Dường như có một người phụ nữ và cô ta đang ngồi gần một cái đèn, cô ta thuộc về nơi đó, những ánh sáng rất rõ. Một ánh điện khác chiếu mạnh lên mặt tôi, vì thế tôi lại nhắm mắt và nhìn cô ta qua hàng mi. Mái tóc cô ta quá trắng, sáng như một cái bát đựng hoa quả bằng bạc. Cô ta mặc một chiếc váy đan màu xanh, cổ áo rộng màu trắng. Có một chiếc túi lớn, góc nhọn ở dưới chân. Cô ta đang hút thuốc và có một ly hổ phách cao, màu xanh xám ở dưới khuỷu tay.
Tôi dịch chuyển cái đầu một chút, rất cẩn thận. Đau nhưng không nhiều hơn tôi nghĩ. Tôi bị trói gô lại như con gà tây chuẩn bị cho vào lò nướng. Tay tôi bị cùm phía sau, một sợi dây thừng kéo dài từ chiếc cùm tay tới mắt cá chân và vắt qua một đầu của chiếc ghế dài tôi đang nằm. Tôi không nhìn thấy sợi dây thừng. Tôi nhúc nhích đủ để chắc nó đã bị cột lại.
Tôi dừng những chuyển động ngấm ngầm ấy, mở mắt ra và nói: “Xin chào.”
Người phụ nữ thôi không nhìn đỉnh núi phía xa, chiếc cằm nhỏ kiên định chầm chậm quay lại. Đôi mắt cô có màu xanh của những chiếc hồ trên núi. Mưa vẫn rơi với một âm thanh xa xôi như thể đó là tiếng mưa của ai đó.
“Anh cảm thấy thế nào?” Giọng nói ngọt ngào bằng bạc phù hợp với mái tóc của cô. Có tiếng leng keng nhỏ nhỏ trong giọng nói ấy, như những quả chuông trong ngôi nhà búp bê. Tôi nghĩ thật ngu ngốc khi vừa nghĩ tới điều đó.
“Tốt.” Tôi nói. “Ai đó đã xây một trạm xăng trên hàm tôi.”
“Thế anh nghĩ nó sẽ là gì, anh Marlowe, phong lan à?”
“Chỉ là một hộp quả thông bình thường thôi. Đừng làm phiền với những chiếc cán đồng, cán bạc. Và đừng rải tro của tôi khắp Thái Bình dương xanh. Tôi thích giun dế hơn. Cô có biết rằng giun lưỡng tính không, và một con giun có thể yêu bất cứ một con giun nào khác?”
“Anh hơi mê sảng.” Cô ta nói với một cái nhìn chằm chằm lo ngại.
“Cô có thể chuyển cái đèn này không?”
Cô ta đứng dậy và đi ra phía sau chiếc ghế dài. Đèn tắt. Sự mờ mờ này hẳn là một sự ban phước.
“Tôi không nghĩ anh lại nguy hiểm thế”. Cô ta người cao, nhưng không gầy. Người mảnh mai nhưng không phải là một cái vỏ bánh mì khô khốc. Cô ta quay lại ghế.
“Vậy là cô biết tên tôi.”
“Anh ngủ ngon. Họ đã có nhiều thời gian để lục soát túi của anh. Họ làm tất cả ngoại trừ ướp xác anh. Vậy là anh là một thám tử.”
“Đó có phải tất cả những gì họ biết về tôi?”
Cô ta im lặng. Khói thuốc bay mờ mờ từ điếu thuốc. Cô ta dịch chuyển khói thuốc trong không khí. Đôi tay nhỏ và có hình dạng, không phải là dụng cụ làm vườn xương xẩu thường thấy ở những người phụ nữ ngày nay.
“Mấy giờ rồi?” Tôi hỏi.
Cô ta nhìn nghiêng cổ tay, ngoài vòng xoắn của khói thuốc, nhìn vào gò nhúm ánh sáng buồn tẻ. “Mười giờ 17 phút. Anh có hẹn à?”
“Tôi sẽ không ngạc nhiên. Đây có phải ngôi nhà gần gara của Art Huck?”
“Phải.”
“Những anh chàng đó đang làm gì? Đào huyệt à?”
“Họ phải đi đâu đó.”
“Ý cô là họ để cô ở đây một mình?”
Cô ta lại quay đầu chầm chậm, mỉm cười. “Trông anh không nguy hiểm.”
“Tôi nghĩ họ giam giữ cô.”
Điều đó dường như không làm cô ta giật mình. Thậm chí nó còn làm cô ta hơi vui.
“Điều gì khiến anh nghĩ vậy?”
“Tôi biết cô là ai.”
Đôi mắt xanh chớp rõ đến nỗi tôi có thể gần như nhìn thấy cái chớp mắt như đường chém của một lưỡi gươm. Miệng cô ta chặt lại nhưng giọng nói không thay đổi.
“Vậy thì tôi e rằng anh đang ở tình thế không tốt. Và tôi ghét sự chém giết.”
“Và cô, vợ của Eddie Mars? Thật xấu hổ.”
Cô ta không thích điều đó. Cô ta nhìn tôi trừng trừng. Tôi cười gằn. “Trừ khi cô có thể mở những chiếc vòng tay này, điều mà tôi khuyên cô không nên làm. Cô có thể dành cho tôi một chút rượu cô không uống.”
Cô ta mang chiếc ly lại. Bọt trong chiếc ly như những hi vọng hão huyền. Cô ta cúi xuống. Hơi thở tinh tế như đôi mắt của một con nai. Tôi uống một hớp. Cô ta lấy chiếc ly khỏi miệng tôi và nhìn chút nước trôi xuống cổ tôi.
Cô ta lại cúi xuống người tôi. Máu bắt đầu chảy quanh người tôi, như một người đi thuê nhà xem xét một ngôi nhà.
“Mặt anh trông như một tấm bạt bị đụng”.
“Tận dụng hết đi. Nó sẽ không kéo dài lâu đâu thậm chí tốt như thế này.”
Cô ta quay đầu thật mạnh và lắng nghe. Trong giây lát, mặt cô ta xanh xao. Những âm thanh chỉ là tiếng mưa đập vào tường. Cô ta đi qua căn phòng, đứng cạnh tôi, hơi cúi xuống một chút về phía trước, nhìn xuống sàn.
“Tại sao anh tới đây và thò đầu ra?” Cô ta hỏi lặng lẽ.
“Eddie không hại cô đâu. Cô biết quá rõ rằng nếu tôi không ra khỏi đây, cảnh sát hẳn sẽ cho rằng Eddie đã giết Rusty Regan. Anh ta đã làm vậy.”
Cô ta không di chuyển, không thay đổi vị trí một centimét nào. Hơi thở nhanh và khó khăn. Tôi nhìn quanh phòng. Hai cửa trên cùng một bức tường, một cánh cửa mở một nửa. Một tấm thảm vuông đỏ, hung, rèm xanh ở cửa sổ, giấy dán tường với những cây thông xanh sang. Đồ dạ trông như thể của những nơi có quảng cáo trên những ghế đợi xe buýt. Vui vẻ nhưng đầy đối nghịch.
Cô ta nói nhỏ nhẹ: “Eddie không làm gì anh ấy cả. Tôi không gặp Rusty mấy tháng rồi. Eddie không phải là hạng người như thế.”
“Cô đã rời bỏ giường và chỗ ở của Eddie. Cô sống một mình. Những người sống ở nơi cô ở đã nhận dạng bức ảnh của Regan.”
“Đó là lời nói dối.” Cô ta nói lạnh lùng.
Tôi cố nhớ xem liệu Đại uý Gregory có nói điều đó hay không. Đầu tôi quá choáng váng. Tôi không thể chắc chắn.
“Và đó không phải là việc của anh.” Cô ta nói thêm.
“Toàn bộ chuyện này là việc của tôi. Tôi được thuê để tìm ra.”
“Eddie không phải là loại người đó.”
“Ồ, cô thích những kẻ mưu mô.”
“Chỉ cần họ đánh bạc ở đó, sẽ có những nơi khác cho họ đánh bạc.”
“Đó chỉ là một suy nghĩ tự vệ. Một khi đứng ngoài luật pháp cô sẽ luôn đứng ngoài. Cô nghĩ Eddie chỉ là một người đánh bạc, còn tôi nghĩ anh ta là một kẻ khiêu dâm, một kẻ tống tiền, một người môi giới những chiếc xe bị truy nã, một kẻ giết người điều khiển từ xa, một kẻ hối lộ những viên cảnh sát suy đồi. Anh ta làm bất cứ cái gì có lợi cho mình, bất cứ cái gì có tiền gắn vào nó. Đừng cố gán tôi với bất kì kẻ mưu mô cao thượng. Chúng không phải kiểu đó.”
“Anh ta không phải là kẻ giết người.” Lỗ mũi cô ta toé lửa.
“Không trực tiếp. Anh ta có Canino. Tối nay, Canino giết một người, một người đàn ông bé nhỏ vô hại cố giúp đỡ một người khỏi khó khăn. Gần như tôi đã thấy gã giết anh ta.”
Cô ta cười mệt mỏi.
“Được rồi.” Tôi gầm lên. “Đừng tin điều đó. Nếu Eddie là một người tốt như thế, tôi muốn nói chuyện với anh ta mà không có Canino ở cạnh. Cô biết Canino sẽ làm gì, bẻ răng tôi ra rồi đá bụng tôi vì đã lầm bầm.”
Cô ta ngẩng đầu lên và đứng đó nghĩ ngợi, lãnh đạm, nghĩ ra điều gì đó.
“Tôi nghĩ mái tóc bạch kim không là mốt nữa.” Tôi nói một cách chán nản, chỉ để cho trong phòng có tiếng động, để không phải lắng nghe.
“Đó là tóc giả, đồ ngốc. Trong khi chờ tóc của tôi mọc ra.” Cô ta với lên đầu và bỏ nó ra. Mái tóc của cô ta được tỉa ngắn, như tóc một cậu bé. Cô ta đội tóc giả lên.
“Ai làm thế với cô?”
Cô ta trông ngạc nhiên. “Tôi tự làm. Tại sao?”
“Phải. Tại sao?”
“Tại sao, để cho Eddie thấy tôi sẵn lòng làm việc anh ta muốn tôi làm, trốn đi, rằng anh ta không cần phải cử người trông chừng tôi. Tôi sẽ không để anh ta thất vọng. Tôi yêu anh ta.”
“Một nỗi buồn rất hay.” Tôi rên rĩ. “Và cô có tôi ngay đây trong căn phòng này với cô.”
Cô ta lật một bàn tay và nhìn nó chằm chằm. Rồi đột nhiên cô ta bước ra khỏi phòng. Cô ta quay lại với con dao bếp, cúi xuống và cứa sợi dây thừng.
“Canino có chìa khoá chiếc cùm.” Cô ta thở. “Tôi không thể làm gì với những thứ này.”
Cô ta lùi lại, thở nhanh. Mọi nốt buộc ở sợi dây thừng đều đã được cắt.
“Anh thật thú vị, đùa cợt với mọi hơi thở của mình, ở nơi anh đang có mặt.”
“Tôi nghĩ Eddie không phải là kẻ giết người.”
Cô ta quay đi rất nhanh và trở lại chiếc ghế gần chiếc đèn, ngồi xuống, úp mặt vào tay. Tôi vung chân để lên sàn nhà và đứng dậy. Tôi lảo đảo với hai chân cứng đờ. Dây thần kinh bên trái mặt tôi đang nhảy nhót trên mọi nhánh của nó. Tôi bước đi một bước. Tôi vẫn có thể đi. Tôi có thể chạy nếu phải thế.
“Tôi đoán ý cô là tôi nên đi đi.” Tôi nói.
Cô ta gật đầu mà không nhấc đầu lên.
“Cô nên đi cùng tôi nếu cô muốn tiếp tục sống.”
“Đừng lãng phí thời gian. Anh ta sẽ quay lại đây bất cứ khi nào.”
“Châm một điếu thuốc cho tôi.”
Tôi đứng cạnh cô ta, chạm nhẹ vào đầu gối cô. Đột nhiên cô ta đứng dậy, đôi mắt chúng tôi chỉ cách nhau vài centimét...
“Xin chào cô Tóc giả Màu bạc.” Tôi nói nhỏ.
Cô ta lùi lại, đi quanh chiếc ghế, và gạt gói thuốc khỏi chiếc bàn. Cô ta chọc mạnh để một điếu lỏng ra và nhét mạnh vào mồm tôi. Tay cô ta run run. Cô ta chộp lấy chiếc bật lửa nhỏ màu xanh bằng da, châm thuốc. Tôi hút một hơi, nhìn chằm chằm đôi mắt xanh như mặt hồ. Khi cô ta vẫn còn đứng gần, tôi nói:
“Một con chim nhỏ bé tên là Harry Jones đã dẫn tôi tới chỗ cô. Con chim nhỏ đó thường lui tới những quán bar cocktail, thu những khoản tiền cá cược đua ngựa cho những tên đê tiện, và cũng để thu thập thông tin. Con chim này đã có được một thông tin về Canino. Theo cách nào đó anh ta và những người bạn của mình đã tìm ra chỗ cô ở. Anh ta tới chỗ tôi để bán thông tin đó vì biết làm thế nào anh ta biết được thì là một câu chuyện dài rằng tôi đang làm việc cho Đại tướng Sternwood. Tôi có được thông tin của anh ta nhưng Canino túm được con chim nhỏ đó, giờ thì con chim nhỏ đã chết, với bộ lông lộn xộn, chiếc cổ mềm và một đường viền máu trên cổ. Canino đã giết anh ta. Nhưng Eddie Mars sẽ không làm điều đó, đúng không Cô Tóc giả Màu bạc? Ông ta không bao giờ giết ai cả. Ông ta chỉ thuê người ta giết người thôi.”
“Đi đi.” Cô ta nói khó khăn. “Đi khỏi đây nhanh đi.”
Bàn tay cô ta nắm chặt phía trên chiếc bật lửa xanh. Những ngón tay căng ta. Khớp tay trắng như tuyết.
“Nhưng Canino không biết rằng tôi biết điều đó. về con chim nhỏ. Tất cả những gì gã biết là tôi đang nhúng mũi quanh chuyện này.”
Lúc đó cô ta cười, gần như là một tiếng cười phát ra từ thành răng. Nó khiến người cô ta rung chuyển như cơn gió làm rung cây. Tôi nghĩ có một chút bối rối trong đó, không chính xác đó là sự ngạc nhiên như thế hay một ý tưởng mới vừa được thêm vào điều gì đó đã biết rồi và nó không phù hợp. Sau đó tôi nghĩ khá lâu để có thể không bật ra một điệu cười.
“Rất vui.” Cô ta nói không ra hơi. “Rất buồn cười, bởi vì, anh thấy đấy, tôi vẫn yêu Eddie. Phụ nữ...” Cô ta lại bắt đầu cười.
Tôi lắng nghe chăm chú, đầu tôi đau nhói. Chỉ có tiếng mưa. “Đi thôi.” Tôi nói. “Nhanh lên.”
Cô ta lùi lại hai bước, mặt đanh lại. “Anh đi đi! Đi đi! Anh có thể đi bộ tới Realito. Anh có thể làm được và anh có thể giữ miệng ít nhất một hoặc hai tiếng. Anh mắc nợ tôi thế thôi.”
“Đi thôi.” Tôi nói. “Cô có súng chứ, Tóc giả Màu bạc?”
“Anh biết là tôi sẽ không đi. Anh biết điều đó. Làm ơn, làm ơn hãy ra khỏi đây nhanh lên.”
Tôi bước tới gần cô ta, gần như ép cô ta vậy. “Cô sẽ ở đây sau khi thả tôi à? Đợi kẻ giết người quay lại để nói lời xin lỗi à? Một kẻ giết người như đập ruồi. Không nhiều đến thế. Cô sẽ đi với tôi, Tóc giả Màu bạc.”
“Không.”
“Giả sử.” Tôi nói mỏng. “Ông chồng đẹp trai của cô đã giết Regan? Hay giả sử Canino đã làm thế mà Eddie không hề biết. Chỉ là giả sử. Cô sẽ sống trong bao lâu sau khi thả tôi?”
“Tôi không sợ Canino. Tôi vẫn là vợ của sếp anh ta.”
“Eddie có trong tay rất nhiều xe.” Tôi gầm gừ. “Canino sẽ giết anh ta với một cái thìa trà thôi. Gã sẽ giết anh ta theo cách một con mèo lấy chút rượu canari. Rất nhiều xe. Lần duy nhất một cô gái như cô thích một con người không tốt là khi anh ta có rất nhiều xe.”
“Anh biến đi!” Cô ta gần như nhổ vào mặt tôi.
“Được rồi.” Tôi quay đi và đi qua cánh cửa mở một nửa, vào hành lang tối đen. Rồi cô ta hối hả đi sau tôi, đẩy mạnh tới cánh cửa trước và mở nó. Cô ta nhìn ra bóng tối đen kịt ẩm ướt và lắng nghe. Cô ta chỉ tôi về phía trước.
“Tạm biệt.” Cô ta thì thầm. “Chúc may mắn trong mọi chuyện, chỉ có điều Eddie không giết Rusty Regan. Anh sẽ tìm thấy anh ta còn sống và yên ổn ở đâu đó, nơi anh ta muốn mình được tìm thấy ở đó.”
Tôi dựa người vào cô ta, ép cô ta vào tường. Tôi để miệng mình sát mặt cô ta và nói chuyện với cô ta bằng cách đó.
“Không cần vội. Tất cả đã được sắp xếp trước rồi, chuẩn bị lần cuối cho đến chi tiết cuối cùng, chính xác đến từng giây. Chỉ giống một chương trình phát thanh thôi. Không phải vội gì cả. Hãy hôn tôi, Tóc giả Màu bạc.”
Gương mặt cô dưới miệng tôi như đá vậy. Cô giơ hai tay lên, giữ lấy đầu tôi và hôn mạnh lên đôi môi tôi. Môi cô cũng như đá.
Tôi đi qua cánh cửa, nó đóng lại phía sau tôi không một tiếng động, cơn mưa thổi dưới cổng mái vòm, không lạnh như đôi môi cô.