Trở lại đại lộ, tôi đi vào một buồng điện thoại của hiệu thuốc, tìm nơi ở của Arthur Gwynn Geiger. Gã sống ở Laverne Terrace, một con phố bên sườn đồi ngoài đại lộ Laurel Canyon. Tôi thả đồng xu và quay số của gã cho vui. Không có ai trả lời. Tôi lật sang phần chia mục và ghi lại một vài quầy sách trong dãy nhà tôi đang đứng.
Quầy sách đầu tiên tôi tới nằm ở phía Bắc. Tầng dưới rất rộng dùng để bán các đồ văn phòng phẩm, có rất nhiều sách ở trên gác lửng. Có vẻ như là đây phải là nơi phù hợp. Tôi băng qua đường và đi qua hai dãy nhà tới một quầy sách ở phía Đông. Nơi này có vẻ giống như một hiệu sách hơn, một cửa hàng nhỏ hẹp co cụm chồng đầy sách từ nền nhà tới trần, bốn hay năm thư mục với rất nhiều mác dấu trên các tờ giấy dán còn mới. Không ai để ý tới chúng cả. Tôi đi sâu vào phía sau của quầy hàng, đi qua phần cửa ngăn và thấy một người phụ nữ tóc sẫm nhỏ người đang đọc một quyển sách luật tại bàn.
Tôi búng nhẹ cái ví của mình, mở ra trên bàn của cô và để cô thấy chuông báo gắn với cái nắp vải. Cô ta nhìn nó, gỡ kính ra và dựa lưng vào ghế. Tôi cất cái ví đi. Cô có gương mặt xinh xắn của một người phụ nữ Do Thái thông minh. Cô bắt đầu nhìn tôi và không nói gì cả.
Tôi nói: “Liệu cô có thể giúp tôi một chút không, một việc rất nhỏ thôi?”
“Tôi không biết. Việc gì vậy?” Cô ta nói giọng hơi khàn. “Cô có biết quầy hàng của Geiger bên kia đường không, hai dãy nhà ở phía Tây đó?”
“Tôi nghĩ mình đã đi qua nó rồi.”
“Đó là một hiệu sách. Không giống hiệu sách cũ. Cô rất biết rõ mà.”
Cô gái hơi bĩu môi và không nói gì.
“Cô gặp Geiger chưa?” Tôi hỏi
“Xin lỗi. Tôi không biết ông Geiger.”
“Vậy là cô không thể nói cho tôi biết anh ta trông thế nào à?”
Môi cô ta lại cong hơn một chút nữa. “Tại sao tôi phải nói cho anh?”
“Chẳng có lí do gì cả. Nếu cô không nói, tôi không thể ép cô được.”
Cô gái nhìn qua cánh cửa ngăn và lại dựa lưng. “Đó có phải là một ngôi sao của cảnh sát trưởng không?”
“Vị chủ tịch danh dự. Không nghĩa lý gì cả. Nó đáng giá một điếu xì gà một hào.”
“Tôi hiểu.” Cô với một gói thuốc lá và lắc cho một điếu thuộc hơi lỏng và đưa lên môi. Tôi giữ lửa cho cô gái, cô ta nói lời cảm ơn và lại dựa lưng vào ghế, nhìn tôi qua làn khói. Cô nói một cách cẩn trọng: “Anh muốn biết trông anh ta thế nào và không muốn phỏng vấn anh ta?”
“Anh ta không có ở đó,” tôi nói.
“Tôi cho rằng anh ta sẽ ở đó. Rốt cục thì đó là quầy hàng của anh ta.”
“Tôi chưa muốn hỏi chuyện anh ta vội.”
Cô gái nhìn qua cánh cửa ra vào mở rộng một lần nữa. Tôi nói: “Cô có biết gì về những cuốn sách hiếm không?”
“Ông có thể hỏi thử tôi.”
“Cô có quyển Ben Hur 1860, in lần ba không? Quyển có hai dòng bị lặp lại ở trang 116 ấy?”
Cô gái đẩy quyển sách luật màu vàng sang một bên và lấy một quyển sách lớn đặt lên bàn, rồi nghiên cứu. “Không ai biết cả. Không có một ai.” Cô nói mà không hề nhìn lên.
“Phải.”
“Anh định làm chuyện quái quỷ gì thế?”
“Cô gái ở hiệu sách của Geiger không biết điều đó.”
Cô gái nhìn lên. “Tôi hiểu. Anh làm tôi thấy hứng thú đấy. Khá mơ hồ.”
“Tôi là một thám tử tư đang nghiên cứu một vụ. Có thể tôi hỏi quá nhiều. Nhưng theo cách nào đó, với tôi đó vẫn chưa nhiều lắm.”
Cô gái thổi một vòng khói thuốc màu xám và chọc ngón tay qua. Vòng nhỏ này tan nhanh thành những làn khói mỏng manh. Cô nói một cách êm ái, không thay đổi. “Tôi cho rằng anh ta khoảng hơn 40 tuổi một chút, chiều cao trung bình, hơi béo, nặng khoảng 160 pound[1]. Mặt phị, ria kiểu Charlie Chan[2], cổ mềm và dày. Cả người trông rất mềm. Ăn mặc chỉnh tề, thường không đội mũ, ảnh hưởng chút hiểu biết về đồ cổ và không có thứ nào cả. Ồ phải, mắt trái anh ta là thuỷ tinh.”
“Cô hẳn sẽ là một cảnh sát giỏi,” tôi nói.
Cô gái để quyển sách tham khảo trở lại giá sách đang mở ở cuối bàn cô ngồi và lại mở cuốn sách luật trước mặt. “Tôi hi vọng là không,” cô nói và đeo kính vào.
Tôi cảm ơn cô và rời đi. Mưa đã bắt đầu rơi. Tôi chạy trốn cơn mưa với cuốn sách đã bọc dưới cánh tay. Xe của tôi nằm bên vệ đường trên đại lộ, gần như đối diện với quầy hàng của Geiger. Trước khi tới xe thì tôi đã bị ướt khá nhiều rồi. Tôi hấp tấp lên xe, kéo hai cửa sổ lên và lấy khăn tay lau chiếc hộp. Sau đó tôi mở nó ra.
Dĩ nhiên tôi biết đó là cái gì. Một quyển sách khá nặng, được ghim cẩn thận, được in rất đẹp trên loại giấy đẹp cỡ máy bộ đàm. Quyển sách có rất nhiều ảnh nghệ thuật to cả trang. Tất cả những bức ảnh và những lời viết để minh hoạ đều là những thứ bẩn thỉu không diễn tả được. Quyển sách đó không mới. Ngày tháng đánh dấu ngày mượn, ngày trả được đề trên bìa sau sách. Đó là một quyển sách cho thuê. Thư viện cho thuê những cuốn sách tục tĩu.
Tôi gói lại cuốn sách và khoá nó lại phía sau ghế ngồi. Một nơi kiếm tiền bất chính như thế hoạt động ngay giữa đại lộ hẳn phải được bảo vệ nhiều. Tôi ngồi đó và tự làm hại mình với khói thuốc, lắng nghe tiếng mưa và nghĩ về điều đó.
❀ ❀ ❀
[1] 1 pound = 0,454 kg.
[2] Charlie Chan: Thám tử người Mỹ gốc Trung Quốc của nhà văn Mỹ Earl Derr Biggers.