Hành lang căn hộ lúc này trống trải. Không có tay súng nào đang đợi tôi dưới cây chà là mọc trong chậu và ra lệnh cho tôi cả. Tôi bắt thang máy tự động lên tầng nhà của mình và đi dọc theo hành lang tới chỗ điều chỉnh chiếc radio im lặng phía sau cánh cửa. Tôi cần uống và vội vàng lấy một ly. Trong cửa tôi không vội vàng bật điện lên. Tôi đi thẳng về phía bếp, đi chỉ khoảng mấy mét. Có điều gì không ổn. Có thứ gì trong không khí, một mùi thơm. Bóng cây dưới cửa sổ và ánh điện lọt qua hai bên sườn nhà tạo thành một ánh sáng mờ mờ trong căn phòng. Tôi đứng im và lắng nghe. Mùi thơm đó là mùi nước hoa, một loại nước hoa thơm giả tạo.
Không có âm thanh nào, không một âm thanh nào cả. Khi mắt tôi đã quen hơn với bóng tối, tôi nhìn thấy vật gì đó ngang trên sàn nhà, trước mặt tôi mà lẽ ra nó không ở đó. Tôi lùi lại, ngón cái với công tắc trên tường và bật điện lên.
Giường đã hạ xuống. Có thứ gì trong đó đang khúc khích. Một cái đầu vàng hoe tì lên gối của tôi. Hai cánh tay trần vòng lên, bàn tay xiết chặt lấy phía trên đầu. Carmen Sternwood đang nằm trên giường tôi. Mái tóc xoăn hung hung xoã trên gối như thể được một bàn tay nhân tạo cẩn thận xoã cho. Đôi mắt như đá phiến của cô liếc tôi và có hiệu quả như thường, một cái liếc từ sau chiếc thùng. Cô mỉm cười. Hàm răng sắc nhỏ lấp lánh.
“Tôi có dễ thương không?’’
Tôi nói một cách khó khăn: “Dễ thương như một người Philippin vào đêm thứ Bảy vậy.”
Tôi đi tới chiếc đèn sàn và kéo công tắc, quay trở lại tắt đèn trần và lại đi qua căn phòng lần nữa tới bàn cờ trên bàn đánh bài dưới ngọn đèn. Có một ván cờ ở trên bàn, tôi không thể giải quyết được, cũng giống rất nhiều ván cờ khác. Tôi với tay xuống và dịch chuyển lính, cởi mũ và áo khoác rồi ném chúng ở nơi nào đó. Lần này tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ lại tiếp tục phát ra từ chiếc giường, âm thanh đó khiến tôi nghĩ tới lũ chuột dưới tấm ván ốp chân tường trong một ngôi nhà cũ.
“Tôi cược là anh thậm chí không thể đoán được tôi vào bằng cách nào.”
Tôi dí điếu thuốc và nhìn cô gái với đôi mắt trống trải. “Tôi cược là tôi có thể đoán được. Cô vào đây bằng lỗ khoá giống như Peter Pan.”
“Anh ta là ai?”
“Ồ, một anh chàng tôi từng biết ở phòng chơi bida.”
Cô cười khúc khích. “Anh rất dễ thương phải không?” Cô gái nói.
Tôi bắt đầu nói: “Về ngón cái đó...” nhưng cô đã nói trước rồi. Tôi không phải nhắc nhở cô ấy. Cô đưa bàn tay phải từ sau đầu và bắt đầu mút ngón cái, nhìn tôi với đôi mắt rất tròn và nghịch ngợm.
“Tôi không mặc gì cả,” cô nói, sau khi tôi đã hút thuốc và nhìn cô chằm chằm trong một phút.
“Thề có Chúa, lý trí tôi cho rằng điều đó thật đúng, tôi đã thăm dò điều đó, tôi gần như đã có nó khi cô nói. Nhưng trong một phút khác tôi sẽ nói rằng tôi cược cô không mặc gì cả, tôi luôn mang bao cao su trên giường phòng khi thức giấc với một lương tâm tồi tệ và phải trốn tránh nó.”
“Anh rất dễ thương.” Cô xoay đầu một chút đỏng đảnh. Rồi cô đưa tay trái khỏi đầu, nắm lấy tấm chăn, dừng lại một cách đột ngột và gạt chúng sang một bên. Cô gái hoàn toàn không mặc gì. Cô nằm đó trên chiếc giường dưới ánh đèn, trần trụi và lấp lánh như một viên ngọc. Những cô gái nhà Sternwood đêm đó đều đưa tôi vào những hoàn cảnh khó khăn.
Tôi kéo một sợi thuốc khỏi gò môi dưới.
“Rất tuyệt nhưng tôi đã xem hết rồi. Cô còn nhớ không? Tôi là người tìm cô khi cô không có chút quần áo nào trên người.”
Cô gái cười khúc khích thêm một chút nữa và che người lại.
“Rồi, thế cô vào đây bằng cách nào?”
“Người quản lý cho tôi vào. Tôi cho anh ta xem tấm thiệp của anh. Tôi lấy trộm nó của Vivian. Tôi nói với anh ta rằng anh bảo tôi tới đây và đợi anh. Tôi rất bí mật.” Mắt cô rạng ngời với sự niềm vui thích.
“Gọn gàng thật, những người quản lý là như thế. Giờ thì tôi biết cách cô vào đây rồi nhé, hãy nói tôi biết sẽ định ra như thế nào.”
Cô khúc khích. “Không đi, không đi trong một khoảng thời gian rất lâu. Tôi thích nơi đây. Anh thì dễ thương.”
“Nghe này,” tôi chĩa điếu thuốc về phía cô. “Đừng để tôi phải mặc quần áo cho cô lần nữa. Tôi mệt mỏi lắm. Tôi đánh giá cao tất cả những gì cô đang làm nhưng chỉ là tôi không thể nhận. Doghouse Reilly không bao giờ để một người bạn thất vọng theo lối đó. Tôi là bạn của cô. Tôi sẽ không để cô phải thất vọng ngay cả khi chính bản thân cô thấy thế. Tôi và cô phải tiếp tục làm bạn, đây không phải là cách thực hiện điều đó. Giò thì cô sẽ mặc như một đứa nhỏ dễ thương chứ?”
Cô lắc đầu.
“Nghe này,” tôi chau mày, “cô không thực sự quan tâm bất cứ điều gì đến tôi. Cô chỉ thể hiện mình có thể nghịch ngợm đến chừng nào. Nhưng cô không phải cho tôi thấy. Tôi đã biết rồi. Tôi là người thấy...”
“Tắt đèn đi,” cô cười khúc khích.
Tôi ném điếu thuốc lên sàn nhà và dẫm lên nó. Tôi lấy chiếc khăn tay ra và lau bàn tay mình. Tôi thử một lần nữa.
“Chuyện này không liên quan tới những người hàng xóm. Họ không thực sự quan tâm nhiều đến tôi. Có rất nhiều đàn bà con gái đi lạc ở bất cứ ngôi nhà căn hộ nào và thêm một người nữa sẽ không làm toà nhà này gặp nguy hiểm. Đó là vấn đề về lòng tự hào nghề nghiệp. Cô biết đấy, lòng tự hào nghề nghiệp. Tôi làm việc cho cha cô, một người ốm yếu, mong manh và không tự lực được. Ông ấy tin tưởng tôi sẽ không làm những trò nguy hiểm. Cô sẽ vui lòng mặc quần áo vào chứ, Carmen?”
“Tên anh không phải là Doghouse Reilly mà là Philip Marlowe. Anh không thể lừa tôi.”
Tôi nhìn xuống bàn cờ. Đi quân lính là một nước đi sai. Tôi để nó lại nơi lúc trước. Những quân lính không có nghĩa gì cả trong trò chơi này. Đó không phải là trò chơi dành cho những quân lính.
Tôi lại nhìn cô. Lúc này vẫn đang nằm, mặt xanh xao trên cái gối, đôi mắt to, sẫm và trống rỗng như những chiếc thùng đựng nước mưa trong mùa hạn hán. Một trong những ngón tay nhỏ không phải ngón cái cấu tấm chăn không ngơi nghỉ. Có chút nghi ngờ mơ hồ bắt đầu dấy lên đâu đó trong cô. Cô gái vẫn chưa biết về điều đó. Với phụ nữ, thậm chí ngay cả những người phụ nữ dễ thương rất khó để nhận ra rằng cơ thể họ không phải không cưỡng lại được.
Tôi nói: “Tôi sẽ vào bếp và pha một ly rượu. Cô có muốn một cốc không?”
“Uh-huh.” Đôi mắt sẫm bí ẩn lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm, trong đôi mắt ấy sự nghi ngờ ngày một lớn dần một cách lặng lẽ như con mèo trong những cây cỏ dài chờ một con chim két nhỏ.
“Khi tôi quay lại nếu cô mặc quần áo xong, cô sẽ có đồ uống, được chứ?”
Hàm răng cô tách ra, một âm thanh phì phì nhẹ phát ra từ chiếc miệng. Cô không trả lời tôi. Tôi vào bếp và lấy một ít rượu Scotch và sâm panh và trộn một ít sô đa pha Whiskey, giống như nitroglycerin hay hơi thở của hổ được chưng cất. Cô gái vẫn không hề nhúc nhích khi tôi quay lại với những chiếc ly. Tiếng phì phì đã hết. Đôi mắt cô lại tê liệt. Đôi môi bắt đầu mỉm cười với tôi. Rồi cô đột nhiên ngồi dậy, ném tất cả đống chăn khỏi người và với lấy. “Đưa cho tôi.”
“Khi cô mặc quần áo vào. Chỉ khi cô mặc quần áo rồi.”
Tôi để hai ly rượu xuống chiếc bàn đánh bài, ngồi xuống và châm một điếu thuốc khác. “Cứ làm đi. Tôi sẽ không xem cô đâu.”
Tôi nhìn đi chỗ khác. Rồi tôi nhận thấy tiếng phì phì đột nhiên và rõ ràng. Nó làm tôi giật mình và lại nhìn cô gái. Cô ngồi đó, không mặc gì, chống tay, miệng hơi mở, khuôn mặt như miếng xương bị cạo. Tiếng phì phì phát ra khỏi miệng cô như thể cô chẳng làm gì với nó. Có điều gì sau đôi mắt cô gái, trống rỗng như thường mà tôi chưa từng thấy ở mắt một người phụ nữ nào.
Rồi môi cô chuyển động rất chậm và cẩn thận như thể chúng là môi nhân tạo và bị thao tác bởi lò xo. Cô gọi tôi một cái tên bẩn thỉu. Tôi không màng điều đó. Tôi không màng cô gọi tôi là gì, bất kì người nào khác gọi tôi là gì nhưng đây là căn phòng tôi ở. Nó là tất cả những gì tôi có, một ngôi nhà. Mọi thứ bên trong đó đều là của tôi, có liên quan đến tôi, bất cứ điều gì đã qua, bất cứ điều gì xảy ra trong một gia đình. Không nhiều, một vài quyển sách, mấy bức tranh, đài, quân cờ, những bức thư cũ, những đồ như vậy. Không có gì. Chúng là những gì trong trí nhớ của tôi.
Tôi không thể chịu đựng cô gái trong căn phòng lâu hơn chút nào nữa. Thứ cô ta gọi tôi chỉ gợi nhớ tôi về điều đó.
Tôi nói cẩn thận: “Tôi sẽ cho cô ba phút để mặc quần áo và ra khỏi đây. Đến lúc đó nếu cô vẫn chưa ra khỏi đây, tôi sẽ ném cô ra ngoài. Như cô bây giờ, khoả thân. Và tôi sẽ ném quần áo cô sau khi cô đi vào hành lang. Giờ thì bắt đầu đi.”
Hàm răng cô chạm vào nhau, tiếng phì phì rất rõ, nghe như tiếng động vật. Cô vung chân trên sàn nhà và với lấy quần áo trên ghế, cạnh giường. Cô mặc quần áo. Tôi nhìn. Cô gái mặc quần áo với những ngón tay hậu đậu cứng nhắc với một người phụ nữ nhưng rất nhanh chỉ hơn hai phút một chút. Tôi đã tính thời gian.
Cô ta đứng đó cạnh giường, tay cầm chiếc túi xanh rất chặt, cô ta mặc một áo khoác viền lông, đội một chiếc mũ xanh phóng đãng quăn xuống. Cô đứng đó một lát và phì phì về phía tôi, gương mặt vẫn như một mẩu xương bị cạo, đôi mắt vẫn trống rỗng nhưng đầy cảm xúc lộn xộn. Rồi cô bước đi rất nhanh tới cánh cửa, mở nó và đi ra ngoài mà không hề nói, không hề quay lại. Tôi nghe tiếng thang máy chòng chành và chuyển đi.
Tôi bước tới cửa sổ, kéo tấm che lên và mở rộng cửa. Không khí buổi đêm tràn qua với sự ngọt ngào cũ rích mà tôi vẫn nhớ về những khói xe máy và những con đường của thành phố. Tôi với lấy ly rượu của mình và uống chầm chậm. Cánh cửa toà nhà căn hộ đóng lại phía dưới tôi. Tiếng bước chân nện trên vỉa hè tĩnh lặng. Cách đó không xa một chiếc xe bắt đầu khởi động. Nó vội vã lao vào đêm với tiếng thiết bị va đập khô khốc. Tôi quay trở lại giường và nhìn xuống. Vết hằn của đầu cô gái lên gối vẫn còn, dấu vết của cơ thể hư hỏng nhỏ bé của cô ta vẫn còn trên tấm ga giường.
Tôi để chiếc ly rỗng xuống và cào chiếc giường thành nhiều mảnh một cách điên dại.