Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Đại úy Gregory của Cục điều tra người mất tích để tấm card của tôi xuống chiếc bàn phẳng rộng của ông ta, sắp xếp nó cho mép tấm card song song một cách chính xác với mép bàn. Ông ta nghiên cứu nó, đầu nghiêng sang một bên, miệng lẩm bẩm, quay người trong chiếc ghế xoay. Ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ vào sàn nhà trên cùng bị chắn của Phòng Tư pháp, cách đó một nửa dãy nhà. Đó là một người đàn ông lực lưỡng với đôi mắt mệt mỏi, những chuyển động cẩn trọng chậm chạp của một người gác đêm. Giọng ông ta buồn tẻ, đều đều và lãnh đạm.

“Thám tử tư à?” Ông ta nói, không hề nhìn tôi mà nhìn ra cửa sổ. Làn khói từ cái bát ngả đen của cái tẩu thạch nằm lơ lửng trên chiếc răng nanh của ông ta. “Tôi có thể giúp gì anh?”

“Tôi đang làm việc cho Đại tướng Guv Sternwood, 3765 Alta Brea Crescent, Tây Hollywood.”

Đại uý Gregory thổi chút khói từ khoé miệng mà không hề dịch chuyển cái tẩu. “Về việc gì?”

“Không chính xác là về công việc ông đang làm nhưng tôi quan tâm. Tôi nghĩ ông có thể giúp tôi.”

“Giúp anh về chuyện gì?”

“Đại tướng Sternwood là một người giàu có. Ông ấy là một người bạn cũ của cha ngài DA. Nếu ông ấy muốn thuê một người chạy việc vặt toàn thời gian cho mình, điều đó không liên quan gì tới cảnh sát. Đó chỉ là sự xa xỉ mà ông ấy có thể tự lo cho mình.”

“Điều gì khiến anh nghĩ tôi đang làm điều gì đó cho ông ấy?”

Tôi không trả lời câu hỏi đó. Ông ta quay người chầm chậm và nặng nề quanh chiếc ghế xoay và đặt bàn chân rộng của mình thẳng trên tấm vải sơn trần lót nền nhà. Văn phòng của ông ta có mùi mốc meo của nhiều năm theo lệ thường. Ông ta nhìn chằm chằm tôi một cách trống rỗng.

“Tôi không muốn làm tốn thời gian của ông, thưa Đại uý,” tôi nói và đẩy cái ghế của mình lại phía sau khoảng 10cm.

Ông ta không nhúc nhích, vẫn nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt mệt mỏi thất bại. “Anh biết DA.?”

“Tôi mới gặp ông ấy. Tôi từng làm việc cho ông ấy. Tôi biết Bernie Ohls, trưởng thanh tra của ông ấy khá rõ.”

Đại uý Gregory với tay lấy điện thoại, lầm bầm: “Nối máy cho tôi với Ohls ở văn phòng DA.”

Ông ta ngồi đó cầm điện thoại phía quay xuống dưới trên chiếc giá để ống nghe. Một vài khắc trôi qua. Khói thuốc toả ra từ tẩu thuốc của ông ta. Đôi mắt ông ta nặng trĩu và cũng giống như bàn tay, không hề chuyển động. Có tiếng chuông, ông ta với tay trái lấy tấm card của tôi. “Ohls à?... Al Gregory ở Trụ sở đây. Một anh chàng tên Philip Marlowe đang ở trong văn phòng tôi. Danh thiếp cho thấy anh ta là một thám tử tư, anh ta muốn có thông tin từ tôi... Gì cơ? Anh ta trông thế nào?... Được rồi, cảm ơn.”

Ông ta thả điện thoại xuống và lấy tẩu thuốc ra khỏi miệng và nhồi thuốc bằng đầu đồng của chiếc bút chì rất to. Ông ta làm việc đó rất cẩn thận và nghiêm trang như thể nó quan trọng như bất cứ việc gì ông ta phải làm trong ngày. Ông ta dựa lưng và nhìn tôi chằm chằm thêm một lúc nữa.

“Anh muốn gì?”

“Một chút thông tin về tiến triển công việc của ông, nếu có.”

Ông ta suy nghĩ điều đó. “Regan à?” Cuối cùng ông ta hỏi.

“Dĩ nhiên.”

“Anh biết anh ta à?”

“Tôi chưa từng gặp. Tôi nghe rằng đó là một anh chàng người Ai Len đẹp trai, độ tuổi ba mươi, đã từng có những mưu đồ xấu xa liên quan đến rượu, và anh ta đã cưới con gái cả của Đại tướng Sternwood nhưng họ không tâm đầu ý hợp lắm. Người ta nói với tôi rằng anh ta biến mất khoảng một tháng trước đây.”

“Sternwood phải nghĩ ông ta rất may mắn thay vì đi thuê một anh chàng thám tử đi dò hỏi và nói loanh quanh.”

“Đại tướng rất quý mến anh ta. Những điều như vậy cũng thường xảy ra. Người đàn ông già nua bệnh tật vì liệt và rất cô đơn. Regan thường ngồi cùng và làm bạn với ông ấy.”

“Anh có thể làm gì mà chúng tôi không thể làm?”

“Không gì cả, trong việc tìm kiếm Regan. Nhưng có một chuyện khá bí mật liên quan tới vấn đề tống tiền. Tôi muốn chắc chắn rằng Regan không có liên quan. Việc biết được chỗ anh ta đang ở hoặc không có thể có tác dụng.”

“Người anh em, tôi rất muốn giúp anh nhưng tôi không biết anh ta ở đâu. Anh ta đã kéo tấm rèm xuống, và thế đó.”

“Rất khó để đi ngược lại tổ chức của mình, đúng không Đại uý?”

“Phải nhưng chuyện đó có thể thực hiện được trong chốc lát.” Ông ta chạm nút chuông cạnh bàn. Một người phụ nữ trung niên thò đầu qua cánh cửa phụ. “Lấy cho tôi hồ sơ về Terence Regan, Abba.”

Cửa đóng. Đại uý Gregory và tôi nhìn nhau trong sự im lặng nặng nề hơn. Cánh cửa lại mở, người phụ nữ để lên bàn một tập hồ sơ màu xanh lá cây được đã được đóng lại. Đại uý Gregory gật đầu để người phụ nữ ra ngoài rồi đeo cặp kính gọng sừng nặng nề lên chiếc mũi gân guốc và lật những tờ giấy trong bộ hồ sơ một cách chậm rãi. Tôi xoay điếu thuốc quanh những ngón tay.

“Anh ta biến mất từ ngày 16 tháng Chín. Điều quan trọng duy nhất đó là ngày hôm đó người tài xế không đi làm, không ai nhìn thấy Regan lấy xe ra. Dù vậy, lúc đó khoảng cuối buổi chiều. Chúng tôi tìm thấy chiếc xe bốn ngày sau đó trong một gara ô tô của một dãy nhà sang trọng gần Sunset Towers. Một người đàn ông trong gara đã cho biết chi tiết về chiếc xe, nó không thuộc nơi đó. Nơi đó có tên Casa de Oro. Có một khía cạnh tôi sẽ nói cho anh sau một phút nữa. Chúng tôi đã không thể tìm ra bất cứ điều gì về người đã để chiếc xe ở đó. Chúng tôi đã lấy dấu vân tay trên chiếc xe nhưng không thấy bất kì dấu tay nào trên hồ sơ ở đâu cả. Chiếc xe trong gara không hợp với một trò gian lận dù rằng vẫn có lí do để nghi ngờ đó là chuyện gian lận. Nó phù hợp với một thứ khác tôi sẽ nói cho anh trong vòng một phút nữa.”

Tôi nói: “Nó phù hợp với việc mất tích của bà vợ Eddie Mars.”

Ông ta có vẻ bực tức. “Phải. Chúng tôi điều tra những người thuê nhà và thấy cô ta sống ở đó. Cũng rời đi khoảng thời gian như, dầu sao đi nữa thì cũng trong vòng hai ngày. Người ta trông thấy một anh chàng giống như Regan đi cùng cô ta nhưng chúng tôi không nhận được một nhận dạng tích cực lắm. Thật chết cười trong chuyện này của cảnh sát, làm cách nào mà một người phụ nữ già nua có thể nhìn ra cửa sổ, thấy một anh chàng đang chạy và có thể chỉ ra anh ta trong danh sách xếp hàng sáu tháng sau đó nhưng chúng tôi có thể đưa cho khách sạn một bức ảnh rõ ràng và họ chỉ không thể chắc chắn.”

“Đó là nhột trong những hạn chế của sự giúp đỡ đáng kể của khách sạn,” tôi nói.

“Phải. Eddie Mars và vợ gã không sống cùng nhau nhưng họ thân thiện với nhau, Eddie nói vậy. Đây là một vài khả năng. Đầu tiên, Regan lấy 15 nghìn đôla, gói ghém quần áo. Tiền thật, họ nói với tôi vậy. Không phải chỉ là tấm card hay một bó rơm khô. Điều đó là khá nhiều về anh chàng này nhưng có thể anh chàng Regan này chỉ đưa ra đến thế để anh ta lòng vòng và xem xét khi ai đó đang tìm mình. Khi đó có thể anh ta không quan tâm đến gì cả. Vợ anh ta nói rằng anh ta không bao giờ lấy tiền từ ông già Sternwood ngoại trừ căn phòng, tiền cơm tháng và một chiếc xe Packard 120 mà vợ anh ta đưa cho. Hãy liên kết điều đó cho một kẻ từng buôn rượu lậu trong một món hời giàu có.”

“Nó làm tôi bối rối,” Tôi nói.

“Chà, chúng ta đang làm việc với một gã đang né tránh và có 15 nghìn đô la trong quần, và mọi người đều biết chuyện đó. Đó là tiền. Tôi có thể trốn đi nếu tôi có 15 nghìn cùng với hai đứa trẻ khác ở trường trung học. Vì thế ý nghĩa đầu tiên đó là ai đó theo đuổi anh ta vì số tiền ấy, theo rất sát, chúng đã đưa anh ta ra ngoài hoang mạc, chôn anh ta giữa đám xương rồng. Nhưng tôi cũng không thích ý đó lắm. Regan mang theo một khẩu súng lục và có rất nhiều kinh nghiệm sử dụng nó, và không chỉ là trong một đám buôn rượu mặt béo ú. Tôi hiểu rằng anh ta đòi hỏi cả một lữ đoàn điều tra những rắc rối của người Ai Len vào năm 1922 hay bất cứ vào năm nào đó. Một anh chàng như thế. Rồi việc chiếc xe tìm thấy trong gara sẽ khiến bất kì ai chạy quanh anh ta sẽ biết anh ta thích vợ của Eddie Mars, điều mà tôi đoán sẽ không phải là điều mà tất cả những kẻ ăn bám quanh nơi đánh bi da đều biết.”

“Ông có bức hình chứ?” Tôi hỏi.

“Của anh ta, chứ không phải của cô ta. Điều đó cũng buồn cười. Có rất nhiều điều vui vẻ trong vụ này. Đây này.” Ông ta đẩy một bức ảnh in bóng qua bàn, tôi nhìn gương mặt Ai Len. Buồn nhiều hơn vui, kín đáo hơn là hỗn xược. Đó không phải là khuôn mặt của một kẻ du côn, không phải gương mặt của một người đàn ông có thể bị đẩy quanh bởi bất cứ ai. Đôi lông mày sẫm thẳng, xương dưới đôi lông mày ấy rất khỏe. Một cái trán rộng. Chiếc cằm có những vết nhăn rất rõ nhưng khá bé so với cái miệng. Một khuôn mặt trông hơi căng thẳng, gương mặt của người đàn ông di chuyển nhanh. Tôi trả lại bức ảnh. Nếu gặp tôi sẽ nhận ra khuôn mặt đó.

Đại uý Gregory gõ tẩu thuốc và nhét thuốc vào, nhồi thuốc bằng ngón cái. Ông ta châm thuốc, phà khói và lại bắt đầu nói chuyện.

“Có thể có người biết anh ta thích vợ của Eddie Mars. Ngoài Eddie ra, một điều kì diệu là anh ta biết điều đó nhưng không hề quan tâm. Chúng tôi đã kiểm tra anh ta khá kĩ càng trong khoảng thời gian đó. Dĩ nhiên Eddie hẳn là đã không hạ anh ta vì sự ghen tuông. Sự dàn xếp đã chỉ ra anh ta một cách quá rõ ràng.”

“Điều đó phụ thuộc Eddie thông minh cỡ nào,” tôi nói “Gã có thể thử trò lừa gạt kép.”

Đại uý Gregory lắc đầu:

“Nếu gã đủ thông minh để mưu đồ của mình trót lọt, hắn quá thông minh cho chuyện đó. Tôi hiểu ý anh. Gã thực hiện một vở kịch câm vì nghĩ chúng ta không thể nghi ngờ hắn thực hiện được. Từ khía cạnh công việc của cảnh sát, điều đó là sai lầm. Nếu gã để chúng ta trên đầu quá nhiều, điều đó ảnh hưởng đến công việc làm ăn của gã. Anh có thể nghĩ một màn kịch câm là thông minh. Tôi cũng có thể nghĩ vậy. Nhưng cảnh sát và hồ sơ thì không. Họ sẽ khiến cuộc sống của gã trở nên khốn khổ. Tôi loại trừ khả năng đó. Nếu tôi sai, anh có thể chứng minh điều đó với tôi và tôi sẽ ăn chiếc nệm ghế này. Cho tới khi đó, tôi sẽ để cho Eddie vào diện trong sạch. Sự ghen tuông là một động cơ tồi tệ với tuýp người như gã. Những kẻ mưu mô hàng đầu có đầu óc kinh doanh. Chúng học cách làm việc, những điều tốt và để cảm xúc cá nhân ra một bên. Tôi sẽ loại trừ khả năng đó.”

“Ông để lại khả năng nào?”

“Người đàn bà và Regan, không ai khác. Cô ta từng là một kẻ ngốc nhưng giờ thì không nữa rồi. Chúng tôi không tìm thấy xe cô ta, có thể họ đã đi chiếc xe đó. Họ đã khởi động trước chúng tôi rất lâu 14 ngày. Ngoại trừ chiếc xe của Regan, tôi không tính mình đã có vụ án này chút nào cả. Dĩ nhiên tôi thường sử dụng chúng theo cách đó, đặc biệt là trong những gia đình thuộc tầng lớp cao. Và dĩ nhiên mọi thứ tôi làm đều là bí mật.”

Ông ta ngả lưng về phía sau, đẩy tay ghế với hai bàn tay nặng nề.

“Tôi thấy chẳng có việc gì làm ngoài chờ đợi cả. Chúng tôi có độc giả nhưng quá sớm để có những kết quả. Regan có mười lăm nghìn đô mà chúng ta biết. Người phụ nữ có một ít, có thể rất nhiều đá quý. Nhưng ngày nào đó họ sẽ hết tiền Regan sẽ đổi séc lấy tiền mặt, để lại một dấu vết, viết một bức thư. Họ đang ở một thị trấn xa lạ và có vài cái tên mới nhưng vẫn là những khẩu vị như thế. Họ sẽ phải quay trở lại trong hệ thống tài khoá.”

“Cô gái làm gì trước khi lấy Eddie Mars?”

“Torcher.”

“Ông không thể lấy bức ảnh chuyên nghiệp cũ nào à?”

“Không. Eddie phải có vài bức nhưng gã không thả ra đâu. Gã muốn mặc kệ cô ả. Tôi không thể bắt gã được. Gã có bạn bè trong thị trấn hoặc gã sẽ không giống như bản thân gã đâu.” Ông ta cằn nhằn. “Có điều gì giúp anh không?”

“Ông sẽ không bao giờ tìm thấy một trong bọn họ. Thái Bình Dương quá gần.”

“Tôi vẫn giữ lời về cái nệm ghế, chúng tôi sẽ tìm ra anh ta, có thể mất thời gian một hoặc hai năm.”

“Đại tướng Sternwood sẽ không sống lâu đến thế.”

“Người anh em, chúng tôi sẽ làm tất cả những gì mình có thể. Nếu ông ấy muốn đưa ra một giải thưởng và tiêu ít tiền, chúng tôi có thể có kết quả. Thành phố này không cung cấp cho chúng tôi loại tiền mà nó nhận được.”

Đôi mắt to của ông ta liếc nhìn tôi, đôi lông mày nguệch ngoạc chuyển động. “Anh suy nghĩ nghiêm túc về chuyện Eddie đã hạ bọn họ không?”

Tôi cười “Không tôi chỉ đùa thôi. Tôi nghĩ giống ông, Đại uý ạ. Rằng Regan chạy trốn với người phụ nữ có ý nghĩa với anh ta hơn là một người vợ giàu có anh ta không hoà hợp. Ngoài ra, cô ta vẫn chưa giàu mà.”

“Anh đã gặp cô ta rồi, tôi cho rằng như vậy.”

“Phải. Cô ta đã có một kì cuối tuần vui nhộn, nhưng cô ta sẽ tuân theo một chế độ ăn kiêng ổn định.”

Ông ta cằn nhằn, tôi cảm ơn ông ta về thời gian và những thông tin ông ta dành cho mình và rời đi. Một chiếc xe Plymouth bốn chỗ ngồi màu xám bám theo tôi ra ngoài nhà lớn của thành phố. Tôi để cho chiếc xe một cơ hội bắt kịp mình trên một con phố yên ả. Nhưng chiếc xe từ chối cơ hội đó, tôi cắt đuôi và đi làm việc của mình. Tôi không tới gần gia đình Sternwood. Tôi quay trở lại văn phòng và ngồi lên chiếc ghế xoay, cố để chân mình đung đưa. Một cơn gió nhẹ thổi vào phòng, qua mặt bàn như cây cỏ trôi nhẹ qua khu đất trống. Tôi đang nghĩ về việc ra ngoài ăn trưa và cuộc sống khá phẳng lặng và nó sẽ chỉ phẳng lặng nếu tôi uống một ly rượu, và uống một mình lúc đó trong ngày thì sẽ chẳng vui chút nào cả. Tôi đang nghĩ vậy thì Norris gọi điện tới. Với thái độ lịch sự cẩn thận, ông ta nói Đại tướng Sternwood không khỏe và một số điều trên báo đã được đọc cho ông ấy và ông ấy cho rằng việc điều tra của tôi giờ đã hoàn thành.

“Phải, về chuyện Geiger,” tôi nói. “Tôi không giết gã, ông biết đấy”.

“Đại tướng không cho là ông đã làm, ông Marlowe”.

“Đại tướng có biết chuyện gì về những bức ảnh cô Regan đang lo lắng không?”

“Không, thưa ông. Nhất định là không”.

“Ông có biết Đại tướng đưa gì cho tôi không?”

“Có, thưa ông. Ba tờ ngân phiếu và một tấm card”.

“Phải. Tôi sẽ trả lại. Còn những bức ảnh, tôi nghĩ nên huỷ chúng đi”.

“Rất tốt, thưa ông. Đêm qua cô Regan đã cố gọi điện cho ông rất nhiều lần...”

“Tôi bị say rượu”.

“Vâng. Rất cần thiết, thưa ông. Tôi chắc chắn là vậy. Đại tướng đã hướng dẫn tôi gửi một tờ séc 500 đôla cho ông. Như thế có thoả đáng không ạ?”

“Hơn cả hào phóng”. Tôi nói.

“Và tôi cho rằng giờ chúng ta có thể xem vụ việc này kết thúc được không ạ?”

“Ồ, dĩ nhiên. Chặt như môn nhảy sào với một chiếc đồng hồ bị vỡ”.

“Cảm ơn ông. Tôi tin chắc tất cả chúng tôi đều đánh giá cao điều đó. Khi Đại tướng khỏe hơn một chút có thể là mai ông ấy muốn đích thân cảm ơn ông”.

“Tốt, tôi sẽ tới uống một chút Brandy của ông ấy, có lẽ thêm cả sâm panh nữa”.

“Tôi sẽ hiểu cần có thêm chút đá”. Cậu bé già nua nói, gần như với một sự mỉa mai trong giọng nói.

Thế thôi. Chúng tôi chào tạm biệt và gác máy. Mùi thơm từ hiệu cà phê bên cạnh cửa bay vào qua cửa sổ với bồ hóng nhưng không khiến tôi thấy đói. Vì thế tôi lôi chai rượu ra và uống. Tôi để lòng tự trọng của mình tự do bay nhảy.

Tôi đếm trên ngón tay Rusty Regan đã chạy trốn với rất nhiều tiền, bỏ lại một người vợ xinh đẹp để lang thang cùng một cô ả tóc vàng mơ hồ, người không ít thì nhiều đã lấy một kẻ mưu mô tên Eddie Mars. Anh ta biến mất quá đột ngột, không một lời từ biệt và có thể có rất nhiều lí do vì điều đó. Đại tướng quá tự cao hoặc là trong lần nói chuyện đầu tiên với tôi ông ấy quá thận trọng nên không nói với tôi rằng Cục điều tra người mất tích đã nắm trong tay vụ này. Những người trong Cục điều tra người mất tích giậm chân tại chỗ với vụ việc và không nghĩ nó đáng để bận tâm. Regan đã làm những gì anh ta từng làm. Đó là công việc của anh ta. Tôi đồng ý với Đại uý Gregory rằng Eddie Mars không để mình dính vào một vụ giết người kép chỉ vì một tên đàn ông khác đã đi vào thị trấn với một ả tóc vàng là vợ gã mà thậm chí không sống cùng gã. Điều đó có thể khiến gã bực bội nhưng công việc là công việc, và anh phải ngậm răng lại quanh Hollywood để tránh nhai phải ả tóc vàng lạc lối. Nếu liên quan đến rất nhiều tiền, hẳn chuyện sẽ khác. Nhưng 15 nghìn đô không phải là quá nhiều với Eddie Mars. Gã không phải là kẻ dùi đục hai miếng như Brody.

Geiger đã chết. Carmen đã phải tìm một người khác trong bóng tối để cùng uống những ly rượu kì lạ. Tôi không cho rằng cô sẽ gặp rắc rối gì. Tất cả những gì cô phải làm đó là đứng trong góc năm phút và trông rất bẽn lẽn. Tôi hi vọng người gây hiểm hoạ tới, kẻ yêu mến cô, sẽ vui đùa với cô một cách nhẹ nhàng hơn, một sự kết nối kéo dài hơn là một cái động chạm nhanh chóng.

Cô Regan biết Eddie Mars đủ rõ để mượn tiền từ gã. Điều đó thật tự nhiên, nếu cô ta chơi cò quay và là người thua bạc tử tế. Bất cứ một người chủ sòng bạc nào cũng sẽ cho một khách hàng thường xuyên vay một ít tiền. Ngoài điều này họ còn có một mối gắn kết lợi ích thêm vào đó về chuyện Regan. Anh ta là chồng cô và đã chạy trốn cùng vợ Eddie Mars.

Carol Lundgren, anh chàng giết người với vốn từ vựng hạn chế, nằm ngoài sự tính toán từ lâu, rất lâu rồi, thậm chí ngay cả khi họ không buộc cậu ta lên một chiếc ghế trên thùng axit. Họ sẽ không làm thế vì cậu ta sẽ cầu xin và tiết kiệm được tiền của hạt. Tất cả họ sẽ làm khi không có giá của một luật sư cỡ bự. Agnes Lozelle đang bị giam giữ như một nhân chứng tư liệu. Họ không cần cô ta vì thế, nếu Carol xin xỏ và nếu cậu ta thua kiện, họ sẽ phải thả lỏng cô ta. Họ không muốn chuyện này bung ra, bất cứ chuyện gì về việc kinh doanh của Geiger, ngoài chuyện đó ra họ chẳng có chuyện gì với cô ả cả.

Điều đó khiến tôi suy nghĩ. Tôi đã thấy một vụ giết người và che giấu chứng cứ suốt 24h nhưng tôi vẫn không bị bắt và sắp có 500 đôla. Điều thông minh để làm là uống một li nữa và quên hết mọi chuyện này.

Đó rõ ràng là một việc thông minh, tôi gọi cho Eddie Mars và nói với gã, tôi đang tới Lasolindas tối đó để nói chuyện với gã. Tôi thông minh thế đấy.

Tôi xuống đó khoảng 4h, dưới ánh trăng cao tít của tháng 10, qua những tầng sương mù ở bãi biển, ánh trăng như lạc lối. Câu lạc bộ Cypress ở cuối thị trấn, một nơi bừa bãi từng là chỗ nghỉ của người đàn ông giàu có tên là Cazens, sau đó đây là một khách sạn. Giờ đây nó là một nơi lụp sụp hướng ra ngoài, tối tăm, to lớn trong một đám cây bách Monterey dày bị gió cuốn nghiêng ngả, tên câu lạc bộ mang tên của những đám cây ấy. Những mái vòm rất to, hình tháp nhỏ ở khắp nơi, những khung kính bao quanh cửa sổ lớn, một không khí chung của sự huỷ hoại tiếc thương quá khứ. Eddie Mars đã bỏ phần bên ngoài khi tìm thấy nơi này, thay vì sửa sang nó giống như một toà nhà MGM. Tôi để xe trên phố với ánh đèn hồ quang nhấp nháy và đi vào trong sân, dọc theo con đường rải sỏi ẩm ướt tới lối vào chính. Một người gác cửa trong chiếc áo hai hàng khuy để tôi vào hành lang mờ tối rất lớn, từ đó một cầu thang gỗ sồi màu trắng lượn vòng rất đẹp tới tầng trên tối đen. Tôi kiểm tra mũ, áo và đội nghe nhạc và những giọng nói bối rối sau cánh cửa đôi nặng nề. Dường như họ cách đó rất xa, không thuộc cùng một thế giới của toà nhà này. Sau đó một người đàn ông tóc vàng mảnh dẻ gương mặt xanh xao, gã đã đi cùng Eddie Mars và kẻ ở chỗ của Geiger đi qua cánh cửa dưới cầu thang, cười với tôi một cách trống rỗng và đưa tôi quay trở lại căn phòng lớn trải tấm thảm với văn phòng của ông chủ.

Đó là một căn phòng vuông, ô cửa sổ cũ sau lối ra ngoài, một lò sưởi bằng đá với ánh lửa nho nhỏ, lười biếng từ những thanh gỗ bách xù. Căn phòng được ốp lát chân tường bằng gỗ cây óc chó và được trang trí bởi một tấm vải lụa nổi vân hoa đã bạc màu phía trên tấm pa nô. Trần nhà cao và xa xăm. Có mùi nước biển lạnh lẽo.

Cái bàn màu sẫm không lấp lánh của Eddie Mars không thuộc về căn phòng, không có đồ vật nào làm sau năm 1900, chiếc thảm có màu rám nắng của vùng Florida. Có một chiếc đài ở góc và một ấm trà sứ trên chiếc khay đồng bên cạnh chiếc ấm Samôva kiểu Nga. Tôi thắc mắc chiếc ấm đó dùng cho ai. Có một cánh cửa ở góc phòng với một đồng hồ phía trên.

Eddie Mars cười gằn với tôi một cách dễ gần và bắt tay, hất cằm của gã về phía cái vòm. “Tôi là một kẻ dễ lừa với những gã ăn cắp ở đây, ngoại trừ thứ đó,” gã nói một cách vui vẻ. “Những tên dẫn gái ở địa phương ghé qua đây mỗi sáng và xem tôi mở nó. Tôi có một sự sắp xếp với chúng.”

“Ông gợi ý rằng ông có điều gì đó cho tôi,” tôi nói. “Đó là gì vậy?”

“Cậu vội vã làm gì? Hãy uống một cốc rượu và ngồi xuống.”

“Không vội vã chút nào cả. Ông và tôi không có gì để nói cả ngoại trừ công việc.”

“Cậu sẽ uống một cốc rượu và cậu sẽ thích,” gã nói. Gã pha hai cốc và để cốc của tôi xuống bên cạnh chiếc ghế da màu đỏ, ngồi vắt chân trên bàn, một tay để túi bên của chiếc áo khoác tối màu xanh sậm, ngón tay cái của gã thò ra bên ngoài, móng tay lấp lánh. Trong bộ quần áo buổi tối trông gã cứng nhắc hơn trong chiếc áo bằng vải flanen màu xám nhưng trông gã vẫn như một gã chăn ngựa. Chúng tôi uống và gật gù với nhau.

“Cậu đã từng tới đây chưa?” Gã hỏi.

“Trong thời kì cấm đoán. Tôi không thoát khỏi trò cờ bạc.”

“Không phải với tiền,” gã cười. “Cậu phải xem xét trong tối nay. Một trong những người bạn của cậu đang ở ngoài kia cá cược với những vòng quay. Tôi nghe cô ấy đang chơi khá được. Vivian Regan.”

Tôi nhấp ly của mình và lấy một điếu thuốc có chữ viết lồng nhau của gã.

“Tôi thích cái cách cậu đối phó chuyện đó ngày hôm qua,” gã nói. “Cậu khiến tôi đau đớn lúc đó nhưng tôi có thể nhìn nhìn lại mình sau đó tôi thấy cậu đã đúng thế nào. Cậu và tôi phải hoà hợp với nhau. Tôi nợ cậu bao nhiêu?”

“Vì điều gì?”

“Vẫn cẩn thận à? Tôi có đường ống của mình vào trụ sở hoặc là tôi sẽ không ở đây. Tôi hiểu cách câu chuyện diễn ra chứ không phải theo cách cậu đọc trên báo.” Gã nhe rằng cười với tôi, để lộ hàm răng to trắng.

“Ông có bao nhiêu?” Tôi hỏi.

“Cậu không nói về tiền bạc đấy chứ?”

“Thông tin là cách tôi hiểu điều đó.”

“Thông tin về cái gì?”

“Ông có trí nhớ không tốt. Regan.”

“Ồ, chuyện đó.” Gã vẫy bộ móng lấp lánh trong ánh sáng lặng lẽ của một trong những chiếc đèn bằng đồng trên trần nhà. “Tôi nghe là cậu đã có thông tin rồi. Tôi đã thấy mình nợ cậu một khoản phí. Tôi quen trả tiền cho những sự đối đãi tử tế rồi.”

“Tôi không lái xe xuống đây để vay tiền. Tôi được trả tiền cho những gì tôi làm. Không nhiều theo tiêu chuẩn của ông nhưng tôi đoán ra được. Một khách hàng một lúc là một nguyên tắc hay. Ông không giết Regan chứ, phải không?”

“Không, cậu nghĩ là tôi làm vậy à?”

“Tôi sẽ không để chuyện đó qua ông.”

Gã cười. “Cậu cứ đùa.”

Tôi cười. “Dĩ nhiên, tôi đang đùa. Tôi chưa bao giờ gặp Regan nhưng đã trông thấy hình anh ta. Ông không có người làm việc đó. Và khi chúng ta đang bàn luận chuyện này đừng gửi cho tôi những khẩu súng vô dụng cùng với những lời ra lệnh. Tôi có thể trở nên quá khích và hạ ai đó.”

Gã nhìn ngọn lửa qua chiếc ly, để nó xuống cuối bàn và lau môi với chiếc khăn tay gai mịn lấp lánh.

“Cậu nói về một trò chơi khá hay nhưng tôi dám nói cậu có thể chia ra 100 và 10. Cậu không thực sự quan tâm tới Regan, phải không?”

“Không, xét về chuyện nghề nghiệp. Tôi không được yêu cầu làm vậy. Nhưng tôi biết có ai đó muốn biết chỗ anh ta.”

“Cô ta không quan tâm,” gã nói.

“Ý tôi là bố cô ta cơ.”

Gã lại lau môi và nhìn vào chiếc khăn tay như thể gã định tìm vết máu trên đó. Đôi lông mày xám dày của gã xích lại gần nhau, hướng về cạnh cái mũi dày của gã.

“Geiger đã cố tống tiền ngài Đại tướng, ông ấy không nói thế nhưng tôi phát hiện ra rằng ít nhất ông ấy nửa lo sợ khi nghĩ rằng Regan có thể đứng sau chuyện này.”

Eddie Mars cười. “Uh-uh. Ông ta làm thế với tất cả mọi người. Đó chắc chắn là ý của ông ta. Ông ta nhận những tờ giấy hợp pháp từ những người có vẻ hợp pháp, tôi dám nói vậy, ngoại trừ việc ông ta có thể không dám kiện họ. Ông ta sẽ trình bày những tờ giấy này với một đống gia tài rất thú vị và để bản thân mình trắng tay. Nếu ông ta rút một quân bài ông ta có điểm đáng sợ và ông ta đi làm, ông ta chỉ làm rơi toàn bộ chuyện này.”

“Một người rất khéo léo. Ông ta đánh rơi. Làm thế nào mà ông biết tất cả chuyện này?”

Gã nhún vai một cách bất kiên nhẫn. “Tôi ước với Chúa mình không biết một nửa những chuyện xảy đến với mình. Biết chuyện của người khác là sự đầu tư tồi tệ nhất một người có thể làm ở trong vòng kiểm soát của tôi. Vậy thì nếu cậu theo đuổi vụ Geiger cậu đã thất bại về mặt khía cạnh đó rồi.”

“Thất bại và đã được trả tiền.”

“Tôi rất tiếc vì điều đó. Tôi ước ông già Sternwood đó thuê cho mình một anh lính như cậu theo một mức lương thẳng thắn để giữ những cô con gái của ông ta ở nhà ít nhất vài đêm một tuần.”

“Tại sao?”

Miệng gã trông hờn dỗi. “Họ là những rắc rối. Cô gái tóc sẫm ấy, là một sự khó chịu quanh đây. Nếu cô ta thua cô ta lao mình và tôi sẽ kết thúc với một nắm tiền mà không ai chịu giảm giá ở bất cứ giá nào. Cô ta không có khoản tiền riêng nào của mình ngoại trừ khoản chu cấp của ông già mà một khoản thừa kế bí mật trong di chúc của ông già. Nếu cô ta thắng, cô ta mang hết tiền của tôi về nhà.”

“Đêm sau ông lại lấy lại số tiền đó,” tôi nói.

“Tôi lấy lại được một ít. Nhưng qua một thời gian dài thì tôi là kẻ thua cuộc.”

Gã nhìn tôi thành thực như thể điều đó rất quan trọng với tôi. Tôi băn khoăn tại sao gã nghĩ phải cần thiết kể cho tôi. Tôi ngáp và uống hết ly rượu của mình.

“Tôi ra ngoài bây giờ và xem xét mọi thứ,” tôi nói.

“Phải, làm thế đi.” Gã chỉ vào một cánh cửa gần cánh cửa ở chỗ mái vòm. “Nó dẫn cậu tới cánh cửa sau những chiếc bàn.”

“Tôi thích đi vào lối những tên ăn bám đi.”

“Được thôi, nếu cậu thích. Chúng ta là bạn phải không anh lính?”

“Dĩ nhiên.” Tôi đứng dậy và chúng tôi bắt tay.

“Có thể tôi thực sự giúp cậu một ngày nào đó. Lúc này cậu đã có hết thông tin từ Gregory rồi.”

“Vậy là ông cũng nợ ông ta.”

“Ồ, không tệ thế. Chúng tôi chỉ là bạn.”

Trong chốc lát tôi nhìn gã chằm chằm rồi đi ra cửa nơi đã đi vào. Tôi ngoảnh lại nhìn gã khi mở cửa.

“Ông không cho ai bám đuổi theo tôi trong chiếc xe Plymouth màu xám chứ, phải không?”

Đôi mắt gã mở rõ. Trông gã bực bội. “Chết tiệt, không, tại sao tôi phải làm thế chứ?”

“Tôi không thể tưởng tượng được,” tôi nói và tiếp tục đi ra ngoài. Tôi nghĩ sự ngạc nhiên của gã trông chân thực đủ để tin được. Tôi nghĩ gã thậm chí trông hơi lo lắng. Tôi không thể nghĩ ra lí do gì giải thích điều đó.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.