Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Lúc đó khoảng 10h30 khi đoàn hợp ca Mexico với khăn quàng vai màu vàng nho nhỏ đã chán chơi điệu rumba hơi cao, giọng thấp không có ai nhảy theo. Người chơi xoa những đầu ngón tay của mình với nhau như thể chúng rất đau và đưa một điếu thuốc lên miệng cùng với cử động như thế. Những người khác, khom khom cùng lúc với những ly rượu dưới ghế, nhâm nhi, liếm môi và đưa mắt. Cách của họ cho thấy đó là rượu têquila, có thể đó chỉ là nước khoáng. Sự giả vờ bị lãng phí như tiếng nhạc. Không ai nhìn họ cả.

Căn phòng đã từng là một phòng khiêu vũ và Eddie Mars đã thay đổi nó khi công việc làm ăn thúc ép gã. Ánh lấp lánh của crôm, không có ánh sáng trực tiếp từ những chiếc gò mái trong góc từ phía sau, không có bức tranh hàn kính nào, cũng không có những chiếc ghế bọc da dữ dằn và những chiếc chậu kim loại được đánh bóng nào, cũng không có kiểu rạp xiếc giả hiện đại theo kiểu những cái bẫy về đêm điển hình ở Hollywood. Ánh sáng phát ra từ chiếc đèn nhiều ngọn thuỷ tinh nặng trĩu và những tấm panô màu hồng tươi trên tường, màu hồng như những tấm vải Damas, đôi chút bạc màu bởi thời gian và bị bụi làm đen đi, những thứ đó phù hợp với nhau từ rất lâu rồi. Khác hẳn tấm sàn gỗ, chỉ một khoảng nhỏ phía trước dàn nhạc nhỏ bé Mexico là không lát gỗ. Phần còn lại của sàn nhà được phủ một lớp thảm hoa hồng cũ nặng nề, hẳn nó phải tôn rất nhiều tiền. Sàn gỗ được làm từ hàng chục loại gỗ cứng, từ gỗ tếch Burma qua sáu tấm gỗ sồi đến loại gỗ đỏ hoe trông như gỗ gụ, và bạc màu dần tới màu của tai tái cây tử đinh hương dại trên những ngọn đồi California, tất cả nằm trong một mẫu tỉ mỉ với sự chính xác của một sự quá cảnh.

Đó vẫn còn là một căn phòng đẹp, bây giờ có một vài bàn cò quay thay thế sàn nhảy cũ nát, chừng mực. Có ba chiếc bàn gần bức tường phía xa. Một rào chắn thấp bằng đồng cùng những chiếc bàn làm thành một hàng rào quanh người hồ lì. Cả ba chiếc bàn này đều đang hoạt động nhưng đám động tụ tập ở bàn giữa. Tôi có thể nhìn thấy cái đầu màu đen của Vivian Regan ở gần đó, qua phòng nơi tôi đang dựa vào quầy bar và quay ly quanh chiếc bàn bằng gỗ gụ.

Người phục vụ rượu nghiêng người bên cạnh tôi nhìn đám người ăn mặc sang trọng ở bàn giữa. “Tối nay cô ta nhặt hết tiền của họ, ngay trước mũi những người ấy,” anh ta nói. “Cô gái cao cao tóc đen đó.”

“Cô ta là ai?”

“Tôi không biết tên cô ta. Mặc dù vậy cô ta tới đây khá nhiều.”

“Quái quỷ, anh làm việc ở đây mà lại không biết tên cô ta.”

“Tôi chỉ làm việc ở đây,” anh ta nói không hề oán hận. “Cô ta đi một mình. Anh chàng đi cùng cô ta bất tỉnh, họ đã đưa anh ta tới xe.”

“Tôi sẽ đưa cô ta về,” tôi nói.

“Quái quỷ, anh sẽ làm vậy. Chà, dù gì tôi vẫn chúc anh may mắn. Tôi có nên thêm chút gì nhẹ vào cốc bacardi hay anh thích để nguyên thế này?”

“Tôi thích để nguyên như thế như loại đồ uống này vậy,” tôi nói.

“Tôi, tôi không uống thuốc thanh quản nữa,” anh ta nói.

Đám đông rẽ ra, hai người đàn ông trong trang phục buổi tối rẽ lối đi, tôi nghìn thấy phía sau cổ cô ta và bờ vai trần trong chiếc váy hở cổ. Cô ta mặc một chiếc váy cắt ngắn màu tím xanh buồn tẻ. Trông nó quá màu mè so với hoàn cảnh. Đám đông khép lại và che giấu mọi thứ ngoài trừ mái tóc màu đen của cô ta. Hai người đàn ông đi qua phòng, dựa vào quầy bar và gọi một cốc Scotch, một cốc soda. Một trong số họ đỏ mặt và rất phấn khích. Anh ta đang lau mặt với chiếc khăn tay viền đen. Hai sọc satanh ở chiếc quần đủ rộng cho đường đua.

“Cậu bé, tôi chưa bao giờ xem một cuộc rượt đuổi như thế,” anh ta nói giọng bồn chồn. “Tám thắng và hai hoà ở hàng đỏ đó. Đó là cò quay, cậu bé ạ, đó là cò quay.”

“Nó làm tôi ngứa ngáy,” người kia nói. “Cô ta đang cược một nghìn đô một lần. Cô ta không thể thua.”

Họ ngừng nói chuyện trong giây lát, uống nước. Tiếng nước ùng ục rất nhanh và quay trở lại.

“Những người đàn ông bé nhỏ thật khôn ngoan.” Người trông quầy bar kéo dài giọng. “Một nghìn đô một lần cược, huh. Tôi đã từng thấy một gương mặt như ngựa già nua ở...”

Tiếng ồn ào ầm ầm lên ở bàn giữa và một giọng nước ngoài như dùi đục vang lên: “Nếu cô vui chỉ kiên nhẫn một lát, thưa cô. Bàn không thể chịu hết phần cược của cô. Ông Mars sẽ ở đây trong giây lát.”

Tôi rời cốc bacardi và đi qua chiếc thảm. Dàn nhạc nhỏ bắt đầu chơi bản tăng gô, hơi to. Không ai nhảy hay định nhảy cả. Tôi đi qua đám người rải rác trong những bộ quần áo dự tiệc và những chiếc váy mặc buổi tối, những bộ quần áo thể thao, những bộ comple của đám doanh nhân tới cuối chiếc bàn phía bên trái. Mọi thứ lại im lặng. Hai người chủ trì bài đứng ở sau bàn, đầu chụm vào nhau, hai mắt thật gần. Một người di chuyển chiếc còi lên xuống không mục đích qua bức quảng cáo trống trải, cả hai đều nhìn Vivian Regan chằm chằm.

Đôi lông mi dài của cô giật giật, mặt trắng không tự nhiên. Cô ngồi ở bàn giữa, đối diện chính xác với bánh xe. Có một đống tiền lộn xộn trước mặt cô. Trông nó có vẻ như là rất nhiều tiền. Cô nói với người chủ trì với một giọng kéo dài nóng nảy, bực tức, mát mẻ:

“Tôi muốn biết đây là chỗ kinh doanh rẻ tiền kiểu gì thế. Hãy trở nên bận rộn và quay bánh xe đó. Tôi muốn chơi một ván nữa và tôi sẽ đặt hết tiền bàn. Các anh lấy tiền nhanh đủ để tôi biết nhưng khi bị đánh bại thì các anh bắt đầu rên rỉ.”

Người chủ trì mỉm cười, một nụ cười lịch sự, lạnh lẽo đã từng nhìn cả nghìn kẻ thô lỗ và triệu kẻ ngốc nghếch. Thái độ thờ ơ tối tăm cao ngạo của anh ta cực kì hoàn hảo. Anh ta nói một cách sầu thảm: “Bàn không thể chịu hết phần cược của cô, thưa cô. Cô có hơn 16 nghìn đô ở đó.”

“Đó là tiền của các anh,” cô gái chế nhạo. “Anh không muốn lấy lại tiền à?”

Một người đàn ông ngồi bên cạnh cố gắng nói điều gì với cô ta, cô ta quay phắt lại, làu bàu điều gì về phía anh ta, anh ta lủi vào đám đông, mặt đỏ tưng bừng. Một cánh cửa mở ở cuối nơi khép kín bởi tấm rào chắn bằng đồng. Eddie Mars đi qua cánh cửa với nụ cười không khác biệt trên mặt, tay gã thọc vào túi chiếc áo khoác dự tiệc, cả hai ngón cái đều thò ngoài lấp lánh. Dường như gã thích điệu bộ đó, gã đi phía sau những người chủ trì sòng bài và dừng lại ở góc bàn giữa. Gã nói với một giọng bình tĩnh chậm chạp, không lịch sự bằng người chủ trì sòng bài.

“Có chuyện gì vậy cô Regan?”

Cô ta quay mặt về phía gã với một sự đâm thúc bất thình lình. Tôi nhìn thấy đường cong trên má cô ta cứng lại như thể với một sự căng thẳng bên trong gần như không thể chịu nổi. Cô ta không trả lời gã.

Eddie Mars nói một cách buồn bã: “Nếu cô không chơi nữa, cô phải để tôi cử ai đó về nhà với cô.”

Cô gái đỏ mặt. Hai gò má cô ta vẫn trắng, rồi cô ta cười một cách lạc điệu. Cô nói một cách cay đắng:

“Một ván nữa thôi, Eddie. Mọi thứ tôi có đều màu đỏ. Tôi thích màu đỏ. Đó là màu máu.”

Eddie Mars cười nhạt rồi gật đầu và với túi áo ngực bên trong. Gã lôi ra một cái ví lớn góc vàng và đẩy nó một cách bất cẩn dọc theo bàn tới người chủ trì. “Nhận cược của cô ấy thậm chí là cả nghìn đô la,” gã nói, “nếu không ai phản đối lượt chơi này bánh xe sẽ chỉ dành cho quý cô đây.”

Không ai phản đối, Vivian Regan cúi xuống và đẩy tất cả số tiền kiếm được một cách điên dại với hai tay lên viên kim cương màu đỏ trên bàn.

Người chủ trì sòng bài hướng người xuống bàn không hề vội vã. Anh ta đếm tiền và chồng số tiền của cô gái, đặt tất cả ngoại trừ một ít tiền và vài tờ tiền vào một đống gọn gàng và đẩy tất cả khỏi bàn với cái cào của mình. Anh ta mở ví của Eddie Mars và lấy ra hai túi toàn tờ nghìn đô la. Anh ta gỡ một túi ra, bỏ ra sáu tờ tiền, để chúng thêm vào túi tiền chưa mở, đặt bốn tờ tiền lỏng lẻo vào ví và đặt nó bên cạnh một cách bất cẩn như thể nó là một túi diêm vậy. Eddie Mars không hề động đến cái ví. Không ai dịch chuyển nó ngoại trừ người chủ trì. Anh ta quay bánh xe về phía tay trái và để quả bóng màu ngà dọc theo gò trên, cổ tay anh ta vung vẩy như thường lệ. Sau đó anh ta rút tay lại và khoanh tay.

Đôi môi Vivian chầm chậm tách ra dưới hàm răng. Hàm răng ấy lấp lánh dưới ánh đèn như những con dao. Quả bóng trôi chầm chậm xuống dốc bánh xe và nảy lên những chiếc gò crôm trên những con số. Sau một lúc lâu, thình lình một chuyển động nhỏ khiến nó kêu lách cách khô khốc. Bánh xe chậm dần, mang theo quả bóng. Người chủ trì vẫn không bỏ tay xuống cho tới khi bánh hoàn toàn không quay nữa.

“Màu đỏ thắng,” anh ta nói trịnh trọng, không hề quan tâm. Quả bóng nhỏ màu ngà nằm ở ô đỏ 25, số thứ ba từ Double Zero. Vivian Regan để đầu lại bình thường và cười chiến thắng.

Người chủ trì nhấc cái cào lên và chầm chậm đẩy những tờ tiền hàng nghìn đô la qua tấm trải, thêm vào phần cá cược, từ từ đẩy tất cả ra khỏi bàn chơi.

Eddie Mars mỉm cười, để chiếc ví lại túi, quay gót và rời căn phòng qua tấm panô.

Hàng chục người thở ra cùng lúc và ùa ra quầy bar. Tôi cũng đi ra cùng họ và tới phía cuối căn phòng ở phía xa trước khi Vivian gom hết chiến lợi phẩm của cô ta và đi khỏi chiếc bàn. Tôi đi vào hành lang lặng lẽ, lấy mũ, áo khoác từ cô gái nhận đồ gửi, để 25 xu lên chiếc khay của cô ta và ra hiên. Người gác cửa lù lù hiện ra bên cạnh tôi và nói: “Tôi có thể lấy xe cho ngài không ạ?”

Tôi trả lời: “Tôi chỉ đi dạo.”

Hình trang trí có những đường cuộn dọc theo mép mái hiên ẩm ướt vì sương mù. Sương nhỏ giọt từ những cây bách Monterey xoã bóng xuống không trung, nghiêng nghiêng về phía tảng đá dựng đứng trên biển. Bạn có thể nhìn thấy hàng chục dấu chân nhỏ ở bất cứ hướng nào. Tôi đi xuống những bậc thềm mái hiên và lướt qua những rặng cây, đi theo một con đường mờ mờ cho tới khi nghe thấy tiếng sóng vỗ lẫn đám sương mù, thấp phía dưới ở chân vách đá dựng đứng. Không có ánh sáng từ bất cứ nơi nào, tôi có thể nhìn thấy hàng chục cái cây rất rõ một lúc, nhưng sau đó hàng chục cây khác mờ mờ và rồi chẳng có gì ngoài sương mù cả. Tôi đi vòng quanh những chỗ xe đậu. Khi tôi có thể nhận ra dáng của một ngôi nhà thì tôi dừng lại. Trước mặt tôi một chút tôi nghe thấy tiếng một người đàn ông ho. Những bước chân của tôi không hề gây tiếng động trên lớp đất ẩm mềm. Người đàn ông lại ho, rồi anh ta cố kiềm chế cơn ho với một chiếc khăn tay hoặc một ống tay áo. Khi anh ta vẫn đang làm thế thì tôi bước lại gần hơn. Tôi có thể nhìn ra anh ta, một bóng người hơi mờ gần con đường. Có điều gì khiến tôi bước lại sau một cái cây và cúi xuống. Người đàn ông quay đầu. Khuôn mặt hẳn phải mờ trắng khi làm vậy. Nhưng không phải. Nó vẫn có màu đen. Có một chiếc mặt nạ trên khuôn mặt đó.

Tôi chờ đợi, sau cái cây.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.