GIẤC NGỦ DÀI

Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Đó là buổi sáng một ngày giữa tháng Mười, khoảng 11 giờ. Mặt trời chưa ló ra sau cơn mưa nặng hạt, bầu không khí quang đãng, sạch sẽ phía chân đồi. Tôi mặc bộ comple màu xanh thuốc súng, với áo sơ mi xanh sẫm, cà vạt và đeo một chiếc khăn quàng cổ, đi đôi giày đen dành cho những người leo núi, bên trong là đôi tất len màu đen có hai chiếc đồng hồ phía trên. Tôi ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, hoàn toàn tỉnh táo và đã cạo râu nhẵn nhụi. Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm là có ai biết điều đó hay không. Tôi là vị thám tử tư ăn mặc hoàn chỉnh, lịch lãm nhất với những gì mà một vị thám tử cần phải chuẩn bị. Tôi đang chuẩn bị cho một công việc trị giá 4 triệu đô la.

Đại sảnh của nhà Sternwood cao hai tầng. Trên cánh cửa lớn có thể dành cho cả một đoàn voi Ấn Độ đi qua, có một tấm kính rộng với hình một hiệp sĩ phía trên trong bộ áo giáp màu sẫm đang cứu một cô gái có mái tóc dài bị cột chặt vào cây không hề có quần áo trên người. Tấm kính che mặt của chiếc mũ được hiệp sĩ đẩy ngược về phía sau tạo vẻ gần gũi, anh ta đang cầm những nút thắt trên sợi dây thừng, công việc ấy chẳng đi đến đâu cả. Tôi đứng đó và nghĩ, nếu mình sống trong ngôi nhà này thì sớm hay muộn tôi cũng trèo lên đó và giúp anh chàng hiệp sĩ. Dường như anh ta không thực sự cố gắng lắm.

Phía sau của đại sảnh có những cánh cửa kiểu Pháp. Phía xa là một dải cỏ lớn màu lục tươi kéo dài tới chiếc gara màu trắng, trước gara, một người lái xe trẻ tuổi, gầy gò với mái tóc sẫm mặc chiếc quần xà cạp màu đen bóng loáng đang lau chùi một chiếc xe Packard có thể bỏ mui màu hạt dẻ. Cách gara một đoạn, mấy cây cảnh được tỉa rất cẩn thận như những con chó xù. Phía xa là một ngôi nhà rộng, mái vòm màu xanh lá cây. Và có mấy cái cây nữa, xa hơn tất cả là những ngọn đồi vững chãi, nhấp nhô.

Ở phía đông đại sảnh có một cầu thang tự do lát gạch dẫn tới một phòng dài có rào sắt và tới một đồ vật lãng mạn khác làm bằng thuỷ tinh. Những chiếc ghế lớn có đệm nhung lông được khoảng không của chiếc tường xung quanh bao bọc, có vẻ như là chưa ai từng ngồi lên những chiếc ghế đó. Giữa bức tường phía tây có một lò sưởi lớn rỗng với một tấm bình phong bằng đồng trong bốn tấm ván nối với nhau bằng bản lề, mặt lò sưởi nạm đá hoa cương với hình thần tình yêu ở các góc. Trên mặt lò sưởi có một bức chân dung thật lớn, phía trên là hai lá cờ kị binh đã bị mối ăn hay bị đạn xé rách căng ngang khung tranh bằng thuỷ tinh. Đó là bức chân dung một quân nhân thuộc trung đoàn trong thời kì chiến tranh Mexico đang đứng trong tư thế rất cứng nhắc. Vị quân nhân này có bộ ria màu đen được tỉa gọn đầy quyền uy, đôi mắt đen nhánh, cứng cỏi với một vẻ nhìn tổng thể của một người khó gần. Tôi nghĩ đó có thể là ông của Đại tướng Sternwood. Đó khó có thể là Ngài Đại tướng dù tôi cũng đã nghe về chuyện ngài đã rất già và có mấy cô con gái vẫn còn trong độ tuổi hai mươi đầy rắc rối.

Tôi vẫn đang nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen ấn tượng ấy thì cánh cửa dưới cầu thang mở ra. Không phải người quản gia. Đó là một cô gái.

Cô gái khoảng 20 tuổi, người nhỏ bé, ý nhị rất duyên dáng. Cô mặc một chiếc áo chùng màu xanh xám, trông rất hợp. Cô bước đi như thể đang lướt. Mái tóc lượn sóng màu hung cắt ngắn hơn nhiều so với kiểu tóc thịnh hành của các cậu thị đồng được uốn ở phía đuôi. Đôi mắt xám và hầu như không có cảm xúc khi nhìn tôi. Cô bước lại gần tôi, mỉm cười, hàm răng hơi sắc, trắng bóng như sứ, sáng lấp lánh giữa đôi môi mỏng quá căng. Gương mặt cô không hồng hào, trông không được khỏe mạnh.

“Trông anh rất cao?” Cô nói.

“Điều đó ngoài ý muốn của tôi.”

Đôi mắt của cô mở tròn bối rối. Cô đang nghĩ. Tôi có thể thấy ý nghĩ đó làm cô phiền muộn mặc dù mới chỉ quen cô trong chốc lát.

“Trông anh cũng đẹp trai đấy.” Cô nói.

“Và tôi cược rằng cô biết điều đó.” Tôi cằn nhằn.

“Tên anh là gì?”

“Reilly.” Tôi nói. “Doghouse Reilly.”

“Đó là một cái tên rất buồn cười.” Cô gái cắn môi và hơi quay đầu nhìn tôi. Sau đó cô nhìn xuống cho đến khi đôi mi gần như chạm vào má, rồi từ từ nhìn lên trông như tấm màn sân khấu. Tôi hiểu được kiểu cách đó. Cô gái làm vậy để khiến tôi rơi vào tình cảnh không chống đỡ được.

“Anh có phải là người đấu quyền anh lấy tiền không?” Cô hỏi khi tôi không lên tiếng.

“Không hẳn thế. Tôi là thám tử.”

“A... a...” Cô gái quay đầu một cách giận dữ, màu đỏ trên khuôn mặt làm sáng cả ánh sáng nhạt trong căn phòng lớn. “Anh đang chế nhạo tôi.”

“Uh... uh.”

“Gì cơ?”

“Hân hạnh làm quen với cô.” Tôi nói. “Cô nghe tôi nói rồi đấy.”

“Anh chẳng nói điều gì cả. Anh chỉ chọc ghẹo thôi.” Cô gái giơ ngón cái lên và mút tay. Hình dạng của ngón tay cái ấy có gì rất tò mò, trông nó gầy, hẹp giống như một ngón tay mọc thêm, không hề có chỗ khúc ở khớp nối đầu tiên. Cô cắn tay, chầm chậm mút, và xoay ngón tay trong miệng như đứa trẻ nghịch với cái vú giả.

“Trông anh cao kinh khủng.” Cô nói rồi cười khúc khích với niềm vui thích bí mật. Sau đó cô quay người chầm chậm, mềm mại không hề nhấc chân, đôi tay cô thả xuống hông, cô nghiêng người, kiễng chân về phía tôi, đổ lưng vào vòng tay tôi. Tôi phải ôm lấy cô nếu không đầu cô sẽ đập xuống nền nhà khảm đá hoa nhiều màu. Tôi đã chộp phía dưới cánh tay cô để nâng cô dậy. Cô cười khúc khích khi tựa đầu vào ngực tôi và dụi dụi quanh.

“Anh rất dễ thương, tôi cũng dễ thương nữa.” Cô gái cười khúc khích.

Tôi không nói gì cả. Ngay lúc đó người quản gia chọn đúng thời điểm thích hợp thuận tiện để đi vào, qua những cánh cửa kiểu Pháp, ông ta nhìn thấy tôi đang ôm cô gái.

Điều đó có vẻ như không làm ông ta phiền lòng. Đó là một người đàn ông cao gầy, tóc đã bạc, khoảng trên dưới 60 tuổi. Ông có đôi mắt màu xanh xa xăm, làn da mịn và sáng, với những bước di chuyển tráng kiện đầy cơ bắp. Ông bước đi chầm chậm qua căn phòng về phía chúng tôi, cô gái đứng cách xa tôi ra. Cô chạy vụt qua căn phòng tới chân cầu thang, đi lên như một chú hươu. Cô đi khỏi trước khi tôi hít một hơi thật dài và thở ra.

Người quản gia nói một cách buồn tẻ: “Đại tướng sẽ gặp ông bây giờ, thưa ông Marlowe.”

Tôi đẩy cằm dưới lên khỏi ngực và gật đầu về phía ông ta. “Ai đấy?”

“Là cô Carmen Sternwood, thưa ông.”

“Ông phải để cô ấy tự lập đi. Trông cô ấy cũng đủ lớn rồi.”

Ông ta nhìn tôi với vẻ lịch sự trang nghiêm và nhắc lại những gì mình đã nói.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.