Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Mười giờ kém năm, tôi đỗ xe gần cửa hành lang của ngôi nhà căn hộ ở Randall Place. Một vài cửa sổ sáng đèn, tiếng đài phát thanh kêu rè rè trong bóng hoàng hôn. Tôi lên cầu thang máy tự động và đi dọc theo căn phòng rộng trải thảm xanh và có panô màu ngà. Một cơn gió nhẹ mát thổi qua phòng lớn từ cánh cửa có bình phong đang mở tới lối thoát hiểm.

Có một nút ấn nhỏ màu ngà bên cạnh cửa có dấu “405.” Tôi ấn nút và đợi, dường như rất lâu. Sau đó cửa mở ầm ĩ khoảng 30 cm, cửa mở một cách ngấm ngầm, kiên định. Người đàn ông chân dài, eo dài, vai cao với đôi mắt nâu sẫm, khuôn mặt nâu không có nét biểu hiện đã học cách kiểm soát những nét mặt mình từ rất lâu rồi. Mái tóc cứng như sợi thép mọc tít tận đằng sau tạo cho cái trán nâu một vòm rất rộng lớn mà thoạt nhìn trông có vẻ như là chỗ để não vậy. Đôi mắt mờ đục nhìn tôi thăm dò một cách lạnh lùng. Những ngón tay gầy gò màu xám nắm mép cửa. Gã không nói gì.

Tôi nói: “Geiger?”

Tôi không thể thấy có gì thay đổi trên gương mặt gã. Gã cầm một điếu thuốc phía sau cánh cửa và đặt nó lên môi và nhả một chút khói. Khói thuốc tới chỗ tôi trong chùm khói chầm chậm, lười biếng và đáng khinh. Phía sau là một giọng nói lạnh lùng, không vội vàng, không giống gì hơn một giọng nói của kẻ chơi bài faro.

“Anh nói gì?”

“Geiger. Arthur Gwynn Geiger. Người có những quyển sách.”

Người đàn ông suy nghĩ về điều đó không chút vội vàng. Gã nhìn xuống đầu ngậm điếu thuốc. Tay giữ cửa thả xuống khỏi tầm nhìn của tôi. Bàn tay khuất có thể đang cử động.

“Không biết ai tên như thế cả,” gã nói. “Ông ta sống ở đây à?”

Tôi mỉm cười. Gã không thích nụ cười đó. Đôi mắt gã trở nên thật bẩn thỉu. Tôi nói: “Ông là Joe Brody?”

Khuôn mặt màu nâu trở nên cứng lại. “Thì sao? Có nỗi buồn khổ nào à, người anh em hay chỉ là tự làm mình vui?”

“Vậy là ông là Joe Brody,” tôi nói. “Và ông không biết ai tên là Geiger. Điều đó thật buồn cười.”

“Gì cơ? Có lẽ anh có sự hài hước thú vị. Hãy mang nó đi và dùng nó ở nơi khác.”

Tôi dựa vào cánh cửa và trao cho gã một nụ cười mơ màng. “Joe, ông có những quyển sách. Tôi có danh sách những kẻ ăn bám. Chúng ta phải nói chuyện.”

Gã không chuyển mắt khỏi gương mặt tôi. Có một âm thanh nhỏ trong căn phòng phía sau gã như thể một vòng mềm kim loại chạm nhẹ vào khẩu súng kim loại. Gã mở cửa rộng hơn.

“Tại sao không nếu anh nghĩ anh có cái gì đó?” Gã nói lạnh lùng

Gã đứng cạnh cửa. Tôi đi qua gã vào phòng.

Đó là một căn phòng vui mắt, đồ đạc tốt và không nhiều lắm. Những cánh cửa sổ kiểu Pháp mở ra một cổng vòm bằng đá, nhìn qua hoàng hôn tới chân đồi. Gần cửa sổ là một cánh cửa đóng phía bức tường phía tây và gần cửa ra vào có một cánh cửa khác cùng bức tường ấy. Cánh cửa cuối này có một tấm rèm bằng vải lông nhung vắt ngang qua trên một thanh đồng mỏng dưới rầm đỡ.

Ở đó có một phòng phía tây, bên trong đó không có cánh cửa nào cả. Có một chiếc ghế bành ba chỗ để giữa, tôi ngồi lên chiếc ghế bành. Brody đóng cửa và đi tới một chiếc bàn cao bằng gỗ sồi với rất nhiều con ốc vuông. Một chiếc hộp làm bằng gỗ tuyết tùng với tấm bản lề mạ vàng nằm ở dưới phiến đá hạ thấp của chiếc bàn. Gã mang cái hộp tới một cái ghế giữa hai cánh cửa và ngồi xuống. Tôi thả mũ xuống chiếc ghế bành và đợi

“Chà, tôi đang nghe đây,” Brody nói. Gã mở hộp xì gà và để mẩu thuốc lá vào cái đĩa bên cạnh. Gã đặt một điếu xì gà dài lên miệng. “Xì gà không?” Gã ném một điếu về phía tôi.

Tôi bắt lấy. Brody lấy khẩu súng ra khỏi hộp xì gà và chĩa vào mũi tôi. Tôi nhìn khẩu súng. Đó là một khẩu .39 màu đen của cảnh sát. Tôi không tranh cãi lại nó lúc này.

“Gọn gàng chứ?” Brody nói. “Chỉ là đứng một phút thôi. Bước tới khoảng 3 mét. Anh có thể hít chút không khí khi làm thế.” Giọng gã hờ hững một cách tỉ mỉ như của một anh chàng hung bạo trong những bức tranh. Những bức tranh đã khiến tất cả họ đều như thế.

“Chậc chậc. Có rất nhiều súng quanh thị trấn này và rất ít những cái đầu thông minh. Ông là người thứ hai tôi gặp trong vòng vài giờ dường như nghĩ rằng có súng lục trong tay có nghĩa là cả thế giới đang ở sau mình. Hạ súng xuống và đừng ngốc nghếch, Joe.” Tôi nói không hề nhúc nhích.

Đôi lông mày gã sít lại gần nhau, gã hất cằm về phía tôi. Đôi mắt rất độc ác.

“Người đó tên là Eddie Mars,” Tôi nói. “Từng nghe tới ông ta chưa?”

“Không.” Brody vẫn chĩa súng về phía tôi.

“Nếu ông ta trở nên khôn ngoan và tới chỗ ông đã ở đêm qua trong cơn mưa, ông ta sẽ xoá sạch ông theo cách mà một người viết séc xoá một tấm séc vậy.”

“Tôi sẽ là gì với Eddie Mars?” Brody hỏi lạnh lùng. Nhưng gã đã hạ thấp khẩu súng xuống đầu gối.

“Không gì cả, thậm chí không một kí ức nào,” tôi nói.

Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm. Tôi không nhìn chiếc dép nhọn màu đen để dưới tấm rèm sang nhung lông trên cánh cửa phía bên trái mình.

Brody nói lặng lẽ: “Đừng hiểu sai tôi. Tôi không phải là một gã du côn - chỉ cẩn thận thôi. Tôi không biết ông ta sẽ thì thào cái quái gì đầu tiên về anh. Anh có thể là một kẻ ám sát, với tất cả những gì tôi biết.”

“Sự cẩn thận của ông chưa đủ,” tôi nói. “Vở kịch với những quyển sách của Geiger thật kinh khủng.”

Gã hít một hơi dài, chậm và thở ra một cách im lặng. Sau đó gã dựa lưng về phía sau và vắt đôi chân dài, giữa khẩu Colt trên đầu gối.

“Đừng lừa phỉnh mình rằng tôi sẽ không đụng tới khẩu súng này, nếu phải dùng,” gã nói. “Câu chuyện của anh là gì?”

“Hãy gọi người bạn của ông với đôi dép nhọn đi trong nhà ra đây đi. Cô ta đã chán nhịn thở rồi.”

Brody gọi to, mắt không rời bụng tôi. “Ra đây, Agnes.” Tấm rèm vung sang một bên, cô gái tóc vàng tro có cặp đùi đung đưa và đôi mắt xanh lá cây ở quầy sách của Geiger ra ngồi cùng chúng tôi. Cô ta nhìn tôi với vẻ căm thù. Hai lỗ mũi bị véo, đôi mắt làm mí mắt tối lại. Trông cô ta không vui vẻ lắm.

“Tôi biết thừa anh là rất lắm chuyện,” cô ta nói giật với tôi. “Tôi đã bảo Joe xem chừng.”

“Ông ấy cần phải canh chừng lưng mình chứ không phải những bước chân,” tôi nói.

“Tôi cho rằng điều đó thật buồn cười,” người phụ nữ tóc vàng kêu ré lên.

“Đã là vậy nhưng có thể sẽ không còn buồn cười chút nào nữa đâu,” tôi nói.

“Hãy tiết kiệm những lời giỡn chơi,” Brody khuyên tôi. “Joe đang rất cẩn trọng bước đi của mình. Hãy bật chút điện lên để tôi có thể nhìn thấy và bắn anh chàng này nào, nếu điều đó có hiệu quả.”

Cô gái tóc vàng bật một bóng đèn trên cây đèn đứng lớn hình vuông. Cô ta ngồi xuống một chiếc ghế cạnh cây đèn, ngồi một cách cứng nhắc như thể thắt lưng của cô ta quá chật. Tôi để điếu xì gà lên miệng và cắn một đầu. Khẩu Colt của Brody có vẻ rất thích tôi khi tôi lấy diêm ra và châm điếu xì gà. Tôi thưởng thức hơi thuốc và nói:

“Danh sách những kẻ ăn bám tôi nói được mã hoá. Tôi vẫn chưa phá được nhưng có khoảng 500 cái tên. Ông có mười hai thùng sách mà tôi biết, ít nhất ông cũng có 500 quyển sách. Sẽ có rất nhiều quyển sách cho mượn nữa nhưng hãy cứ xem 500 quyển là tổng số sách ông có được, chỉ để cẩn trọng thôi. Nếu đó là một danh sách chủ động tốt và ông có thể chỉ cần quản lý 50% số sách đó thì cũng lên đến 125 nghìn đô la tiền cho thuê. Bạn gái của ông biết điều đó. Nếu để số tiền cho thuê sách thấp nhất mức ông thích thì nó cũng không ít hơn một đô la. Công việc đó đáng tiền. Với một đô la một quyển sách cho thuê ông có 125 nghìn đô và vẫn còn vốn. Ý tôi là ông vẫn còn vốn của Geiger. Đó đủ để hấp dẫn một ai.”

Cô gái tóc vàng hét lên: “Anh điên rồi, đồ chết tiệt ngu ngốc...!”

Brody nghiến răng với cô ta và gầm gừ:

“Hạ giọng đi, vì Chúa. Hạ giọng xuống!”

Cô ta chịu dịu xuống với tâm trạng lẫn lộn của sự đau đớn chậm chạp và sự giận dữ sôi sục. Cô ta gãi đầu gối với bộ móng tay màu bạc.

“Đó không phải là mưu mô ăn bám nào cả,” tôi nói với Brody gần như thân mật. “Nó liên quan đến một người làm việc chăm chỉ như ông, Joe. Ông phải có sự tự tin và giữ nó. Những người tiêu tiền vì những bữa nhậu tình dục đã qua sử dụng luôn hồi hộp như những kẻ thừa kế không tìm được nhà vệ sinh, bản thân tôi nghĩ rằng tống tiền là một sai lầm lớn. Tôi đang ném đi tất cả những thứ ấy và gắn mình với việc mua bán và cho thuê hợp pháp.”

Brody nhìn chằm chằm gương mặt tôi, lúc lên lúc xuống, với đôi mắt xám của gã. Khẩu Colt vẫn khát khao những bộ phận quan trọng của tôi. “Anh là một anh chàng vui tính,” gã nói một cách buồn tẻ. “Ai có cái mưu mô hay ho này?”

“Ông,” tôi nói. “Gần như vậy.”

Cô gái nghẹn lại và gãi tai. Brody không nói điều gì. Gã chỉ nhìn tôi.

“Cái gì?” Cô gái tóc vàng hét lên. “Anh ngồi đó và cố gắng nói với chúng tôi rằng ông Geiger kinh doanh kiểu đó ngay ở phố chính à? Anh điên rồi!”

Tôi liếc cô ta một cách lịch sự. “Dĩ nhiên rồi. Tất cả mọi người đều biết âm mưu đó tồn tại. Hollywood là dành cho điều đó. Nếu như một chuyện như thế phải tồn tại thì ngay bây giờ trên phố là nơi tất cả những mật thám muốn nó tồn tại. Vì cùng một lí do mà họ thích những khu đèn đỏ. Họ biết giải tán trò chơi ở chỗ nào khi muốn.”

“Chúa ơi,” cô gái rên rỉ. “Anh để kẻ đần độn này ngồi đó và xúc phạm tôi à, Joe? Anh ngồi đó với khẩu súng trong tay còn anh ta chẳng có gì ngoài một điếu xì gà và một ngón cái?”

“Tôi thích thế,” Brody nói. “Anh chàng này có những ý tưởng hay. Im mồm đi và đừng có mở miệng, nếu không tôi sẽ khiến nó im lặng hộ cô với cái này.” Gã quay khẩu súng quanh với thái đội càng ngày càng lơ đễnh.

Cô gái tóc vàng thở hổn hển và quay mặt vào tường. Brody nhìn tôi và nói một cách quỷ quyệt: “Làm thế nào mà tôi có mưu mô hay ho đấy?”

“Ông bắn Geiger để có được nó. Đêm qua, trong cơn mưa. Đó là một phát súng cừ khôi trong thời tiết xấu. Vấn đề là ông ta không ở đó một mình khi ông thổi nhè nhẹ vào ông ta. Hoặc là ông không để ý, điều này dễ không phải, hoặc là ông đã thanh toán rồi chuồn mất. Nhưng ông đủ bình tĩnh để lấy đĩa ra khỏi máy camera của ông ta, và ông có đủ bình tĩnh để quay lại sau đó, giấu xác ông ta đi, vì thế ông có thể dọn sạch đống sách trước khi cảnh sát biết có một kẻ giết người để điều tra.”

“Phải,” Brody nói một cách khinh khỉnh. Khẩu Colt lắc lư trên đầu gối gã. Khuôn mặt nâu cứng như một khúc gỗ khắc. “Anh có cơ hội đấy, rất may cho anh là tôi đã không nện Geiger.”

“Ông có thể bỏ qua chuyện đó, cũng vậy thôi,” tôi nói với gã một cách hồ hởi vui vẻ. “Ông sinh ra là để buộc tội.”

Giọng Brody vội vã. “Anh nghĩ là anh có thể chỉnh tôi vì điều đó à?”

“Tích cực.”

“Làm thế nào?”

“Có ai đó sẽ kể câu chuyện này như thế. Tôi nói với anh là có một nhân chứng. Đừng nghĩ tôi đơn giản, Joe.”

Lúc đó thì gã bùng nổ. “Con mụ bé nhỏ xinh xắn chết tiệt đó!” Gã hét lên. “Cô ta sẽ... chết tiệt! Cô ta sẽ... chỉ thế thôi!”

Tôi dựa lưng về phía sau và cười gằn. “Rất cừ. Tôi nghĩ ông có những bức ảnh khoả thân của cô gái.”

Gã không nói gì cả. Cô gái tóc vàng không nói gì. Tôi để họ nghĩ điều đó. Gương mặt Brody rõ nét một cách chầm chậm với sự thoải mái màu xám. Gã để khẩu Colt xuống một góc bàn bên cạnh ghế của hắn nhưng vẫn để tay phải gần nó. Gã gõ tàn thuốc lên thảm và nhìn tôi chằm chằm với một mắt chỉ là một đường sáng hẹp giữa hai hàng mi hẹp.

“Tôi đoán anh nghĩ tôi bị câm,” Brody nói.

“Chỉ trung bình thôi, với một kẻ ít kinh nghiệm. Lấy những bức ảnh.”

“Những bức ảnh nào?”

Tôi lắc đầu. “Đóng vai nhầm rồi, Joe. Sự ngây thơ không dẫn ông tới đâu cả. Hoặc là ông đã ở đó đêm qua hoặc là ông lấy những bức ảnh khoả thân từ một người khác đã ở đó. Ông biết cô gái đã ở đó bởi vì ông đã để bạn gái mình dọa nạt cô Regan với đòn của cảnh sát. Cách duy nhất ông có thể biết đủ để làm điều đó là xem chuyện gì đã xảy ra hoặc bằng cách giữ bức ảnh và biết địa điểm, thời gian bức ảnh ấy được chụp. Hãy phun ra đi và hãy biết điều.”

“Tôi cần một ít tiền,” Brody nói. Gã quay đầu một chút để nhìn cô gái tóc vàng mắt xanh. Nhưng bây giờ đôi mắt không xanh nữa và chỉ có một cô gái tóc vàng nông nổi. Cô ta tập tễnh như một con thỏ vừa bị giết.

“Không có tiền,” tôi nói.

Gã rú lên một cách đau đớn. “Làm thế nào mà anh tìm được tôi?”

Tôi búng chiếc ví ra và để gã nhìn thấy thông tin liên lạc của mình. “Tôi đang tìm hiểu Geiger - cho một khách hàng. Đêm qua, trong cơn mưa tôi đã ra ngoài. Tôi nghe thấy tiếng súng. Tôi đã phá cửa vào. Tôi không thấy kẻ giết người nhưng nhìn thấy tất cả mọi thứ khác.”

“Và đã giữ miệng,” Brody cười nhếch mép

Tôi cất ví đi. “Phải,” tôi thừa nhận. “Cho tới bây giờ. Tôi có nhận được những bức ảnh hay không?”

“Về những quyển sách này,” Brody nói. “Tôi không hiểu.”

“Tôi bám theo chúng từ quầy sách của Geiger. Tôi có một nhân chứng.”

“Đứa nhóc du côn đó à?”

“Đứa nhóc du côn nào?”

Gã lại gầm lên. “Đứa trẻ làm việc tại quầy sách. Nó chuồn đi lúc xe tải rời đi. Agnes thậm chí còn không biết nó ngủ chỗ nào.”

“Điều đó có tác dụng đó,” tôi cười gằn. “Điểm đó khiến tôi lo lắng đôi chút. Một trong hai người đã ở nhà Geiger... trước đêm qua đúng không?”

“Thậm chí cả đêm hôm qua cũng không,” Brody nói rõ ràng. “Vì thế cô ta nói tôi chĩa súng vào ông ta à?”

“Với những bức ảnh trong tay tôi có thể thuyết phục cô ấy rằng cô ấy đã sai. Cô ta đã uống một chút rượu.” Brody thở dài. “Cô ta ghét tôi. Tôi đã lừa cô ta. Dĩ nhiên tôi được trả tiền nhưng dù thế nào tôi cũng sẽ làm vậy. Cô ta quá phức tạp đối với một kẻ đơn giản như tôi.” Gã hắng giọng. “Thế còn chút tiền thì thế nào? Tôi gần hết tiền rồi. Agnes và tôi phải tiếp tục sống.”

“Không phải từ khách hàng của tôi.”

“Nghe này...”

“Lấy những bức ảnh đi, Brody.”

“Ồ, chết tiệt. Anh thắng rồi.” Gã đứng dậy và để khẩu Colt vào túi. Tay trái hắn để phía trong trên áo khoác. Gã đang giữ nó ở đó, khuôn mặt méo mó với vẻ phẫn nộ thì chuông cửa kêu liên tiếp.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.