Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Đó là một căn phòng rộng, toàn bộ chiều rộng của căn nhà, trần nhà thấp được chiếu sáng, các bức tường vữa màu nâu được tô điểm với những tấm vải thêu của Trung Quốc, những tấm ảnh Trung Quốc, Nhật Bản treo trên những khung gỗ có thớ. Có những giá sách treo thấp, một tấm thảm Trung Quốc màu hồng có hình một con chuột túi, trông nó như đã ngủ cả tuần rồi mà không thò mũi ra. Những tấm đệm nhỏ trên nền nhà với chút sợi bị vương xung quanh, như thể bất cứ ai sống ở đó cũng phải có một mảnh để cầm và đấm. Có một chiếc giường thấp, rộng có thêu hoa hồng kiểu cũ. Trên giường có một ít quần áo, có cả một chiếc quần trong bằng lụa màu tím. Trên chiếc bệ lớn có một cái đèn lớn được chạm khắc, hai cái đèn đứng với quả tua dài và lồng đèn màu xanh thuý. Có một chiếc bàn màu đen với miệng ống máng tạc hình thú được chạm khắc ở góc bàn, phía sau đó là một tấm đệm sa tanh màu vàng trên chiếc ghế đen được đánh cẩn thận với hai tay ghế và phía sau được chạm khắc. Căn phòng có nhiều mùi lẫn lộn, trong đó mùi nổi bật nhất lúc này dường như đó là mùi nồng nồng còn sót lại của súng đạn và mùi thơm phát ốm của ê te.

Trên một chiếc bệ thấp ở cuối căn phòng có một chiếc ghế làm bằng gỗ tếch có lưng dựa cao. Trên đó Carmen Sternwood đang ngồi trên một chiếc khăn choàng có diềm màu da cam. Cô gái ngồi rất thẳng, tay đặt trên tay ghế, hai đầu gối để gần nhau, cơ thể cô dựng thẳng đứng, cứng nhắc trong tư thế của một nữ thần Hy Lạp, cằm cô để độ vừa phải, hàm răng trắng bóng giữa đôi môi không mím. Mắt cô mở to, màu xanh xám của mống mắt đã choán hết cả con ngươi. Đó là những ánh mắt điên dại. Dường như cô chỉ bất tỉnh nhưng lại không có vẻ bất tỉnh. Trông cô như thể, trong tâm trí cô, cô đang làm một điều gì đó rất quan trọng và mọi việc có vẻ ổn thoả. Miệng cô phát ra một tiếng động nhỏ yếu ớt, nó không làm thay đổi vẻ mặt thậm chí là không làm môi cô chuyển động. Cô đeo một đôi hoa tai dài màu xanh. Đó là một đôi hoa tai đẹp và có thể đáng giá hàng trăm đô la. Cô không mặc thêm thứ gì khác.

Cô gái có một thân hình rất đẹp, nhỏ bé, mềm mại, chắc nịch và tròn trịa. Dưới ánh đèn, làn da cô có vẻ lộng lẫy lung linh của một viên ngọc. Đôi chân không có vẻ duyên dáng ngông nghênh như Regan mà thực sự rất dễ thương. Tôi nhìn cô không có chút xấu hổ hay ham mê nhục dục nào. Trong tư thế của một cô gái khoả thân, cô hoàn toàn không hề ở đó. Cô ấy chỉ là một chất ma tuý. Với tôi cô ấy luôn chỉ là một chất ma tuý.

Tôi thôi không nhìn cô gái nữa và nhìn Geiger. Gã đang nằm trên sàn, cách diềm của tấm thảm Trung Quốc, trước một vật gì đó trông như một chiếc cột cao khắc nhiều hình vật tổ. Trông nó như một con đại bàng, mắt to rộng của nó là một ống camera. Ống kính nhắm vào cô gái khỏa thân ngồi trên ghế. Có một chiếc đèn pin đã bị đem gắn vào một bên của cây cột cao khắc nhiều hình vật tổ. Geiger đi một đôi dép trong nhà của Trung Quốc với đế dép dày, gã mặc một bộ đồ pyjama sa tanh màu đen, áo choàng thêu Trung Quốc, trước ngực áo rất nhiều máu. Con mắt thuỷ tinh của gã nhìn tôi rất sáng và với gã, còn hơn nhiều một người cứu sinh. Thoáng qua, tôi thấy ba phát đạn mình đã nghe thấy đều không trượt mục tiêu. Gã đã rất nguy kịch.

Bóng đèn là dải ánh sáng tôi đã nhìn thấy. Tiếng hét điên cuồng là phản ứng của cô gái khoả thân bị gây mê. Ba viên đạn là ý tưởng của ai đó về công việc có thể biến chuyển theo hướng mới. Ý tưởng về kẻ đã đi xuống cầu thang và đóng sầm cửa xe và đi mất. Tôi có thể thấy sự nhân từ trong quan điểm của hắn.

Một vài mảnh thuỷ tinh mỏng manh màu vàng rơi xuống chiếc khay sơn mài màu đỏ ở cuối chiếc bàn màu đen, bên cạnh một chiếc bình lớn có phần dưới phình ra chứa chất lỏng màu nâu. Tôi mở nắp ra và ngửi. Nó có mùi ê te và một thứ gì khác, có thể là cồn thuốc phiện. Tôi chưa bao giờ thử hỗn hợp này nhưng dường như nó khá hợp với kiểu của Geiger.

Tôi lắng nghe tiếng mưa rơi vào mái nhà và cửa sổ phía bắc. Ngoài xa kia, không có xe cộ, không tiếng còi, chỉ có tiếng mưa rơi. Tôi bước tới chiếc giường thấp, cởi chiếc áo ngoài và mớ quần áo của cô gái. Có một chiếc váy len thô màu xanh tái, kiểu kéo với tay áo lửng. Tôi nghĩ mình có thể xoay xở được. Tôi quyết định không mặc cho cô gái quần áo lót, không phải do cảm giác lịch thiệp mà vì tôi không thể chịu được cảnh mình mặc quần lót cho cô và chộp lấy áo con của cô. Tôi cầm lấy chiếc váy tới chiếc ghế bằng gỗ tếch trên chiếc kệ. Cô gái nhà Sternwood cũng ngửi thấy mùi ê te cách đó vài mét. Tiếng động nhỏ vẫn phát ra từ phía cô gái, một chút nước bọt rỉ xuống cằm của cô. Tôi tát nhẹ vào mặt cô. Cô gái chớp mắt và thôi không kêu nữa. Tôi lại tát cô.

“Nào,” tôi nói một cách sôi nổi. “Hãy mặc quần áo tử tế vào thôi.”

Cô hé mắt nhìn tôi, đôi mắt xanh xám trống rỗng như những cái lỗ trên mặt nạ “...iến.. iến đi... địa... ục... đi,” cô nói.

Tôi lại tát cô thêm nữa. Cô gái không để ý tới những cái tát ấy. Chúng không khiến cô tỉnh lại. Tôi bắt đầu làm việc với cái váy. Cô cũng không để ý tới chuyện đó. Cô để tôi đưa hai tay cô lên và xoè các ngón tay ra ngoài như thể điều đó rất dễ thương. Tôi để hai tay cô qua ống tay áo, kéo chiếc váy xuống qua lưng cô và xốc cô dậy. Cô ngã vào vòng tay tôi cười khúc khích. Tôi để cô dựa lưng vào ghế, đi tất và giày cho cô.

“Chúng ta hãy đi dạo một chút. Hãy đi dạo thoải mái một chút nào.” Tôi nói.

Chúng tôi đi dạo một lát. Một nửa thời gian đôi hoa tai của cô gái đập vào ngực tôi, nửa thời gian còn lại chúng tôi tách nhau ra trong sự kết hợp nhẹ nhàng, như những vũ công nhảy điệu khoan thai. Chúng tôi đi qua cơ thể của Geiger. Tôi để cô gái thấy gã. Cô nghĩ gã thật dễ thương. Cô cười khúc khích và cố nói với tôi điều đó nhưng chỉ lắp bắp. Tôi đưa cô tới chiếc ghế trường kỷ và để cô nằm ở đó. Cô gái nấc hai lần, cười đôi chút và thiếp đi. Tôi nhét đồ đạc của cô vào túi mình và bước tới phía sau vật giống như điểm vật tổ. Chiếc camera vẫn ở đó, nằm phía bên trong nhưng không có vật đựng. Tôi nhìn quanh sàn nhà, cho rằng hẳn gã đã lấy ra trước khi bị bắn. Không có vật đựng. Tôi cầm lấy bàn tay đang lạnh giá dần của gã và hơi xoay tròn. Không có vật đựng. Tôi không thích sự tiến triển này.

Tôi đi vào phòng lớn sau căn phòng và khám phá ngôi nhà. Có một phòng tắm bên phải và một cửa khoá. Bếp ở phía sau. Cửa sổ bếp đã bị cạy. Tấm bình phong đã biến mất, nơi cái móc bị kéo ra là ngưỡng cửa. Cửa phía sau không khoá. Tôi để vậy và nhìn vào phòng ngủ bên phía trái. Nó rất gọn gàng, kiểu cách đúng kiểu phụ nữ. Chiếc giường có ga bằng vải ren. Trên chiếc bàn trang điểm ba mặt gương có nước hoa, bên cạnh là cái khăn tay, ít tiền lẻ, bàn chải đánh răng của nam và một ổ đựng chìa khoá. Trong tủ có quần áo của một người đàn ông và dép nam dưới gờ viền ren của ga giường. Phòng của Geiger. Tôi cầm ổ đựng chìa khoá trở lại phòng khách và đi qua chiếc bàn. Có một cái hộp sắt khoá trong một ngăn kéo sâu. Tôi dùng một chìa khoá để mở. Bên trong chẳng có gì ngoài một quyển sách da màu xanh với một phần mục lục và rất nhiều chỗ viết tay những mật mã, cũng nghiêng nghiêng như những thứ viết cho Đại tướng Sternwood. Tôi để quyển sách ghi chép vào túi quần, lau hộp sắt, nơi tôi đã chạm vào, rồi khoá cái bàn lại, nhét chìa khoá vào túi, tắt ga trong lò sưởi đi, khoác áo và cố gắng kích động cô gái nhà Sternwood. Không được. Tôi nhét chiếc mũ của kẻ cầu cơ lên đầu cô và nhét cô vào chiếc áo choàng rồi đưa cô ra xe. Tôi quay trở lại, tắt hết điện và đóng cửa trước, lôi những chiếc khoá của cô ra và khởi động chiếc Packard. Chúng tôi đi xuống đồi mà không bật đèn. Quãng đường chưa đầy 10 phút lái xe tới Alta Brea Crescent. Carmen nằm ngáy và thở ê te vào mặt tôi trong quãng thời gian ấy. Tôi không thể để đầu cô gái ra khỏi vai mình được. Tất cả những gì tôi có thể làm là tránh không để đầu cô ấy gối lên lòng tôi.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.