Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Gã không thích như thế. Gã mím môi, đôi lông mày kéo sát xuống góc một cách rõ nét. Toàn bộ gương mặt gã trở nên góc cạnh, quỷ quyệt và độc ác.

Chiếc chuông cửa vẫn réo rắt. Tôi cũng không thích điều đó. Nếu vị khách này là Eddie Mars và người của ông ta, tôi có thể bị chết cứng chỉ vì ở đó. Nếu đó là cảnh sát tôi sẽ bị bắt mà chẳng có gì cho họ ngoài một nụ cười và một lời hứa. Nếu đó là bạn của Brody... giả sử như gã có một vài người bạn, chúng có thể còn du côn hơn gã.

Cô gái tóc vàng không thích điều đó. Cô ta đứng dậy, vung một tay vào khoảng không. Căng thẳng thần kinh khiến mặt cô ta trông già và xấu xí.

Nhìn tôi, Brody kéo một ngăn kéo nhỏ trong chiếc bàn và lấy ra một khẩu súng tự động. Gã chìa ra cho cô gái. Cô ta trườn về phía hắn và cầm lấy khẩu súng, run rẩy.

“Ngồi xuống cạnh anh ta,” Brody cáu kỉnh. “Chĩa súng về phía anh ta thấp xuống, cách xa cánh cửa. Nếu anh ta giở trò hãy tự xem xét. Chúng ta vẫn chưa bị dính đòn đâu, cưng ạ.”

“Ôi, Joe,” cô nàng rên rỉ. Cô ta tới gần và ngồi cạnh tôi trên chiếc ghế bành và chĩa súng vào động mạch chân của tôi. Tôi không thích cái nhìn ngớ ngẩn trong mắt cô ta.

Chuông cửa ngừng kêu một chút và có tiếng gõ nhẹ thiếu kiên nhẫn lên cánh cửa gỗ. Brody đút tay vào túi, để lên khẩu súng và bước tới cánh cửa, mở cửa bằng tay trái. Carmen Sternwood đẩy gã vào phòng bằng cách nhét khẩu súng ổ quay nhỏ vào đôi môi màu nâu của gã.

Brody lùi lại cách xa cô gái với cái miệng đang hoạt động với một vẻ hoảng hốt trên mặt. Carmen đóng cửa, không nhìn tôi cũng như Agnes. Cô đi qua Brody một cách cẩn thận, lưỡi lè ra giữa hai hàm răng. Brody rút cả hai tay ra khỏi túi và làm điệu bộ xoa dịu cô gái. Đôi lông mày của gã tạo thành những góc, những đường cong trông rất kì quặc. Agnes quay khẩu súng khỏi người tôi, chĩa về phía Carmen. Tôi vung mạnh tay ra để những ngón tay của mình vòng qua tay cô ả thật mạnh, nhét ngón cái của mình trên chốt an toàn. Đạn đã lên nòng, tôi cứ để nó như vậy. Có một cuộc ẩu đả im lặng rất ngắn, cả Brody và Carmen đều không để ý đến. Tôi có khẩu súng. Agnes thở rất sâu, toàn bộ người cô ta run rẩy. Gương mặt của Carmen có vẻ xây xát xương xẩu, hơi thở phì phì. Giọng cô không hề có chút màu sắc: “Tôi muốn những bức ảnh của mình, Joe.”

Brody nuốt nước bọt và cố cười gằn. “Được rồi, cô bé, dĩ nhiên rồi.” Hắn nói với giọng nhỏ đều đều như cái giọng đã nói với tôi giống như chiếc xe tải mười tấn.

Carmen nói: “Ông đã bắn Arthur Geiger. Tôi đã thấy ông. Tôi muốn những bức ảnh của mình.”

Mặt Brody chuyển sang màu xanh.

“Này, đợi một phút, Carmen,” tôi hét lên.

Cô ả Agnes tóc vàng sực tỉnh. Cô ta chúi đầu và cắn tay phải tôi. Tôi gây ra nhiều tiếng động hơn và đẩy cô ta ra.

“Nghe này, bé con,” Brody rên rỉ. “Hãy nghe một phút thôi...”

Cô ả tóc vàng nhổ nước bọt vào tôi và ngồi lên chân tôi, cố gắng cắn nó. Tôi đập khẩu súng vào đầu cô ta, không mạnh lắm và cố đứng dậy. Cô ta lăn xuống chân tôi và quấn tay quanh chân tôi. Tôi lại ngã xuống chiếc ghế bành. Cô ta rất khỏe, điên cuồng vì yêu hoặc vì sợ hoặc cả hai hoặc cũng có thể chỉ vì cô ta khỏe.

Brody chộp lấy khẩu súng ổ quay nhỏ rất gần với mặt gã. Trượt. Khẩu súng nổ một tiếng rất đanh gọn nhưng không to lắm. Viên đạn làm cánh cửa sổ gập kiểu Pháp vỡ vụn. Brody rên rỉ một cách kinh khủng và ngã xuống nền nhà, thình lình đẩy mạnh chân Carmen ra. Cô ngã xuống, khẩu súng ổ quay trượt vào một góc. Brody chồm dậy trên hai đầu gối và với tay vào túi quần.

Tôi đập vào đầu Agnes, mạnh hơn lúc trước, đá cô ta khỏi chân mình và đứng dậy. Brody đưa mắt về phía tôi. Tôi cho gã thấy khẩu súng tự động. Gã ngưng tay lại khi đang đưa tay vào túi quần

“Chúa ơi!” Gã rên rỉ. “Đừng để cô ta giết tôi!”

Tôi bắt đầu cười. Tôi cười như một kẻ ngốc, không hề kiềm chế. Agnes tóc vàng đang ngồi dậy trên nền nhà, đôi tay chống trên thảm, miệng mở rộng, một nhúm tóc vàng kim rủ xuống mắt phải cô ta. Carmen đang bò, vẫn huýt gió. Ánh kim loại khẩu súng ổ quay nhỏ của cô lấp lánh ở tấm ván gỗ ghép chân tường phía góc phòng. Cô bò lại chỗ đó một cách vội vã.

Tôi vẫy khẩu súng về phía Brody và nói: “Ngồi im. Ông ổn rồi.”

Tôi bước qua cô gái đang bò và nhặt khẩu súng lên. Cô nhìn lên và bắt đầu cười khúc khích. Tôi để súng của cô vào túi mình và vỗ nhẹ lên lưng cô. “Đứng dậy, thiên thần. Trông cô như một người Bắc Kinh vậy.”

Tôi đi tới chỗ Brody và dí khẩu súng tự động ngang cơ hoành của gã và lấy khẩu Colt ra khỏi túi gã. Bây giờ tôi có tất cả số súng thấy trong phòng. Tôi nhét chúng vào túi mình và đưa tay về phía gã.

“Đưa đây.”

Gã gật đầu, liếm môi, đôi mắt vẫn còn vẻ sợ hãi. Gã lấy một chiếc phong bì dày ra khỏi túi áo ngực và đưa cho tôi. Có một chiếc đĩa đã được làm trong phong bì và có năm tờ in bóng nhoáng.

“Chắc chắn tất cả đây chứ?”

Gã lại gật đầu. Tôi để chiếc phong bì vào túi áo ngực của mình và quay đi. Agnes vẫn ở sau chiếc ghế bành, đang vuốt tóc thẳng. Đôi mắt cô ta ăn sống nuốt tươi Carmen với màu xanh chỉ có sự căm thù. Carmen cũng đã đứng lên, cô đi về phía tôi với hai tay chìa ra, vẫn cười khúc khích và huýt gió. Có chút bọt mép trên hai khoé miệng cô. Hàm răng trắng lấp lánh gần đôi môi.

“Liệu tôi có thể có những bức ảnh bây giờ không?” Cô hỏi tôi với nụ cười bẽn lẽn.

“Tôi sẽ lo những bức ảnh đó cho cô. Về nhà thôi.”

“Nhà?”

Tôi ra cửa và nhìn ra ngoài. Cơn gió đêm nhẹ mát thổi yên ả xuống phòng lớn. Không một người hàng xóm kích động nào ra cửa cả. Khẩu súng nhỏ nổ làm vỡ một tấm kính nhưng những tiếng động như thế không có nghĩa gì hơn. Tôi giữ cửa mở và hất đầu về phía Carmen. Cô gái tiến về phía tôi, mỉm cười bất định.

“Về nhà đi và đợi tôi,” tôi nói dịu dàng.

Cô để ngón cái lên rồi gật đầu và đi qua tôi. Cô chạm vào má tôi khi đi qua. “Anh sẽ chăm sóc Carmen, phải không?” Cô thì thầm.

“Tôi phải kiểm tra."

“Anh thật dễ thương.”

“Những gì cô nhìn thấy chẳng là gì cả,” tôi nói. “Tôi có hình xăm một cô gái nhảy Bali trên đùi phải.”

Mắt cô tròn xoe. Cô nói: “Thật nghịch ngợm,” và vẫy một ngón tay về phía tôi rồi cô thì thầm: “Tôi có thể lấy súng của mình không?”

“Không phải bây giờ. Đợi sau. Tôi sẽ mang nó cho cô.”

Cô vòng tay quanh cổ tôi thình lình và hôn lên miệng tôi. “Tôi thích anh,” cô nói. “Carmen rất thích anh.” Cô gái chạy xuống phòng lớn, vui vẻ như một con chim két, cô vẫy chào tôi từ đầu cầu thang và chạy xuống khỏi tầm mắt tôi.

Tôi quay lại căn hộ của Brody.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.