Người hầu gái với đôi mắt hiền từ, khuôn mặt như ngựa để tôi lên cầu thang trắng xám dài, vào phòng khách. Căn phòng có tấm rèm xếp màu ngà lộn xộn một cách quái gở trên sàn nhà. Tấm thảm trắng trải hết từ bức tường này tới bức tường khác. Căn buồng ngôi sao có bình phong, một nơi dễ thương, hấp dẫn, giả như một cái chân gỗ. Lúc này căn buồng trống trải. Cánh cửa đóng phía sau tôi với sự nhẹ nhàng không tự nhiên của cánh cửa bệnh viện. Bàn ăn sáng có bánh xe để cạnh chiếc ghế dài lấp lánh màu bạc. Có một vài tàn thuốc trong cốc cà phê. Tôi ngồi xuống và đợi.
Dường như rất lâu cánh cửa mới lại mở. Vivian bước vào. Cô mặc bộ đồ pyjama màu lòng tôm, có lông trắng được tỉa tót, nó trông như đám bọt biển trên một hòn đảo nhỏ độc đáo nào đó.
Cô đi qua tôi với những sải chân dài, nhẹ và ngồi xuống mép chiếc ghế dài. Có một điếu thuốc trên môi cô, ở khoé miệng. Những ngón tay hôm nay có màu đỏ đồng từ đầu đến cuối, không phải là ánh bạc của một nửa vầng trăng.
“Vậy là rốt cục anh chỉ là một kẻ vũ phu,” cô nói lặng lẽ, nhìn tôi chằm chằm. “Một kẻ vũ phu nhẫn tâm tuyệt đối. Anh giết một người đàn ông đêm qua. Đừng quan tâm tôi biết chuyện đó bằng cách nào. Và bây giờ anh tới đây, dọa đứa em tôi phát khiếp.”
Tôi không nói một lời. Cô ta bắt đầu bồn chồn. Cô đi tới chiếc ghế trong nhà và để đầu lên tấm đệm ghế màu trắng nằm dọc phía sau ghế cạnh tường. Cô phả một làn khói xám lên trên và nhìn nó trôi về phía trần nhà, tan ra thành nhiều túm nhỏ trong chốc lát khi có thể phân biệt với không khí, rồi tan ra và chẳng là gì cả. Sau đó chầm chậm cô hạ đôi mắt và nhìn tôi lạnh lùng, khó khăn.
“Tôi không hiểu anh. Tôi cảm ơn vì đêm hôm trước một trong hai chúng ta đã để nguyên đầu của mình. Từng có một kẻ buôn rượu lậu là quá đủ tệ rồi. Vì Chúa sao anh không nói điều gì đó?”
“Cô ấy thế nào rồi?”
“Oh, nó ổn rồi, tôi cho là như vậy. Thiếp đi rất nhanh. Nó luôn đi ngủ. Anh đã làm gì với nó?”
“Không gì cả. Tôi ra ngoài sau khi gặp cha cô, cô ấy ở bên ngoài, phía trước nhà. Cô ấy ném những phi tiêu lên mục tiêu trên một cái cây. Tôi đi xuống nói chuyện với cô ấy vì tôi có một thứ thuộc về cô ấy. Một khẩu súng ổ quay nhỏ mà Owen Taylor từng đưa cho cô ấy. Cô ấy mang nó tới chỗ của Brody vào buổi tối ông ta bị giết. Tôi phải lấy khẩu súng đó khỏi cô ấy. Tôi đã không đề cập tới chuyện đó vì thế có lẽ cô không biết.”
Đôi mắt đen của cô gái nhà Sternwood trở nên to và trống rỗng. Đến lượt cô không nói điều gì.
“Cô ấy vui khi lấy lại khẩu súng và muốn tôi dạy cách bắn, vì thế đã chỉ cho tôi những giếng dầu cũ dưới đồi, nơi gia đình cô kiếm tiền đôi chút từ đó. Chúng tôi đi xuống đó, nơi đó thật rùng mình, kim loại bị rỉ, gỗ cũ, những giếng dầu lặng lẽ, những thùng hứng dầu có váng mỡ. Có lẽ điều đấy khiến cô ấy nổi giận. Tôi đoán cô cũng từng ở đó rồi. Nó thật kì quái.”
“Phải.” Giọng cô nhỏ, không ra hơi.
“Vì thế chúng tôi đã đi vào trong, tôi lấy một cái can để trên bánh xe để cô ấy bắn. Cô ấy bắn về phía tôi, có vẻ như là đó là một sự động kinh nhẹ với tôi.”
“Phải.” Vẫn giọng nói nhỏ đó. “Thỉnh thoảng nó vẫn bị thế. Đó có phải là tất cả những gì anh muốn gặp tôi không?”
“Tôi đoán cô sẽ vẫn không nói với tôi Eddie Mars có gì ở cô.”
“Không gì cả. Và tôi đang thấy mệt mỏi với câu hỏi đó,” cô nói lạnh lùng.
“Cô có biết ai tên Canino không?”
Đôi mày đen xinh đẹp sít lại gần nhau suy tư. “Hơi hơi. Dường như tôi nhớ cái tên đó.”
“Đó là kẻ giết người của Eddie Mars. Một anh chàng hung tợn, họ nói thế. Tôi đoán gã cũng là người như vậy. Nếu không có sự giúp đỡ của một cô gái, hẳn bây giờ tôi đang ở chỗ của gã trong nhà xác.”
“Những cô gái dường như...” Cô dừng lại chết lặng và trở nên trắng bệch. “Tôi không thể giễu cợt chuyện đó được,” cô nói một cách đơn giản.
“Tôi không đùa và nếu tôi nói chuyện đó với người cùng giới. Nó sẽ chỉ là theo cách đó. Tất cả đều gắn chặt với nhau, tất cả mọi chuyện. Geiger và những thủ đoạn tống tiền nho nhỏ đáng yêu của gã, Brody và những bức ảnh. Eddie Mars và những cái bàn chơi cò quay, Canino và cô gái Rusty Regan không chạy trốn. Tất cả đều liên kết chặt chẽ với nhau.”
“Tôi e rằng mình thậm chí không biết anh đang nói chuyện gì.”
“Giả sử như là cô biết nó sẽ là như thế này. Geiger để móc câu của gã vào em gái cô, điều đó không quá khó và lấy một ít tiền từ cô ấy, cố gắng tống tiền cha cô bằng những thứ ấy, theo một cách rất tử tế. Eddie Mars đứng sau Geiger, bảo vệ gã và sử dụng gã cho móng vuốt mèo. Cha cô gọi tôi thay vì trả tiền, điều đó thể hiện ông ấy chẳng sợ gì cả. Eddie Mars muốn biết điều đó. Gã có điều gì đó với cô và muốn biết liệu gã có nó với Đại tướng hay không. Nếu có, gã có thể thu rất nhiều tiền trong vội vã. Nếu không, gã muốn đợi cho đến khi cô có được phần trong số tài sản của gia đình, trong khi đó hạnh phúc với bất cứ số tiền mặt nào gã có thể thu được từ cô trên những bàn chơi cò quay. Geiger bị Owen Taylor giết, người rất yêu cô em gái bé nhỏ ngốc nghếch của cô và không thích trò chơi Geiger chơi với cô gái. Điều đó chẳng có nghĩa gì với Eddie. Gã đang chơi một trò sâu sắc hơn những gì Geiger biết về nó, hơn cách Brody biết về nó hay bất cứ ai, cô và Eddie và một kẻ hung bạo tên Canino. Chồng cô biến mất và Eddie, biết rằng mọi người đều biết có mối quan hệ không tốt giữa gã và Regan, đã giấu vợ mình ở Realito và để Canino bảo vệ cô ta, để chuyện có vẻ như là cô ta đã chạy trốn với Regan. Thậm chí gã còn để chiếc xe của Regan vào gara của nơi Mona Mars đang sống. Điều đó nghe có vẻ ngốc nghếch nếu chỉ tính là một ý chuyển sự nghi ngờ rằng Eddie đã giết chồng cô hoặc thuê người giết. Gã có một động cơ khác. Gã được trả hàng triệu để làm điều đó. Gã biết Regan đã đi đâu và không muốn cảnh sát tìm ra và tại sao anh ta không muốn cảnh sát phải tìm ra. Gã muốn họ có một lời giải thích về sự biến mất khiến họ hài lòng. Tôi có làm cô chán không?”
“Anh làm tôi mệt mỏi,” cô ta nói với giọng mệt mỏi, không sức sống. “Chúa ơi, anh đã làm tôi mệt nhường nào!”
“Tôi xin lỗi. Tôi không chỉ tán tỉnh nhăng cuội và cố để tỏ ra thông minh. Sáng nay cha cô đã đề nghị tôi tìm Regan với giá hàng nghìn đô. Số tiền đó rất nhiều với tôi nhưng tôi không thể làm thế.”
Miệng cô ta há hốc, hơi thở căng thẳng và khó khăn. “Cho tôi một điếu thuốc,” cô ta nói khó khăn. “Tại sao?” Mạch đập trong cổ họng cô ta bắt đầu đập mạnh.
Tôi đưa điếu thuốc và châm lửa, giữ nó cho cô ta. Cô hít một hơi đầy và phà khói từ từ, rồi điếu thuốc dường như bị lãng quên giữa những ngón tay của cô. Cô gái không hút lần nào nữa.
“Chà, Cục điều tra người mất tích không tìm thấy anh ta. Điều đó không đơn giản. Những gì họ không thể làm được có vẻ tôi cùng không làm được.”
“Ồ.” Có một chút thở ra trong giọng nói của cô ta.
“Đó là một lý do. Những người ở Cục điều tra người mất tích nghĩ rằng anh ta chỉ biến mất một cách có chủ ý, kéo tấm rèm xuống, như họ gọi. Họ không nghĩ Eddie Mars đã giết anh ta.”
“Ai nói rằng có người đã giết anh ta?”
“Chúng ta đang chuẩn bị nói đây”.
Trong giây lát ngắn ngủi, gương mặt cô ta như tan thành nhiều mảnh, trở thành những nét không hình dạng hoặc không kiểm soát. Cái miệng trông như đang chuẩn bị hét lên. Nhưng điều đó chỉ kéo dài trong giây lát. Dòng máu nhà Sternwood phải có gì đó tốt hơn đôi mắt đen và sự hấp tấp của cô ta.
Tôi đứng dậy, lấy điếu thuốc khỏi những ngón tay của cô ta, dụi nó vào gạt tàn. Rồi tôi lấy khẩu súng nhỏ của Carmen ra khỏi túi, đặt nó cẩn thận với sự để ý thái quá lên đầu gối sa tanh trắng của cô ta. Tôi để nó cân bằng ở đó, lùi lại, đầu nghiêng một bên như chiếc tủ kính bày đồ đạc bị ảnh hưởng bởi chiếc khăn vặn mạnh quanh cổ người nộm.
Tôi lại ngồi xuống. Cô ta không nhúc nhích. Đôi mắt bình tĩnh trở lại từng milimét một và nhìn khẩu súng.
“Nó vô hại. Năm khoang để đạn đều trống. Cô ấy đã bắn cả năm. Đều nhằm vào tôi.”
Mạch đập ở cổ cô ta đập như điên. Giọng cô cố nói một điều gì đó nhưng không thể. Cô ta nuốt nước bọt.
“Từ khoảng cách 2 đến 3 mét. Một cô gái nhỏ nhắn dễ thương phải không. Quá tệ là tôi đã không nạp đạn.” Tôi cười gằn một cách bẩn thỉu. “Tôi có linh cảm về những điều cô ấy sẽ làm - nếu cô ấy có cơ hội.”
Cô ta lấy lại giọng từ rất lâu rồi. “Anh là một người kinh khủng. Kinh khủng.”
“Phải. Cô là chị gái lớn của cô ấy. Cô định làm gì?”
“Anh không thể chứng minh một lời nào trong chuyện đó.”
“Không thể chứng minh cái gì?”
“Rằng nó đã bắn anh. Anh nói đã ở đó quanh những chiếc giếng cùng nó, một mình. Anh không thể chứng minh những gì anh nói.”
“Ồ, điều đó. Tôi không nghĩ về việc sẽ thử. Tôi nghĩ tới lần khác, khi khẩu súng có đạn.”
Đôi mắt cô ta tràn một màu đen, trống rỗng hơn cả bóng tối.
“Tôi nghĩ về ngày mà Regan biến mất. Lúc chiều muộn. Khi anh ta đưa cô ấy tới những chiếc giếng cũ để dạy cô cách bắn súng, bắn vào một chiếc can đâu đó, bảo cô ấy nổ súng và đứng gần cô khi cô ấy bắn. Và cô gái đã không bắn vào cái can. Cô quay khẩu súng và bắn vào anh ta, giống cách cô ấy đã bắn tôi hôm nay, vì cùng một lí do.”
Cô ta nhúc nhích một chút, khẩu súng trượt khỏi đầu gối, rơi xuống sàn. Đó là một trong những âm thanh to nhất tôi từng nghe thấy. Đôi mắt cô tập trung nhìn tôi. Giọng nói như trải ra lời thì thầm đau đớn. “Carmen! Chúa thương tình, Carmen!... Tại sao?”
“Tôi có thực sự phải nói với cô lí do cô ấy bắn tôi không?”
“Có.” Đôi mắt cô vẫn rất kinh khủng. “Tôi e rằng anh sẽ nói.”
“Có một đêm, khi tôi về nhà cô ấy ở trong căn hộ của tôi, cô ấy đã nói đùa với người chủ để ông ta để cô ấy vào phòng tôi đợi. Cô ấy nằm trên giường tôi. Không mặc gì cả. Tôi đã đuổi cô ấy ra. Tôi đoán Regan cũng làm một việc tương tự như thế với cô ấy. Nhưng cô không thể làm thế với Carmen.”
Cô ta để môi trở lại bình thường, nửa vời muốn liếm chúng. Nó khiến cô ta trong giây lát ngắn ngủi trông như một đứa trẻ sợ hãi. Những đường nét trên má rõ ràng, bàn tay di chuyển lên trên chầm chậm như một bàn tay giả, hoạt động nhờ dây rợ, những ngón tay chầm chậm sát lại gần và cứng nhắc quanh cổ chiếc áo lông. Chúng kéo cái áo lông chặt thắt cổ cô ta. Sau đó cô ta chỉ ngồi nhìn chằm chằm.
“Tiền.” Cô ta càu nhàu. “Tôi cho rằng anh muốn tiền.”
“Bao nhiêu tiền?” Tôi cố không cười mỉa.
“15 nghìn đô?”
Tôi gật đầu. “Khoảng đó là ổn. Đó sẽ là khoản phí được xác lập. Đó là những gì anh ta có trong túi khi cô ấy bắn anh ta. Đó sẽ là những gì Canino có được cho việc thiêu huỷ cái xác khi cô tới Eddie Mars nhờ giúp đỡ. Nhưng nó sẽ chỉ là khoản tiền lẻ với những gì Eddie trông mong sẽ nhận được một trong những ngày tới, phải không?”
“Đồ chết tiệt!”
“Uh-huh. Tôi là một anh chàng thông minh. Tôi không có cảm giác hay sự đắn đo trong thế giới này. Tất cả những gì tôi mong muốn đó là tiền. Tôi quá tham tiền với 25 đô một ngày và những chi phí khác, phần lớn là xăng và whiskey, tôi tự nghĩ, có cái gì trong chuyện đó chứ, tôi mạo hiểm toàn bộ tương lai của mình, sự căm ghét của cảnh sát, của Eddie Mars, của bạn bè gã. Tôi tránh đạn và ăn nhựa cây, và nói lời cảm ơn cô rất nhiều. Nếu cô có rắc rối nào khác, tôi hi vọng cô sẽ nghĩ tới tôi, tôi sẽ chỉ để một tấm card của mình ở đây phòng khi có điều gì xảy ra. Tôi làm tất cả chuyện này vì 25 đô một ngày, và có lẽ chỉ là một chút để bảo vệ một chút niềm kiêu hãnh bị tan vỡ và một ông già ốm yếu đã để lại trong máu của mình, trong ý nghĩ máu ông ấy không độc và rằng dù hai đứa con gái nhỏ của ông chỉ là những đứa trẻ hoang dại như rất nhiều cô gái dễ thương khác ngày nay, họ không phải là những kẻ lầm đường lạc lối hay những kẻ giết người. Và điều đó khiến tôi trở thành một tên chết tiệt. Được rồi. Tôi không quan tâm gì về chuyện đó. Rất nhiều người khác nhau đã gọi tôi như thế, gồm cả em gái cô. Cô ta còn gọi tôi tồi tệ hơn thế vì đã không lên giường với cô ta. Tôi có 500 đô từ cha cô, điều mà tôi không đòi hỏi nhưng ông ấy vẫn đưa cho tôi. Tôi có thể lấy thêm hàng nghìn đô la nữa cho việc tìm Rusty Regan, nếu tôi có thể tìm thấy anh ta. Bây giờ cô đề nghị tôi 15 nghìn đô, điều đó khiến tôi giàu to. Với 15 nghìn đô tôi có thể có một căn nhà, có một chiếc xe mới, bốn bộ quần áo. Thậm chí tôi còn có thể đi nghỉ mà không hề lo lắng về việc mất một vụ án. Tốt. Cô đưa ra đề nghị đó để làm gì? Tôi có thể tiếp tục là một tên khốn nạn hay tôi phải trở thành một người lịch sự như anh chàng đã bất tỉnh trên chiếc xe của mình vì say rượu đêm nào?”
Cô ta im lặng như một người đá.
“Được rồi,” tôi nói tiếp một cách khó khăn, nặng nề. “Cô sẽ đưa cô ấy đi chứ? Tới nơi nào đó thật xa nơi đây nơi họ có thể kiểm soát kiểu của cô ấy, nơi họ sẽ giữ súng và dao cùng những ly rượu ngon cách xa cô ấy? Quỷ quái, thậm chí cô ấy có thể tự cứu mình, cô biết đấy. Chuyện đó xong rồi.”
Cô đứng dậy, chầm chậm đi về phía cửa sổ. Những tấm xếp nằm nặng nề trong những tấm gập màu ngà bên cạnh chân cô ta. Cô ta đứng đó, giữa những tấm gập và nhìn ra ngoài về phía chân đồi yên tĩnh sẫm tối. Cô ta đứng bất động, gần như lẫn với những tấm xếp, hai tay thả lỏng bên sườn. Bàn tay bất động tuyệt đối. Cô ta quay lại và đi dọc theo căn phòng, đi qua tôi như không hề nhìn thấy. Khi cô ta đứng phía sau tôi, cô ta lấy hơi rất rõ và nói.
“Anh ta ở trong thùng hứng dầu. Một thứ thối tha kinh khủng. Tôi đã làm điều đó. Tôi chỉ làm những gì anh nói. Tôi tới chỗ Eddie Mars. Nó vào nhà và nói với tôi điều đó, như một đứa trẻ. Nó không bình thường. Tôi biết cảnh sát sẽ khiến nó khai hết. Chỉ một chút thôi, thậm chí nó sẽ khoác lác về điều đó. Nếu cha tôi biết, ông sẽ gọi họ ngay lập tức và kể cho họ nghe toàn bộ câu chuyện. Và trong đêm đó ông sẽ chết. Không phải là ông ấy chết thật sự, mà là những gì ông sẽ nghĩ về trước khi chết. Rusty không phải là người xấu. Tôi không yêu anh ta. Tôi đoán anh ta ổn cả. Anh ta chỉ không có ý nghĩa gì với tôi, theo cách này hay cách khác, còn sống hay đã chết, so với việc giữ cho cha không biết điều đó.”
“Vì thế cô đã để cô ấy thong dong mắc vào những chuyện rắc rối khác.”
“Tôi chỉ cần thời gian. Chỉ cần thời gian. Tôi nghĩ thậm chí con bé sẽ quên điều đó. Tôi đã nghe họ có thể quên những điều gì xảy ra trong những cơn nóng giận. Có lẽ nó đã quên. Tôi biết Eddie Mars sẽ giết tôi nhưng tôi không quan tâm. Tôi phải được giúp đỡ và tôi chỉ có thể có được sự giúp đỡ từ ai đó như ông ta... Có những lúc tôi gần như không tin điều đó. Lúc khác tôi phải uống để say rất nhanh dù lúc đó là lúc nào. Rất nhanh, chết tiệt, một cách rất nhanh.”
“Cô sẽ đưa cô ấy đi,” tôi nói. “Và làm điều đó thật nhanh.”
Cô vẫn quay lưng lại phía tôi. Lúc này cô nói thật nhỏ: “Thế còn anh?”
“Chẳng có gì về tôi cả. Tôi sẽ đi. Tôi sẽ cho cô ba ngày, lúc đó nếu cô đi rồi - được thôi. Nếu không, mọi chuyện sẽ vỡ lở. Và đừng nghĩ tôi không có ý đó.”
Cô đột ngột quay lại. “Tôi không biết phải nói gì với anh. Tôi không biết phải bắt đầu thế nào.”
“Được rồi, hãy đưa cô ấy ra khỏi đây và đảm bảo cô ấy được trông chừng mọi lúc. Hứa chứ?”
“Tôi hứa. Eddie...”
“Quên Eddie đi. Tôi sẽ đi gặp ông ta sau khi nghỉ ngơi một chút. Tôi sẽ lo Eddie.”
“Ông ta sẽ cố giết anh.”
“Phải,” tôi nói. “Anh chàng tốt nhất của ông ta đã không thể giết tôi. Tôi sẽ nắm cơ hội với những kẻ khác. Norris có biết không?”
“Ông ấy sẽ không bao giờ nói.”
“Tôi nghĩ ông ấy biết.”
Tôi đi rất nhanh xuống phòng, xuống cầu thang lát gạch tới phòng trước. Khi rời đi tôi không nhìn thấy ai cả. Lần này tôi thấy chiếc mũ của mình có một mình. Bên ngoài, khu vườn rực rỡ có vẻ ma quái như thể những đôi mắt nhỏ hoang dại đang nhìn tôi từ phía sau những bụi rậm, như thể ánh mặt trời có điều gì bí ẩn bên trong. Tôi lên xe và lái xe xuống quả đồi.
Một khi bạn đã chết thì việc nằm đâu có gì quan trọng? Trong một thùng hứng dầu bẩn thỉu hay trên tháp nạm hoa cương trên đỉnh một ngọn đồi cao? Bạn đã chết, bạn ngủ một giấc ngủ dài và không bị những chuyện như thế làm phiền. Dầu và nước cũng giống như gió và nước. Bạn chỉ ngủ một giấc ngủ dài, không quan tâm tới sự bẩn thỉu của cách mình đã chết hay mình đã ngã ở đâu. Bây giờ, tôi là một phần của sự bẩn thỉu. Nhiều hơn phần Rusty Regan. Nhưng người đàn ông già nua thì không phải thế. Ông ấy có thể nằm lặng lẽ trên chiếc giường có màn trướng, đôi tay nhợt nhạt xám xịt như tro. Trái tim ông chỉ là tiếng lầm rầm ngắn ngủi không chắc chắn. Những suy nghĩ của ông xám xịt như tàn tro. Trong chốc lát ông cũng như Rusty Regan, sẽ ngủ một giấc ngủ dài.
Trên đường tới trung tâm thành phố tôi dừng lại ở một quán bar và làm vài ly Scotch. Chúng không có ích gì cả. Tất cả những gì chúng làm là khiến tôi nghĩ về Tóc giả Màu bạc và tôi không bao giờ gặp lại cô nữa.
HẾT