Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Cô ta mặc một chiếc áo phông vải tuýt có chấm màu nâu kiểu của nam giới, một chiếc cà vạt, đi đôi giày đi bộ màu nâu được làm bằng tay. Đôi tất dài của cô ta cũng trong suốt mỏng manh như ngày hôm qua, nhưng cô ta không khoe chân nhiều như trước. Mái tóc đen bóng dưới chiếc mũ kiểu Robin Hood màu nâu đáng giá khoảng 50 đô la và nhìn như thể là bạn làm được với một tay không để trên chiếc bàn thấm.

“Ồ, anh đã thức dậy rồi,” cô ta nói, chun mũi vì chiếc ghế dài mềm màu đỏ đã bạc màu, hai chiếc ghế nửa đơn giản lạc lõng, tấm màn che cần được giặt là, bàn thư viện nhỏ cỡ chỉ dành cho một cậu bé với mấy tờ tạp chí đáng tôn kính bên trên để tạo cho nơi này có đôi vẻ chuyên nghiệp. “Tôi bắt đầu nghĩ có lẽ anh làm việc trên giường, giống như Marcel Proust.”

“Đó là ai?” Tôi để một điếu thuốc lên môi và nhìn cô ta chằm chằm. Cô ta trông hơi xanh và căng thẳng nhưng trông giống một cô gái có thể hoạt động dưới căng thẳng.

“Một nhà văn người Pháp, một người am hiểu về sự thoái hoá. Anh sẽ không biết ông ta đâu.”

“Tut, tut,” tôi nói. “Hãy vào phòng khuê của tôi.”

Cô ta đứng dậy và nói: “Hôm qua chúng ta không hoà hợp lắm. Có lẽ tôi đã thô lỗ.”

“Cả hai chúng ta đều thô lỗ,” tôi nói. Tôi mở cánh cửa phòng tiếp khách và giữ nó cho cô ta. Chúng tôi đi vào phần còn lại của phòng tôi, gồm một chiếc thảm màu đỏ rỉ sắt, không mới lắm, năm hộp hồ sơ màu xanh lá xây, ba trong số đó đầy những thông tin thời tiết California, một lịch quảng cáo có hình Quint đang lăn trên nền nhà màu xanh da trời trong chiếc váy hồng, tóc nâu màu da hải cẩu và đôi mắt đen sắc, lớn như những con voi ma mút. Có ba chiếc ghế làm bằng cây óc chó, một chiếc bàn bình thường với một bàn thấm, cái đựng bút, gạt tàn, điện thoại và một chiếc ghế quay kêu cót két phía sau.

“Anh không để nhiều thứ ở mặt tiền,” cô ta nói khi ngồi xuống phía dành cho khách hàng của chiếc bàn.

Tôi đi tới khe để thư, lấy sáu cái phong bì, hai bức thư và bốn mẩu quảng cáo, tôi treo mũ lên chiếc điện thoại và ngồi xuống.

“Nhà Pinkerton cũng không như thế,” tôi nói. “Nếu cô trung thực cô sẽ không thể kiếm được nhiều tiền từ công việc này. Nếu cô có mặt tiền, cô đang kiếm được tiền hay hi vọng là thế.”

“Ồ... anh là người trung thực à?” Cô ta hỏi và mở túi. Cô ta rút một điếu thuốc từ một chiếc hộp tráng men của Pháp, châm thuốc với chiếc bật lửa đút túi, thả hộp thuốc và bật lửa vào túi, để túi mở.

“Một cách đau đớn."

“Vậy thì làm thế nào mà anh lại dấn thân vào nghề không kiếm được nhiều tiền này?”

“Làm thế nào mà cô lại lấy một kẻ buôn rượu lậu?”

“Chúa ơi, đừng bắt đầu cãi cọ nữa. Tôi đã cố gọi điện cho anh suốt cả buổi sáng. Ở đây và ở căn hộ của anh.”

“Về Owen?”

Mặt cô ta căng ra đột ngột. Giọng cô rất nhỏ. “Tội nghiệp, vậy là anh đã biết về chuyện đó.”

“Một người của DA. đã dẫn tôi đi Lido. Ông ấy nghĩ rằng tôi có thể biết điều gì về việc đó. Nhưng ông ấy còn biết nhiều hơn tôi. Ông ấy biết Owen đã từng muốn cưới em gái cô.”

Cô ta thở ra trầm ngâm vào điếu thuốc và nhìn tôi với đôi mắt đen kiên định. “Có lẽ đó hẳn đã không phải là một ý tồi.” Cô ta nói lặng lẽ. “Nó đã yêu con bé. Chúng tôi không tìm hiểu nhiều về điều đó trong cuộc sống luẩn quẩn của mình.”

“Cậu ấy bị ghi lý lịch của bên tư pháp.”

Cô ta nhún vai, nói một cách lơ đễnh: “Nó không biết những người ngay. Đó là tất cả ý nghĩa của lý lịch tư pháp trong đất nước đầy rẫy tội phạm này.”

“Tôi không đi xa đến mức ấy.”

Cô ta bỏ găng tay phải ra và cắn khớp nối đầu của ngón tay cái, nhìn tôi với đôi mắt cương định. “Tôi không đến gặp anh về chuyện Owen. Anh có thấy anh có thể nói với tôi về chuyện cha tôi muốn anh tìm hiểu chuyện gì chưa?”

“Không phải không có sự cho phép của ông ấy.”

“Có phải về Carmen không?”

“Tôi thậm chí không thể nói điều đó.” Tôi đã nhét đầy ống thuốc lá và châm một que diêm vào. Cô ta nhìn khói thuốc trong chốc lát. Rồi cô với tay vào chiếc túi mở và lấy ra một chiếc phong bì trắng dày. Cô ta buông nó qua chiếc bàn.

“Dù gì anh cũng nên xem vật này,” cô nói.

Tôi nhấc chiếc phong bì lên. Địa chỉ được đánh máy, gửi tới cô Vivian Regan. 3765 Alta Brea Crescent, Tây Hollywood. Nó được gửi qua dịch vụ đưa thư. Dấu bưu điện ghi 8h35 sáng khi thư được phát đi. Tôi mở phong bì, lôi ra một bức ảnh sáng 4# - 3#. Đó là tất cả những gì có bên trong

Đó là bức ảnh Carmen đang ngồi khỏa thân trên chiếc ghế tếch tựa cao trên chiếc bệ trong bộ đồ sinh nhật của cô, cô đeo đôi hoa tai. Đôi mắt thậm chí còn điên dại hơn khi tôi nhớ đôi mắt ấy. Phần sau tấm ảnh để trống. Tôi để nó lại trong phong bì.

“Chúng muốn bao nhiêu?” Tôi hỏi

“5.000 đô la cho sự im lặng và toàn bộ những dấu vết còn lại. Thoả thuận phải xong trong đêm nay hoặc là chúng sẽ đưa những thứ này cho một những tờ báo đăng xìcăngđan.”

“Chúng yêu cầu như thế nào?”

“Một người phụ nữ gọi điện cho tôi, khoảng nửa tiếng sau khi những thứ này được mang tới.”

“Chẳng có gì ở khía cạnh một vụ xìcăngđan ở đây cả. Bây giờ, thẩm phán xét tội không để cái hộp đó trên những thứ đó. Còn gì nữa không?”

“Còn phải có thứ gì nữa sao?”

“Phải”

Cô ta nhìn tôi chằm chằm, hơi bối rối. “Có. Người phụ nữ nói có một điểm mắc kẹt với cảnh sát liên quan đến nó và tốt hơn cả là tôi để nó trên đường dây thật nhanh hoặc là tôi sẽ để em gái mình qua một bình phong toàn dây điện.”

“Tốt hơn”, tôi nói. “Kiểu mắc kẹt gì đấy?”

“Tôi không biết.”

“Bây giờ Carmen ở đâu?”

“Nó đang ở nhà. Đêm qua nó bị ốm. Tôi nghĩ bây giờ nó vẫn ở trên giường.”

“Đêm qua cô ấy có ra ngoài không?”

“Không. Tôi ra ngoài nhưng những người hầu nói nó không đi. Tôi ở Las Olindas, chơi cò quay tại câu lạc bộ Cây bách của Eddie Mars. Tôi đã thua mất chiếc áo của mình.”

“Vậy là cô thích chơi cò quay. Cô luôn thích.”

Cô ta vắt chân và châm một điếu thuốc khác. “Phải. Tôi thích cò quay. Tất cả những người thuộc gia đình Sternwood đều thích các trò chơi thua cuộc và lấy những người đàn ông bước ra khỏi cuộc đời họ, thích đua ngựa vượt rào ở tuổi 58 và quấn tròn trong chiếc áo chui đầu của phụ nữ và què quặt cả đời. Người nhà Sternwood có tiền. Tất cả dùng để mua cho họ là một vé dùng lại.”

“Owen đã làm gì với chiếc xe của cô đêm qua?”

“Không ai biết. Cậu ta lấy nó mà không được phép. Chúng tôi luôn để cậu ta lấy xe trong những đêm cậu ta không phải làm, nhưng đêm qua cậu ta không được nghỉ.” Cô ta nhăn nhó cái miệng. “Anh có nghĩ...”

“Cậu ta biết về tấm ảnh khoả thân này ư? Làm sao tôi có thể nói được? Tôi sẽ không loại trừ cậu ta ra. Liệu cô có thể có được 5.000 đô la tiền mặt ngay không?”

“Không, trừ khi tôi nói chuyện với bố hoặc đi vay mượn. Tôi có thể vay Eddie Mars. Chúa mới biết được, anh ta phải hào phóng với tôi."

“Tốt hơn là cô nên thử. Cô có thể cần nhanh đó."

Cô ta dựa lưng và để một cánh tay ra sau lưng ghế. “Thế còn chuyện báo với cảnh sát thì sao?”

“Đó là một ý hay. Nhưng cô sẽ không làm thế.”

“Tôi sẽ không làm vậy ư?”

“Phải. Cô phải bảo vệ cha và em mình. Cô không biết cảnh sát sẽ xuất hiện hay không. Đó có thể là điều gì đó họ không chịu ngồi yên. Dù họ thường cố gắng đối phó với những vụ tống tiền.”

“Anh có thể làm điều gì không?”

“Tôi nghĩ mình có thể. Nhưng không thể nói với cô thế nào và tại sao.”

“Tôi quý anh,” cô ta nói đột ngột. “Anh tin vào những điều kì diệu. Anh có uống rượu tại văn phòng không?”

Tôi mở ngăn kéo sâu nhất và lấy ra cái chai và hai ly nhỏ. Tôi rót rượu vào hai ly và chúng tôi uống. Cô ta chộp nhanh lấy chiếc túi, đóng nó và đẩy ghế lại phía sau.

“Tôi sẽ kiếm 5.000 đô. Tôi là một khách hàng tốt của Eddie Mars. Có một lí do khác giải thích việc anh ta nên cư xử tốt với tôi, có thể anh không biết.” Cô ta trao cho tôi một trong những nụ cười mà đôi môi đã bỏ quên trước khi hiện trên ánh mắt. “Cô vợ tóc vàng của Eddie là người đàn bà mà Rusty đã bỏ trốn cùng.”

Tôi không nói gì. Cô ta nhìn tôi chằm chằm, chặt chẽ rồi nói thêm: “Điều đó không làm anh thấy thú vị à?”

“Nó có thể làm cho việc tìm anh ta trở nên dễ dàng hơn nếu tôi tìm anh ta. Cô không nghĩ là anh ta liên quan đến chuyện lộn xộn này chứ?”

Cô ta đẩy chiếc ly rỗng của mình về phía tôi. “Rót cho tôi một ly nữa. Anh là người khó nhất có thể biết được gì từ anh. Thậm chí anh còn không nhúc nhích tai.”

Tôi rót đầy ly rượu nhỏ. “Cô có tất cả những gì cô muốn từ phía tôi một ý tưởng khá hay, tôi không tìm chồng cô.”

Cô ta đặt ly rượu xuống bàn rất nhanh. Nó khiến cô ta thở gấp hay tạo cho cô ta cơ hội thở gấp. Cô ta thở ra chầm chậm.

“Rusty không phải là kẻ lừa đảo. Nếu anh ta đã từng như thế thì hẳn đó không phải là do tiền bạc. Anh ta mang theo 15 nghìn đô bằng hoá đơn. Anh ta gọi đó là... là những đồng tiền điên rồ. Anh ta có nó khi tôi cưới anh ta và có nó khi anh ta bỏ tôi - Không, Rusty không bao giờ ở trong mấy mạng lưới tống tiền rẻ tiền nào cả.”

Cô ta với lấy chiếc phong bì và đứng dậy.

“Tôi sẽ giữ liên lạc với cô,” tôi nói. “Nếu cô muốn để lại tin nhắn cho tôi, cô gái nghe điện thoại ở căn hộ của tôi sẽ lo việc đó.”

Chúng tôi đi ra cửa. Để chiếc phong bì giữa hai khớp ngón tay, cô ta nói:

“Anh vẫn cảm thấy không thể nói với tôi những gì bố tôi...”

“Tôi phải gặp ông ấy trước.”

Cô ta lấy bức ảnh ra và đứng nhìn ngay bên trong cửa.

“Con bé có một thân hình bé nhỏ xinh đẹp, phải không?”

“Hừm, vâng.”

Cô ta hơi dựa về phía tôi. “Anh phải nhìn thấy thân hình của tôi,” cô ta nói như đưa đám.

“Chuyện đó có thể sắp xếp được không?”

Đột nhiên cô ra cười rất rõ và đi một nửa đoạn qua cánh cửa, rồi quay lại nói bình tĩnh: “Anh đúng là lạnh lùng như một con quái vật mà tôi từng biết, anh Marlowe hay tôi có thể gọi anh là Phil được không?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Anh có thể gọi tôi là Vivian.”

“Cảm ơn cô Regan.”

“Ồ, anh biến xuống địa ngục đi, Marlowe.” Cô ta đi thẳng ra ngoài và không nhìn lại.

Tôi để cánh cửa đóng lại, hai tay vẫn để trên cửa, tôi nhìn chằm chằm vào tay mình. Tôi thấy mặt mình hơi nóng. Tôi quay trở lại bàn và cất chai whiskey, rửa qua hai chiếc ly và cất chúng đi.

Tôi lấy chiếc mũ của mình ra khỏi máy điện thoại và gọi tới văn phòng DA. hỏi ông Bernie Ohls. Ông đã quay trở lại chỗ ấm cúng của mình.

“Chà, tôi đã để cho ông già được yên,” ông nói. “Người quản gia hoặc một trong hai cô gái sẽ nói với ông ấy. Cậu Owen Taylor sống trong gara, tôi đã đi xem qua đồ đạc của cậu ta. Bố mẹ ở Dubuque, Lowa. Tôi đã liên hệ với cảnh sát trưởng ở đó để tìm những gì họ muốn đã được làm. Gia đình Sternwood sẽ trả tiền.”

“Tự sát à?” Tôi hỏi

“Không nói được. Cậu ta không để lại ghi chú nào cả. Cậu ta không được nghỉ để dùng chiếc xe. Tất cả mọi người đều ở nhà, trừ cô Regan. Cô ta ở Las Olindas với một tay chơi tên là Larry Cobb. Tôi đã kiểm tra. Tôi biết một anh chàng phục vụ một trong những bàn ở đó.”

“Ông phải ngăn chặn một phần nào của mấy trò đánh bạc nhanh đó.” Tôi nói.

“Với nhóm người chúng ta có ở hạt này ư? Hãy cư xử đúng lứa tuổi của cậu, Marlow. Vết nhựa trên trán cậu bé đó làm ta phiền lòng. Dĩ nhiên cậu không thể giúp tôi trong chuyện này?”

Tôi thích cách nói tóm lại của ông ấy như vậy. Nó khiến tôi không nói một lời nói dối thực sự nào. Chúng tôi nói tạm biệt và tôi rời văn phòng, mua ba tờ báo buổi chiều và đi taxi tới Phòng Tư pháp để lấy xe của mình ra. Không có tin gì về Geiger trên bất cứ tờ báo nào. Tôi nhìn qua quyển sổ xanh của gã nhưng những mã số vẫn thật bướng bỉnh như đêm hôm trước vậy.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.