Sáng hôm sau trời lại mưa, cơn mưa màu xám nghiêng nghiêng như tấm rèm với những hạt thuỷ tinh đu đưa. Tôi thức dậy với cảm giác chậm chạp, mệt mỏi và đứng nhìn ra cửa sổ với cảm giác khó khăn, tối tăm về gia đình Sternwood vẫn còn trong miệng mình. Tôi thấy cuộc đời trống trải như những chiếc túi của con bù nhìn. Tôi vào bếp, uống hai tách cà phê đen. Bạn có thể khó chịu vì những thứ khác hơn là vì rượu. Tôi có sự khó chịu choáng váng từ phụ nữ. Phụ nữ làm tôi phát ốm.
Tôi cạo râu, tắm vòi hoa sen và mặc quần áo, lấy áo mưa ra và đi xuống cầu thang, nhìn ra cửa trước. Qua đường, cách hơn một trăm mét phía trên, một chiếc xe Plymouth màu xám bốn chỗ đang đỗ. Nó là chiếc xe đã cố đi theo tôi ngày hôm trước, là chiếc xe mà tôi đã hỏi Eddie Mars. Có thể có cảnh sát trong đó nếu cảnh sát có nhiều thời gian trong tay và muốn lãng phí bằng cách đi theo tôi quanh quanh. Hoặc có thể đó là một kẻ khéo mồm trong công việc của một thám tử cố gắng dính mũi vào vụ của người khác nhằm đục đẽo dây dưa. Hoặc đó có thể là Giám mục của vùng Bermuda phản đối cuộc sống về đêm của tôi.
Tôi ra ngoài, lấy chiếc xe có thể gập mui từ gara và lái đi ngay qua mũi xe chiếc Plymouth xám. Có một người đàn ông nhỏ bé phía trong, một mình. Anh ta bắt đầu đi theo tôi. Trong cơn mưa anh ta làm việc tốt hơn, bám đủ gần để tôi không thể đi cách một dãy nhà ngắn và rời đi trước khi anh ta đi tới, và anh ta cách tôi đủ xa để những chiếc xe khác ở giữa chúng tôi phần lớn thời gian. Tôi lái xe tới đại lộ và đỗ xe ở một bãi đỗ gần toà nhà của tôi, tôi bước ra với chiếc áo mưa dựng cổ, chiếc mũ vành đội thấp, những hạt mưa rơi xuống mặt tôi một cách lạnh lẽo. Chiếc Plymouth đi qua lối của một chỗ lắp vòi rồng chữa cháy. Tôi đi tới ngã tư, băng qua khi đèn xanh và đi bộ trở lại, gần mép vỉa hè và những chiếc xe đang đỗ. Chiếc Plymouth không di chuyển. Không ai ra khỏi xe. Tôi lại gần và giật mạnh cửa ở phía lề đường.
Một người đàn ông nhỏ bé mắt sáng đang dựa lưng trong góc sau tay lái. Tôi đứng và nhìn vào anh ta, cơn mưa đập mạnh vào lưng. Mắt anh ta chớp phía sau làn khói thuốc cuộn tròn. Hai bàn tay đập không nghỉ vào tay lái mỏng.
Tôi nói: “Anh không thể quyết định được à?”
Anh ta nuốt nước bọt, điếu thuốc lắc lư giữa hai môi. “Tôi không nghĩ là mình biết anh,” anh ta nói, giọng nhỏ, căng thẳng.
“Tôi tên Marlowe. Người mà anh đã cố bám theo mấy ngày vừa rồi.”
“Tôi không bám theo ai cả.”
“Chiếc xe này. Có lẽ anh không thể kiểm soát nó. Hãy điều khiển nó theo cách của mình. Giờ tôi sẽ ăn sáng trong hiệu cà phê bên kia đường, nước cam, thịt lợn muối và trứng, mật ong, ba hoặc bốn cốc cà phê và một cái tăm. Sau đó tôi sẽ tới văn phòng của mình trên tầng bảy của toà nhà này, ngay đối diện với anh. Nếu anh có điều gì lo lắng về tôi hãy làm cho xong và kết thúc đi. Tôi sẽ chỉ bôi dầu khẩu súng máy của mình.”
Tôi để mặc anh ta chớp mắt và bỏ đi. Hai mươi phút sau tôi đang phơi quyển Soirée d' Amour của người phụ nữ chuyên quét dọn thuê bên ngoài văn phòng mình, mở một chiếc phong bì dày và thô, địa chỉ trên đó được viết tay rất đẹp, theo kiểu cũ, nhọn. Chiếc phong bì đựng một tờ phiếu chính thức ngắn gọn và một tấm séc màu hoa cà rất to trị giá 500 đô la, được trả cho Philip Marlowe và đã kí Vincent Norris thay Guy be Brisay Sternwood. Việc đó khiến buổi sáng thật đẹp. Tôi đang viết tờ giấy tới ngân hàng thì người báo thông tin nói ai đó đã bước vào căn phòng nhỏ tiếp khách của tôi. Đó là người đàn ông nhỏ bé trên chiếc Plymouth.
“Tốt. Anh vào đi và bỏ áo khoác ra.”
Anh ta bước qua tôi một cách cẩn thận khi tôi giữ cánh cửa, cận thận như thể anh ta sợ tôi có thể đạp vào cái mông nhỏ của mình. Chúng tôi ngồi xuống, đối diện nhau qua chiếc bàn. Đó là một người đàn ông rất nhỏ bé, không cao hơn 1m60 và hầu như không nặng bằng ngón tay cái của người bán thịt lợn. Anh ta có đôi mắt sáng, sít sao có vẻ trông khó khăn và trông cứng như một con hến trên một nửa vỏ. Anh ta mặc một bộ comple áo cài chéo màu xám, nó quá to ở hai vai và ve áo rất rõ. Trên chiếc áo không cài, một cái áo khoác Ai Len bằng vải tuýt với một vài chỗ đã rất sờn. Phần nhiều chiếc cà vạt phình ra ngoài bị mưa ướt ở phía trên ve áo ngang của anh ta.
“Có lẽ anh biết tôi,” anh ta nói. “Tôi là Harry Jones.”
Tôi nói tôi không biết anh ta. Tôi đẩy một hộp thuốc về phía anh ta. Những ngón tay nhỏ gọn gàng che một ngón trông như con lợn cái bắt con ruồi. Anh ta châm thuốc bằng cái bật lửa trên bàn và vẫy tay.
“Tôi đã ở quanh, biết những cậu bé và những chuyện như vậy. Từng chạy ít rượu từ Hueneme Point. Một mưu đồ ghê gớm, người anh em. Lái chiếc xe do thám với một khẩu súng trong lòng, một cái nút trên hông sẽ ngăn cái thác than. Chúng ta đã dành rất nhiều thời gian với luật pháp trước khi tới Beverly Hills. Một mưu đồ ghê gớm.”
“Khủng khiếp,” tôi nói.
Anh ta dựa lưng và thả khói thuốc lên trần nhà từ khoé miệng khép chặt của cái miệng nhỏ.
“Có thể anh không tin tôi,” anh ta nói.
“Có lẽ tôi không tin và có lẽ tôi tin. Và rồi có lẽ tôi không thèm quyết định. Chỉ là những mưu mô đó có gì liên quan tới tôi, giả sử như vậy?”
“Chẳng gì cả,” anh ta nói một cách chua chát.
“Anh đã theo tôi mấy ngày qua như một anh chàng cố gắng đón một cô gái và thiếu chút can đảm cuối cùng. Có lẽ anh bán bảo hiểm. Có lẽ anh biết một người tên Joe Brody. Có rất nhiều cái có lẽ nhưng tôi có rất nhiều thứ trong tay trong công việc của mình.”
Đôi mắt anh ta phình lên, môi dưới gần như rơi xuống lòng. “Chúa ơi. Làm thế nào anh biết được điều đó?” Anh ta hỏi nhanh.
“Tôi là một nhà tâm lý. Hãy khuấy động công việc của anh lên và nói ra đi. Tôi không có cả ngày.”
Vẻ sáng sủa trong đôi mắt của anh ta gần như biến mất giữa hai mi mắt đột nhiên hẹp lại. Một sự im lặng. Những giọt mưa rơi xuống mái nhà phẳng bằng hắc ín trên hành lang Mansion House phía dưới cửa sổ của tôi. Đôi mắt anh ta hơi mở một chút rồi lại sáng bừng, giọng đầy suy tư.
“Tôi đang cố lấy một thông tin từ anh, chắc chắn rồi. Tôi có một thứ để bán rẻ thôi cho một số giấy nợ loại C. Sao anh cột tôi với Joe?”
Tôi mở lá thư và đọc nó. Bức thư đề nghị tôi tham gia một khoá học sáu tháng làm phóng viên về dấu vân tay có giảm giá đặc biệt cho chuyên môn. Tôi vứt nó vào sọt rác và lại nhìn người đàn ông nhỏ bé. “Đừng ngại tôi. Tôi chỉ đoán thôi. Anh không phải là cảnh sát, không phải là người của Eddie Mars. Tối qua tôi đã hỏi ông ta. Tôi không thể nghĩ tới một ai khác ngoài những người bạn của Joe Brody, những người sẽ quan tâm tới tôi nhiều thế.”
“Chúa ơi,” anh ta nói và liếm môi dưới. Gương mặt trắng toát khi tôi nhắc tới Eddie Mars. Miệng anh ta hé mở, điếu thuốc lơ lửng ở góc miệng vì một điều kì diệu nào đó như thể nó mọc ở đó vậy. “A, anh trêu tôi,” cuối cùng anh ta nói với một nụ cười mà ở phòng mổ mới thấy.
“Được rồi, tôi đùa anh.” Tôi mở một lá thư khác. Cái này muốn gửi cho tôi những bức thư tin tức hàng ngày từ Washington, tất cả những thứ bên trong đều từ nhà bếp. “Tôi đoán Agnes được nới lỏng,” tôi thêm vào.
“Phải. Cô ta đã gửi tôi. Anh quan tâm à?”
“Chà, đó là một cô gái tóc vàng.”
“Điên rồ. Anh đã rất cừ khi tới đó đêm ấy, cái đêm mà Joe làm ngòi nổ. Có điều gì về Brody hẳn phải được xem là điều tốt về gia đình Sternwood hoặc là anh ấy sẽ không nắm cơ hội với bức ảnh anh ta gửi họ.”
“Uh-huh. Vậy là anh ta có à? Đó là gì thế?”
“Đó là thứ mà hai trăm đô la trả tiền cho.”
Tôi thả một số thư hâm mộ vào giỏ và châm cho mình một điếu thuốc mới.
“Chúng ta cần phải ra khỏi thị trấn,” anh ta nói. “Agnes là một cô gái tốt. Anh không thể nắm những chuyện đó với cô ấy. Thật không dễ dàng cho một cô gái trải qua những chuyện đó trong những ngày này.”
“Cô ta quá to so với anh. Cô ta sẽ cuộn tròn anh và làm anh nghẹt thở.”
“Đó cũng là một kiểu cừ khôi bẩn thỉu, người anh em,” anh ta nói với một điều gì đó đủ gần để khiến tôi nhìn anh ta chằm chằm.
Tôi nói: “Anh nói đúng. Gần đây tôi gặp những người không tốt. Hãy cắt những phần không rõ và đi thẳng vào chuyện. Anh có gì để đổi lấy tiền?”
“Anh sẽ trả tiền chứ?”
“Nếu nó làm gì?”
“Nếu nó giúp anh tìm thấy Rusty Regan.”
“Tôi không tìm Rusty Regan.”
“Anh nói thế. Có muốn nghe hay không?”
“Cứ nói đi. Tôi sẽ trả tiền cho bất cứ thứ gì tôi sử dụng được. Hai trăm đô mua được rất nhiều thông tin với nghề nghiệp của tôi.”
“Eddie Mars đã cho người giết Regan,” anh ta nói một cách bình tĩnh và dựa lưng như thể mình vừa mới được bầu làm phó tổng thống.
Tôi vẫy tay theo hướng cửa ra vào. “Thậm chí tôi sẽ không bàn cãi với anh. Tôi sẽ không tốn ôxi, theo cách của anh, cỡ nhỏ.”
Anh ta nghiêng người qua bàn, những vệt trắng ở khoé miệng. Anh ta chỉnh điếu thuốc ra một cách cẩn thận, làm đi làm lại mà không hề nhìn nó. Từ phía sau một cánh cửa phòng tiếp khách, có tiếng máy đánh chữ lách cách đều đều vào cái chuông, tới chỗ chuyển, hết dòng này sang dòng khác.
“Tôi không đùa,” anh ta nói
“Biến đi. Đừng làm phiền tôi. Tôi có việc phải làm.”
“Không, anh sẽ không làm,” anh ta nói một cách rõ ràng. “Tôi sẽ không đi dễ thế đâu. Tôi tới đây để nói phần của mình và tôi đang nói. Tôi biết Rusty. Không nhiều lắm nhưng đủ để hỏi ‘Cậu nhóc thế nào?’ và anh ta sẽ trả lời tôi hoặc không tuỳ theo việc anh ta thấy thế nào. Mặc dù vậy anh ta là một anh chàng dễ thương. Tôi luôn yêu mến anh ta. Anh ta thích một cô ca sĩ tên Mona Grant. Sau đó cô ta đổi tên thành Mars. Rusty đau khổ và lấy một cô gái giàu có thường tới những nơi đàn dúm như không thể ngủ ngon ở nhà. Anh biết rõ về cô ta, cao lớn, tóc sẫm, đủ để tìm một người chiến thắng Derby nhưng tuýp người kiểu đó khiến người đàn ông gặp nhiều áp lực. Quá căng thẳng. Rusty sẽ không hợp với cô ta. Nhưng Chúa ơi, anh ta rất hợp với ông bố già của cô ta, phải không. Đó là những điều anh nghĩ. Anh chàng Regan này tự phụ như một chim ó. Anh ta có con mắt nhìn xa. Anh ta luôn nhìn qua thung lũng tiếp theo. Anh ta không sợ những thứ quanh mình. Tôi không nghĩ anh ta quan tâm gì tới tiền bạc. Và với tôi, người anh em, đó là một lời khen.”
Rốt cục thì người đàn ông bé nhỏ không bị tê liệt. Ba phần tư những kẻ lang bạt thậm chí sẽ không nghĩ những ý nghĩ như vậy, và ít hơn nhiều số họ có thể biểu đạt những ý nghĩ đó.
Tôi nói: “Vì thế mà anh ta đã chạy trốn.”
“Có lẽ anh ta bắt đầu chạy trốn. Với cô gái Mona. Cô ta không sống cùng Eddie Mars, không thích những mưu mô của ông ta. Đặc biệt là những chuyện như tống tiền, những chiếc xe còng, nơi trốn tránh cho những kẻ bị truy nã từ miền đông, vân vân. Câu chuyện là một đêm, Regan bảo với Eddie ngay trước mặt nhiều người rằng nếu ông ta mà lộn xộn với Mona trong bất cứ một lời buộc tội giết người nào thì anh ta sẽ đến gặp ông ấy”.
“Phần lớn những chuyện này đều được ghi lại, Harry. Anh không thể mong có tiền vì chuyện đó”.
“Tôi sẽ nói những điều chưa có đây. Vì thế mà Regan đã bốc hơi. Tôi thường thấy anh ta mỗi buổi chiều uống whiskey Ai Len ở quán Vardi, nhìn chằm chằm vào bức tường. Anh ta không còn nói nhiều được nữa. Thỉnh thoảng anh ta cược với tôi, đó là lí do tôi thường ở đó, lấy những khoản tiền cược cho Puss Walgreen.”
“Tôi đã nghĩ anh làm trong ngành bảo hiểm.”
“Đó là điều tôi nói ở cửa. Tôi đoán anh ta sẽ bán cho anh bảo hiểm về chuyện đó nếu anh nghiên cứu về anh ta. Từ giữa tháng Chín tôi không còn nhìn thấy anh ta nữa. Tôi không để ý thấy điều đó ngay. Anh biết điều đó như thế nào. Một anh chàng ở đó, anh nhìn thấy anh ta và rồi anh ta không còn ở đó. Anh không nhìn thấy anh cho cho tới khi có chuyện gì khiến anh nghĩ về điều đó. Điều khiến tôi nghĩ về chuyện đó là việc tôi nghe một anh chàng nói và cười rằng vợ Eddie Mars chạy trốn cùng Rusty Regan và Mars đang hành động như một người phù rể thay vì bị đau khổ. Vì thế tôi nói với Joe Brody và Joe đã rất thông minh.”
“Ông ta như địa ngục,” tôi nói.
“Không thông minh như cảnh sát nhưng vẫn thông minh. Anh ta hết tiền nên đã tính cách lấy ít tiền bằng cách nào đó từ hai kẻ si tình, anh ta có thể thu hai lần, từ Eddie Mars và từ vợ của Regan. Joe biết chút ít về gia đình đó.”
“Trị giá năm nghìn đô,” tôi nói. “Ông ta đã xoay họ vì chuyện đó một thời gian trước đây.”
“Gì cơ?” Harry Jones có vẻ hơi ngạc nhiên “Agnes phải nói với tôi về điều đó. Có một người đàn bà cho anh. Luôn luôn phải chịu đựng. Chà, Joe và tôi đã xem báo và chúng tôi không thấy điều gì cả, vì thế chúng tôi biết ông già Sternwood đã che giấu nó. Rồi một ngày tôi thấy Lash Canino trong quán của Vardi. Anh biết anh ta không?”
Tôi lắc đầu.
“Có một chàng trai rất khó trị giống như một số kẻ nghĩ mình du côn. Anh ta làm mọi việc cho Eddie Mars khi Mars cần giải quyết vấn đề. Anh ta giết người rất nhanh. Khi Mars không cần, anh ta không tới gần ông ta. Và anh ta không ở LA. Đó có để là một điều gì đó, có thể không. Có thể họ có thông tin về Regan và Mars mới chỉ ngồi xuống với nụ cười trên môi, chờ đợi cơ hội. Rồi cũng có thể là một điều hoàn toàn khác. Dù gì tôi cũng nói với Joe và Joe đã bám đuôi Canino. Anh ta có thể bám đuôi tôi nhưng tôi không giỏi chuyện đó. Tôi gạt chuyện đó ra. Không lấy tiền. Joe đã bám đuôi Canino tới chỗ của gia đình Sternwood, Canino đậu xe bên ngoài khu nhà của họ, một chiếc xe đi sau anh ta với một cô gái ngồi bên trong. Họ nói chuyện một lát, Joe nghĩ rằng cô gái đưa cái gì đó, có thể là tiền. Cô gái đi mất. Đó là vợ của Regan. Cô ta biết Canino và Canino biết Mars. Vì thế Joe đoán là Canino biết điều gì đó về Regan và đang cố dùng thủ đoạn bên lề cho chính mình. Canino biến mất, Joe mất anh ta. Hết cảnh 1”.
“Tên Canino này trông như thế nào?”
“Thấp, béo, tóc nâu, mắt nâu luôn mặc đồ nâu, đội mũ nâu. Thậm chí còn mặc cả một chiếc áo mưa vải xuýt màu nâu. Lái chiếc xe hai chỗ màu nâu. Mọi thứ đều có màu nâu với Canino.”
“Hãy xem màn 2,” tôi nói.
“Không có tiền, chỉ thế thôi.”
“Tôi không thấy hai trăm đô trong đó gì cả. Cô Regan cưới một kẻ từng buôn rượu lậu không ra khỏi ổ lưu manh. Cô ta biết những người khác giống chồng mình. Biết Eddie Mars rất rõ. Nếu cô ta nghĩ có điều gì xảy ra với Regan, Eddie sẽ là người chắc chắn cô ta tìm đến và Canino có thể là người Eddie chọn để nắm bắt nhiệm vụ. Đó có phải là tất cả những gì anh có?”
“Anh sẽ trả 200 đô để biết chỗ của vợ Eddie chứ?” Người đàn ông bé nhỏ hỏi một cách bình tĩnh.
Giờ thì anh ta có sự chú ý của tôi. Tôi gần như làm gãy cánh tay ghế khi dựa vào chúng.
“Thậm chí nếu cô ta ở một mình?” Harry Jones nói thêm với giọng nhỏ khá thâm hiểm. “Thậm chí ngay cả khi cô ta không bao giờ chạy trốn cùng Regan và đang bị giam giữ cách LA khoảng 40 dặm trong một nơi ẩn nấp để cảnh sát tiếp tục nghĩ rằng cô ta đã rời đi cùng anh ta? Ông có trả 200 đô cho điều đó không?”
Tôi liếm môi. Chúng rất khô và có vị mặn. “Tôi nghĩ là tôi sẽ trả,” tôi nói. “Ở đâu?”
“Agnes đã tìm thấy cô ta,” anh ta nói một cách dứt khoát. “Nhưng chỉ là do may mắn. Nhìn thấy cô ta lái xe và đã cố bám theo về nhà. Agnes sẽ nói với anh nó ở đâu khi cô ta cầm tiền trong tay.”
Tôi nhìn anh ta khó đăm đăm. “Anh có thể nói với cảnh sát mà chẳng có gì cả, Harry. Họ đã có một vài người rất giỏi tới Central những ngày gần đây. Nếu họ cố giết anh, họ vẫn còn Agnes.”
“Cứ để họ thử,” anh ta nói. “Tôi không dễ suy sụp đâu.”
“Agnes phải có điều gì đó tôi không để ý.”
“Cô ta là một kẻ thiếu kinh nghiệm, tôi cũng là một kẻ thiếu kinh nghiệm. Tất cả chúng tôi đều là thiếu kinh nghiệm. Vì thế chúng tôi bán đứng lẫn nhau vì tiền. Được thôi, anh có thể khiến tôi như vậy.” Anh ta với một điếu thuốc khác của tôi, đặt nó gọn gàng giữa hai môi và châm bằng một que diêm theo cách tôi thường làm, trượt hai lần ngón cái và rồi dùng chân. Anh ta thở ra đều đều và nhìn tôi chằm chằm, một anh chàng nhỏ bé cứng cỏi vui tính. Một người đàn ông nhỏ bé trong thế giới của người to lớn. Có điều khiến tôi thích anh ta.
“Tôi không kéo cái gì ở đây cả,” anh ta nói một cách kiên định. “Tôi tới để nói chuyện về 200 đô la. Đó vẫn là cái giá. Tôi tới vì tôi nghĩ mình sẽ nhận nó hoặc bỏ nó, được hay không. Giờ thì anh vẫy cảnh sát về phía tôi. Anh phải xấu hổ vì bản thân mình.”
Tôi nói: “Anh sẽ có 200 đô vì thông tin đó. Tôi cần phải lấy tiền của mình trước.”
Anh ta đứng dậy và gật đầu, kéo chiếc áo khoác Ai Len nhỏ bằng vải tuýt đã sờn chặt quanh ngực. “Được thôi. Dù gì thì sau khi trời tối vẫn tốt hơn. Đó là một công việc ranh mãnh sống với những người ăn diện như Eddie Mars. Nhưng mọi người thì phải sống. Gần đây những quyển sách thật nhàm chán. Tôi nghĩ những cậu bé to lớn sẽ bảo Puss Walgreen tiếp tục. Giả sử như anh tới đó, tới văn phòng, Fulwider Building, Western và Santa Monica, 428 phía sau. Anh mang tiền tới, tôi sẽ dẫn anh tới Agnes.”
“Anh không thể tự mình nói với tôi à? Tôi đã gặp Agnes rồi.”
“Tôi hứa với cô ta,” anh ta nói một cách đơn giản. Anh ta cài áo khoác, đội chiếc mũ một cách vui vẻ, gật đầu lần nữa và đi tới cửa. Anh ta ra ngoài. Tiếng bước chân nhỏ dần dọc theo hành lang.
Tôi đi tới ngân hàng và gửi tờ séc 500 đô và lấy 200 đô. Tôi lại đi lên lầu, ngồi xuống ghế nghĩ về Harry Jones và câu chuyện của anh ta. Dường như nó khá thích hợp. Nó có vẻ chân thực đơn giản của tiểu thuyết hơn là sự rắc rối đan cài của các sự kiện. Đại uý Gregory hẳn có thể tìm ra Mona Mars, nếu cô ta gần gũi như thế trong khu vực ông ta quản lý. Có nghĩa là, giả sử ông ta đã cố gắng.
Tôi nghĩ về điều đó hết cả ngày. Không ai tới văn phòng. Không ai điện thoại cho tôi. Trời vẫn mưa.