Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

“Đưa tiền cho tôi.”

Động cơ của chiếc Plymouth màu xám rung rung dưới giọng nói của cô ta, cơn mưa thì đập trên giọng nói ấy. Ánh sáng tím trên nóc tháp Bullock màu xanh nhẹ ở phía trên chúng tôi, thanh bình, thoát khỏi bóng tối nhỏ giọt xuống thành phố. Bàn tay đi găng đen của cô ta chìa ra, tôi để những tờ tiền vào trong đó. Cô ta cúi xuống để đếm dưới ánh sáng mờ. Một chiếc túi bật mở, đóng. Cô ta để hơi thở chết trên môi, hướng người về phía tôi.

“Tôi đi đây, anh cảnh sát. Tôi đi đường của mình. Đây là cách trốn thoát và Chúa ơi, tôi cần nó thế nào. Chuyện gì đã xảy ra với Harry?”

“Tôi nói với cô rồi, anh ta đã chạy trốn. Canino bằng cách nào đó đã lấy được thông tin. Quên Harry đi. Tôi vừa trả tiền và tôi muốn có thông tin của mình.”

“Anh sẽ có. Joe và tôi đang đi xe trên đại lộ Foothill vào Chủ nhật trước. Lúc đó đã muộn, đèn đã lên và có rất nhiều xe ô tô. Chúng tôi đi qua một chiếc xe hai chỗ màu nâu và thấy cô gái lái chiếc xe. Có một người đàn ông ngồi cạnh cô ta, một anh chàng thấp tóc đen. Cô gái đó tóc vàng, tôi đã từng gặp cô ta. Đó là vợ của Eddie Mars. Người kia là Canino. Anh sẽ không bao giờ có thể quên được ai trong bọn họ nếu đã từng nhìn thấy. Joe bám theo chiếc xe từ đằng trước. Anh ấy rất giỏi việc đó. Canino, kẻ canh chừng đưa cô ta ra ngoài hít thở không khí. Khoảng một dặm về phía đông Reali, rẽ sang một con đường đi về phía chân đồi. Đó là một vùng nông thôn trồng vàng về phía nam, nhưng ở phía bắc lại trống trơn như sân sau của địa ngục, có một nhà máy xyanua, ở đó họ làm những thứ để hun khói trừ sâu. Cách đường cao tốc một chút, có một gara nhỏ và một cửa hàng bán sơn do một anh chàng tên Art Huck quản lý. Có vẻ là những chiếc xe bị truy nã thường tới đó. Cách đó là một ngôi nhà khung, phía xa ngôi nhà không có gì ngoài những chân đồi và những tảng đá trống trơn trồi lên và nhà máy xyanua cách đó vài dặm. Đó là nơi cô ta đang trốn. Họ rẽ khỏi con đường này và Joe quay đầu, đi ngược lại, chúng tôi nhìn thấy chiếc xe rẽ vào con đường có ngôi nhà khung. Chúng tôi ngồi đó khoảng nửa tiếng nhìn những chiếc xe đi qua. Không có ai đi ra cả. Lúc trời khá tối rồi Joe ra ngoài và xem xét. Anh ấy nói trong ngôi nhà có ánh điện và tiếng đài phát thanh. Chỉ có một chiếc xe hai chỗ ngồi ở phía trước thôi. Vì thế chúng tôi đã chuồn đi.”

Cô ta ngừng nói và tôi lắng nghe tiếng bánh xe vun vút trên phố Wilshire. Tôi nói: “Kể từ đó hẳn họ đã chuyển đến tới nơi khác nhưng đó là những gì cô cần bán. Cô chắc chắn là mình biết cô ta chứ?”

“Nếu anh từng gặp cô ta, anh sẽ không thể nhầm lẫn lần thứ hai. Tạm biệt anh chàng cảnh sát, hãy chúc tôi may mắn. Tôi có một thoả thuận bất lương.”

“Cô hành động như địa ngục vậy,” tôi nói và đi qua đường, tới chỗ để xe của mình.

Chiếc xe màu xám Plymouth đi lên phía trước, lấy tốc độ và lao nhanh quanh góc đường tới Sunset Place. Âm thanh của động cơ nhỏ dần, cô nàng tóc vàng gạt mình ra khỏi trò chơi mãi mãi, với sự quan tâm của tôi. Ba người đàn ông đã chết, Geiger, Brody và Harry Jones, người phụ nữ lái xe đi trong cơn mưa với 200 đô của tôi trong túi và không một dấu vết trên mình. Tôi đã ấn bộ phận khởi động xe và lái vào trung tâm thành phố để ăn tối. Tôi đã có một bữa tối rất ngon. 40 dặm trong mưa là một cuộc hành quân và tôi hi vọng mình sẽ biến nó thành một chuyến đi khứ hồi.

Tôi lái xe qua sông tới Pasadena, qua Pasadena và gần như ngay lập tức tôi ở trong những bụi cam. Cơn mưa đổ xuống đèn pha những dòng nước trắng, dày đặc. Cái gạt nước hầu như không giữ kính đủ rõ để nhìn qua. Nhưng ngay cả bóng tối đen kịt cũng không thấy được những đường mờ mờ không một vết bụi của những cây cam đang chuyển động như những chiếc nan hoa bất tận đâm vào bóng đêm.

Những chiếc xe đi qua với tiếng phì phì và vẩy nước bẩn thỉu. Con đường cao tốc thình lình rẽ vào một thị trấn nhỏ với rất nhiều ngôi nhà để vật liệu và nhà để xe, những đường tàu tránh xuyên qua. Những bụi cây mỏng dần và xa dần về phía nam, con đường dốc dần, thời tiết hơi lạnh, tới phía bắc những chân đồi đen kịt ngày một gần hơn và để những cơn gió lạnh quất quanh sườn đồi. Rồi mờ mờ trong bóng tối hai ngọn đèn vàng sáng tít trên không trung và bảng hiệu neon ở giữa có dòng chữ: Chào mừng tới Realito.

Những ngôi nhà khung cách xa con đường chính rộng, rồi đột ngột những cửa hàng, ánh sáng từ một hiệu thuốc sau cửa kính đầy sương mù phía sau, những đám xe trước cửa rạp hát, một ngân hàng tối ở góc đường với một chiếc đồng hồ chìa ra vỉa hè và một nhóm người đang đứng trong mưa nhìn những ô cửa sổ như thể họ đang trình diễn. Tôi tiếp tục đi. Những cánh đồng trống trải lại đóng lại.

Định mệnh quyết định tất cả. Ngoài Realito, chỉ cách đó một dặm, con đường cao tốc hơi lượn, cơn mưa làm tôi thành kẻ ngốc, tôi đi quá gần vách núi, bánh trước bên phải long ra kêu phì phì giận dữ. Trước khi tôi có thể dừng lại, bánh xe bên cạnh, bên phải cũng lăn ra theo. Tôi chặn chiếc xe dừng lại. Một nửa trên vỉa hè, một nửa trên khe núi, tôi ra ngoài và soi đèn pha. Tôi có hai cái bánh xe xịt lốp và chỉ có một cái dự trữ. Đầu núm phẳng của cái đinh phá hoại nặng nề nhìn tôi chằm chằm từ cái lốp trước.

Bờ vỉa hè lấp lánh vì những chiếc đinh ấy, chúng bị nước trôi đi nhưng vẫn chưa đủ xa. Tôi tắt đèn, đứng đó hít cơn mưa và nhìn lên con đường phụ trong ánh sáng vàng. Dường như ánh sáng đó là từ cửa sổ mái nhà, cửa sổ mái nhà đó có thể là của một gara ô tô, cái gara có thể do một người tên Art Huck quản lý, và có thể có một ngôi nhà khung ngay cạnh đó. Tôi rúc cằm vào cổ áo và bắt đầu đi về phía đó, rồi quay lại gỡ giấy phép hành nghề từ tay lái và để vào túi. Tôi hướng người xuống thấp hơn, dưới tay lái. Sau vành mũ rất nặng ngay dưới chân phải tôi khi tôi đang ngồi trong xe, có một ngăn được che giấu. Bên trong có hai khẩu súng thuộc về anh chàng Lanny của Eddie Mars và một khẩu của tôi. Hẳn khẩu súng đó đã được dùng nhiều hơn súng của tôi. Tôi giúi nó vào túi trong và bắt đầu đi lên con đường phụ.

Gara cách đường cao tốc hơn một trăm mét. Từ đường cao tốc nhìn vào thấy một bức tường bên trong. Tôi soi đèn rất nhanh qua đó. Art Huck-Sửa chữa xe máy và sơn. Tôi cười khùng khục, rồi khuôn mặt của Harry Jones hiện lên ngay trước mặt tôi, tôi ngừng cười. Cửa gara đóng nhưng có chút ánh sáng phía dưới và một sợi ánh sáng nơi hai nửa gặp nhau. Tôi tiếp tục đi qua. Ngôi nhà gỗ ở đó, trong hai ô cửa sổ trước có ánh điện, bóng tối trùm xuống. Ngôi nhà nằm cách con đường, phía sau một đám cây thưa. Một chiếc xe đỗ trên lối đi nhỏ rải sỏi phía trước. Trời tối, không rõ ràng nhưng đó có thể là chiếc xe hai chỗ màu nâu của Canino. Nó đứng chồm hỗm ở đó một cách yên bình ngay trước cổng vòm bằng gỗ rất hẹp.

Gã sẽ thỉnh thoảng đưa cô ta ra ngoài lòng vòng, ngồi bên cạnh, có thể với khẩu súng trong tay. Cô gái mà Rusty Regan phải lấy, người mà Eddie Mars không thể giữ, cô gái đã không chạy trốn với Regan. Canino thật hay.

Tôi quay lại gara, đập cánh cửa gỗ với một đầu chiếc đèn pin. Có sự im lặng trong chốc lát, nặng nề như sấm. Ánh điện bên trong tắt ngóm. Tôi đứng đó cười gằn, liếm giọt nước mưa khỏi môi, tôi gõ vào giữa cánh cửa. Vòng tròn trắng khiến tôi buồn cười. Tôi đang ở nơi tôi muốn.

Một giọng vang lên qua cánh cửa, có chút hờn dỗi: “Anh muốn gì?”

“Mở cửa ra. Hai lốp xe của tôi bị hết hơi trên đường cao tốc mà tôi chỉ có một lốp phòng bị. Tôi cần được giúp đỡ.”

“Rất tiếc thưa ông. Chúng tôi đóng cửa rồi. Realito cách đây 1 dặm về phía tây. Ông nên thử ở đó.”

Tôi không thích điều đó. Tôi đá cánh cửa thật mạnh và tiếp tục đá như thế. Một giọng nói khác vang lên, đều đều như một chiếc máy điện nhỏ sau một bức tường. Tôi thích giọng nói này: “Một anh chàng khôn ngoan hả. Mở cửa ra đi, Art.”

Tiếng thanh chắn kêu cót két, một nửa cánh cửa mở vào phía trong. Ánh đèn pin của tôi rọi chốc lát vào một khuôn mặt hốc hác. Sau đó có thứ gì lấp lánh quệt xuống.

Đập chiếc đèn pin khỏi tay tôi, một khẩu súng chĩa vào tôi. Tôi cúi người xuống nơi chiếc đèn pin đang sáng trên nền sân ướt và nhặt nó lên.

Giọng nói hờn dỗi vang lên: “Để đấy đi, người ta bị thương theo cách đó đấy.”

Tôi chộp chiếc đèn pin rất nhanh và đứng thẳng người trở lại. Ánh điện trở lại trong gara, hiện rõ bóng một người đàn ông cao trong bộ áo liền quần. Anh ta quay đi từ chiếc cửa, vẫn để súng chĩa về phía tôi.

“Bước vào trong, đóng cửa lại, kẻ xa lạ. Chúng ta sẽ xem có thể làm được gì.”

Tôi bước vào trong, đóng cửa lại phía sau lưng mình. Tôi nhìn người đàn ông hốc hác chứ không nhìn người đàn ông im lặng đang ngồi trên chiếc ghế dài. Hơi thở của gara ngọt ngào và độc hại với mùi sơn pyroxylin nóng.

“Anh không có giác quan à?” Người đàn ông hốc hác la rầy tôi. “Chiều nay ở Realito đã có một vụ cướp ngân hàng.”

“Gì cơ,” tôi nói, nhớ lại đám người nhìn chằm chằm vào ngân hàng trong cơn mưa. “Tôi không thực hiện vụ cướp đó. Tôi là người lạ ở đây.”

“Chà, có đấy,” anh ta nói một cách rầu rĩ. “Một vài người nói đó là do một số đứa nhóc du côn, chúng quay lại đây trốn, trong những quả đồi.”

“Thật là một đêm lí tưởng để trốn tránh,” tôi nói. “Tôi cho rằng chúng đã rải đinh. Tôi dính một vài cái đinh. Tôi nghĩ anh chỉ cần công việc.”

“Anh chưa bao giờ bị nhét tất vào mồm, đúng không?” Người đàn ông hốc hác hỏi tôi rất nhanh.

“Chưa bị người nào với cân nặng như anh.”

Giọng nói đều đều từ trong bóng nói: “Thôi đừng hăm dọa nặng nề nữa, Art. Anh chàng này đang gặp rắc rối. Anh điều hành cái gara này, đúng không?”

“Cảm ơn,” tôi nói và ngay cả lúc đó cũng không nhìn anh ta.

“Được rồi, được rồi,” người đàn ông trong bộ áo liền quần cằn nhằn. Anh ta giúi khẩu súng qua vạt áo và cắn khớp tay, nhìn tôi chằm chằm một cách buồn bã vì chuyện đó. Có mùi sơn pyroxylin, phát ốm như mùi ête. Phía trong góc, dưới một chút ánh sáng có một chiếc xe bốn chỗ lớn với một khẩu súng phun sơn nằm trên lá chắn bùn.

Lúc này tôi mới nhìn người đàn ông bên cạnh chiếc bàn làm việc của thợ mộc. Anh ta lùn. người dày dày với đôi vai khỏe. Anh ta có một bộ mặt lạnh lùng, đôi mắt sẫm cũng lạnh lùng. Anh ta mặc một chiếc áo mưa vải xuýt màu nâu có thắt lưng đã bị mưa lốm đốm nhiều nơi. Chiếc mũ nâu nghiêng nghiêng phóng đãng. Anh ta dựa lưng vào chiếc bàn, nhìn tôi không vội vã, không thích thú, như thể đang nhìn một miếng thịt nguội. Có lẽ anh ta nghĩ về mọi người theo cách đó. Đôi mắt sẫm của anh ta dịch chuyển lên xuống một cách chầm chậm rồi nhìn những móng tay của mình, từng cái một, nắm chắc dưới ánh đèn và nghiên cứu chúng một cách cẩn thận vì Hollywood đã dạy rằng nên làm thế. Anh ta nói khi đang hút điếu thuốc.

“Hai bánh hết hơi hả? Khó đấy. Tôi nghĩ chúng đã rải đinh.”

“Tôi đã bị trượt trên mấy cái đinh ở khúc cua.”

“Anh nói mình là người lạ ở đây à?”

“Đi qua, trên đường tới LA. Bao xa nữa?”

“40 dặm. Dường như với thời tiết này thì sẽ lâu hơn. Anh đến từ đâu hả người lạ?”

“Santa Rosa.”

“Một quãng đường dài nhỉ? Tahoe và Lone Pine?”

“Không phải Tahoe. Reno và thành phố Carson.”

“Vẫn dài.” Một nụ cười làm môi anh ta cong cong.

“Có luật nào cấm điều đó không?” Tôi hỏi anh ta.

“Hả? Không, không chắc lắm. Đoán là anh nghĩ chúng tôi nhiều chuyện. Chỉ vì những kẻ trộm cắp quay trở lại đây. Art, lấy một cái đòn bẩy và mấy cái bánh lốp hết hơi của anh ta.”

“Tôi đang bận,” người đàn ông hốc hác gầm gừ. “Tôi có việc phải làm. Tôi có việc sơn này. Và trời đang mưa, anh hẳn phải để ý chứ.”

Người đàn ông mặc áo nâu nói một cách dễ chịu: “Quá ẩm ướt để sơn, Art. Đi đi.”

Tôi nói: “Bánh trước và bên cạnh, bên phải. Anh có thể dùng một cái bánh xe dự trữ cho một chỗ, nếu anh bận.”

“Lấy hai cái đòn bẩy, Art,” người đàn ông áo nâu nói.

“Này, nghe này...” Art bắt đầu nói ầm ầm.

Đôi mắt người đàn ông áo nâu chuyển động, nhìn Art chằm chằm lặng lẽ nhẹ nhàng, rồi hạ thấp ánh nhìn một lần nữa, gần như là xấu hổ. Anh ta không nói gì cả. Art rung mạnh như thể một cơn gió vừa đi qua anh ta. Anh ta đi tới góc nhà, mặc chiếc áo mưa, đầu đội mũ không thấm. Anh ta chộp mạnh một cái ổ và một cái đòn bẩy tay và một cái búa tán đinh rồi đi tới cửa.

Anh ta đi ra lặng lẽ, ngáp khi rời chiếc cửa. Tiếng mưa ầm ầm hăm dọa. Người đàn ông áo nâu đi tới và đóng cửa, rồi quay lại chiếc bàn làm việc và để hông lên chính xác chỗ anh ta đã ngồi trước đó. Khi đó tôi đã có thể túm anh ta. Chúng tôi một mình. Anh ta không biết tôi là ai. Anh ta nhìn tôi thật nhẹ và ném điếu thuốc lên sàn nhà xi măng, giậm nó mà không hề nhìn xuống.

“Tôi cược là anh có thể uống một cốc rượu. Ướt bên trong và thậm chí và cả bên trên.” Anh ta với một chai từ chiếc bàn phía sau, để nó lên mép bàn và đặt hai cái ly bên cạnh. Anh ta rót ít rượu vào mỗi ly và đưa cho tôi một ly.

Bước đi như một tên bù nhìn, tôi tới nơi và nhận ly rượu. Trí nhớ về cơn mưa vẫn còn lạnh lẽo trên gương mặt tôi. Mùi sơn nóng làm không khí gần gũi gara bị đầu độc.

“Anh chàng Art đó, như tất cả những người thợ sửa chữa. Luôn luôn cắm mặt làm việc những gì phải làm từ tuần trước. Chuyến đi công việc à?”

Tôi ngửi ly rượu của mình một cách tinh tế. Đúng mùi. Tôi nhìn anh ta uống một chút trước khi nuốt chỗ rượu của mình. Tôi đảo nó quanh lưỡi. Không có xyanua trong đó. Tôi uống hết ly nhỏ và để nó xuống bên cạnh anh ta rồi đi ra xa.

“Một phần,” tôi nói. Tôi đi tới chiếc xe bốn chỗ đang sơn được một nửa với khẩu súng sơn kim loại rất lớn đang nằm dọc lá chắn bùn. Cơn mưa đập mạnh trên mái nhà. Art đã ra ngoài, vừa đi vừa chửi rủa.

Người đàn ông mặc áo nâu nhìn chiếc xe lớn. “Chỉ là một việc đóng panô thôi, ban đầu ấy,” anh ta nói một cách bình thường, giọng đều đều vẫn nhỏ hơn vì ly rượu. “Nhưng anh chàng có tiền và lái xe của anh ta cần một ít tiền. Anh biết mưu đồ ấy mà.”

Tôi nói: “Chỉ có một người già hơn.” Môi tôi khô. Tôi không muốn nói chuyện. Tôi châm một điếu thuốc. Tôi muốn những cái bánh xe của mình được sửa. Nhiều phút trôi qua trên đầu ngón chân. Người đàn ông áo nâu và tôi, hai người lạ mặt tình cờ gặp nhau, nhìn nhau qua xác của một người đàn ông nhỏ bé tên Harry Jones. Chỉ có người đàn ông áo nâu là chưa biết điều đó.

Có tiếng chân phía ngoài, cửa đẩy mở. Ánh điện chiếu hắt vào cơn mưa, làm thành những đường dây màu bạc. Art lăn hai bánh xe xẹp đầy bùn đất vào, mặt sưng xỉa, đá cửa khép lại, để một bánh xe đổ xuống một bên. Anh ta nhìn tôi một cách điên dại.

“Dĩ nhiên anh lấy những điểm đó cho một cái đòn bẩy dựa vào,” anh ta gầm gừ.

Người đàn ông áo nâu cười to và lấy một xi lanh cuộn từ túi, quay nó lên xuống trong lòng bàn tay.

“Đừng cằn nhằn quá nhiều,” anh ta nói một cách khô khốc. “Sửa những cái lốp này đi.”

“Không phải tôi đang sửa đây à, phải không?”

“Vậy thì đừng ca thán về điều đó nữa.”

“Yah!” Art lột chiếc áo khoác cao su bên ngoài và chiếc mũ không thấm và ném ra xe. Anh ta nhấc một bánh xe lên đặt lên tấm vải trải ra, xé những đường viền lỏng ra một cách chiến thắng. Anh ta lôi xăm, hoàn toàn không có chút hơi nào nữa, vẫn cằn nhằn, anh ta đi tới bức tường gần tôi, lấy một chiếc bơm, bơm đủ không khí vào xăm và để van vào bức tường vôi trắng.

Tôi đứng đó nhìn những chồng tiền xu nhảy múa trong bàn tay Canino. Giây lát căng thẳng len lỏi không còn nữa. Tôi quay đầu và nhìn người thợ sửa chữa hốc hác bên cạnh mình lăn chiếc xăm cứng đầy không khí và tóm lấy nó với đôi bàn tay mở rộng, mỗi tay để một bên chiếc xăm. Anh ta nhìn nó một cách chua chát, nhìn cái chậu nước bẩn thỉu lớn được mạ kẽm trong góc và lầm bầm.

Công việc nhóm hẳn là đã rất tuyệt vì tôi không thấy một dấu hiệu nào, một ánh nhìn ẩn ý nào, một cử chỉ chuyển tải ý nghĩa đặc biệt nào. Người đàn ông hốc hác để cái xăm cứng lên cao, nhìn nó chằm chằm. Anh ta quay nửa người, bước một bước dài, nhanh và đập cái xăm đầy hơi lên đầu và vai tôi, một cú rất hoàn hảo.

Anh ta nhảy phía sau tôi và dựa mạnh vào cái xăm. Sức nặng của anh ta kéo lê trên ngực tôi, ghim phần trên cánh tay tôi thật chặt vào sườn. Tôi có thể chuyển dịch tay nhưng không thể với khẩu súng trong túi.

Người đàn ông trong chiếc áo nâu gần như nhảy tới chỗ tôi qua sàn nhà. Bàn tay hắn nắm chặt những đồng xu. Gã tới chỗ tôi không một tiếng động, không một cảm xúc. Tôi cúi người về phía trước và cúi nhấc Art lên khỏi mặt đất.

Quả đấm với sức nặng của cái xăm bên trong nó đi qua cánh tay soãi của tôi như một hòn đá xuyên qua đám bụi. Tôi ngạc nhiên chốc lát khi những ánh điện nhảy múa, và thế giới tôi nhìn thấy không còn trọng tâm nữa, nhưng nó vẫn ở đó. Hắn ta lại đánh tôi. Đầu tôi không có cảm giác gì. Ánh sáng trắng càng trắng hơn. Không có gì ngoài ánh sáng trắng mạnh đau nhức. Rồi bóng tối bao trùm, có thứ gì đỏ đỏ như con vi khuẩn quằn quại dưới kính hiển vi, rồi không có gì trắng hay quằn quại nữa, chỉ có bóng tối và sự trống trải cùng một cơn gió mạnh và như có sự đổ xuống của những cái cây lớn.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.