Ohls đứng nhìn chàng trai. Cậu ta ngồi trên chiếc ghế dài, nghiêng người về phía tường. Ohls nhìn cậu ta im lặng, đôi lông mày xanh xao của ông chĩa nhọn rất cứng và tròn như những bụi rau mà Fuller Brush đem cho.
Ông hỏi chàng trai: “Cậu có thừa nhận đã bắn Brody không?”
Chàng trai trả lời với ba từ cậu yêu thích nhất với cái giọng nghẹt.
Ohls thở dài và nhìn tôi. Tôi nói: “Cậu ta không phải thú nhận. Tôi có súng của cậu ta.”
Ohls nói: “Tôi ước với Chúa mình có một đô la cho mỗi lần mình được nghe điều đó. Có điều gì vui vì điều đó chưa?”
“Nó không có nghĩa là vui vẻ,” tôi nói.
“Chà, một điều gì đó,” Ohls nói. Ông quay đi. “Ta đã gọi Wilde. Chúng ta sẽ kiểm tra và gặp anh ta và mang anh chàng trẻ tuổi này đi. Cậu ta có thể đi cùng tôi và cậu đi theo sau phòng khi cậu ta cố đá vào mặt tôi.”
“Ông thấy những thứ trong phòng ngủ thế nào?”
“Ta thích nó,” Ohls nói. “Tôi vui vì Taylor đã phóng ra khỏi cầu tàu. Ta ghét phải giúp đỡ đưa cậu ta tới nhà xác vì phải xoa nhẹ kẻ đê tiện đó.”
Tôi quay lại căn phòng ngủ nhỏ, thổi hai cây nến đen và để chúng bốc khói. Khi tôi quay lại phòng khách, Ohls đã giúp chàng trai đứng dậy. Cậu ta đứng nhìn ông chằm chằm với đôi mắt đen sắc trên gương mặt cứng và trắng như mỡ lợn đông lạnh.
“Đi thôi,” Ohls nói và cầm lấy tay cậu ta như thể ông không thích chạm vào nó. Tôi tắt đèn và đi theo họ ra khỏi ngôi nhà. Chúng tôi lên xe, tôi đi theo hai chiếc đèn phía sau của xe Ohls dọc theo quả đồi vòng vèo. Tôi hi vọng đây sẽ là lần cuối cùng mình tới Laverne Terrace.
Taggart Wilde, chưởng lý của hạt, sống ở góc phố Fourth và công viên Lafayette, trong một ngôi nhà khung trắng to bằng chỗ để xe điện, với chỗ để xe bằng sa thạch đỏ xây ở một bên, có một vài hecta sân cỏ mềm cuộn tròn phía trước nhà. Đó là một trong những ngôi nhà kiên cố kiểu cổ thường được dùng là nơi để chuyển toàn bộ tới những địa điểm mới khi thành phố phát triển về phía tây. Wilde trở thành một thành viên lâu đời ở Los Angeles và có thể đã sinh ra trong ngôi nhà khi nó còn ở trên phố West Adams hoặc Figueroa hoặc St. James Park.
Trên lối đi dành cho xe đã có hai chiếc xe, một chiếc xe bốn chỗ ngồi rất lớn và một chiếc xe cảnh sát, viên tài xế không mặc đồng phục đang hút thuốc, anh ta dựa người vào lá chắn bùn cạnh xe ngắm trăng. Ohls đi tới và nói chuyện với anh ta, viên tài xế nhìn chàng trai trong xe của Ohls.
Chúng tôi đi tới ngôi nhà và bấm chuông cửa. Một người đàn ông tóc vàng mượt mở cửa và dẫn chúng tôi xuống phòng lớn, đi qua phòng khách lớn nằm trũng xuống với rất nhiều đồ đạc màu sẫm, dọc theo một phòng lớn khác phía xa phòng khách. Ông ta gõ cửa và bước vào trong, giữ cửa mở rộng, chúng tôi đi vào căn phòng nghiên cứu có panô với cánh cửa kiểu Pháp ở cuối, căn phòng nhìn ra những đám cây bí ẩn và chiếc vườn tối đen. Mùi đất ẩm ướt và mùi hoa qua ô cửa sổ. Có những chiếc đèn dầu mờ mờ rất lớn trên tường, những chiếc ghế đơn giản, sách, mùi thuốc xì gà ngon trộn lẫn mùi đất ướt và hoa.
Taggart Wilde ngồi sau chiếc bàn, một người đàn ông trung niên béo tròn với đôi mắt xanh rõ, cố thể hiện một vẻ thân thiện nhưng lại không có một vẻ nào cả. Có một cốc cà phê đen trước mặt ông ta, ông cầm một mẩu xì gà dài vết đốm giữa những ngón tay cẩn thận gọn gàng trên bàn tay trái. Một người đàn ông nữa ngồi ở góc bàn. Trên chiếc ghế lông màu xanh là người đàn ông mặt lưỡi cày, đôi mắt lành lạnh, gầy như cây sậy và cứng rắn như chủ của một văn phòng cho vay tiền. Khuôn mặt gọn gàng được giữ gìn cẩn thận trông như thể vừa mới cạo râu cách đó chưa đầy một giờ. Ông ta mặc một bộ comple màu nâu, có một viên ngọc màu đen trên cà vạt. Ông ta có những ngón tay thần kinh dài của một người đàn ông có sự nhạy bén. Trông ông ta như thể chuẩn bị chiến đấu.
Ohls kéo một cái ghế, ngồi xuống và nói: “Chào buổi tối, Cronjager. Đây là Phil Marlowe, một thám tử tư đang bị kẹp chặt.” Ohls cười gằn.
Cronjager nhìn tôi mà không gật đầu, ông ta nhìn tôi như thể đang nhìn một tấm ảnh vậy. Rồi ông ta gật cái cằm chừng 3cm. Wilde nói: “Ngồi xuống đi, Marlowe. Tôi sẽ cố kiểm soát Đại tá Cronjager, nhưng anh biết như thế nào rồi đấy. Thời điểm này đây là là một thành phố lớn.”
Tôi ngồi xuống và châm thuốc. Ohls nhìn Cronjager và hỏi: “Anh đã trình bày điều gì về vụ giết người ở Randall Place?”
Người đàn ông mặt lưỡi cày rút tay cho đến khi có khớp tay kêu khục. Ông ta nói mà không hề nhìn lên. “Một xác chết dính hai viên đạn. Hai khẩu súng chưa được dùng đến. Dưới đường chúng tôi tóm được một người phụ nữ tóc vàng đang cố khởi động chiếc xe không phải của mình. Xe của cô ta ở ngay bên cạnh đó, cùng mẫu mã. Cô ta hành động cuống cuồng nên mấy người của tôi đã mang cô ta về, cô ta đã chịu khai nhưng rất ít rằng mình ở đó khi Brody bị bắn. Cô ta nói không hề nhìn thấy kẻ giết người.”
“Thế thôi à?” Ohls hỏi.
Cronjager hơi nhíu mày. “Sự việc xảy ra chỉ cách đây khoảng một tiếng, ông trông đợi điều gì, những bức hình chuyển động về vụ giết người à?”
“Có lẽ là một sự mô tả về tên giết người,” Ohls nói.
“Một anh chàng cao lớn trong chiếc áo chẽn da, nếu ông gọi đó là một sự mô tả.”
“Cậu ta đang ở ngoài, trong xe của tôi,” Ohls nói. “Bị cùm. Marlowe đã để tay vào cậu ta cho ông đấy. Đây là súng của cậu ta.” Ohls lôi khẩu súng tự động ra khỏi túi và để nó lên góc bàn của Wilde. Cronjager nhìn khẩu súng nhưng không với lấy nó.
Wilde cười khùng khục, ông ta dựa lưng và hít điếu xì gà đốm mà không thở khói ra. Ông ta cúi người để nhấp cốc cà phê, ông ta lấy chiếc khăn tay lụa từ túi áo ngực của chiếc áo khoác dự tiệc và chạm nhẹ vào môi rồi lại cất nó đi.
“Có một vài cái chết khác cũng liên quan,” Ohls nói, cấu một ít da mềm ở phía dưới cằm.
Cronjager trở nên cứng đờ một cách rõ ràng. Đôi mắt cáu kỉnh của ông ta trở thành điểm sáng cứng rắn.
Ohls nói: “Ông đã nghe về chuyện một chiếc xe được kéo lên từ biển Thái Bình Dương phía ngoài cầu tàu Lido lúc sáng nay với một người chết trong xe chưa?”
Cronjager nói: “Chưa,” và tiếp tục nhìn một cách thiếu thiện cảm.
“Anh chàng trong chiếc xe là tài xế của một gia đình giàu có,” Ohls nói. “Gia đình này đang bị tống tiền vì chuyện của một cô con gái. Ông Wilde giới thiệu Marlowe tới gia đình đó qua tôi. Marlowe tham gia vụ này một cách bí mật.”
“Tôi rất thích những vị thám tử tư giỡn mặt với những tên giết người một cách bí mật,” Cronjager gầm gừ. “Ông không phải kín đáo một cách chết tiệt về chuyện đó.”
“Phải,” Ohls nói. “Tôi không phải kín đáo một cách chết tiệt về chuyện đó. Nó cũng không thường chết tiệt để tôi có cơ hội mà kín đáo với một cảnh sát thành phố? Tôi dành hầu hết thời gian của mình để nói với họ rằng nên để chân vào chỗ nào để không bị vỡ mắt cá chân.”
Quanh góc chiếc mũi nhọn của Cronjager trở nên trắng dần. Hơi thở của ông ta tạo thành một âm thanh phì phì nho nhỏ trong căn phòng tĩnh lặng. Ông ta nói rất khẽ: “Ông chưa nói với bất cứ người của tôi nên đặt chân vào chỗ nào, anh chàng thông minh ạ.”
“Chúng ta sẽ xem xét điều đó,” Ohls nói. “Viên tài xế mà tôi nói đến bị chết đuối ngoài cầu tàu Lido đã bắn một người trong vùng của ông vào đêm qua. Một gã tên Geiger, kẻ có một âm mưu bẩn thỉu liên quan tới những quyển sách trong một quầy hàng trên đại lộ Hollywood. Geiger đang sống cùng gã trai trẻ ngoài kia, trên xe của tôi. Ý tôi là gã sống cùng cậu ta, nếu ông hiểu.”
Cronjager nhìn ông chằm chằm. “Nghe như là nó sẽ trở thành một câu chuyện bẩn thỉu,” ông ta nói.
“Kinh nghiệm của tôi là những câu chuyện cảnh sát đều như vậy,” Ohls càu nhàu và quay qua tôi, đôi lông mày của ông dựng ngược. “Đến lượt cậu đấy, Marlowe. Hãy kể cho ông ấy nghe.”
Tôi đã kể cho ông ta nghe.
Tôi bỏ sót hai thứ, lúc đó cũng không hiểu tại sao. Tôi bỏ qua chuyến thăm của Carmen tới căn hộ của Brody và chuyến thăm của Eddie Mars tới nhà Geiger vào buổi chiều. Tôi kể tất cả những chuyện còn lại như nó đã diễn ra.
Cronjager không rời mắt khỏi gương mặt tôi và không có một biểu hiện nào trên mặt ông ta khi tôi kể lại chuyện. Cuối câu chuyện ông ta hoàn toàn im lặng trong khoảng một phút dài. Wilde im lặng, nhấp cà phê, hít nhè nhẹ điếu xì gà đốm. Ohls nhìn chằm chằm vào một ngón cái.
Cronjager chầm chậm dựa lưng vào ghế và vắt một chân qua đầu gối, xoa xương mắt cá chân với bàn tay gầy gò hồi hộp. Trên gương mặt gầy của ông, một cái cau mày rất gay gắt. Ông ta nói với một vẻ lịch sự chết người:
“Vậy là tất cả những gì anh làm là không báo vụ giết người đêm qua và rồi dành cả ngày hôm nay đi loanh quanh để gã trai ở quầy sách của Geiger có thể tiến hành vụ giết người thứ hai trong buổi tối này.”
“Đó là tất cả,” tôi nói. “Tôi ở một vị trí khá khó khăn. Tôi nghĩ mình đã làm sai nhưng tôi muốn bảo vệ khách hàng của mình và tôi không có lí do nào nghĩ gã trai đó sẽ bắn Brody.”
“Những suy nghĩ đó là việc của cảnh sát, Marlowe. Nếu cái chết của Geiger được báo từ đêm qua thì những quyển sách sẽ không bao giờ được chuyển từ quầy sách tới căn hộ của Brody. Cậu trai này sẽ không bị dẫn tới chỗ Brody và không giết gã rồi. Cứ xem Brody đang sống bằng thời gian đi mượn, nhưng những kẻ như gã vẫn thường thế. Cuộc sống là cuộc sống.”
“Phải. Hãy nói điều đó với những cảnh sát của ông lần tới khi họ bắn một tên lừa đảo ăn cắp ti tiện sợ sệt đang chạy tới một con ngõ với một đồ phụ tùng ăn cắp được.”
Wilde để tay xuống bàn với vẻ chắc nịch. “Đủ rồi đấy,” ông ta ngắt lời. “Điều gì khiến anh chắc rằng cậu nhóc Taylor này đã bắn Geiger hả Marlowe? Thậm chí nếu khẩu súng bắn Geiger được tìm thấy trên người Taylor hay ở trong xe, nó không có nghĩa chắc chắn Taylor là kẻ giết người. Khẩu súng có thể bị đặt ở đó, như Brody, kẻ giết người thực sự.”
“Xét về mặt tự nhiên thì có thể nhưng về đạo đức thì không. Chuyện đó gồm quá nhiều chuyện ngẫu nhiên, và quá nhiều, điều đó không phải là tính cách của Brody và bạn gái gã, không phải là đặc điểm của những gì gã đang cố làm. Tôi đã nói chuyện với Brody rất lâu. Gã là một tên lừa đảo nhưng không phải dạng giết người. Gã có hai khẩu súng nhưng không mang theo khẩu nào cả. Gã cố tìm cách để phá âm mưu của Geiger mà tình cờ gã biết được qua cô gái. Gã nói thỉnh thoảng đã theo dõi Geiger để xem liệu hắn có thể có người giúp đỡ ghê gớm nào không. Tôi tin gã. Giả sử như gã giết Geiger để lấy sách của tên này và sau đó chuồn đi với bức ảnh khoả thân của Carmen Sternwood mà Geiger vừa mới chụp, rồi để khẩu súng lên người Owen Taylor, đẩy Taylor xuống biển ngoài cầu tàu Lido, là quá nhiều, quá nhiều. Taylor có động cơ, sự tức giận ghen tuông và cơ hội giết Geiger. Cậu ta ra ngoài với một chiếc xe gia đình mà không được phép. Cậu ta giết Geiger ngay trước mặt cô gái, điều mà Brody không bao giờ làm ngay cả khi gã là tên giết người. Tôi không thể thấy ai chỉ có sự thích thú thương mại thuần túy với Geiger lại làm vậy. Nhưng Taylor hẳn đã làm vậy. Bức ảnh khoả thân chỉ là những gì khiến cậu ta làm thế.”
Wilde cười khùng khục và liếc sang Cronjager. Cronjager khịt mũi hắng giọng. Wilde hỏi: “Vậy việc giấu cái xác là việc gì? Tôi không hiểu mục đích của việc đó.”
Tôi nói: “Cậu nhóc chưa nói với chúng tôi nhưng hẳn là cậu ta đã làm việc đó. Brody không vào căn nhà sau khi Geiger bị bắn. Hẳn là cậu ta đã vào nhà khi tôi đưa Carmen về nhà cô ta. Cậu ta sợ cảnh sát, dĩ nhiên rồi, và có thể cậu ta nghĩ giấu xác Geiger đi là một ý hay cho đến khi cậu ta mang hết tài sản của mình ở ngôi nhà. Xem xét những dấu vết trên tấm thảm có thể thấy cậu ta đã lôi cái xác ra cửa trước và rất có thể để nó ở gara. Sau đó cậu ta gói ghém tất cả những gì của mình trong căn nhà rồi mang chúng đi. Sau nữa, trong đêm, trước khi thi thể đó cứng lại, cậu ta thấy khiếp sợ và nghĩ rằng mình không đối xử với người bạn đã chết một cách tử tế nên đã quay lại và đặt gã lên giường. Tất cả đều là phỏng đoán, dĩ nhiên.”
Wilde gật đầu. “Sau đó, buổi sáng nay cậu ta tới quầy sách như thể không có chuyện gì xảy ra và luôn để mắt theo dõi. Khi Brody chuyển những quyển sách đi cậu ta biết được gã sẽ đi đâu và giả định rằng bất cứ ai giết Geiger hẳn là vì lí do đó. Thậm chí cậu ta biết nhiều hơn về Brody và cô gái hơn chúng nghĩ. Ông nghĩ gì, Ohls?”
Ohls nói: “Chúng ta sẽ tìm ra, nhưng điều đó không giúp cho những vấn đề của Cronjager. Điều làm ông ấy khổ sở là tất cả chuyện này xảy ra đêm qua và ông ấy chỉ mới được gọi điện thông báo.”
Cronjager nói chua chát: “Tôi nghĩ mình có thể tìm cách nào đó đối phó với khía cạnh ấy.” Ông ta nhìn tôi thình lình và ngay lập tức lại quay đi.
Wilde vẩy điếu xì gà và nói: “Hãy cùng xem hiện vật đi, Marlowe.” Tôi lộn hết các túi của mình và để những gì mình đã lấy được lên bàn: ba mẩu giấy ghi chú, tấm thiệp Geiger gửi Đại tướng Sternwood, những bức ảnh của Carmen, và quyển sổ xanh với danh sách địa chỉ, tên được mã hoá. Tôi đã đưa chìa khoá của Geiger cho Ohls trước đó rồi.
Wilde nhìn những thứ tôi đưa cho ông ta, hít nhè nhẹ điếu xì gà. Ohls châm một điếu xì gà nhỏ như đồ chơi và thở khói thuốc lên trần nhà một cách yên ả. Cronjager nghiêng người về phía bàn, nhìn những thứ tôi vừa đưa cho Wilde.
Wilde chộp lấy ba mẩu giấy ghi chú do Carmen kí và nói: “Tôi nghĩ những thứ này chỉ là một điều hấp dẫn. Nếu Đại tướng Sternwood trả tiền cho chúng, đó sẽ là một sự sợ hãi khác tồi tệ hơn. Sau đó Geiger hẳn đã khoá chặt những chiếc ốc vít. Anh có biết ông ta sợ gì không?” Ông ta nhìn tôi.
Tôi lắc đầu.
“Anh đã để cho câu chuyện của mình đầy đủ với tất cả những chi tiết thích hợp chưa?”
“Tôi để lại một vài vấn đề cá nhân. Tôi định tiếp tục để lại những vấn đề đó, thưa ông Wilde.”
Cronjager nói: “Hah!” Và khịt mũi với một cảm xúc sâu sắc
“Tại sao?” Wilde hỏi lặng lẽ.
“Vì khách hàng của tôi được sự bảo vệ đó từ Ban thẩm đoàn. Tôi có giấy phép hoạt động thám tử tư. Tôi cho rằng từ “tư” có ý nghĩa nào đó. Ban Hollywood có hai vụ giết người trong tay, cả hai đều đã được giải quyết. Cả hai vụ đều có những tên giết người với động cơ khác nhau trong từng vụ. Chuyện tống tiền cần phải được trấn áp vì những bên liên quan.”
“Tại sao?” Wilde lại hỏi.
“Được thôi,” Cronjager nói một cách khô khốc. “Chúng tôi rất vui được làm bù nhìn vì vị thế của ông ta.”
Tôi nói: “Tôi sẽ chỉ cho các ông.” Tôi đứng dậy và quay trở lại chiếc xe, lấy quyển sách từ cửa hiệu của Geiger. Viên cảnh sát không mặc đồng phục đang đứng cạnh xe của Ohls. Cậu nhóc đang ở trong, dựa vào góc xe.
“Cậu ta có nói gì không?” Tôi hỏi.
“Cậu ta đề nghị một chuyện và tôi đồng ý,” viên cảnh sát nói và nhổ nước bọt.
Tôi quay trở lại ngôi nhà, để quyển sách lên bàn của Wilde và mở giấy gói. Ở cuối chiếc bàn, Cronjager đang gọi điện thoại. Ông ta gác máy và ngồi xuống khi tôi bước vào.
Wilde nhìn qua quyển sách, mặt cứng như gỗ, đóng nó lại và đẩy về phía Cronjager. Cronjager mở ra, nhìn vào một hay hai trang và đóng lại rất nhanh. Một vài nốt đỏ to bằng đồng nửa đô la xuất hiện trên gò má ông ta.
Tôi nói: “Hãy nhìn ngày được đóng tem phía trên bìa quyển sách.”
Cronjager lại mở quyển sách và nhìn chúng. “Sao nào?”
“Nếu cần tôi sẽ tuyên thệ quyển sách này là của cửa hàng Geiger. Cô gái tóc vàng, Agnes, sẽ thú nhận công việc kinh doanh mà cửa hàng làm là gì. Điều đó rõ ràng với bất kì ai có mắt rằng quầy hàng đó chỉ là mặt trước của việc gì đó. Nhưng cảnh sát Hollywood lại cho phép nó hoạt động vì những lí do riêng của họ. Tôi dám nói rằng Ban hội thẩm sẽ muốn biết những lí do đó là gì.”
Wilde cười gằn. Ông ta nói: “Đôi khi Ban hội thẩm sẽ hỏi những câu hỏi đáng xấu hổ ấy để nỗ lực một cách không có kết quả trong việc tìm ra lí do tại sao thành phố lại được điều hành như hiện tại.”
Cronjager đột ngột đứng dậy và đội mũ. “Ở đây tôi một chọi ba, tôi là kẻ cố ý giết người. Nếu gã Geiger đang điều hành một công việc làm ăn không chính đáng, điều đó chẳng liên quan gì tới tôi nhưng tôi sẵn sàng thừa nhận việc ấy sẽ không giúp Ban của tôi chút nào để chuyện đó không còn trên giấy tờ. Các anh muốn gì nào?”
Wilde nhìn Ohls. Ohls nói bình tĩnh: “Tôi muốn chuyển một tù nhân cho ông. Đi thôi.”
Ông đứng dậy. Cronjager nhìn theo ông rất ghê gớm và đi ra khỏi căn phòng. Ohls đi theo ông ta. Cánh cửa lại đóng. Wilde vỗ lên bàn và nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt xanh trong.
“Anh phải hiểu cảnh sát cảm thế nào về những che đậy thế này,” ông nói. “Anh sẽ phải khai báo tất cả mọi chuyện ít nhất là cho việc lưu trữ hồ sơ. Tôi nghĩ có thể tách hai vụ giết người riêng biệt và để tên của Đại tướng Sternwood ra khỏi cả hai vụ giết người đó. Anh có biết tại sao tôi lại không xách tai anh không?”
“Không. Tôi đã nghĩ cả hai tai tôi đều bị rách tan.”
“Cho tất cả chuyện này anh được bao nhiêu?”
“25 đô la một ngày cộng các chi phí khác.”
“Sẽ khoảng 50 đô la và một ít xăng.”
“Chừng như vậy.”
Ông nghiêng đầu về một bên và xoa ngón út trái dọc theo dưới cằm.
“Và vì chừng ấy tiền anh sẵn sàng dính dáng đến một nửa lực lượng gìn giữ pháp luật ở đất nước này à?”
“Tôi không thích điều đó nhưng tôi định làm cái quái gì chứ. Tôi đang trong một vụ điều tra. Tôi bán những gì mình phải bán để kiếm sống. Vị chủ nhân đã trao cho tôi chút can đảm và sự thông minh cùng với sự sẵn sàng bị đưa đẩy để bảo vệ một khách hàng. Việc nói nhiều như tối nay đây mà không tư vấn với ngài Đại tướng là đi ngược lại nguyên tắc của tôi. Còn chuyện che đậy, như ông biết thì tôi cũng đã làm cảnh sát, họ có thể biến một hào thành hơn 1 đô ở bất cứ thành phố lớn nào. Những viên cảnh sát trở nên hào phóng và dứt khoát khi những người ngoài cuộc cố che giấu điều gì nhưng bản thân họ cũng làm những điều tương tự hàng ngày để lôi kéo bạn bè hay bất cứ ai đôi chút. Và tôi vẫn chưa qua vụ này. Tôi vẫn còn đang tiến hành. Tôi sẽ làm điều tương tự lần nữa nếu tôi phải làm.”
“Giả sử như Cronjager không lấy giấy phép của anh,” Wilde cười gằn. “Anh nói mình đã giữ lại một vài vấn đề cá nhân, của cái gì?”
“Tôi vẫn đang điều tra,” tôi nói, nhìn chằm chằm vào mắt ông ấy.
Wilde cười với tôi. Ông ấy có một nụ cười can đảm, thẳng thắn của một người Ai Len. “Hãy để tôi nói với anh điều này, con trai. Cha tôi là một người bạn thân của ông già Sternwood. Tôi đã làm tất cả những gì văn phòng cho phép và có thể còn nhiều hơn thế để giúp cho ông già thoát khỏi muộn phiền. Nhưng về lâu dài thì điều đó không thể thực hiện được. Những cô con gái của ông ấy chắc chắn dính dáng đến một chuyện gì đó không thể giữ bí mật đặc biệt là cô gái ngỗ ngược tóc vàng nhỏ bé. Họ không được đi lại một cách thoải mái thế. Điều này tôi trách ông già. Tôi cho rằng ông ấy không nhận ra thế giới ngày nay như thế nào. Và có một điều khác tôi muốn đề cập khi nói chuyện trực tiếp với anh và không phải cằn nhằn anh. Tôi sẽ cược 1 đô la với 1 hào Canada rằng câu chuyện về con rể của ngài Đại tướng, kẻ từng buôn rượu lậu ở đâu đó trong chuyện này, và điều mà ông ấy thực sự hi vọng anh sẽ tìm ra không phải anh ta là thế? Anh nghĩ gì về điều đó.”
“Regan không giống một kẻ tống tiền theo những gì tôi nghe kể về anh ta. Anh ta có một nơi êm đềm, nơi anh ta ở và đã ra khỏi chỗ đó.”
Wilde khịt mũi. “Sự êm đềm của nơi đó cả tôi và anh đều không thể phán xét. Nếu anh ta là người nhỏ nhẹ thì nó hẳn đã không êm đềm thế. Đại tướng có nói với anh rằng ông ấy đang tìm Regan không?”
“Ông ấy nói với tôi rằng ông ước mình biết được chỗ anh ta và anh ta vẫn ổn. Ông ấy thích Regan và đã bị tổn thương bởi cách anh chàng đi mất mà không hề nói lời tạm biệt.”
Wilde dựa về phía sau và cau mày. “Tôi hiểu,” giọng nói của ông đã thay đổi. Tay ông di chuyển mấy thứ đồ quanh quanh trên bàn, ông để quyển sổ màu xanh của Geiger sang một bên và đẩy những thứ khác về phía tôi. “Anh có thể cầm những thứ này,” ông nói. “Tôi không cần tới chúng nữa.”