mua khẩu súng, sau đó ngắm nghía một hồi trên kệ hàng, cuối cùng chọn một hộp đạn được đựng trong chiếc hộp màu đỏ. Chủ cửa hàng da trắng tỏ ý nghi ngờ, "Cậu có biết đó là gì không?" Lần này đến lượt người con gái gốc Iran tỏ ra thiếu kiên nhẫn, "Cô có bán hay không." Thế là cô đã thành công mua được súng lục và đạn.

Người con gái đùng đùng nổi giận đẩy cửa bước ra khỏi cửa hàng, khung cảnh chuyển hướng, thành hai tên tiểu côn đồ da màu vừa bước ra khỏi một quán cà phê. Một tên cao hơn cứ lằn nhằn phàn nàn về nạn phân biệt chủng tộc của xã hội da trắng ở Los Angeles đối với người da màu, tên còn lại thấp hơn thì tỏ vẻ không đồng tình. Những chi tiết nhỏ nhặt chỉ xuất hiện trong cuộc sống đời thường qua đoạn đối thoại của bọn chúng khiến những người Los Angeles có mặt ở đây đều cảm thấy đồng cảm sâu sắc, bởi vì đây là câu chuyện xảy ra ở Los Angeles, những gì bộ phim thể hiện chính là cuộc sống của họ. Phân biệt chủng tộc ư? Tất nhiên rồi, hãy nhìn các khán giả da trắng và da màu có mặt tại hiện trường xem, dù biểu cảm khác nhau nhưng họ đều không thể chối cãi những câu thoại trong phim.

Không xa lắm, đi ngược chiều lại là vị công tố viên trẻ tuổi đầy triển vọng của khu vực Los Angeles, anh ta đang trong thời gian tranh cử, tối hôm nay anh và vợ đã tham dự một bữa tiệc. Họ chui vào chiếc SUV màu đen rộng rãi của mình, đang định nổ máy thì bị hai tên côn đồ da màu cầm súng cướp bóc. Trong quá trình cướp tài sản, bọn côn đồ còn làm người vợ của vị thẩm phán bị thương ngã xuống.

Vừa lên xe, tên côn đồ lùn tịt điềm tĩnh, dửng dưng kia liền lấy ra từ trong túi một bức tượng nhỏ, đó là Thánh Christopher, vị thần hộ mệnh của những lữ khách. Tên da màu này tin rằng, nếu đặt bức tượng nhỏ Thánh Christopher ở phía trước ghế lái, thì có thể khiến cho mọi chuyến hành trình trở nên bình an vô sự.

Cùng lúc đó, Graham và nữ cảnh sát da trắng xuất hiện tại hiện trường một vụ án mạng, nơi này xảy ra một vụ nổ súng, một người đàn ông da trắng tự xưng là cảnh sát phòng chống ma túy đã bắn chết một "tội phạm" khác, nhưng sau đó Graham phát hiện, "tội phạm" này cũng là một cảnh sát, chỉ là anh ta vô tình lại là người da màu.

Vợ chồng công tố viên trở về nhà, người vợ liếc nhìn người thợ khóa da màu đang thay ổ khóa, gọi người chồng đang thảo luận cùng đội ngũ tranh cử đi ra. Người vợ không thể kiểm soát đã nổi cơn thịnh nộ, phát biểu một đoạn dài những lời lẽ phân biệt chủng tộc, hoàn toàn không màng tới cảm nhận của người da màu trong đội ngũ tranh cử, còn quay sang nói thẳng với người thợ khóa đang thay ổ khóa rằng, "Ngày mai tôi muốn thay mới toàn bộ ổ khóa trong nhà."

Công tố viên quay trở lại trước mặt đội ngũ tranh cử của mình, tính khí cũng nổi lên, bởi vì xe của anh ta đã bị người da màu cướp mất, dù bọn họ giải thích thế nào đi nữa, "Tôi không mất đi lá phiếu của người da màu, thì cũng sẽ mất đi lá phiếu của những công dân tuân thủ pháp luật." Công tố viên ép bản thân bình tĩnh lại, muốn tìm một bức ảnh mà chính mình trao huân chương cho người da màu. Kết quả phát hiện ra, đối tượng mà anh ta khóa chặt hóa ra lại là một người Iraq tên là "Saddam", tức thì dở khóc dở cười, bởi vì làm vậy ngược lại có thể sẽ đánh mất thêm phiếu bầu của đông đảo quần chúng.

Thêm nữa, trong một nhà hàng, một viên cảnh sát tên là Ryan đang gọi điện cho công ty bảo hiểm, tâm trạng của anh ta cực kỳ tồi tệ, bởi vì cha anh ta bị nhiễm trùng đường tiết niệu, cuộc sống khổ sở khôn cùng, nhưng ở chỗ công ty bảo hiểm y tế lại không được tính là ca cấp cứu, không thể nhận được sự cứu trợ y tế tốt hơn. Khi Ryan biết người ở đầu dây bên kia là người gốc Phi, giọng điệu tức khắc trở nên vô cùng khinh miệt, điều này khiến người phụ nữ ở đầu dây bên kia lập tức cúp cúp máy.

Viên cảnh sát John Ryan trở lại xe tuần tra của mình, hội tụ cùng người đồng đội Tom Hansen, bọn họ nhận được lệnh từ tổng cục, phải đi truy tìm chiếc SUV bị cướp của vợ chồng công tố viên. Vừa hay, ngay phía trước xe cảnh sát của họ có một chiếc SUV màu đen chạy ngang qua, thế là viên cảnh sát Ryan trực tiếp lái xe đuổi theo. Nhưng rất nhanh, người đồng đội Hansen của anh ta đã phát hiện ra, "Đây không phải chiếc xe đó." Bởi vì trong mệnh lệnh có biển số xe chính xác, hơn nữa còn nói là hai thanh niên da màu, thế nên rất dễ nhận diện.

Thế nhưng viên cảnh sát Ryan vẫn cố chấp đuổi theo, ra lệnh cho hai người trên xe xuống xe kiểm tra.

Trên xe là một cặp vợ chồng trung lưu, vừa tham dự lễ trao giải trở về, người chồng Cameron là người da màu, một đạo diễn truyền hình nổi tiếng, khi bị ép dừng xe thì người vợ da trắng Christina đang ** cho anh ta. Ban đầu, cặp vợ chồng Hollywood điển hình này vẫn chưa coi mọi chuyện trước mắt ra gì, thế nhưng viên cảnh sát Ryan rõ ràng là đang cố tình gây sự, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Christina say xỉn mở miệng là chửi thề, trong khi viên cảnh sát Ryan lại trút toàn bộ cơn giận dữ vì nhân viên bảo hiểm da màu ban nãy lên người đạo diễn truyền hình da màu Cameron. Anh ta bắt đầu tiến hành khám xét nghiêm ngặt đối với Christina, bao gồm cả vùng kín, dùng đôi bàn tay mang đến sự sụp đổ và nhục nhã cho Christina. Dưới uy quyền của cảnh sát, Cameron đã chọn cách dĩ hòa vi quý, không những không đứng ra bảo vệ vợ mà còn ngậm bồ hòn làm ngọt cất lời xin lỗi.

Hành động quá đáng này của Ryan khiến Hansen vô cùng chướng mắt, anh ta cho rằng Ryan đang lợi dụng chức quyền của mình để bạo lực mềm, nhưng anh ta lại không tài nào ngăn cản được. Một mặt anh ta chán ghét hành động của Ryan, mặt khác lại cảm thấy áy náy với cặp vợ chồng đạo diễn truyền hình, đồng thời còn có sự bất lực trước hiện thực xã hội này.

Cảnh tượng này còn trực diện hơn cả việc người vợ công tố viên Jean mắng mỏi đối phương ngay trước mặt người da màu lúc nãy, thứ bạo lực mềm lợi dụng chức quyền này, đôi bàn tay của Ryan đang mơn trớn trên những đường cong cơ thể quyến rũ của Christina, trong khi Cameron đứng bên cạnh không những không thể làm bất kỳ hành động phản kháng nào mà còn phải hạ giọng xin lỗi, càng khiến sự nhục nhã mà Christina phải chịu đựng trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng. Sự chấn động này khiến tất cả khán giả có mặt tại hiện trường nói không nên lời.

Viên cảnh sát Ryan trút hết nỗi uất ức trong lòng, sau khi đạt được sự thỏa mãn về tâm lý thì liền thả họ đi. Tom Hansen đứng cạnh xe cảnh sát, biểu hiện sâu sắc và u sầu, ẩn mình trong ánh sáng mờ ảo, soi xét tâm hồn của từng con người.

Khung cảnh lại quay trở lại ngôi nhà của cặp cha con gốc Iran nọ, hóa ra họ sở hữu một cửa hàng tạp hóa, chỉ có điều ổ khóa cửa cửa hàng tạp hóa hình như đã hỏng, hoàn toàn không khóa lại được. Từ cuộc trò chuyện của họ có thể thấy được, cuộc sống của họ tràn ngập sự bất an, thậm chí có khả năng đe dọa đến tính mạng an toàn của họ, bởi vì sự bài xích và thù hận của người Mỹ đối với người Ả Rập, mà người Mỹ lại hoàn toàn không phân biệt nổi sự khác nhau giữa người Iran và người Ả Rập. Thế nên, không còn cách nào khác, người cha gốc Iran mới đi mua một khẩu súng lục để bảo vệ cửa hàng tạp hóa trong nhà, cũng như sự an toàn của người thân.

Vợ chồng đạo diễn trở về nhà, Christina phải chịu đựng sự nhục nhã to lớn hoàn toàn bùng nổ, mà Cameron với tư cách là một người da màu, để có thể đứng vững trong xã hội da trắng này mới khó khăn nhường nào, hai người cãi nhau một trận lớn trong phòng ngủ, cả hai bên đều cảm thấy ấm ức và phẫn nộ, nhưng lại khổ nỗi không nơi để trút giận. Cuối cùng hai người rã đám trong không khí không vui, Cameron hầm hầm đập cửa bỏ đi.

Ở một hướng khác, Daniel – người thợ khóa vừa mới lắp khóa cửa nhà công tố viên đã trở về nhà, anh đi đến phòng của con gái, nhưng chỉ nhìn thấy một chiếc giường trống hoác, Daniel bước vào phòng, nhìn thấy cô con gái cuộn tròn thành một cục dưới gầm giường.

Bùng nổ cầu phiếu tháng, cầu đặt mua!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:865
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.