Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Lại một ngày mới, mặt trời lại chiếu sáng.

Đại uý Gregory của Cục Điều tra người mất tích nhìn ra ngoài cửa sổ một cách nặng nề trên tầng trên có chắn song của Phòng Tư pháp, trắng trẻo và sạch sẽ sau cơn mưa. Rồi ông quay chầm chậm buồn tẻ trên chiếc ghế xoay, nhồi tẩu thuốc của mình với ngón tay bị sẹo vì nóng, nhìn tôi trống rỗng.

“Vậy là anh lại mắc kẹt vào một chuyện khác.”

“Ồ, ông đã nghe về chuyện đó.”

“Người anh em, tôi ngồi đây cả ngày và tôi không cho rằng mình có một bộ não trong đầu. Nhưng anh sẽ ngạc nhiên vì những điều tôi nghe đấy. Việc bắn gã Canino rồi, tôi đoán vậy nhưng tôi không tìm ra những cậu bé giết người gắn với bất cứ cái huy chương nào với anh.”

“Có rất nhiều vụ giết người người diễn ra xung quanh tôi. Tôi chỉ chưa nhận phần của mình trong đó.”

Ông ta cười một cách kiên nhẫn. “Ai nói với anh rằng cô gái đó là vợ của Eddie Mars?”

Tôi nói với ông ta. Ông ta lắng nghe cẩn thận và ngáp. Ông ta che cái miệng có nạm vàng với bàn tay to như chiếc mâm. “Tôi đoán anh biết tôi phải tìm ra cô ta.”

“Đó là một sự suy luận hợp lý.”

“Có thể tôi đã biết,” ông ta nói. “Có lẽ tôi nghĩ nếu Eddie và vợ ông ta muốn chơi một trò nhỏ như thế thì sẽ thông minh hoặc thông minh như tôi hiểu để khiến họ nghĩ rằng họ thoát được điều đó. Và rồi sau đó lại có lẽ anh nghĩ tôi để Eddie thoát vì một hay nhiều lí do cá nhân hơn.” Ông ta chìa bàn tay to ra, xoay ngón cái với ngón trỏ và ngón giữa.

“Không. Tôi không thực sự nghĩ thế. Ngay cả khi dường như Eddie cũng biết tất cả những gì về cuộc nói chuyện của chúng ta ở đây, một ngày nào đó.”

Ông ta nhíu mày như thể việc đó là một nỗ lực vậy, một mánh mà ông ta đã không còn thực hành nữa. Nó khiến trán ông ta có những nếp nhăn và khi nó trở lại bình thường thì đầy những đường kẻ trắng chuyển màu đỏ khi tôi nhìn chúng.

“Tôi là một cảnh sát, chỉ là một cảnh sát bình thường đơn giản. Trung thực một cách hợp lý. Trung thực như những gì anh trông mong ở một người đàn ông trong một thế giới hỗn loạn. Đó là lí do chủ yếu tại sao tôi hỏi anh tới đây vào sáng nay. Tôi mong anh tin điều đó. Là một cảnh sát tôi thích nhìn thấy luật pháp chiến thắng. Tôi muốn nhìn những kẻ ăn mặc hào nhoáng như Eddie Mars làm hỏng bộ móng tay của chúng trong những mỏ đá ở Folsom, bảo vệ những kẻ khó khăn nhỏ bé sinh ra trong những khu ổ chuột nghèo đói từ thuở nhỏ và từ đó đến giờ chưa được nghỉ ngơi. Đó là những gì tôi muốn. Cả anh và tôi đều sống quá lâu đến nỗi không thể nghĩ rằng là tôi có thể nhìn thấy điều đó xảy ra. Không phải trong thị trấn này, không phải trong thị trấn chỉ bằng nửa nơi này, ở bất cứ nơi nào của nước Mỹ xanh, rộng và đẹp này. Chúng tôi chỉ không điều hành đất nước mình theo cách đó.”

Tôi không nói điều gì cả. Ông ta thở một hơi khói, đầu giật mạnh về phía sau, nhìn miệng chiếc tẩu và tiếp tục:

“Những điều đó không có nghĩa là tôi nghĩ Eddie Mars giết Regan hay có bất cứ lí do nào khác hay thuê người khác làm điều đó nếu ông ta có lí do. Tôi chỉ phát hiện ra rằng có lẽ ông ta biết điều gì về chuyện đó và có lẽ sớm hay muộn gì thì nó cũng bị rò rỉ. Giấu vợ mình ở Realito là việc rất trẻ con nhưng đó là kiểu trẻ con mà một con khỉ thông minh nghĩ là thông minh. Tối qua, ông ta đã ở đây, sau khi DA. nói chuyện với ông ta. Ông ta đã thú nhận mọi chuyện, nói rằng ông ta biết Canino là một kẻ bảo vệ tin cậy và đó là lí do ông ta thuê gã. Ông ta không biết gì về sở thích hay mong muốn của gã. Ông ta không biết Harry Jones. Ông ta không biết Joe Brody. Ông ta biết Geiger, dĩ nhiên nhưng tuyên bố rằng ông ta không biết mưu mô của Geiger. Tôi đoán anh đã đã nghe tất cả những điều đó.”

“Phải.”

“Người anh em, ở Reality anh đã xử sự rất khéo. Đừng cố che giấu. Chúng tôi giữ một hồ sơ về những viên đạn không xác định được. Một ngày nào đó có thể anh sẽ lại sử dụng khẩu súng đó và khi ấy anh sẽ rơi vào tình cảnh khó khăn đấy.”

“Tôi đã rất thông minh,” tôi nói và liếc ông ta.

Ông ta gõ tẩu thuốc và nhìn nó chằm chằm, nghiền ngẫm. “Chuyện gì đã xảy ra với cô gái?” Ông ta hỏi, không nhìn lên.

“Tôi không biết. Họ không giữ cô ấy. Chúng tôi đã khai ba lần, với Wilde, với văn phòng cảnh sát trưởng, với Cục điều tra Giết người. Họ thả cô ấy. Kể từ đó tôi không gặp cô ấy. Tôi không mong sẽ gặp.”

“Họ nói rằng đó là một cô gái dễ thương. Chẳng phải là một người chơi những trò bẩn thỉu sao.”

“Một cô gái dễ thương,” tôi nói.

Đại uý Gregory thở dài và vò mái tóc xám xịt của mình. “Chỉ có thêm một điều,” ông ta nói gần như rất lịch sự. “Trông anh rất dễ thương nhưng anh chơi quá rắn. Nếu anh thực sự muốn giúp gia đình Sternwood - hãy để họ yên.”

“Tôi nghĩ ông nói đúng đấy, Đại uý.”

“Anh thấy thế nào?”

“Sưng phồng,” tôi nói. “Suốt cả đêm tôi đứng trên những mảnh nhỏ của tấm thảm, bối rối. Trước đó tôi ướt như chuột lột và bị đánh nữa. Hiện nay tôi đang ở trong tình trạng khá hơn.”

“Anh trông chờ cái quái quỷ gì thế, người anh em?”

“Chẳng gì khác cả.” Tôi đứng dậy, cười gằn và bắt đầu đi ra cửa. Khi tôi gần tới cửa, ông ta hắng giọng đột ngột và nói giọng khó khăn: “Tôi đang tốn hơi, phải không? Anh vẫn nghĩ anh tìm Regan.”

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt ông ta: “Không, tôi không nghĩ mình có thể tìm Regan. Thậm chí tôi cũng sẽ không thử. Điều đó có hợp với ông không?”

Ông ta gật đầu chầm chậm, rồi nhún vai. “Tôi thậm chí còn không biết tôi nói điều đó làm quái gì nữa. Chúc may mắn, Marlowe. Hãy ghé qua đây bất cứ lúc nào.”

“Cảm ơn, Đại uý.”

Tôi đi qua quảng trường thành phố, lấy xe từ bãi đỗ xe, lái xe về nhà ở Hobart Arms. Cởi áo khoác, tôi nằm xuống giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà và lắng nghe tiếng xe cộ trên đường ngoài kia, và ngắm mặt trời chầm chậm đi qua góc trần nhà. Tôi cố ngủ nhưng giấc ngủ không tới. Tôi ngồi dậy, lấy một ly rượu dù lúc này không phải là thời gian lý tưởng để uống, rồi lại nằm xuống. Tôi vẫn không thể ngủ được. Đầu óc tôi kêu tích tắc như một chiếc đồng hồ. Tôi ngồi lên cạnh giường, nhét thuốc vào tẩu thuốc và nói to:

“Con chim ó già đó biết điều gì đó.”

Tẩu thuốc đắng như nước kiềm. Tôi để nó sang một bên và lại nằm xuống. Đầu óc tôi lướt qua những làn sóng kí ức không đúng mà trong đó dường như tôi cứ làm một việc, đến cùng nơi, gặp những người như thế, nói với họ những lời thế, cứ diễn đi diễn lại, nhưng mỗi lần nó xảy ra thì đều như thật như một điều gì đó đang thực sự diễn ra và đó là lần đầu tiên. Tôi đang lái xe vất vả dọc theo con đường cao tốc qua cơn mưa với Tóc giả Màu bạc ngồi trong góc, không nói điều gì cả vì thế khi chúng tôi tới Los Angeles dường như chúng tôi lại là những người hoàn toàn xa lạ. Tôi ra khỏi một hiệu thuốc mở cả đêm và gọi điện cho Bernie Ohls rằng tôi đã giết một người đàn ông ở Realito và đang trên đường tới nhà của Wilde với vợ của Eddie Mars, người đã nhìn thấy tôi phạm tội. Tôi đẩy xe dọc theo con đường lặng lẽ, sạch sẽ sau cơn mưa tới công viên Lafayette và đi tới mái vòm của căn nhà gỗ to lớn của Wilde, điện ở mái vòm đã bật sáng. Ohls đã gọi điện từ trước rằng tôi đang tới. Tôi ở trong căn phòng của Wilde, ông ngồi phía sau chiếc bàn làm việc, trong chiếc áo ngủ hoa, gương mặt khó khăn đăm đăm, điếu xì gà đốm chuyển từ tay lên đôi môi đang nở nụ cười cay đắng. Ohls ở đó và một người có vẻ uyên thâm, mảnh dẻ mặc đồ xám làm việc tại văn phòng của Cảnh sát trưởng, một người nói chuyện và có vẻ ngoài trông giống một giáo sư kinh tế hơn là một cảnh sát. Tôi kể câu chuyện, họ lắng nghe lặng lẽ, Tóc giả Màu bạc ngồi trong bóng tối, hai tay gập trong lòng, không nhìn ai cả. Có rất nhiều cú điện thoại. Có hai người đàn ông từ Cục điều tra những kẻ giết người nhìn tôi như thể tôi là một tên quái vật trốn thoát khỏi đoàn xiếc rong. Tôi lại lái xe, một trong số họ ngồi cạnh tôi, tới toà nhà Fulwider. Chúng tôi ngồi đó trong căn phòng nơi Harry Jones vẫn đang ngồi trong chiếc ghế đằng sau chiếc bàn với cái khuôn mặt cứng đờ bị vặn và cái mùi ngọt ngọt chua chua trong phòng. Có một người giám định y tế, rất trẻ, giọng khàn khàn, với những cái lông cứng màu đỏ trên cổ. Có một người đàn ông lấy dấu vân tay đang đi quanh, tôi nói với anh ta đừng có quên thanh giằng ngang (Anh ta tìm thấy dấu ngón tay cái của Canino trên thanh giằng ngang đó, dấu tay duy nhất của người đàn ông mặc áo nâu để lại có ích cho câu chuyện của tôi).

Tôi quay lại nhà của Wilde, kí vào bản khai đã được cô thư ký đánh máy trước đó ở một phòng khác. Rồi cánh cửa mở, Eddie Mars bước vào, một nụ cười đột ngột lướt nhanh trên khuôn mặt gã khi gã nhìn thấy Tóc giả Màu bạc, và gã nói: “Chào em yêu,” và cô gái không nhìn hay trả lời gã. Eddie Mars, tươi mới và vui vẻ, trong bộ comple của doanh nhân màu sẫm, chiếc khăn trắng có viền treo bên ngoài áo khoác bằng vải tuýt của gã. Rồi họ đi mất, tất cả mọi người đều đi khỏi căn phòng ngoại trừ tôi và Wilde. Wilde nói giọng lạnh lùng, giận dữ: “Đây là lần cuối cùng, Marlowe. Một lần nữa nữa tôi sẽ ném anh cho lũ sư tử, không cần biết điều đó sẽ làm ai đau khổ.”

Nó là như vậy, lặp đi lặp lại, nằm trên giường và nhìn những dải ánh sáng mặt trời trượt xuống góc tường. Rồi chuông điện thoại kêu, đó là Norris, người quản gia của gia đình Sternwood, với giọng nói tiện dân như thường.

“Ông Marlowe? Tôi cố gọi điện tới văn phòng của ông nhưng không được, vì thế tôi thử gọi cho ông tại nhà.”

“Tôi đã ra ngoài gần hết buổi tối,” tôi nói. “Tôi chưa kiệt sức.”

“Vâng, thưa ông. Đại tướng muốn gặp ông sáng nay, ông Marlowe, nếu thuận tiện.”

“Khoảng một nửa giờ,” tôi nói. “Ông ấy thế nào?”

“Ông ấy đang nằm trên giường, thưa ông nhưng không tệ lắm.”

“Đợi đến khi ông ấy gặp tôi,” tôi nói và gác máy.

Tôi cạo râu, thay quần áo và đi ra cửa. Rồi tôi quay trở lại và lấy khẩu súng ổ quay nhỏ có gắn ngọc ở tay súng của Carmen, thả nó vào túi. Ánh sáng mặt trời chiếu nhảy múa. Tôi tới nhà Sternwood chỉ trong vòng hai mươi phút, tôi lái xe tới chỗ cổng vòm ở cửa bên. Lúc đó là 11h10. Lũ chim trên những cây cảnh điên cuồng líu lo sau cơn mưa. Những hàng cỏ bậc thang xanh như lá cờ I Rắc, toàn bộ nơi này trông như thể vừa mới được làm cách đây mười phút. Tôi ấn chuông. Cách đó năm ngày tôi ấn chuông cửa này lần đầu tiên. Có cảm giác như một năm rồi vậy.

Một người hầu gái mở cửa và dẫn tôi dọc theo hành lang bên tới phòng chính, để tôi ở đó và nói rằng ông Norris sẽ xuống trong giây lát. Phòng chính trông vẫn thế. Bức chân dung trên mặt lò sưởi vẫn có đôi mắt đen nóng bỏng ấy, hiệp sĩ trên cửa sổ kính màu vẫn chẳng đi đến đâu trong việc cởi trói cho cô gái khoả thân ở gốc cây.

Sau vài phút, Norris xuất hiện, ông ta cũng chẳng thay đổi. Đôi mắt xanh axit xa xăm vô tận, làn da hồng xám trông khỏe mạnh và thư giãn, ông ta di chuyển như thể trẻ hơn 20 năm tuổi vậy. Chính tôi là người cảm nhận sức nặng của năm tháng.

Chúng tôi đi lên cầu thang lát gạch, rẽ lối đối diện với phòng của Vivian. Với mỗi bước đi, ngôi nhà như trở nên lớn hơn, lặng lẽ hơn. Chúng tôi tới cánh cửa cũ rất to như thể nó là của nhà thờ. Norris mở cửa rất nhẹ và nhìn vào trong. Rồi ông ta đứng sang bên cạnh, tôi đi qua ông ta, đi qua tấm thảm tưởng như rộng khoảng một phần tư dặm, tới cái giường khổng lồ có màn che trông như chiếc giường Henry thứ Tám qua đời trên đó.

Đại tướng Sternwood được dựng dựa vào những chiếc gối. Bàn tay không máu của ông đan vào nhau để trên tấm chăn. Trông chúng màu xám trên nền chăn. Đôi mắt đen vẫn đầy sức chiến đấu, phần còn lại của khuôn mặt vẫn trông như khuôn mặt của một xác chết.

“Ngồi xuống đi, anh Marlowe.” Giọng ông nghe mệt mỏi và hơi cứng nhắc.

Tôi kéo ghế lại gần ông và ngồi xuống. Tất cả các cửa sổ đều đóng chặt. Vào giờ đó căn phòng không hề có ánh mặt trời. Tấm vải che ánh sáng ngoài đó có lẽ là từ bầu trời. Không khí có mùi hơi ngọt của tuổi già.

Ông nhìn tôi chằm chằm im lặng một phút dài. Một bàn tay chuyển động như thể để chứng tỏ ông vẫn có thể di chuyển nó, rồi gập lại trên bàn tay kia. Ông nói một cách không có sức sống:

“Tôi không yêu cầu anh tìm con rể tôi, anh Marlowe.”

“Mặc dù vậy ngài muốn tôi tìm anh ta.”

“Tôi không yêu cầu anh như thế. Anh mặc định hơi nhiều. Tôi thường yêu cầu những gì mình muốn.”

Tôi không nói gì cả.

“Anh đã được trả tiền,” ông tiếp tục nói một cách lạnh lùng. “Số tiền không phải là hệ quả tiếp nối chuyện này hay chuyện khác. Tôi chỉ cảm thấy rằng anh đã phản bội lại niềm tin của tôi, dĩ nhiên không hề có chủ đích.”

Khi nói điều đó mắt ông nhắm lại. Tôi nói: “Đó có phải là tất cả những gì ngài muốn gặp tôi?”

Ông lại mở mắt, rất chậm như thể mi mắt ông được làm bằng chì vậy. “Tôi cho rằng anh giận dữ vì lời nhận xét đó.”

Tôi lắc đầu. “Ngài có lợi thế với tôi, thưa Đại tướng. Đó là điểm có lợi mà tôi không muốn lấy đi, không một chút nào hết. Không nhiều nếu so với những gì ngài phải chịu đựng. Ngài có thể nói bất cứ thứ gì mình muốn với tôi và tôi sẽ không nghĩ đến chuyện giận dữ. Tôi muốn gửi lại số tiền cho ngài, có thể nó không có nghĩa gì với ngài nhưng nó có thể có nghĩa gì đó với tôi.”

“Thế nó có nghĩa gì với anh?”

“Nó có nghĩa là tôi đã từ chối khoản tiền trả cho một công việc không hài lòng. Thế thôi.”

“Anh có làm nhiều việc không hài lòng không?”

“Một vài. Tất cả mọi người đều thế.”

“Tại sao anh đến gặp Đại uý Gregory?”

Tôi dựa lưng về phía sau, để một tay trên phía sau ghế. Tôi xem xét gương mặt ngài Đại tướng. Nó chẳng nói với tôi điều gì cả. Tôi không biết trả lời câu hỏi của ngài thế nào - không có câu trả lời thoả đáng.

Tôi nói: “Tôi đã bị thuyết phục rằng ngài đã để những phiếu thu tiền của Geiger với tôi trước hết như một bài kiểm tra và rằng có lẽ ngài sợ rằng Regan bằng cách nào đó có thể dính líu đến chuyện có tống tiền mình. Tôi không biết gì về Regan cả, cho đến tận khi nói chuyện với Đại uý Gregory tôi mới nhận ra rằng Regan không phải hạng người đó ở tất cả mọi khả năng.”

“Đó hầu như không phải là câu trả lời cho câu hỏi của tôi.”

Tôi gật đầu. “Không, nó hầu như không trả lời câu hỏi của ngài. Tôi đoán tôi chỉ không thích thú nhận rằng mình chơi theo linh cảm. Buổi sáng tôi ở đây, sau khi tôi rời đi. Để ngài ở ngoài phía những đám phong lan, cô Regan đã cho gọi tôi. Dường như cô ấy cho rằng tôi được thuê để tìm chồng cô ấy và cô ấy có vẻ không thích điều đó. Tuy nhiên cô ấy cũng đã cho biết ‘họ’ đã tìm thấy chiếc xe của anh ta trong một gara. Họ ở đây có thể là cảnh sát. Vì thế cảnh sát phải biết điều gì đó về chuyện này. Nếu vậy thì Cục điều tra người mất tích sẽ là nơi xử lý vụ án. Dĩ nhiên tôi không biết rằng ngài hay ai đó đã thông báo chuyện đó, hay liệu họ có tìm thấy chiếc xe thông qua lời khai báo của một người khác rằng nó bị bỏ rơi trong gara hay không. Nhưng tôi biết cảnh sát và tôi biết rằng nếu họ có được từng ấy thông tin, họ sẽ có nhiều hơn một chút nữa, đặc biệt là khi người tài xế của ông đã được ghi lại trong hồ sơ cảnh sát. Tôi không biết họ biết thêm được nhiều chừng nào. Điều đó khiến tôi bắt đầu nghĩ tới Cục điều tra những người mất tích. Điều khiến tôi bị thuyết phục đó là điều gì đó trong thái độ của ông Wilde trong đêm chúng tôi có cuộc họp tại nhà ông ấy về Geiger, vân vân. Chúng tôi ngồi một mình trong vài phút và ông ấy đã hỏi tôi xem có phải ngài bảo tôi tìm Regan hay không. Tôi nói rằng nếu vậy ngài sẽ muốn biết nơi anh ta ở và biết anh ta vẫn ổn. Wilde đã mím môi và trông rất buồn cười. Tôi biết chỉ đơn giản như thể ông ấy đã nói điều đó rằng ‘tìm Regan’, ý ông ấy là sử dụng bộ máy luật pháp để tìm anh ta. Thậm chí khi đó tôi đã có nói với Đại uý Gregory theo cách tôi sẽ không nói với ông ta điều gì ông ta chưa biết cả.”

“Và anh đã để Đại uý Gregory nghĩ rằng tôi đã thuê anh tìm Rusty?”

“Vâng, tôi đoán là tôi đã làm vậy, khi tôi chắc chắn rằng ông ta có vụ án trong tay.”

Ông nhắm mắt. Chúng giật giật một chút. Ông nói khi vẫn nhắm mắt. “Và anh nghĩ điều đó là đạo đức à?”

“Vâng, tôi nghĩ như vậy.”

Đôi mắt lại mở. Màu đen nhánh dữ dội của đôi mắt ấy đột ngột ánh lên trên khuôn mặt không còn sức sống ấy. “Có lẽ tôi không hiểu,” ông nói.

“Có lẽ vậy. Người đứng đầu của Cục điều tra người mất tích không phải là người nói nhiều. Ông ta sẽ không như vậy nếu ở trong văn phòng đó. Người này rất kín đáo, khó gần, ban đầu đã cố gắng với rất nhiều thành công để tạo ấn tượng rằng mình là một kẻ làm thuê trung niên đã chán công việc. Trò chơi tôi chơi không phải là trò nhấc thẻ. Có một yếu tố lừa bịp đáng kể liên quan đến nó. Dù tôi nói điều gì với một cảnh sát, họ sẽ không đếm xỉa đến, và với viên cảnh sát đó, những gì tôi nói sẽ không có gì khác biệt cả. Khi ông thuê một cậu bé làm cùng ngành với tôi, điều đó không như thuê một người rửa cửa sổ, chỉ cho anh ta thấy tám cái cửa sổ và nói: ‘Rửa những cái cửa sổ này là cậu xong việc.’ Ngài không biết tôi phải trải qua những gì để thực hiện công việc cho ngài. Tôi làm nó theo cách của tôi. Cố gắng hết sức để bảo vệ ngài và có thể tôi phá vỡ một vài nguyên tắc, nhưng tôi phá vỡ chúng vì quyền lợi của ngài. Khách hàng luôn ở vị trí đầu tiên, ngoại trừ những kẻ đê tiện. Thậm chí khi đó tất cả những gì tôi làm khi đó là chuyển công việc của mình lại cho cậu ta và giữ im lặng. Với lại ngài đã không nói với tôi đừng đến chỗ Đại uý Gregory.”

“Hẳn là điều đó khá khó,” ông nói với nụ cười nhạt.

“Chà, tôi đã làm điều gì sai nhỉ? Ông Norris dường như nghĩ rằng khi Geiger bị loại khỏi vụ này, mọi chuyện sẽ kết thúc. Tôi không nhìn chuyện đó theo cách như vậy. Cách tiếp cận của Geiger khiến tôi bối rối, và hiện giờ vẫn vậy. Tôi không phải là Sherlock Holmes hay Philo Vance. Tôi không mong đi quanh chỗ của cảnh sát đã xem xét, nhặt một đầu bút gãy và xây dựng một vụ án từ đó. Nếu ngài nghĩ có ai đó trong công việc thám tử kiếm sống bằng những việc như thế thì ngài không biết nhiều về cảnh sát. Không phải vấn đề họ nghiên cứu tìm kiếm những gì nếu họ tìm kiếm. Tôi không nói họ thường tìm cái gì đó khi thực sự họ được phép làm việc. Nhưng nếu họ làm vậy thì hẳn đó phải là chuyện gì lỏng lẻo hơn, mơ hồ hơn giống như một người đàn ông kiểu Geiger gửi những giấy chứng nhận nợ và yêu cầu ngài trả tiền như một người lịch sự... Geiger, một người đàn ông trong một mưu mô u tối, ở một vị trí dễ bị tổn thương, được một kẻ mưu mô bảo vệ và có ít nhất một sự bảo vệ tiêu cực nào đó từ cảnh sát. Tại sao ông ta lại làm thế. Bởi vì ông ta muốn tìm ra liệu có thứ gì gây áp lực với ngài. Nếu có, ngài sẽ trả tiền cho ông ta. Nếu không, ngài sẽ phớt lờ và chờ đợi bước đi tiếp theo của ông ta. Nhưng có điều gì khiến ngài bị áp lực. Regan. Ngài sợ rằng anh ta không như mình thường thể hiện, rằng anh ta phải ở quanh ngài, tốt bụng với ngài đủ lâu để phát hiện ra cách chơi với tài khoản ngân hàng của ngài.”

Ông bắt đầu nói điều gì nhưng tôi ngắt lời. “Thậm chí tiền không phải là điều ngài quan tâm. Thậm chí đó không phải là các cô con gái của ngài. Ít hay nhiều ngài coi họ như những kẻ bỏ đi. Đó là việc ngài vẫn quá tự cao đến nỗi không thể phải tham gia trò chơi của một tên ăn bám và ngài thực sự thích Regan.”

Có một sự im lặng. Rồi Đại tướng nói lặng lẽ: “Anh nói quá nhiều, Marlowe. Tôi sẽ hiểu anh vẫn cố giải quyết câu đố đó à?”

“Không, tôi từ bỏ. Tôi đã bị cảnh báo nên tránh xa. Những cậu bé nghĩ rằng tôi chơi quá rắn. Đó là lí do tại sao tôi nghĩ tôi nên trả lại tiền cho ngài vì nó không phải là một công việc đã được hoàn thành theo tiêu chuẩn của tôi.”

Ông mỉm cười. “Từ bỏ, chẳng gì cả. Tôi sẽ trả cho anh nhiều nghìn đô la khác để tìm Rusty. Anh ta không phải quay trở lại. Tôi thậm chí không phải biết anh ta ở đâu. Một người có quyền sống cuộc sống riêng của mình. Tôi không trách nó vì đã bỏ rơi con gái tôi, thậm chí không trách vì nó đã ra đi đột ngột. Có thể đó chỉ là một sự thúc đẩy đột ngột. Tôi muốn biết bây giờ nó ổn thoả ở bất cứ nơi nào. Tôi muốn biết điều đó trực tiếp từ nó, và nếu nó cần tiền tôi cũng muốn nó có. Như thế đã rõ ràng chưa?”

“Rồi, thưa Đại tướng.”

Ông nghỉ một chút, thư giãn trên giường, nhắm mắt, mí mắt tối sẫm. Miệng khép chặt, nhợt nhạt. Ông đã bị sử dụng hết rồi, ông gần như đã bị đòn đau. Ông lại mở mắt và cố gắng cười gằn.

“Tôi đoán mình là một con dê già nhạy cảm. Không có người lính nào cả. Tôi thích chàng trai đó. Dường như với tôi nó rất sạch sẽ. Hẳn là tôi quá tự cao về việc đánh giá tính cách của mình. Hãy tìm nó cho tôi. Marlowe. Chỉ tìm nó thôi.”

“Tôi sẽ cố. Tốt hơn là bây giờ ngài nên nghỉ ngơi. Tôi nói nhiều khiến ngài mệt rồi.”

Tôi đứng lên rất nhanh, đi qua sàn nhà rất rộng và bước ra ngoài, ông lại nhắm mắt trước khi tôi mở cửa. Hai tay để lỏng trên chăn. Trông ông giống một người chết hơn nhiều so với vẻ ngoài của nhiều người đã chết. Tôi đóng cửa khẽ và quay lại dọc theo hành lang phía trên, đi xuống cầu thang.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.