Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Người thợ kim hoàn ghi nợ gầy gò với đôi mắt đen đang đứng ở cửa ra vào ở cùng vị trí ngày hôm qua. Anh ta nhìn tôi vẫn với cái nhìn ấy khi tôi bước vào. Quầy hàng trông vẫn thế. Một vài ngọn đèn sáng trên chiếc bàn nhỏ ở phía góc và cô gái với mái tóc vàng tro ấy trong bộ váy màu đen ấy đứng dậy khỏi bàn và tiến tới chỗ tôi vẫn với nụ cười dò ướm ấy.

“Có phải là...?” Cô nói và dừng lại. Bộ móng tay màu bạc của cô ta nắm lại. Nụ cười có vẻ căng thẳng. Nó không phải là một nụ cười. Đó là một vẻ nhăn nhó. Cô ta chỉ nghĩ đó là một nụ cười.

“Quay trở lại đây,” tôi nói một cách vui vẻ và vẩy điếu thuốc. “Hôm nay ông Geiger có nhà không?”

“Tôi... tôi e là không. Không. Tôi e là không. Để tôi xem nào... Anh muốn...”

Tôi bỏ kính ra và đặt chúng nhẹ nhàng vào bên trong cổ tay trái. Nếu bạn có thể nặng 86 kg mà trông vẫn như một cô tiên thì tôi đang cố gắng hết sức mình đấy.

“Có một quầy hàng nhỏ gồm những ấn phẩm đầu tiên,” tôi thì thầm. “Tôi phải cẩn thận. Tôi có thứ mà ông ta cần. Một thứ mà ông ta muốn từ lâu rồi.”

Những ngón tay sơn màu bạc chạm khẽ vào lọn tóc vàng hoe trên cái tai đeo hạt huyền nho nhỏ. “Ồ, anh là người bán hàng. Anh có thể đến đây vào ngày mai. Tôi nghĩ ông ấy sẽ ở đây ngày mai.”

“Bỏ chiếc mặt nạ ấy đi, tôi cũng làm ăn mà.” Tôi nói. Đôi mắt cô ta hẹp lại cho tới khi nó chỉ là một đường sáng mờ màu xanh lá cây, giống như một vũng nước trong rừng ở tít xa dưới bóng cây. Những ngón tay cô ta nắm chặt vào lòng bàn tay. Cô ta nhìn tôi chằm chằm và thở hắt.

“Ông ta ốm à? Tôi có thể lên nhà,” tôi nói một cách thiếu kiên nhẫn, “tôi chưa bị ốm bao giờ.”

“Anh... anh...” cổ họng cô ta bị tắc nghẽn. Tôi nghĩ cô ta sẽ ngã dập mũi. Toàn bộ người cô ta run rẩy, gương mặt rời ra từng phần như cái cùi bánh của cô dâu. Cô ta chầm chậm đặt các phần lại gần nhau như nâng một vật rất nặng hoàn toàn sẽ thắng thế. Nụ cười quay trở lại với một vài góc đã bị bẻ cong trông rất tệ.

“Không,” cô thở ra. “Không, ông ấy đã đi khỏi thị trấn. Điều đó sẽ không có tác dụng gì cả. Anh không thể tới đây vào ngày mai sao?”

Tôi mở mồm ra định nói điều gì thì chiếc cửa phân cách mở ra khoảng 30 cm. Cậu bé điển trai cao lớn với mái tóc màu sẫm trong bộ quần áo chẽn, mặt tái xanh, môi mím chặt trông thấy tôi và đóng cửa lại rất nhanh, nhưng trước đó tôi đã kịp nhìn thấy phía sau cậu ta trên sàn có rất nhiều hộp gỗ xếp cùng báo chí được buộc lỏng lẻo với sách. Một người đàn ông trong bộ áo liền quần rất mới đang càu nhàu với họ. Một vài quyển sách của Geiger đang được đi chuyển ra ngoài.

Khi cánh cửa đóng tôi đeo kính vào và cầm lấy mũ của mình. “Vậy thì ngày mai. Tôi muốn đưa cho cô một tấm thiệp nhưng cô biết nó thế nào rồi đấy.”

“Vâng. Vâng. Tôi biết nó thế nào.” Cô ta run rẩy hơn một chút nữa, giữa đôi môi sáng của cô ta phát ra một âm thanh nuốt nho nhỏ. Tôi ra khỏi quầy hàng, đi về phía tây đại lộ và phía bắc con đường tới một con ngõ phía sau quầy hàng. Một chiếc xe tải nhỏ màu đen với hai bên chằng dây và không đề chữ phía trên đang ở phía sau chỗ cửa hàng của Geiger. Người đàn ông trong bộ áo liền quần rất mới đang bê một hộp rất nặng lên cốp sau. Tôi quay trở lại đại lộ và đi dọc theo dãy nhà gần dãy nhà của Geiger và thấy một chiếc taxi đang đỗ ở chỗ lấp vòi rồng chữa cháy. Một anh chàng mặt mới toe đang đọc một tạp chí kinh dị sau tay lái. Tôi dựa vào và đưa cho cậu ta một đô la: “Bám đuôi không?"

Cậu ta nhìn tôi. “Cớm à?”

“Thám tử.”

Cậu ta cười gằn. “Miếng ăn của tôi mà, anh bạn ạ.” Cậu ta gấp quyển tạp chí qua chiếc gương chiếu hậu và tôi bước vào xe. Chúng tôi đi quanh dãy nhà và đỗ cách con ngõ nơi Geiger một con đường, bên cạnh một lỗ lắp vòi rồng khác.

Có khoảng mười hai thùng trên chiếc xe tải khi người đàn ông mặc áo liền quần, cánh cửa có màn che và móc cốp sau lại, và lên xe, ngồi sau tay lái.

“Bám theo ông ta,” tôi nói với viên tài xế.

Người đàn ông mặc áo liền quần nổ động cơ ầm ầm, nhìn nhanh trước sau con ngõ rồi đi rất nhanh về hướng khác. Ông ta rẽ trái. Chúng tôi cũng vậy. Tôi thoáng thấy chiếc xe tải đi về phía đông Franklin và nói với người lái xe thu hẹp khoảng cách một chút. Cậu ta đã không làm thế hay không thể làm thế. Tôi thấy chiếc xe tải cách đó hai dãy nhà khi chúng tôi tới đường Franklin. Chúng tôi vẫn nhìn thấy nó đi tới Vine, đi qua Vine và suốt quãng đường tới Western. Sau khi qua Western chúng tôi nhìn thấy nó hai lần. Đường rất đông đúc và anh chàng lái xe mặt mũi mới toe thì bám theo chiếc xe quá xa. Tôi nói với cậu ta về điều đó mà không dùng những từ ghê gớm khi chiếc xe tải, lúc này đã ở xa phía trước, lại rẽ về phía bắc. Con phố chiếc xe rẽ vào là Brittany Place. Khi chúng tôi tới Brittany Place chiếc xe đã biến mất.

Anh chàng mặt mới toe an ủi tôi qua tấm panô và chúng tôi đi lên quả đồi khoảng bốn dặm trong vòng một giờ để tìm chiếc xe tải phía sau những bụi rậm. Hai dãy nhà phía trên, Brittany Place quay về phía tây và giao với Randall Place. Vùng đất hai con phố giao nhau có rất nhiều căn hộ với phía trước nằm ở phố Randall Place còn gara thì lại hướng về phía Brittany. Chúng tôi đi qua đó, anh chàng có gương mặt mới toe nói rằng chiếc xe tải không thể đi quá xa được khi tôi nhìn qua cổng vào mái vòm của gara ô tô và thấy nó nằm trong bóng mờ mờ, cửa sau xe lại mở.

Chúng tôi đi quanh tới mặt tiền căn hộ, tôi bước ra. Không có ai trong hành lang cả, không có tổng đài. Một chiếc bàn gỗ bị đẩy lại phía sau cạnh những hộp thư mạ vàng. Tôi nhìn lên những cái tên phía trên. Một người đàn ông tên là Joseph Brody ở căn hộ 405. Một người đàn ông tên Joe Brody đã nhận năm nghìn đô la từ Đại tướng Sternwood để không đi lại với Carmen và tìm một cô gái khác để vui chơi cùng. Đó có thể là cùng một người. Joe Brody. Tôi cảm thấy có điều gì kì quặc ở đây.

Tôi đi vòng qua đoạn khúc khuỷu của bức tường tới chân cầu thang lát đá và đường thông của chiếc thang máy tự động. Phía trên của thang máy nằm ngang mặt sàn nhà. Có một cánh cửa bên cạnh đường thông có chữ “Gara.” Tôi mở nó ra và đi theo những bậc thang hẹp tới tầng hầm. Chiếc thang máy tự động mở ra, người đàn ông trong bộ áo liền quần mới đang càu nhàu khi ông ta phải đùn những thùng nặng bên trong. Tôi đứng cạnh ông ta, châm thuốc và nhìn ông ta. Ông ta không thích tôi nhìn mình.

Sau một lúc, tôi nói: “Cẩn thận nặng đấy anh bạn. Nó chỉ nặng khoảng một nửa tấn thôi. Có thứ gì trong đó vậy?”

“Brody, 405,” ông ta dằn dỗi. “Ông là quản lý à?”

“Phải. Có vẻ như là rất nhiều của cải.”

Ông ta nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt vành trắng xanh tái. “Sách,” ông ta gầm gừ. “45 kg một thùng, rất dễ, với tôi, khoảng 34 kg trở lại.”

“Chà, cẩn thận nặng đấy,” tôi nói.

Ông ta đi vào thang máy với sáu thùng sách và đóng cửa lại. Tôi quay trở lại cầu thang, ra hành lang và bước ra ngoài đường. Chiếc xe taxi đưa tôi về trung tâm thành phố tới tòa nhà văn phòng của tôi. Tôi đưa cho anh chàng mặt mới toe rất nhiều tiền, cậu ta đưa cho tôi một tấm card quăn góc, lần đầu tiên tôi không ném nó vào chiếc bình cát bằng gốm bên cạnh kho thang máy.

Tôi có một căn phòng trên tầng bảy ở phía sau. Một nửa phòng là phần văn phòng được chia ra để làm phòng tiếp khách. Phòng của tôi có tên trên cánh cửa và không gì khác, và nó chỉ có ở phòng lễ tân. Tôi luôn không khoá phòng trong trường hợp tôi có khách thì khách hàng sẽ ngồi và đợi.

Tôi có một khách hàng.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.