Tôi đi qua cánh cửa gập kiểu Pháp và nhìn tấm kính vỡ nhỏ ở phía trên. Viên đạn làm tấm kính như bị một cú đánh làm vỡ. Nó không tạo thành một lỗ. Có một lỗ nhỏ ở tấm nhựa, con mắt thích thú sẽ tìm thấy rất nhanh. Tôi kéo tấm rèm qua tấm kính vỡ và lấy khẩu súng của Carmen ra khỏi túi. Đó là một khẩu súng đặc biệt của Ngân hàng, 22 li, những đầu vỏ đạn rất nông. Nó có một rãnh hạt nhỏ, một đĩa bạc tròn nhỏ đặt trên báng súng khắc chữ: Owen tặng Carmen. Cô đã gắn nhựa lên tất cả các chữ đó.
Tôi để khẩu súng vào túi và ngồi xuống gần Brody, nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu mờ đục của gã. Một phút trôi qua. Cô ả tóc vàng thay đổi nét mặt với sự trợ giúp của một chiếc gương bỏ túi. Brody lóng ngóng với điếu thuốc và dằn mạnh: “Hài lòng chưa?”
“Có. Tại sao ông lại nhắm cô Regan thay vì ông già?”
“Tôi rút tiền của ông già một lần rồi. Khoảng sáu, bảy tháng trước. Tôi thấy có lẽ ông ta đủ đau để vời một số cảnh sát.”
“Điều gì khiến ông nghĩ cô ta sẽ không nói với cha mình về chuyện đó?”
Gã cân nhắc một cách cẩn thận, hút thuốc và nhìn tôi. Cuối cùng gã nói:
“Anh biết rõ cô ta chừng nào?”
“Tôi mới chỉ gặp cô ấy hai lần. Ông phải biết cô ta thật rõ để có cơ hội lấy bức ảnh đó.”
“Cô ta nói gián tiếp khá nhiều. Tôi phát hiện ra rằng có lẽ cô ta có một vài điểm khờ khạo mà không muốn ông già biết. Tôi phát hiện ra rằng cô ta có thể có 5.000 đô một cách dễ dàng.”
“Hơi yếu,” tôi nói. “Nhưng bỏ qua đi. Ông hết tiền à?”
“Suốt một tháng qua tôi chỉ có hai đồng xu, đã cố gắng để chúng có thể sinh sôi.”
“Ông làm gì để sống?”
“Bảo hiểm. Tôi có một chỗ làm việc ở văn phòng Puss Walgreen, Fulwider Building, Western và Santa Monica.”
“Theo ông nói, những quyển sách này ở đây trong căn hộ của ông à?”
Gã nghiến răng và vẫy bàn tay nâu. Sự tự tin rì rì trở lại trong thái độ của gã. “Chết tiệt. Không. Ở trong kho”
“Ông đã cho một người mang chúng đến đây và sau đó ông cho một đội trông kho đến và đưa chúng đi ngay sau đó?”
“Dĩ nhiên. Tôi không muốn chúng được chuyển trực tiếp từ chỗ của Geiger, phải không?”
“Ông rất thông minh,” tôi nói một cách khâm phục. “Mọi thứ buộc tội ở trong ổ gái điếm bây giờ phải không?”
Trông gã lại lo lắng. Gã lắc đầu rất mạnh.
“Được thôi,” tôi nói với gã. Tôi nhìn qua Agnes. Cô ta đã xong việc với gương mặt của mình và đang nhìn chằm chằm vào bức tường, đôi mắt trống rỗng, hầu như không nghe gì cả. Mặt cô ta có vẻ buồn ngủ, làm cho cơn buồn ngủ căng ra và yếu ớt sau những chuyện đầu tiên xảy ra.
Brody đưa mắt một cách cảnh giác. “Thế nào?”
“Làm sao ông có được bức ảnh?”
Gã gầm lên. “Nghe này, anh đã có được cái anh tìm, có được nó với giá rất rẻ. Anh đã làm một việc gọn gàng rất tốt. Bây giờ thì đi mà bán nó cho người thuê anh. Tôi sạch sẽ. Tôi không biết gì về tấm ảnh nào cả, phải không, Agnes?”
Cô ả tóc vàng mở to mắt và nhìn gã với vẻ suy xét mơ hồ nhưng không vui lòng. “Một anh chàng thông minh nửa vời,” cô ta nói, khịt khịt một cách mệt mỏi. “Đó là tất cả những gì tôi rút ra. Không bao giờ một người thông minh với tất cả những cách cư xử. Không bao giờ.”
Tôi cười gằn về phía cô ta. “Tôi có làm đầu cô đau lắm không?”
“Anh và tất cả những người đàn ông khác mà tôi đã gặp.”
Tôi lại nhìn Brody ở phía sau. Gã đang véo điếu thuốc giữa những ngón tay, giống như đang kéo vậy. Dường như tay gã hơi run run. Khuôn mặt đuồn đuỗn màu nâu vẫn lặng lẽ.
“Chúng ta phải đồng ý về một câu chuyện,” tôi nói. “Ví dụ, Carmen không ở đây. Điều đó rất quan trọng. Chuyện đó ông có thể nhìn thấy.”
“Hừm!” Brody cười nhếch mép. “Nếu anh nói thế, anh bạn và nếu...” gã chìa lòng bàn tay ra, để ngửa, khum lại hình chén, cuộn tròn ngón cái nhè nhẹ ấn vào ngón trỏ và ngón giữa.
Tôi gật đầu. “Chúng ta sẽ xem. Có thể có một đóng góp nhỏ. Mặc dù vậy ông sẽ không phải tính nó bằng nghìn đô la. Ông đã lấy những bức ảnh ở đâu?”
“Một gã đã đưa cho tôi.”
“Uh-huh. Một gã chỉ đưa cho ông ở trên đường. Ông sẽ không biết hắn lại nữa. Ông chưa từng gặp anh ta.”
Brody ngáp. “Nó rơi khỏi túi anh ta,” gã liếc mắt.
“Uh-huh. Có chứng cứ ngoại phạm đêm qua không, ông bạn đuồn đuỗn?”
“Dĩ nhiên. Tôi ở ngay đây. Agnes cùng với tôi. Đúng không, Agnes?”
“Tôi bắt đầu cảm thấy tiếc cho ông lần nữa,” tôi nói.
Đôi mắt gã mở rộng, cái miệng vẫn hờ hững, điếu thuốc cân bằng trên môi dưới gã.
“Ông nghĩ mình thông minh nhưng lại ngu ngốc chết tiệt, thậm chí nếu ông không thoát khỏi vụ ở Quentin, ông sẽ có một khoảng thời gian dài cô đơn trống trải ở phía trước.”
Điếu thuốc của gã giật mạnh, tàn thuốc rơi xuống cái áo vét.
“Nghĩ xem ông thông minh thế nào,” tôi nói.
“Hít thở không khí đi,” gã gầm gừ một cách đột ngột. “Vớ vẩn. Tôi đã có quá đủ thất bại với anh rồi. Biến đi.”
“Được rồi.” Tôi đứng dậy và đi về phía chiếc bàn cao bằng gỗ sồi và lấy hai khẩu súng gã ra khỏi túi, đặt chúng bên cạnh bàn thấm, để nòng súng song song một cách chính xác. Tôi nhấc chiếc mũ lên khỏi nền nhà bên cạnh, cái ghế bành và bước ra phía cửa.
Brody hét lên: “Này!”
Tôi quay lại và chờ đợi. Điếu thuốc của gã ngoằn ngoèo như một dòng suối đẹp uốn khúc. “Mọi thứ đều ổn thoả, phải không?” Gã hỏi.
“Tại sao, dĩ nhiên rồi. Đây là một đất nước tự do. Ông không phải ở trong tù nếu ông không muốn. Điều đó có nghĩa là, nếu ông là một công dân. Ông có phải là một công dân không?”
Gã chỉ nhìn tôi chằm chằm, hút điếu thuốc dài ngoằng. Agnes tóc vàng chầm chậm quay đầu và cũng nhìn tôi chằm chằm như vậy. Những cái nhìn chứa đựng sự hỗn hợp gần như giống nhau hoàn toàn sự quỷ quyệt, nghi ngờ và cơn tức giận. Agnes với bộ móng tay màu bạc bất thình lình và giật mạnh một sợi tóc khỏi đầu, làm đứt nó giữa các ngón tay với cú giật mạnh thình lình.
Brody nói một cách khó khăn: “Anh sẽ không đi tới cảnh sát đâu, người anh em ạ. Sẽ là không hay nếu anh đang làm việc cho gia đình Sternwood. Tôi có quá nhiều chuyện về gia đình đó. Anh có những bức ảnh của anh và sự im lặng. Hãy đi và bán cho các tờ báo của anh.”
“Hãy quyết định. Ông bảo tôi đi và tôi đang định đi, ông hét lên với tôi, tôi dừng lại và bây giờ tôi lại chuẩn bị đi đây. Đó có phải là những gì ông muốn?”
“Anh sẽ không có cái gì ở tôi đâu,” Brody nói.
“Chỉ là một vài tên giết người. Một sự thay đổi nhỏ trong vòng đời của ông.”
Gã nhảy lên, không ít hơn 3cm, có vẻ như khoảng 30cm. Quanh con ngươi màu thuốc lá trong đôi mắt gã toàn lòng trắng. Làn da nâu trên khuôn mặt có vẻ hơi xanh của ánh đèn.
Agnes tóc vàng kêu lên một tiếng rên rỉ chầm chậm nghe như tiếng động vật và cúi đầu xuống tấm gối đệm dọc theo đùi cô ta.
Brody chầm chậm liếm môi và nói: “Ngồi xuống, anh bạn. Có lẽ tôi có một chút thông tin nữa cho anh. Cú đánh với hai tên giết người đó có nghĩa là gì?”
Tôi dựa vào cánh cửa. “Tối qua khoảng 7h30 ông ở đâu, Joe?”
Gã gục xuống vẻ giận dỗi và nhìn nền nhà chằm chằm. “Tôi canh chừng một người, người có âm mưu rất xảo quyệt mà tôi đã phát hiện ra là hắn cần một đối tác nữa. Geiger. Thỉnh thoảng tôi trông chừng ông ta để xem ông ta có liên kết ghê gớm nào không. Tôi biết rằng ông ta có nhiều bạn hoặc là ông ta không thực hiện âm mưu đó một cách lộ liễu như đang làm. Nhưng họ không đến nhà của ông ta. Chỉ có những viên quản lý thôi.”
“Ông đã không canh chừng cẩn thận,” tôi nói. “Tiếp tục đi.”
“Tôi đã ở đó đêm qua trên con phố dưới căn nhà của Geiger. Trời mưa to, tôi bị kẹt trong chiếc xe của mình và tôi không nhìn thấy gì cả. Cũng có một chiếc xe đậu trước cửa nhà của Geiger và một chiếc xe khác ở phía trên đồi. Đấy là lí do khiến tôi phải ở phía dưới. Có một chiếc xe Buick lớn đậu ở chỗ tôi, được một lát tôi đi lại và xem xét chiếc xe. Đó là chiếc xe đăng ký tên Vivian Regan. Chẳng có gì xảy ra nên tôi chuồn nhanh. Đó là tất cả.” Gã vẩy điếu thuốc. Đôi mắt đưa lên đưa xuống trên gương mặt tôi.
“Có thể. Ông có biết chỗ chiếc xe Buick bây giờ không?”
“Tại sao tôi cần biết?”
“Trong gara của ngài cảnh sát trưởng. Nó được nhấc khỏi độ sâu hơn 30m, ở cầu đánh cá Lido sáng nay. Có một người đàn ông chết trong xe. Cậu ta đã bị mất tinh thần, chiếc xe lao ra cầu tàu và bộ giảm ga tay bị kéo xuống.”
Brody thở mạnh. Một chân gã gõ nhẹ liên hồi. “Chúa ơi, cậu ta, anh không thể gắn điều đó lên tôi được,” gã nói một cách khó khăn.
“Tại sao không? Theo ông thì chiếc Buick này đã ở phía dưới ngôi nhà của Geiger. Cô Regan thì đã không mang chiếc xe theo. Tài xế của cô ấy, một anh chàng tên là Owen Taylor đã mang nó đi. Cậu ta đi tới chỗ của Geiger để nói chuyện với ông ta bởi vì Owen Taylor thích Carmen, và cậu ta không thích cái trò mà Geiger đang chơi với cô ấy. Cậu ta đã quay trở lại với một chiếc đòn bẩy và một khẩu súng và bắt gặp Geiger đang chụp ảnh Carmen khi cô ấy không có mảnh vải trên người. Vì thế mà khẩu súng của cậu ta đã nổ, như những khẩu súng khác. Geiger ngã xuống và chết, Owen chạy đi nhưng mang theo bức ảnh xấu xa mà Geiger vừa chụp xong. Chính vì thế mà ông đã chạy theo và lấy nó từ cậu ta. Làm cách nào khác mà ông giữ được nó đây?”
Brody liếm môi. “Phải,” gã nói. “Nhưng điều đó không khiến tôi giết cậu ta. Dĩ nhiên, tôi nghe thấy tiếng súng và thấy kẻ giết người chạy xuống những bậc thang phía sau vào chiếc xe Buick và đi mất. Tôi lấy xe đi theo cậu ta. Chiếc xe đi xuống hẻm núi và đi về phía Tây Sunset. Qua Beverly Hills cậu ta trượt khỏi đường và phải dừng lại. Tôi xuất hiện và giả vờ là cảnh sát. Cậu ta có một khẩu súng nhưng thần kinh lại không tốt, tôi đã làm cậu ta mất sinh khí. Tôi khám người cậu ta và biết được đó là ai, tôi nhấc biển xe lên, chỉ vì tò mò thôi. Tôi đang thắc mắc đó là cái gì thì thấy cổ mình ướt, cậu ta thình lình tới và đánh tôi ra xa khỏi chiếc xe. Cậu ta biến mất khi tôi đứng dậy. Đó là những gì tôi nhìn thấy cậu ta lần cuối.”
“Làm sao ông biết cậu ta đã bắn Geiger?” Tôi hỏi thô lỗ.
Brody nhún vai. “Tôi đoán là vậy nhưng tôi có thể sai. Khi tôi xem xét biển xe thì đảm bảo chắc chắn là vậy. Và khi Geiger không tới quầy sách sáng nay và không trả lời điện thoại thì tôi càng chắc chắn hơn. Vì thế tôi thấy đây là thời điểm thích hợp để chuyển những quyển sách của ông ta đi, nhanh chóng động tới gia đình Sternwoods để có ít tiền đi lại và chơi bời một thời gian.”
Tôi gật đầu. “Điều đó có vẻ có lý. Có lẽ ông không giết ai. Thế ông giấu xác của Geiger ở đâu?”
Gã nhíu mày. Rồi cười gằn. “Hãy coi chừng, hãy coi chừng. Bỏ qua đi. Anh nghĩ tôi sẽ quay lại đó để kiểm soát ông ta mà không biết gì khi một vài chiếc xe chở đầy cảnh sát sẽ tới xé tan cái góc nhà đó à? Nix.”
“Có ai đó đã giấu cái xác,” tôi nói.
Brody nhún vai, trên mặt vẫn còn nụ cười gằn. Gã không tin tôi. Khi gã vẫn còn đang không tin tôi thì chuông cửa lại kêu lần nữa. Brody đứng dậy rất nhanh, mắt chằm chằm.
Gã nhìn những khẩu súng của mình trên bàn.
“Cô ta quay lại,” gã gầm gừ.
“Nếu đúng, cô ấy sẽ không có súng đâu!” Tôi an ủi hắn. “Ông không có bạn bè nào khác à?”
“Chỉ một thôi,” gã làu bàu. “Tôi có đủ người trong trò chơi kín đáo này rồi.” Gã đi tới chiếc bàn và lấy khẩu Colt. Gã để nó bên hông và đi tới cửa. Gã để tay trái lên nắm cửa và vặn nó, mở cửa 30 cm và hướng người về phía chỗ cửa mở, giữ chặt súng cạnh đùi. Một giọng nói vang lên: “Brody?”
Brody nói điều gì tôi không nghe thấy. Hai lời trao đổi nhanh bị nghẹt lại. Hẳn là khẩu súng phải bị ấn rất chặt vào người Brody. Gã nghiêng người về phía cánh cửa, sức nặng của gã đẩy cửa đóng rất mạnh. Gã ngã xuống nền gỗ, đôi chân đẩy chiếc thảm ra xa phía sau. Tay trái gã bỏ khỏi tay nắm, cánh tay rơi uỵch xuống nền nhà. Đầu gã chèn vào cánh cửa. Gã không nhúc nhích. Khẩu Colt vẫn lủng lẳng trên bàn tay phải.
Tôi nhảy qua căn phòng và kéo gã để mở cánh cửa và đi qua đám đông. Một người phụ nữ ghé mắt ra ngoài một cánh cửa gần như đối diện. Gương mặt của cô ta đầy sợ hãi, cô ta chỉ dọc theo về hướng phòng lớn với bàn tay trông như móng vuốt.
Tôi chạy xuống phòng lớn và nghe thấy tiếng chân đập mạnh đi xuống cầu thang lát gạch và đi theo âm thanh đó. Ở hành lang cửa trước đóng im ỉm, có tiếng bước chân chạy ngoài vỉa hè. Tôi mở cửa trước khi nó bị đóng, mở ra và lao ra ngoài. Một dáng người cao lớn, không đội mũ trong chiếc áo chẽn đang chạy theo xiên qua đường giữa những chiếc xe ô tô đang đỗ. Dáng người đó quay lại và một ngọn lửa bùng lên. Hai chiếc búa nặng đập vào bức tường vữa ngay cạnh tôi. Bóng người đó tiếp tục chạy, nấp giữa hai chiếc xe và biến mất.
Một người đàn ông tới gần tôi và nói dấm dẳng: “Chuyện gì xảy ra thế?”
“Bắn nhau,” tôi nói.
“Chúa ơi!” Ông ta hối hả đi vào căn hộ.
Tôi đi nhanh xuống vỉa hè tới chiếc xe của mình, vào xe và khởi động. Tôi đánh xe ra khỏi lề đường và lái xe xuống đồi mà không phanh. Không có chiếc xe nào vừa mới đi ở bên kia đường. Tôi nghĩ mình đã nghe thấy tiếng bước chân nhưng không chắc lắm. Tôi đi xuống quả đồi, qua một dãy nhà rưỡi, quay đầu ở ngã tư và tăng tốc độ. Tôi nghe thấy âm thanh của tiếng huýt sáo bị tắc dọc theo vỉa hè. Sau đó là tiếng bước chân. Tôi lại đỗ xe và lao ra giữa hai xe ô tô và đi xuống chầm chậm. Tôi lấy khẩu súng ổ quay nhỏ của Carmen ra khỏi túi.
Âm thanh tiếng bước chân trở nên rõ hơn và tiếng huýt sáo vẫn nghe rất vui vẻ. Trong giây lát, chiếc áo chẽn xuất hiện. Tôi bước ra ngoài giữa hai chiếc xe và nói: “Có diêm không, anh bạn?”
Chàng trai tiến tới chỗ tôi, tay phải đưa nhanh vào túi chiếc áo chẽn. Đôi mắt ướt, lấp lánh dưới ánh sáng của chùm đèn điện tròn. Đôi mắt sẫm ướt có hình quả bơ, khuôn mặt xanh xao điển trai với mái tóc đen lượn sóng mọc thấp trên trán ở hai điểm. Một anh chàng thực sự đẹp trai, anh chàng làm ở quầy sách của Geiger.
Cậu ta đứng đó nhìn tôi trong im lặng, tay phải vẫn để ở mép chiếc áo chẽn, nhưng vẫn chưa để ở phía trong. Tôi cầm khẩu súng ổ quay nhỏ bên hông.
“Hẳn là cậu phải nghĩ tới nữ hoàng đó rất nhiều,” tôi nói.
“Đi... ông,” cậu ta nói nhỏ, bất động giữa những chiếc xe đang đỗ và bức tường chắn cao một mét rưỡi phía trong vỉa hè.
Một tiếng còi kêu lên từ phía xa đang đi lên quả đồi dài. Đầu cậu ta hướng về phía có âm thanh. Tôi bước lại gần và dí khẩu súng của mình vào chiếc áo chẽn của cậu ta.
“Tôi hay cảnh sát?” Tôi hỏi.
Đầu cậu ta nghiêng một chút như thể vừa mới bị tôi tát xong. “Ông là ai?” Cậu ta cằn nhằn.
“Bạn của Geiger.”
“Tránh ra tôi xa, đồ chết tiệt.”
“Cậu nhóc, đây là một khẩu súng nhỏ. Tôi sẽ bắn vào bụng cậu và sẽ mất ba tháng để cậu có thể đi lại được nếu cậu khỏe. Vì thế cậu có thể đi tới phòng xăng mới rất đẹp ở Quentin.”
“Đi đi... ông.” Tay cậu ta di chuyển bên trong cái áo chẽn. Tôi ấn khẩu súng mạnh hơn vào bụng cậu ta, cậu ta thở một hơi dài nhẹ, để tay thõng xuống sườn. Đôi vai rộng sụp xuống. “Ông muốn gì?” Cậu ta thì thầm.
Tôi lục bên trong cái áo chẽn và lấy ra một khẩu tự động. “Cậu nhóc, vào xe của tôi.”
Chàng trai bước qua tôi, tôi đi ngay phía sau. Cậu ta lên xe.
“Nhóc, sau tay lái. Cậu lái xe.”
Cậu trượt xuống, ngồi dưới tay lái, tôi lên xe ngồi bên cạnh. Tôi nói: “Hãy để chiếc xe rình mò kia đi qua đồi. Họ sẽ nghĩ chúng ta đi khi nghe thấy tiếng còi. Sau đó quay xe xuống đồi và chúng ta về nhà.”
Tôi cất khẩu súng của Carmen đi và tỳ khẩu súng tự động vào sườn cậu ta. Tôi nhìn lại phía sau qua cửa sổ. Tiếng còi báo động lúc này rất to. Hai tín hiệu đèn đỏ như căng ra ở giữa đường. Càng ngày chúng càng lớn lên và trộn lẫn vào làm một, chiếc xe vội vã đi qua trong một sự náo động âm thanh điên cuồng.
“Đi thôi,” tôi nói.
Chàng trai quay xe mạnh và đi xuống đồi.
“Về nhà thôi,” tôi nói. “Tới Laverne Terrace.”
Đôi môi nhẹ nhàng của cậu ta rúm ró. Chiếc xe quay mạnh tới phía tây trên phố Franklin. “Cậu suy nghĩ rất đơn giản. Cậu tên gì?”
“Carol Lundgren,” cậu ta nói một cách tẻ nhạt.
“Cậu bắn nhầm người rồi, Carol. Joe Brody không giết nữ hoàng của cậu.”
Chàng trai nói với tôi ba từ rồi tiếp tục lái xe.