Gara bên cạnh cửa tối om. Tôi đi qua con đường nhỏ dành cho xe ô tô rải sỏi và một đám cỏ ướt đẫm. Con đường chạy dài với những dòng nước nhỏ. Ồng ộc chảy xuống rãnh ở phía kia đường. Tôi không có mũ. Hẳn là nó đã bị rơi ở trong gara. Canino đã không ngại trả nó lại cho tôi. Gã không nghĩ tôi sẽ cần nó. Tôi tưởng tượng gã lái xe hối hả trong cơn mưa, một mình, để Art hốc hác, hờn dỗi và có thể chiếc xe bốn chỗ đánh cắp được ở một nơi an toàn. Cô ta yêu Eddie Mars và đang cố bảo vệ Canino. Vì thế gã sẽ tìm thấy cô ta ở đó khi quay trở lại, bình tĩnh dưới ánh điện, với một ly rượu chưa nhấp và tôi bị trói trên chiếc ghế dài. Gã sẽ mang những đồ đạc của cô ta ra ngoài, tới chiếc xe, đi qua ngôi nhà một cách cẩn thận để chắc chắn không còn có dấu vết gì có thể buộc tội được. Gã sẽ để cô gái ra ngoài và đợi. Cô ta sẽ không nghe thấy tiếng súng. Một chiếc dùi cui sẽ rất có tác dụng. Gã sẽ bảo cô rằng đã trói tôi và tôi sẽ trở nên lỏng thôi sau một thời gian. Gã sẽ nghĩ cô ta bị câm. Ngài Canino rất hay.
Chiếc áo mưa mở phía trước và tôi không thể đóng lại vì tay đã bị cùm. Chiếc áo đập vào chân tôi như cánh của một con chim to mỏi mệt. Tôi tới đường cao tốc. Những chiếc xe tạo thành sóng nước to rộng, với những ánh đèn pha làm lóa mắt. Tiếng xé rách của những bánh xe nhỏ dần rất nhanh. Tôi tìm thấy chiếc xe có thể gập mui của mình nơi tôi đã để nó, cả hai bánh đều đã được sửa và bơm hơi. Vì thế nếu cần thiết nó có thể đi được. Chúng đã nghĩ tới mọi chuyện. Tôi lên xe, nghiêng người về một bên dưới bánh lái, dò dẫm vành da che túi. Tôi có một khẩu súng khác, tôi nhét nó dưới áo khoác và khởi động trở lại. Thế giới thật bé nhỏ, đóng lại, tối đen. Một thế giới bí mật cho Canino và tôi.
Nửa đường, những chiếc đèn pha gần như chiếu hết vào tôi. Chúng quay rất nhanh khỏi đường cao tốc, tôi trượt xuống bờ một chiếc rãnh ẩm ướt, ngồi đó, hít đầy nước. Chiếc xe đi vù vù không hề giảm tốc độ. Tôi nhấc đầu lên, nghe thấy tiếng loạt xoạt của bánh xe khi nó rời khỏi đường và tới con đường nhỏ rải sỏi. Tiếng động cơ chết lặng, ánh sáng không còn, cánh cửa sầm lại. Tôi không nghe thấy cánh cửa ngôi nhà đóng lại nhưng một đường viền của ánh điện lấp ló qua một đám cây như thể một bóng đen vừa mới dịch ra khỏi cửa sổ hay trong phòng lớn, điện vừa được bật lên.
Tôi quay trở lại chỗ khoảng đất đầy cỏ ướt đẫm và bì bõm đi qua. Chiếc xe ở giữa tôi và căn nhà, khẩu súng ngay bên sườn tôi, được kéo xa đến mức tôi có thể với được mà không cần kéo cánh tay trái tôi ra. Chiếc xe tối đen, trống rỗng, ẩm ướt. Nước chảy trong bộ tản nhiệt một cách dễ chịu. Tôi nhìn vào cửa sổ. Chùm chìa khoá treo lủng lẳng. Canino rất chắn chắn về bản thân hắn. Tôi đi quanh chiếc xe, cẩn thận qua đám sỏi tới cửa sổ và lắng nghe. Tôi không nghe thấy giọng nói nào ngoài tiếng mưa kêu boong boong trên đầu kim loại phía dưới máng nước.
Tôi cứ nghe như vậy. Có không giọng nói to, mọi thứ đều tĩnh lặng và nhẹ nhàng. Gã sẽ gầm gừ với cô gái, cô sẽ nói rằng mình đã để tôi đi và tôi đã hứa sẽ để họ trốn thoát. Gã sẽ không tin tôi, cũng như tôi sẽ không tin gã, vì thế gã sẽ không ở đó lâu, gã sẽ lên đường và đưa cô gái đi cùng. Tất cả những gì tôi phải làm là đợi gã đi ra.
Tôi không thể làm điều đó. Tôi chuyển súng sang tay trái, cúi xuống, nhặt đầy một nắm sỏi. ném vào bình phong của ô cửa sổ. Đó là một nỗ lực yếu đuối. Hầu như không có hòn đá nào tới được khung kính phía trên tấm bình phong nhưng tiếng lách cách lỏng lẻo của nó nghe như tiếng đập nước vỡ.
Tôi chạy lại chiếc xe và lên bậc lên xuống phía sau nó. Ngôi nhà đã phủ một màu đen. Thế thôi. Tôi ngồi sụp xuống lặng lẽ trên bậc lên xuống và chờ đợi. Không có động tĩnh gì. Canino quá khôn ngoan.
Tôi ngồi thẳng dậy và đi vào phía sau chiếc xe, dò dẫm chiếc chìa khoá khởi động và vặn nó. Tôi dùng chân với nhưng nút khởi động phải ở dưới nước. Cuối cùng tôi cũng tìm thấy nó, kéo nó lên và bắt đầu khởi động. Động cơ ấm hoạt động ngay lập tức. Nó kêu ì ì nho nhỏ, hài lòng. Tôi lại ra khỏi chiếc xe và cúi xuống cạnh bánh lái phía sau.
Lúc này người tôi bắt đầu rung rung, nhưng tôi biết Canino không thích tác động cuối cùng đó. Gã rất cần chiếc xe. Ô cửa sổ tối đèn trượt xuống từng cm một, chỉ có chút ánh sáng chuyển dịch trên kính cho thấy nó chuyển động. Ánh lửa đột ngột phát ra từ đó, tiếng gầm rú trộn lẫn ba tiếng súng rất nhanh. Kính chiếu sáng trong chiếc xe hai chỗ ngồi. Tôi thét lên với sự đau đớn, nó dần trở thành tiếng rên rỉ kéo dài. Tiếng rên rỉ trở thành tiếng ùng ục ẩm ướt, nghẹn với máu. Tôi cứ để tiếng ùng ục nhỏ dần, tiếng hổn hển nghẹn nghẹn. Đó là một việc rất tuyệt, tôi thích nó. Canino rất thích nó. Tôi nghe gã cười. Đó là tiếng cười lớn, bột phát không hề giống giọng nói đều đều của hắn.
Sau đó là im lặng một chút ngoại trừ tiếng mưa và tiếng động cơ chiếc xe đập nhè nhẹ. Rồi cánh cửa ngôi nhà từ từ mở, một bóng đen hun hút trong đêm đen. Một bóng người hiện ra, rất cẩn thận, có thứ gì trắng trắng quanh cổ. Đó là cổ áo. Cô gái đi qua ngoài cổng vòm một cách cứng đờ, một người phụ nữ gỗ. Tôi nhìn thấy mái tóc giả màu bạc sáng xanh xám. Canino đi lom khom sau cô một cách rất cẩn thận. Rất nguy hiểm nhưng vì thế gần như nó rất buồn cười.
Cô ta bước xuống bậc thang. Lúc này tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt trắng cứng đờ của cô ta. Cô ta bắt đầu đi tới chỗ chiếc xe. Một bức tường chắn bảo vệ cho Canino trong trường hợp tôi vẫn có thể nhổ nước bọt vào mặt gã. Giọng gã phát ra qua tiếng mưa, chậm rãi, không giọng điệu: “Tôi không thấy gì cả, Lash. Cửa sổ bị sương che mờ.”
Gã làu bàu điều gì đó và cơ thể cô gái giật mạnh như thể gã nhét khẩu súng sau lưng cô. Cô trở lại bình thường và lại gần chiếc xe không có ánh đèn. Lúc này tôi có thể nhìn thấy gã sau lưng cô, cái mũ, một bên mặt, và cái vai to. Cô gái dừng lại cứng nhắc và hét lên. Một tiếng thét mỏng dữ dội rất hay, khiến tôi như bị một cú đấm móc bên trái.
“Tôi có thể nhìn thấy anh ta!” Cô ta hét lên. “Qua cửa sổ. Sau bánh lái, Lash!”
Gã bị chơi xỏ như một thùng đạn. Gã đẩy cô ta rất mạnh về một bên và nhảy lên phía trước, để hai tay lên. Ba ánh lửa phụt nhanh xé toang bóng đêm. Có nhiều kính hơn bị va đập. Một viên đạn đi qua và đâm vào một cành cây gần tôi. Một viên nảy ra và bay tít xa. Nhưng động cơ xe vẫn tiếp tục rất nhẹ.
Gã chậm lại, khom người xuống tôi, khuôn mặt xám không hình dạng như quay trở lại chầm chậm sau ánh chớp của những phát súng. Nếu gã có một khẩu ổ quay, hẳn là lúc này nó đã hết đạn. Cũng có thể không. Gã đã bắn sáu phát nhưng có thể gã đã nạp đạn ở trong nhà. Tôi hi vọng là vậy. Tôi không muốn gã chỉ có khẩu súng không đạn. Nhưng đó có thể là một khẩu tự động.
Tôi nói: “Xong chưa?”
Gã quay cuồng nhìn tôi. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu để gã bắn thêm một, hai phát nữa như một người lịch sự ở ngôi trường cũ. Nhưng súng của hắn vẫn hướng lên và tôi không thể đợi lâu hơn. Không đủ lâu để là một người lịch sự ở ngôi trường cũ. Tôi bắn gã bốn phát, khẩu Colt căng ra dưới xương sườn tôi. Khẩu súng văng khỏi tay gã như thể bị đá. Gã để hai tay lên bụng. Tôi có thể nghe chúng đập mạnh lên cơ thể gã. Gã ngã xuống như thế, người thẳng về phía trước, giữ người lại với hai bàn tay rộng. Gã ngã sấp xuống đống sỏi ẩm ướt. Và sau đó không còn có tiếng động nào phát ra từ gã nữa.
Tóc giả Màu bạc cũng không gây nên tiếng động nào cả. Cô ta đứng im, cơn mưa hắt vào người. Tôi đi quanh Canino và đá khẩu súng của gã mà chẳng có mục đích. Rồi đi theo sau nó, vặn người sang một bên và nhặt lên. Điều đó khiến tôi lại gần cô ta. Cô ta nói buồn bã như thể nói một mình.
“Tôi sợ... sợ anh sẽ quay lại.”
Tôi nói: “Chúng ta có một cuộc hẹn. Tôi đã nói với cô rằng tất cả đã được sắp xếp.” Tôi bắt đầu cười như kẻ điên.
Rồi cô gái cúi xuống, chạm nhẹ vào gã. Sau một lúc, cô ta đứng dậy với chiếc chìa khoá nhỏ trên vòng xích mỏng.
Cô ta nói một cách cay đắng:
“Có phải anh giết anh ta không?”
Tôi ngưng cười, đột ngột như khi bắt đầu. Cô ta đi lại phía sau tôi và mở cùm.
“Đúng.” Cô ta nói nhỏ. “Tôi cho rằng anh phải làm vậy.”