Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Chỗ của A. G. Geiger là một cửa hiệu nằm phía bắc đại lộ gần Las Palmas. Cửa ra vào ở tít giữa, trên những ô cửa sổ với bình phong Trung Quốc phía sau có rìa trang điểm bằng đồng, những tấm bình phong khiến tôi không thể nhìn thấy bên trong cửa hàng. Có rất nhiều đồ cũ của phương Đông trong những chiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ. Lối vào toà nhà ngay cạnh cửa hàng ở hai bên là một cửa hàng trang sức danh tiếng sáng lấp lánh. Người thợ kim hoàn đang đứng ở cửa ra vào, loạng choạng và trông rất buồn chán, một anh chàng Do Thái tóc trắng đẹp trai cao lớn trong bộ quần áo sẫm xuềnh xoàng, tay phải cầm viên kim cương 9 cara. Một nụ cười nhạt nở trên môi anh ta khi tôi rẽ vào quán của Geiger. Tôi để cánh cửa đóng lại nhè nhẹ phía sau, bước trên tấm thảm dày màu xanh trải trên nền và lát cả những bức tường. Có mấy chiếc ghế đơn giản màu xanh bằng da với gạt tàn bên cạnh. Một vài tấm ghép bằng da được đặt trên mấy chiếc bàn hẹp được đánh bóng, giữa hai đầu cuốn sách. Có nhiều tấm ghép làm bằng tay hơn trên các tấm kệ thuỷ tinh gắn trên tường. Một nơi kinh doanh nhìn rất bắt mắt, kiểu mà người sáng lập giàu có sẽ mua xưởng kho và nhờ ai đó gắn nhãn sở hữu sách của mình vào. Phía sau có một vách ngăn bằng gỗ có vân với một cánh cửa ở giữa, cánh cửa này đóng. Ở góc có tấm ngắn và một bức tường, một người phụ nữ ngồi sau chiếc bàn nhỏ với một chiếc đèn lồng gỗ được chạm trổ.

Cô gái đứng dậy chầm chậm, quay về phía tôi trong chiếc váy ôm màu đen không có chút ánh sáng phản chiếu nào. Cô có một cặp giò rất dài, cô bước đi với một vật gì chắc chắn tôi không thường thấy ở hiệu sách. Tóc cô gái màu vàng tro, đôi mắt xanh lá cây, hàng mi gắn cườm, sau vành tai mái tóc hơi lượn sóng, có hai chiếc khuy đen nhánh lấp lánh. Móng tay cô màu bạc. Dù đã đứng dậy rồi nhưng trông cô vẫn như còn đang ngái ngủ.

Cô gái bước về phía tôi với sự hấp dẫn đủ để làm kìm hãm bữa trưa của một doanh nhân, cô nghiêng đầu vén một chút tóc lệch ngôi, thực ra đó cũng không hẳn là tóc lệch ngôi mà là một dải tóc mềm xoã xuống. Nụ cười của cô có vẻ dò ướm nhưng có thể được xem là dễ thương.

“Có chuyện gì không thưa ngài?” Cô hỏi.

Tôi đeo kính gọng sừng. Tôi cất giọng cao ngất như tiếng chim lảnh lót. “Cô có quyển Ben Hur 1860 không?”

Cô ta không nói: “Gì cơ?” Nhưng hẳn là đã muốn nói vậy. Cô mỉm cười thất vọng “Quyển xuất bản lần đầu ạ?”

“Lần thứ ba, quyển sách có lỗi in ở trang 116.”

“Tôi e rằng chúng tôi không có quyển đó lúc này.”

“Vậy còn quyển Chevalier Audubon 1840 thì sao, dĩ nhiên là toàn bộ cả tập?”

“Lúc này thì không có,” cô gái nói một cách khó khăn. Nụ cười lúc này treo lơ lửng giữa hàm răng và đôi lông mày, tôi băn khoăn nụ cười ấy sẽ rơi vào cái gì nếu như bị rơi.

“Cô có bán sách không?” Tôi nói, giọng the thé một cách lịch sự.

Cô gái nhìn tôi. Giờ thì không còn cười nữa. Đôi mắt cứng nhắc. Đứng rất thẳng và như bất động. Cô vẫy tay chỉ những ngón tay sơn màu bạc về phía giá sách bằng kính “Trông những thứ này giống cái gì? Nho à?” Cô hỏi một cách khó chịu.

“Ồ, cô biết đấy hầu như tôi không có hứng thứ với những thứ như thế. Có thể một vài bản in khắc bằng sắt, màu đồng một xu, nội dung bình thường với tính thô tục thường thấy. Không. Tôi xin lỗi. Không.”

“Tôi hiểu.” Cô gái cố gắng lấy nụ cười trở lại trên gương mặt. Trông cô đau khổ như một uỷ viên hội đồng thành phố bị bệnh quai bị. “Có lẽ ông Geiger - nhưng hiện tại ông ấy không ở đây.” Cô nhìn tôi một cách cẩn thận. Cô ta biết về những cuốn sách hiếm cũng nhiều như tôi biết cách điều khiển một đám xiếc ngoài trời.

“Có thể lát nữa ông ấy sẽ về?”

“Tôi e rằng phải đến tận tối.”

“Tệ thật, tệ thật. Tôi sẽ ngồi xuống và hút thuốc trên một trong những chiếc ghế xinh xắn này. Tôi có một buổi chiều khá trống rỗng. Chẳng có gì để nghĩ cả ngoại trừ bài học môn lượng giác.”

“Vâng, vâ.. âng, dĩ nhiên rồi.” Cô gái nói.

Tôi ngồi dài trên một chiếc ghế và châm điếu thuốc với một chiếc bật lửa mạ kền hình tròn trên chiếc giá để thuốc lá. Cô gái vẫn đứng đó, bặm môi, đôi mắt đôi chút lo lắng. Cuối cùng cô gật đầu và chầm chậm quay đi, bước lại phía chiếc bàn nhỏ của mình ở phía góc gian hàng. Từ phía sau chiếc đèn cô nhìn tôi chằm chằm. Tôi gác chân và ngáp dài. Bộ móng tay màu bạc cô với chiếc điện thoại trên giá đỡ, cô không chạm vào nó mà thả tay xuống, bắt đầu gõ nhẹ lên bàn.

Im lặng khoảng 5 phút, cửa mở, một người như con chim cao lớn đói ăn với cái cổ dài và một cái mũi to bước vào gọn gàng, đóng lại cánh cửa phía sau chống lại áp suất của cánh cửa khép, bước tới góc cửa hàng và đặt một chiếc hộp gói lên bàn. Anh ta lấy từ trong túi một chiếc ví cài ghim với các góc màu vàng rồi chỉ cho cô gái tóc vàng thứ gì đó. Cô gái ấn một nút trên bàn. “Con chim” đi tới cánh cửa của phần ngăn cửa tường, mở ra một khe nhỏ chỉ đủ để chui qua.

Tôi hút hết điếu thuốc và châm điếu khác. Từng phút trôi qua chậm chạp. Những tiếng còi inh ỏi rồi dừng lại trên đại lộ. Một chiếc xe đi lại giữa hai thành phố rất to màu đỏ rền đi qua rồi dừng lại trước tín hiệu của đèn giao thông. Cô gái tóc vàng dựa vào khuỷu tay, che tay qua mắt và nhìn tôi chằm chằm từ phía sau.

Cánh cửa ngăn mở ra, “con chim” cao lớn trượt qua. Anh ta có một chiếc hộp gói khác, trông như một quyển sách lớn. Anh ta bước tới chiếc bàn và trả tiền. Anh ta rời đi cũng như lúc đến, miệng há hốc khi thở, khi đi qua chỗ tôi, anh ta liếc rất sắc.

Tôi đứng dậy, đưa chiếc mũ của tôi cho cô gái và đi theo sau anh ta. Anh chàng đi về phía Tây, cái cổ đong đưa theo một hình cung nhỏ ở ngay phía trên giày phải. Đi theo anh ta thật dễ dàng. Chiếc áo khoác của anh ta được cắt từ một miếng vải lớn của tấm vải choàng dành cho ngựa, vai anh ta rộng đến mức mà cái cổ chìa ra trông như một thân cây rau cần. Cái đầu lắc lư khi anh ta rảo bước. Chúng tôi đi qua một dãy nhà và một nửa đoạn đường. Ở đại lộ Highland, khi có tín hiệu giao thông, tôi đứng sát lại và để anh ta nhìn thấy mình. Anh ta đã nhìn tôi rất bình thường rồi đột nhiên sau đó là một cái liếc thật sắc và nhanh chóng quay đi. Đèn xanh, chúng tôi đi qua Highland và lại qua một dãy nhà khác. Anh ta bước dài và cách tôi 20 yard[1] ở góc đường. Anh ta rẽ phải. Cách quả đồi một 100 feet[2], anh ta dừng lại, cúi đầu xuống phía dưới cánh tay, lôi ra một hộp thuốc bằng da từ túi trong. Anh ta đưa thuốc lên miệng và làm rơi diêm, khi quay lại nhặt diêm lên anh ta nhìn thấy tôi đang theo dõi mình từ góc phố, mặt anh ta thẳng đuỗn như vừa bị đá từ phía sau và gần như hối hả vội vàng đi vào toà nhà với những sải chân lóng ngóng, chiếc cổ hướng về phía vỉa hè. Anh ta lại rẽ trái, ít nhất cách tôi một nửa dãy nhà khi tôi tới nơi anh ta đã rẽ. Anh ta đã khiến tôi phải thở mệt. Đây là con phố hẹp với hàng cây bên đường, có một bức tường một bên và bên kia là ba mảnh sân của những căn nhà nhỏ một tầng.

Anh ta đã biến mất. Tôi đi dọc theo dãy nhà nhìn đây đó. Tại mảnh sân của căn nhà thứ hai tôi thấy một thứ gì đó. Nó được gọi là “The La Baba,” một nơi mờ mờ tĩnh lặng với hai dãy nhà một tầng rợp bóng cây. Lối đi trung tâm có hàng bách Italia thấp và được tỉa ngắn, có thứ gì trông giống những thùng dầu trong truyện Ali Baba và 40 tên cướp. Sau chiếc thùng thứ ba, một chiếc tay áo sặc sỡ chuyển động.

Tôi dựa người vào cây hồ tiêu trên lối đỗ xe và chờ đợi. Phía chân đồi sấm lại nổ ùng oàng. Những ánh chớp phía Nam phát sáng qua những đám mây đen chồng chất. Một vài giọt mưa rơi trên vỉa hè, tạo thành những vết lớn như đồng năm xu. Không khí vẫn giống như trong ngôi nhà phong lan của Đại tướng Sternwood.

Chiếc tay áo sau cái cây lại thò ra lần nữa, rồi một cái mũi lớn, một con mắt và vài lọn tóc màu cát không có mũ bên trên. Con mắt nhìn tôi chằm chằm. Rồi nó biến mất. Con mắt kia lại xuất hiện từ phía bên kia cái cây giống như con chim gõ kiến. Năm phút trôi qua. Anh ta thôi không nhìn nữa. Có vẻ như anh ta hơi căng thẳng. Tôi nghe thấy tiếng quệt diêm và rồi có tiếng huýt sáo. Một bóng dáng mờ trườn qua những ngọn cỏ tới cái cây tiếp theo. Anh ta ra khỏi con đường đi thẳng về phía tôi, đung đưa cái cổ và huýt sáo. Tiếng sáo chua loét ẩn chứa nỗi sợ hãi bên trong. Tôi nhìn lên bầu trời tối sẫm một cách mơ hồ. Anh ta đi qua tôi 10 feet và không hề nhìn tôi. Bây giờ anh ta đã an toàn rồi, anh ta đã từ bỏ nó.

Tôi nhìn anh ta đi khỏi tầm mắt mình và đi tới lối đi trung tâm của La Baba và rẽ cành cây bách thứ ba. Tôi lôi ra quyển sách đã bọc và để nó dưới cánh tay mình rồi bước đi. Không ai quát tháo tôi cả.

❀ ❀ ❀

[1] 1 yard = 0,914 mét.

[2] foot = 0,3048 mét.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.