Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Căn phòng này quá to, trần nhà và những cánh cửa thì quá cao, chiếc thảm trắng trên tường trông như làn tuyết trắng xoá trinh nguyên ở Hồ Arrowhead. Những chiếc gương dài và đồ trang trí nhỏ bé ở khắp nơi. Trên bề mặt những đồ đạc màu ngà voi có phủ lớp crôm. Một chiếc màn trướng màu ngà rất to nằm ngổn ngang trên thảm cách cửa sổ một đoạn. Màu trắng khiến màu ngà trông bẩn thỉu, còn màu ngà thì làm cho màu trắng như bị chảy máu. Những ô cửa sổ nhìn thẳng ra phía chân đồi đang dần tối. Trời sắp mưa. Trong không khí đã nóng bức, ngột ngạt.

Tôi ngồi xuống mép chiếc ghế mềm, sâu và nhìn Regan. Cô ta đáng để nhìn chằm chằm. Trông cô rất phiền muộn, cô ngồi thoải mái trên chiếc ghế dài hiện đại, không đi dép nên tôi nhìn đôi chân cô chỉ qua lớp tất lụa. Dường như chúng đã được sắp xếp để có người nhìn vào. Trông chúng rất rõ cho đến đầu gối. Một chân duỗi dài. Hai đầu gối không nhọn cũng không xương. Bắp chân rất đẹp, mắt cá của cô dài và mảnh, đủ để viết một bài thơ vần điệu. Trông cô cao mảnh mai và khỏe mạnh. Đầu cô dựa vào một tấm màn sa tanh màu ngà. Mái tóc đen khỏe, chẻ ngôi giữa. Cô có đôi mắt đen nóng bỏng của bức chân dung trong phòng lớn. Chiếc miệng xinh xắn và cái cằm rất đáng yêu. Đôi môi hơi cong giận dỗi với chiếc môi dưới đầy đặn.

Cô ấy đã uống chút rượu. Cô uống một ngụm và nhìn tôi lạnh lẽo qua gờ cốc.

“Vậy anh là thám tử tư,” cô nói. “Tôi đã không biết là họ thực sự tồn tại đấy, ngoại trừ trong sách vở. Hoặc đó là những người đàn ông nhỏ bé giọng ngọt xớt núp quanh các khách sạn.”

Chẳng có điều gì trong đó dành cho tôi, vì thế tôi để nó trôi qua. Cô gái đặt cốc xuống tay ghế, một màu xanh lục bảo lấp lánh, cô chạm nhẹ vào tóc, nói chậm rãi: “Anh có thích bố tôi không?”

“Tôi thích ông ấy,” tôi nói.

“Ông ấy rất quý Rusty. Anh biết Rusty là ai, có phải không?”

“Có, tôi biết.”

“Có những lúc Rusty rất bẩn thỉu và ghê tởm, nhưng anh ta rất thực, và anh ta khiến bố tôi vui. Đáng ra Rusty không nên đi như thế. Bố tôi đã cảm thấy rất tồi tệ vì điều đó dù ông không nói thế, hay bố tôi đã nói rồi?”

“Ông ấy có nói một đôi chút về chuyện đó.”

“Anh không có vẻ là người hay tiết lộ nhiều chuyện, phải không anh Marlowe? Nhưng ông ấy muốn tìm anh ta, đúng không?”

Tôi nhìn cô ta một cách lịch sự sau một quãng im lặng. “Có và không,” tôi nói.

“Đó không phải là một câu trả lời. Anh có nghĩ anh có thể tìm thấy anh ấy không?”

“Tôi không nói tôi định tìm. Tại sao không nhờ đến Cục điều tra người mất tích? Họ có tổ chức. Đó không phải là công việc chỉ cần một người."

“Ồ, bố tôi không nghe việc cảnh sát đã nhúng tay vào vụ này rồi ư?” Cô lại nhìn tôi qua chiếc cốc, cô uống cạn và rung chuông. Một người hầu gái bước vào qua cánh cửa bên. Đó là một phụ nữ trung niên với khuôn mặt dài nhẹ nhàng màu vàng, chiếc mũi dài, không cằm và đôi mắt to ướt. Trông bà ta như một con ngựa tốt đã già được đưa ra đồng cỏ sau khi phục vụ chủ một thời gian dài. Cô Regan vẫy chiếc cốc không về phía người hầu, bà ta làm một cốc rượu khác và đưa cho cô rồi rời khỏi căn phòng mà không nói một lời nào cũng như không hề nhìn về phía tôi.

Khi cửa đóng, cô Regan nói: “Vậy thì anh sẽ tiến hành chuyện đó như thế nào?”

“Anh ta ra đi lúc nào và ra sao?”

“Bố tôi không nói cho anh à?”

Nghiêng đầu, tôi cười với cô ta. Cô đỏ mặt, đôi mắt đen nóng bỏng trông giận dữ. “Tôi không hiểu cần phải cởi mở về điều gì,” cô đột ngột nói. “Và tôi không thích cách cư xử của anh.”

“Tôi không điên rồ vì chuyện của cô,” tôi nói. “Tôi không yêu cầu để được gặp cô. Chính cô cho người gọi tôi. Tôi không ngại thái độ lịch sự của cô, tôi không ngại chuyện cô uống chai Scott thay cho bữa trưa, tôi không ngại chuyện cô trưng bày đôi chân trước mặt tôi. Đó là đôi chân phồng rộp và rất vui được làm quen với chúng. Tôi không ngại chuyện cô không thích cách cư xử của tôi. Thật sự nó hơi tồi. Trong những buổi tối mùa đông dài lê thê tôi đã rất buồn về cách cư xử ấy. Nhưng đừng phí thời gian cố đối chất tôi.”

Cô ta để mạnh cái cốc xuống đến nỗi nó rơi xuống chiếc gối đệm. Cô ta vung chân xuống sàn rồi đứng dậy, đôi mắt toé lửa và hai lỗ mũi mở rộng, miệng mở rộng, hàm răng trắng gầm gừ với tôi. Những khớp ngón tay của cô ta rất trắng.

“Mọi người không nói với tôi như thế,” cô nói lè nhè.

Tôi ngồi đó, cười cô ta. Rất chậm cô khép miệng và nhìn xuống chỗ rượu bị chảy ra ngoài. Cô ngồi xuống mép ghế, một tay chống cằm.

“Trời đất, anh đúng là một gã cục súc đẹp trai da sậm to con. Tôi phải ném một chiếc xe Buick vào anh.”

Tôi quẹt chiếc diêm vào móng tay cái, que diêm cháy ngay. Tôi thả khói vào không khí và chờ đợi.

“Tôi căm ghét những người đàn ông hống hách,” cô nói. “Chỉ đơn giản là căm ghét họ.”

“Đó chỉ là những gì cô thấy e sợ phải không, cô Regan?”

Đôi mắt cô trở nên trắng hơn, rồi lại tối sầm cho đến khi dường như chỉ còn con ngươi. Hai lỗ mũi như vừa bị nhéo.

“Đó hoàn toàn không phải là những gì bố tôi muốn với anh,” cô ta nói giọng căng thẳng vẫn với sự tức giận. “Về Rusty. Phải không?”

“Tốt hơn là hỏi anh ta.”

Cô ta lại nổi điên. “Cút ngay! Chết tiệt, cút ngay!”

Tôi đứng dậy. “Ngồi xuống!” Cô ta nói giật. Tôi ngồi xuống. Tôi gõ nhẹ một ngón tay vào lòng bàn tay và đợi.

“Làm ơn, xin anh làm ơn. Anh có thể tìm Rusty... nếu bố tôi muốn anh làm vậy.” Cô nói.

Điều đó cũng không có tác dụng. Tôi gật đầu và hỏi: “Anh ta đi khi nào?”

“Một buổi chiều một tháng trước. Anh ấy chỉ lái xe đi mà không nói một lời. Họ tìm thấy chiếc xe trong một gara hẻo lánh.”

“Họ?”

Cô ta trở nên xảo quyệt. Toàn bộ cơ thể dường như trở nên lỏng lẻo. Rồi cô ta mỉm cười chiến thắng. “Vậy là ông ấy đã không nói với anh”. Giọng cô ta gần như rất hạnh phúc như thể là cô ta đã thông minh hơn tôi. Có thể là vậy.

“Vâng, ông ấy đã nói với tôi về ông Regan. Đó không phải là điều ông muốn tôi tìm hiểu. Đó có phải là điều cô muốn tôi nói?”

“Tôi chắc ông ấy không quan tâm những gì anh nói.”

Tôi lại đứng lên. “Vậy thì tôi sẽ đi.” Cô ta không nói gì. Tôi đi tới cánh cửa cao màu trắng, lối tôi đi vào đây. Khi tôi nhìn cô, cô ta mím môi lo lắng trông giống như một con cún nhỏ giữa mép tấm thảm.

Tôi bước ra ngoài, đi xuống chiếc cầu thang tới phòng lớn, người quản gia xuất hiện từ nơi nào đó với chiếc mũ của tôi trên tay. Tôi đội mũ trong khi ông ta mở cửa cho mình.

“Ông đã sai lầm, cô Regan không muốn gặp tôi,” tôi nói.

Ông ta hơi cúi đầu và nói một cách lịch sự: “Tôi xin lỗi thưa ông. Tôi đã mắc rất nhiều sai lầm.” Ông ta đóng cánh cửa sau lưng tôi.

Tôi đứng trên bậc thềm, hít khói thuốc và nhìn xuống những bậc thang nối tiếp nhau với những luống hoa và cây đã được tỉa tót tới một hàng rào sắt cao với những chiếc giáo mạ vàng bảo vệ khu đất. Những bức tường còn lại mở ra một con đường nhỏ dành cho xe ô tô quanh co dẫn tới chiếc cổng sắt mở. Bên kia hàng rào quả đồi trải dốc đến mấy dặm. Từ phía thấp hơn, mờ và xa này tôi chỉ có thể nhìn thấy một vài trục khoan, cần cẩu của mỏ dầu mà gia đình Sternwood kiếm tiền từ đó. Phần lớn mỏ dầu giờ là chỗ đỗ xe công cộng, được Đại tướng Sternwood dọn sạch và tặng cho thành phố. Nhưng chỉ một ít mỏ dầu đó vẫn có thể cung cấp rất nhiều giếng dầu với sản lượng năm đến sáu thùng một ngày. Gia đình Sternwood đã chuyển lên đồi ở và họ không còn phải ngửi cái mùi nước chứa dầu hôi thối hay mùi dầu nữa, tuy nhiên họ vẫn có thể nhìn qua cửa sổ và xem điều gì đã làm cho họ giàu có. Nếu họ muốn. Tôi không cho rằng là họ muốn làm vậy.

Tôi bước xuống con đường gạch từ bậc thang này sang bậc thang khác, dọc theo phía trong hàng rào và đi ra cổng tới chỗ gốc cây hồ tiêu bên đường, nơi tôi đã để chiếc xe của mình. Lúc này phía chân đồi sấm nổ ùng oàng, bầu trời có màu đen tía. Trời sắp mưa rất to. Không khí đầy hơi ẩm trước cơn mưa. Tôi mở nóc xe của chiếc xe có thể gập mui trước khi đi vào trung tâm thành phố.

Cô ta có cặp chân rất đẹp. Tôi có thể nói điều đó về cô ả. Họ là hai công dân tương đối tốt, cô ta và cha mình. Ông ta có thể chỉ muốn tôi thử sức; công việc mà ông giao cho tôi là việc của một luật sư. Thậm chí ngay cả khi Arthur Gwynn Geiger, với những cuốn sách hiếm có và sách xa xỉ, hoá ra là một kẻ tống tiền thì đó vẫn là công việc của một luật sư. Trừ khi có rất nhiều điều hơn là gặp một ánh mắt. Theo cách nhìn nhận bình thường, tôi nghĩ mình có thể có rất nhiều điều vui khi điều tra.

Tôi lái xe tới thư viện công cộng Hollywood và nghiên cứu đôi chút trong một tập sách dày có tên Những ấn phẩm đầu tiên nổi tiếng. Sau nửa giờ tôi cảm thấy cần phải ăn trưa.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.