Những bước chân nhẹ của một người phụ nữ đi dọc theo con đường vô hình, người đàn ông trước mặt tôi di chuyển về phía trước và dường như đang dựa vào đám sương mù. Tôi không thể thấy người phụ nữ, sau đó tôi có thể nhìn cô ta mờ mờ. Cái cách cái đầu nghênh nghênh ngạo nghễ trông rất quen. Người đàn ông bước ra rất nhanh. Hai bóng người trộn lẫn vào sương, như là một phần của màn sương mù vậy. Trong chốc lát, một sự im lặng chết người. Rồi người đàn ông nói:
“Đây là khẩu súng, cô gái. Giờ thì hãy ngoan ngoãn.” Âm thanh vang trong màn sương. “Chỉ cần đưa tôi cái túi.”
Cô gái không phát ra âm thanh gì. Tôi di chuyển lên phía trước một bước. Đột nhiên tôi nhìn thấy đám lông tơ dính sương trên vành mũ của anh ta. Cô gái đứng bất động rồi tiếng thở của cô bắt đầu nghe hổn hển như ngọn lửa nhỏ trên thanh gỗ mềm.
“Cô mà hét lên tôi sẽ cắt người cô thành hai nửa.”
Cô gái không hét lên. Cô không di chuyển. Có một chuyển động từ phía hắn và một tiếng cười khô khốc. “Ở đây tốt hơn”, anh ta nói. Tôi nghe thấy tiếng chộp lách cách và âm thanh dò dẫm. Người đàn ông quay lại và đi tới chỗ cái cây tôi đứng. Khi đi được ba hay bốn bước hắn lại cười thầm. Tiếng cười là một điều gì đó trong kí ức của tôi. Tôi với một tẩu thuốc ra khỏi túi và giữ nó như một khẩu súng.
Tôi gọi nhỏ: “Xin chào, Lanny.”
Người đàn ông dừng lại sững người và bắt đầu giơ tay lên. Tôi nói: “Không, tôi đã bảo anh rồi đừng bao giờ làm thế, Lanny. Anh được đảm bảo mà.”
Không có gì chuyển động. Cô gái trên con đường không chuyển động. Tôi không di chuyển. Lanny không di chuyển.
“Để túi xuống hai chân, nhóc,” tôi nói với anh ta. “Chầm chậm và thoải mái thôi.”
Anh ta cúi xuống. Tôi nhảy ra và với tới khi anh ta cong người xuống. Anh ta đứng thẳng người dậy, thở nặng nhọc, hai tay không có gì cả.
“Hãy nói với tôi rằng tôi không thể trốn tránh với thứ này,” tôi nói. Tôi dựa vào anh ta và lấy khẩu súng ra khỏi túi áo khoác. Có ai đó luôn đưa cho tôi những khẩu súng. Tôi nặng người hơn vì chúng cho tới khi tôi bị còng. “Biến đi.”
Hơi thở của chúng tôi gặp nhau và trộn lẫn, mắt chúng tôi như mắt của hai con mèo đực trên một bức tường. Tôi lùi lại.
“Đi đi, Lanny. Không thấy khó khăn. Anh giữ im lặng và tôi giữ im lặng, được chứ?”
“Được,” anh ta nói một cách nặng nề.
Đám sương mù nuốt chửng anh ta. Tiếng bước chân nhỏ dần, rồi không còn gì cả. Tôi nhặt chiếc túi lên và đi về phía con đường. Cô gái vẫn đứng đó bất động, chiếc áo khoác ngoài màu xám buộc chặt quanh cổ cô với một bàn tay không đi găng, một chiếc nhẫn lấp lánh mờ mờ. Cô không đội mũ. Mái tóc sẫm chẻ ngôi là một phần của bóng đêm. Đôi mắt cô cũng vậy.
“Rất tốt, Marlowe. Bây giờ anh có phải là vệ sĩ của tôi không?” Giọng cô ta có nét khó chịu.
“Xem cách đó đi. Đây là túi của cô.”
Cô ta nhận lấy. Tôi nói: “Cô có đi xe không?”
Cô ta cười to. “Tôi tới đây với một người đàn ông. Anh làm gì ở đây?”
“Eddie Mars muốn gặp tôi.”
“Tôi không biết là anh biết ông ta. Tại sao?”
“Tôi sẽ không ngại nói với cô. Ông ta nghĩ rằng tôi đang tìm một người chạy trốn cùng vợ ông ta.”
“Có phải vậy không?”
“Không.”
“Vậy thì anh tới đây làm gì?”
“Để tìm hiểu tại sao ông ta lại nghĩ tôi đang tìm một người ông ta nghĩ đã chạy trốn cùng với vợ ông ta.”
“Anh có tìm ra không?”
“Không.”
“Anh để hở thông tin như phát thanh viên,” cô ta nói. “Tôi cho rằng đó không phải là việc của mình thậm chí ngay cả khi người đàn ông đó là chồng tôi. Tôi nghĩ anh không quan tâm tới chuyện đó.”
“Mọi người cứ ném chuyện đó về phía tôi.”
Cô ta nghiến răng giận dữ. Chuyện với người đàn ông đeo mặt nạ và khẩu súng dường như chẳng có một ấn tượng gì với cô ta cả. “Rồi, đưa tôi tới gara. Tôi phải tìm người hộ tống mình.” Cô ta nói.
Chúng tôi đi dọc theo con đường, quanh một góc toà nhà, có ánh điện ở phía trước, một góc nữa và tới mảnh sân được bao quanh sáng rực ánh đèn với hai nguồn sáng. Nó vẫn còn lợp ngói và vẫn hơi dốc xuống tới một tấm lưới sắt ở giữa. Những chiếc xe lấp loáng, một người đàn ông trong chiếc áo khoác ngoài màu nâu đứng dậy khỏi chiếc ghế đẩu và bước tới.
“Bạn trai tôi vẫn say mèm à?” Vivian hỏi một cách bất cẩn.
“Tôi e là như vậy thưa cô. Tôi đã đắp cho ông ấy một tấm mền và mở cửa sổ lên. Ông ấy ổn, tôi nghĩ vậy. Chỉ là nghỉ ngơi thôi.”
Chúng tôi đi tới chiếc xe Cadillac to và người đàn ông trong chiếc áo khoác mở cửa bên. Trên chiếc ghế rộng phía sau, một người đàn ông nằm lỏng lẻo, chiếc áo choàng kéo lên tới cằm, anh ta đang ngáy với cái miệng mở. Dường như anh ta là một kẻ tóc vàng to lớn, kẻ sẽ uống được rất nhiều rượu.
“Anh hãy gặp Larry Cobb,” Vivian nói. “Đây là Cobb - Đây là Marlowe.”
“Cobb là người hộ tống tôi, một sự hộ tống rất tuyệt, anh Cobb. Hãy chú ý. Anh nên nhìn thấy anh ta say. Ai đó khiến anh ta như thế. Ý tôi là chỉ để ghi kỉ lục thôi. Vì thế nó sẽ trở thành một phần của lịch sử, khoảnh khắc ngắn ngủi vụt qua đó, ngay khi bị chôn cất, nhưng không bao giờ bị quên lãng khi Larry Cobb say rượu.”
“Phải”.
“Tôi thậm chí đã nghĩ đến việc lấy anh ta,” cô ta nói với một giọng căng thẳng cao độ như thể cú sốc chỉ là sự khởi đầu để có được cô ta. “Những lúc chán chường khi không có gì thoải mái trong đầu tôi. Cả hai chúng tôi đã có những sự thu hút này. Rất nhiều tiền, anh biết đấy. Một chiếc du thuyền, một nơi trên đảo Long, một nơi ở Newport, một nơi ở Bermuda, những nơi được chấm ở đâu đó có lẽ khắp trên thế giới chỉ cách một chai Scotch thật ngon. Và với Cobb, một chai Scotch không phải quá xa xôi.”
“Phải,” tôi nói. “Anh ta có lái xe đưa về không?”
“Đừng nói phải. Điều đó thường thấy thôi.” Cô ta nhìn tôi với đôi mày uốn cong. Người đàn ông trong chiếc áo khoác ngoài đang cắn môi dưới rất mạnh. “Ồ, không nghi ngờ gì cả, một trung đội tài xế. Có thể họ làm thành những đôi ngay trước gara mỗi sáng, những chiếc cúc áo bóng láng, những bộ yên cương lấp lánh, những chiếc găng tay trắng không vết nhơ - đó là những nét đẹp West Point về họ.”
“Vậy viên tài xế đang ở chỗ quái quỷ nào thế?” Tôi hỏi.
“Anh ta tự mình lái xe tối nay,” người đàn ông trong chiếc áo khoác rộng nói, gần như là nuối tiếc, hối lỗi. “Tôi có thể gọi về nhà ông ấy và bảo ai đó tới đây đón ông ấy.”
Vivian quay lại và mỉm cười như thể ông ta vừa mới tặng cô một viên kim cương. “Thế thì rất tuyệt,” cô nói. “Ông sẽ làm thế chứ? Tôi thực sự không muốn anh ta phải chết như thế này với cái miệng mở thế. Ai đó có thể nghĩ anh ấy chết vì khát.”
Người đàn ông nói: “Không đâu nếu họ ngửi ông ấy, thưa cô.”
Cô ta mở túi và chộp lấy một nắm tiền, đẩy về phía ông ta. “Ông chăm sóc anh ấy, tôi chắc chắn.”
“Vâng, tôi sẽ chăm sóc làm vậy thưa cô.”
“Tôi là Regan,” cô ta nói một cách ngọt ngào. “Bà Regan. Ông có thể sẽ gặp lại tôi. Ông chưa ở đây lâu lắm, đúng không?”
“Không”. Tay ông ta đang làm những việc điên cuồng với một nắm tiền.
“Ông sẽ yêu thích nơi này,” cô ta nói và khoác một tay tôi. “Hãy đi bằng xe của anh, Marlowe.”
“Nó ở ngoài đường.”
“Khá ổn với tôi, Marlowe. Tôi thích đi bộ trong sương mù. Anh gặp những người rất thú vị.”
“Ôi, điên.”
Cô ta nắm cánh tay tôi và bắt đầu lắc. Cô ta nắm tôi khá chặt trên đoạn đường tới chỗ chiếc xe. Cô ta ngừng lắc nó khi chúng tôi tới nơi. Tôi lái xe qua làn đường cong cong nhiều cây phía ngôi nhà không nhìn thấy. Làn xe mở trên đại lộ De Cazens, đoạn đường chính của Las Olindas. Chúng tôi đi qua những ánh điện hồ quang chập chờn đã cũ và sau một lúc, có một thị trấn, những toà nhà, những quầy hàng trông như không hoạt động, một cửa hàng bán xăng với một ngọn đèn treo trên quả chuông đêm và cuối cùng một hiệu thuốc vẫn còn mở cửa.
“Cô nên uống một li,” tôi nói.
Cô ta nhúc nhích cái cằm, một điểm xanh xao trong góc ghế ngồi. Tôi quay xe theo đường chéo vào lề đường, đỗ lại. “Một chút cà phê đen và một chút lúa mạch đen sẽ rất ngon,” tôi nói.
“Tôi có thể uống say như hai người thuỷ thủ và thích thú điều đó.”
Tôi giữ cửa cho cô ta bước xuống gần tôi, cô ta lấy tóc vuốt má. Chúng tôi đi vào trong một hiệu thuốc. Tôi mua một pint lúa mạch đen tại quầy rượu và mang nó tới chiếc ghế đẩu, ngồi xuống chiếc quầy thu ngân nạm đá hoa cương đã rạn.
“Hai cà phê,” tôi nói. “Đen, mạnh và sản xuất trong năm nay.”
“Ông không được uống rượu ở đây,” người thư ký nói. Anh ta mặc một chiếc áo choàng ngoài màu xanh đã bạc màu, ít tóc, đôi mắt khá trung thực, chiếc cằm không bao giờ đâm vào tường trước khi anh ta trông thấy nó.
Vivian Regan với chiếc túi lấy một bao thuốc lá, lắc cho hai điếu thuốc lỏng ra như một người đàn ông. Cô ta chìa nó về phía tôi.
“Ở đây uống rượu là phạm luật,” người thư ký nói.
Tôi châm thuốc và không để ý tới anh ta. Anh ta lôi ra hai tách cà phê từ chiếc hộp mạ kền đã nhơ nhuốc và để chúng trước mặt chúng tôi. Anh ta nhìn chai lúa mạch đen, nín thở và nói một cách mệt mỏi: “Được rồi, tôi sẽ canh chừng đường khi hai người rót rượu.”
Anh ta đi và đứng ở cửa sổ trưng bày, quay lưng về phía chúng tôi, tai anh ta vểnh lên.
“Cả người tôi đều muốn làm điều này,” tôi nói và mở nắp chai whiskey, rót vào cốc cà phê. “Đội thừa hành pháp luật ở thị trấn này thật kinh khủng. Suốt thời gian lệnh cấm, chỗ của Eddie Mars là một câu lạc bộ đêm và họ có hai người đàn ông không mặc thường phục ở hành lang mỗi đêm để xem xét những vị khách không mang rượu của mình tới thay vì mua nó tại nơi đó.”
Viên thư ký đột ngột quay lại và đi ra phía sau quầy thu ngân và ra sau cánh cửa kính của phòng kê đơn.
Chúng tôi nhấp ly cà phê đã pha của mình. Tôi nhìn gương mặt của Vivian qua tấm gương phía sau của chiếc bình cà phê. Gương mặt căng thẳng, xanh xao, xinh đẹp và hoang dại. Đôi môi đỏ và ráp.
“Cô có đôi mắt quỷ quyệt,” tôi nói. “Điều gì Eddie Mars có ở cô?”
Cô ta nhìn tôi ở gương. “Tôi đã lấy rất nhiều tiền của ông ta tối nay ở trò chơi cò quay, bắt đầu với 5 nghìn tôi vay ông ta hôm qua và ông phải sử dụng tới nó.”
“Điều đó có thể khiến ông ta đau lòng đấy. Cô nghĩ ông ta cử kẻ đòi thuê đó đi theo cô à?”
“Kẻ đòi thuê nào?”
“Anh chàng với khẩu súng."
“Anh có phải là một kẻ đòi thuê không?”
“Dĩ nhiên,” tôi cười. “Nhưng nói một cách chặt chẽ thì một kẻ đòi thuê là mặt không đúng của một hàng rào.”
“Tôi thường băn khoăn liệu có mặt không đúng không nhỉ.”
“Chúng ta đang đi không đúng chủ đề rồi. Eddie Mars có gì với cô?”
“Ý anh là nắm giữ tôi hay điều gì tương tự thế?”
“Phải.”
Môi cô ta cong lên. “Hãy hài hước lên một chút, Marlowe. Hài hước hơn rất nhiều.”
“Đại tướng thế nào rồi? Tôi không giả vờ hài hước.”
“Không khỏe lắm. Hôm nay ông không dậy được. Ít nhất thì anh cũng đã ngừng tra hỏi tôi.”
“Tôi nhớ lúc tôi nghĩ tương tự về cô. Đại tướng có biết nhiều không?”
“Có thể ông biết tất cả mọi chuyện.”
“Norris nói với ông ấy à?”
“Không. Wilde, Luật sư của quận đã gặp ông. Anh đã đốt hết những bức ảnh đó chưa?”
“Dĩ nhiên. Cô lo lắng về cô em bé nhỏ của mình, đúng không, thỉnh thoảng.”
“Tôi nghĩ có thể nó là tất cả những gì tôi phải lo lắng. Tôi lo cho cha một cách để ông tránh mọi việc.”
“Ông ấy không có nhiều ảo vọng lắm nhưng tôi cho rằng ông vẫn có lòng tự cao.”
“Chúng tôi là máu mủ của ông ấy. Đó là thứ chết tiệt.” Cô ta nhìn tôi chằm chằm trong tấm gương với đôi mắt xa xăm và rất sâu. “Tôi không muốn ông ấy chết đi mà vẫn khinh miệt máu mủ của mình. Đó luôn là dòng máu hoang dại nhưng không phải là máu hư.”
“Bây giờ ư?”
“Tôi đoán là anh nghĩ vậy.”
“Không phải của cô. Cô chỉ đóng vai trò một phần thôi.”
Cô ta nhìn xuống. Tôi nhấp một chút cà phê nữa và châm thuốc cho hai người. “Vậy anh đã bắn người,” cô ta nói lặng lẽ. “Anh là kẻ giết người.”
“Tôi? Như thế nào?”
“Những bài báo, cảnh sát đã chữa vụ đó rất khá, nhưng tôi không tin tất cả những gì mình đọc.”
“Ồ, cô nghĩ tôi giết Geiger... hoặc... Brody hoặc cả hai người.”
Cô ta không nói điều gì cả.
“Tôi không làm điều đó,” tôi nói. “Tôi cho rằng mình đã có thể làm thế và trốn đi rồi. Không một ai sẽ ngại ngần ném đầu mối đó vào tôi.”
“Điều đó khiến anh giống như một tên giết người từ tâm, giống tất cả những tay cảnh sát.”
“Ôi, thật điên rồ.”
“Một trong những người đàn ông ít nói một cách chết người tóc sẫm này không có nhiều cảm xúc hơn một anh mổ lợn với đống thịt. Tôi biết điều đó ngay từ lần đầu tôi gặp anh.”
“Cô có đủ những người bạn mờ ám để biết sự khác biệt.”
“Họ đều yếu đuối so với anh.”
“Cảm ơn, quý cô. Cô không phải là cái bánh nướng ốp kiểu Anh.”
“Hãy ra khỏi cái thị trấn bé nhỏ thối rữa này.”
Tôi trả tiền, để chai lúa mạch đen vào túi và chúng tôi rời đi. Viên thư ký vẫn không thích tôi.
Chúng tôi lái xe ra khỏi Las Olindas qua rất nhiều những thị trấn bãi biển nhỏ ẩm ướt có những ngôi nhà trông như những chiếc lán được xây trên những bãi cát gần những ngọn sóng lăn tăn và những ngôi nhà lớn hơn xây trên triền dốc phía sau. Đây đó có những ô cửa sổ vàng sáng đèn nhưng hầu hết những ngôi nhà đều tối tăm. Mùi tảo bẹ dạt vào từ biển, nằm trên đám sương. Bánh xe cất những lời ca trên những tấm bê tông ẩm ướt của đại lộ. Cả thế giới là một sự trống rỗng ẩm ướt.
Chúng tôi gần tới Del Rey trước khi cô ta nói với tôi lần đầu kể từ khi rời khỏi quầy thuốc. Giọng cô ta bị nghẹt như thể có thứ gì đang đập phía dưới.
“Lái xe tới câu lạc bộ bãi biển Del Rey. Tôi muốn ngắm nhìn nước. Nó ở trên đường tiếp theo phía bên trái.”
Có ánh đèn vàng nhấp nháy ở ngã tư. Tôi quay xe và trượt xuống dốc, bên kia là dốc đứng, những làn xe giữa hai thành phố ở bên phải, những ánh điện lộn xộn thấp cách rất xa những đường đi và rồi và cách đó rất xa có ánh sáng lấp lánh từ cầu tàu và đám sương mờ mờ bao trùm khắp thành phố. Theo đó hầu hết sương mù đã tan. Con đường giao những làn đường nơi chúng bắt đầu chạy dưới con dốc đứng rồi mở ra một đường cao tốc trên biển, sát với một bãi biển thoáng đãng và gọn gàng. Xe ô tô đỗ dọc theo vỉa hè, đối mặt với biển đen. Những ánh đèn từ câu lạc bộ bãi biển cách đó vài trăm mét.
Tôi phanh xe ở lề đường, tắt đèn pha và ngồi im, hai tay để trên tay lái. Dưới làn sương đang mỏng dần, những con sóng uốn lượn và được phết kem, gần như không có một âm thanh nào, giống như một ý nghĩa đang cố hình thành trên tiềm thức.
“Tới gần hơn,” cô ta nói gần như khó nhọc.
Tôi di chuyển ra khỏi dưới tay lái tới ghế giữa. Cô ta quay người một chút ra xa phía tôi như thể nhìn qua cửa sổ. Rồi cô ta thả mình ngã về phía sau, không tiếng động, ngã vào tay tôi. Đôi mắt sít lại, khuôn mặt mờ mờ. Rồi tôi thấy cô ta mở mắt, chớp chớp, ánh sáng rõ ràng từ đôi mắt ngay cả trong bóng tối.
“Ôm tôi chặt vào, anh chàng quái quỷ,” cô ta nói.
Đầu tiên tôi để tay mình vòng quanh cô ta rất lỏng. Mái tóc cô có cảm giác thô ráp cứ chạm vào mặt tôi. Tôi khép chặt vòng tay và nhấc cô lên. Tôi đưa mặt cô chầm chậm sát lại mặt tôi. Đôi mi cô chớp nhanh giống như đôi cánh bướm.
Tôi hôn cô thật chặt và nhanh. Rồi một nụ hôn chầm chậm kéo dài. Môi cô mở dưới môi tôi, cơ thể cô bắt đầu run rẩy trong cánh tay tôi.
“Kẻ giết người,” cô nói rất nhỏ, hơi thở ở dưới miệng tôi.
Tôi kéo căng người cô cho đến khi sự run rẩy của cô cũng khiến tôi run rẩy theo. Tôi vẫn hôn cô gái. Sau một hồi lâu cô để đầu ra xa đủ để nói: “Anh sống ở đâu?”
“Hobart Arms. Franklin gần Kenmore.”
“Tôi chưa bao giờ thấy nó.”
“Cô có muốn không?”
“Có,” cô thở.
“Eddie Mars có gì ở cô?”
Người cô cứng đờ trong tay tôi, hơi thở phát ra một tiếng khô khan. Đầu cô nghiêng về phía sau cho đến khi đôi mắt mở tròn, to có viền trắng nhìn tôi chằm chằm.
“Thế đấy,” cô nói giọng chán nản rất nhỏ.
“Đúng vậy. Hôn cô rất tuyệt nhưng cha cô không thuê tôi để ngủ với cô.”
“Đồ chết tiệt,” cô ta nói bình tĩnh, không hề nhúc nhích.
Tôi cười trong khuôn mặt cô. “Đừng nghĩ tôi là trụ băng, tôi không mù hay không có cảm giác. Tôi có máu nóng như chàng trai tiếp theo vậy. Quá dễ dàng để nhận, dễ dàng một cách chết tiệt. Eddie Mars có gì với cô?”
“Nếu anh nói câu đó nữa, tôi sẽ kêu lên.”
“Cứ làm thế đi và kêu lên.”
Cô ta giật ra xa và kéo người thẳng lên, ngồi tít xa phía sau trong góc xe.
“Đàn ông đã bị bắn vì những điều rất nhỏ như thế, Marlowe.”
“Đàn ông bị bắn vì những điều không thực tế. Lần đầu chúng ta gặp nhau tôi đã nói với cô tôi là một thám tử. Hãy ghi nhớ điều đó trong cái đầu xinh đẹp của cô. Tôi làm việc như thế. Tôi không chơi.”
Cô ta lần mò phía trong cái túi và lấy ra một chiếc khăn tay, cắn nó và quay khỏi phía tôi. Có tiếng xé chiếc khăn. Cô gái dùng răng xé chiếc khăn, chầm chậm, từ từ.
“Điều gì khiến anh nghĩ ông ta có gì với tôi?” Cô thì thầm, giọng bị nghẹt lại bởi chiếc khăn tay.
“Ông ta để cô thắng rất nhiều tiền, cử một tay đi quanh cô để lấy lại số tiền đó cho mình. Cô không ngạc nhiên nhiều lắm đâu. Thậm chí cô còn không cảm ơn tôi vì đã lấy lại số tiền đó cho cô. Tôi nghĩ toàn bộ chuyện này chỉ như một màn kịch. Nếu tôi muốn tự phỉnh nịnh mình tôi sẽ nói ít nhất thì đó cũng là một phần vì lợi ích của tôi.”
“Anh nghĩ ông ta có thể thắng hay thua nếu thích à.”
“Dĩ nhiên. Thậm chí ngay cả với khoản tiền cược, gấp bốn, năm lần.”
“Tôi có phải nói với anh rằng tôi căm ghét sự điên rồ của anh không, thưa Thám tử?”
“Cô không phải nợ tôi điều gì cả. Tôi đã được trả tiền.”
Cô ta ném chiếc khăn tay đã bị xé ra ngoài cửa sổ xe. “Anh có một cách rất dễ thương với phụ nữ.”
“Tôi thích hôn cô.”
“Hãy cứ giữ cho cái đầu mình thật đẹp. Thật nịnh bợ. Tôi có nên chúc mừng anh không, hay là bởi tôi?”
“Tôi thích hôn cô.”
Giọng cô ta trở nên kéo dài băng giá. “Đưa tôi ra khỏi đây. Tôi chắc chắc rằng mình muốn về nhà.”
“Cô sẽ không là một đứa em gái với tôi chứ?”
“Nếu tôi có cái kéo tôi sẽ cắt cổ họng anh chỉ để xem cái gì sẽ chảy ra.”
“Máu kẻ tham tàn,” tôi nói.
Tôi bắt đầu nổ máy và quay đầu, lái xe qua những làn đường giữa hai thành phố tới đường cao tốc vào thành phố và lên West Hollywood. Cô gái không nói với tôi. Hầu như cô không nhúc nhích trong suốt quãng đường quay lại. Tôi lái xe qua những cánh cổng và đi lên lối nhỏ dành cho xe ô tô tới mái vòm của ngôi nhà lớn. Cô giật cửa mở xe, bước ra ngoài. Thậm chí lúc đó cô cũng không hề nói. Tôi nhìn lưng cô gái khi cô đứng ở cửa sau khi nhấn chuông. Cửa mở. Norris nhìn ra. Cô đẩy mạnh qua ông rất nhanh và biến mất. Cánh cửa sập mạnh lại, tôi ngồi đó nhìn.
Tôi lái xe xuống con đường nhỏ và về nhà.