Cơn mưa làm những máng nước mưa tràn đầy, trên vỉa hè nước mưa bắn tung toé cao hơn đầu gối. Những viên cảnh sát to lớn trong những chiếc áo mưa rộng sáng như báng súng vui vẻ đi cùng những cô gái cười khúc khích qua những chỗ tồi tệ. Mưa rơi nặng hạt trên nóc xe và phía trên bắt đầu bị rò. Trên sàn gỗ một vũng nước nhỏ để tôi đặt chân vào. Vào mùa thu, thời điểm này là quá sớm cho những cơn mưa thế này. Tôi mặc chiếc áo mưa có đai một cách khó khăn và lao nhanh tới một hiệu thuốc gần nhất mua một pint[1] whiskey. Trở lại xe tôi uống một chút giữ cho người ấm và không chán nản. Tôi đỗ xe ở đây đã quá lâu so với thời gian cho phép rồi nhưng mấy viên cảnh sát quá bận rộn với các cô gái và việc thổi còi đến nỗi không màng tới chuyện đó nữa.
Mặc dù mưa hay thậm chí có thể vì trời mưa, công việc kinh doanh tại cửa hàng của Geiger vẫn hoạt động bình thường. Những chiếc xe rất đẹp dừng trước cửa hàng, những người trông rất bảnh bao xinh xắn đi vào đi ra với những hộp đã được gói. Không phải tất cả số đó đều là đàn ông.
Khoảng 4h, gã xuất hiện. Một chiếc xe màu kem dừng lại trước cửa hàng, tôi nhìn thoáng thấy một gương mặt béo ị, hàng ria Charlie Chan khi gã bước ra khỏi xe và đi vào cửa hàng. Gã không đội mũ và mặc một chiếc áo mưa bằng da màu xanh có thắt lưng. Từ khoảng cách đó tôi không thể nhìn thấy con mắt thuỷ tinh của gã. Một cậu bé cao lớn dễ nhìn trong chiếc áo chẽn không tay bước ra khỏi cửa hàng, lái chiếc xe hai cửa có đuôi cúp xuống quanh góc phố và trở lại đi bộ, mái tóc đen bóng loáng của cậu dính đầy nước mưa.
Một giờ nữa trôi qua. Trời tối dần, cơn mưa làm bầu trời như tối sầm lại, ánh điện từ các cửa hàng như ngấm dần bởi con phố tối đen. Tiếng còi của xe cộ đi lại đan xen nhau. Khoảng 5h15 cậu bé mặc chiếc áo chẽn không dây bước ra khỏi cửa hàng của Geiger, tay cầm một chiếc ô và đi theo sau chiếc xe hai cửa màu kem. Khi cậu ta lái xe tới trước cửa, Geiger bước ra, chàng trai cao lớn cầm ô che cái đầu hói của Geiger. Cậu ta gập ô lại, rũ nước, và để vào trong xe. Cậu ta lao nhanh trở lại cửa hàng. Tôi khởi động xe.
Chiếc xe đi về phía Tây đại lộ khiến tôi phải rẽ trái và gặp nhiều khó khăn, một trong số đó bao gồm một một gã đi xe máy thò đầu trong cơn mưa để quát tôi. Tôi cách chiếc xe hai cửa hai dãy nhà trước khi đâm phải một cái rãnh. Tôi hi vọng Geiger đang trên đường về nhà. Tôi thoáng thấy bóng gã hai hay ba lần và hắn rẽ về phía Bắc tới Laurel Canyon. Được nửa đường, gã rẽ trái và đi theo con đường dọc đại lộ bằng bê tông ẩm ướt có tên Laverne Terrace. Đó là một con phố hẹp, một bên là bờ đê rất cao, còn bên kia là những ngôi nhà giống ca bin được xây rải rác theo con dốc, vì thế những mái nhà không cao hơn tầm dốc là mấy. Những ô cửa sổ phía trước bị những đám cây bụi che lấp. Đám cây ẩm ướt nhỏ nước khắp nơi.
Geiger bật đèn xe lên, tôi thì không. Tôi tăng tốc và vượt gã khi qua một chỗ đường quanh, qua một căn hộ, tôi nhìn số nhà và rẽ ở cuối dãy nhà. Gã đã dừng lại. Đèn xe nghiêng nghiêng trong gara của một ngôi nhà nhỏ với hàng rào vuông được sắp xếp để che chắn hoàn toàn cửa trước. Tôi nhìn gã bước ra khỏi gara với chiếc ô bật lên và đi qua hàng rào. Gã xử sự không giống như thể là nghĩ rằng có ai đó đang bám đuôi mình. Trong nhà, đèn bật sáng. Tôi đi dịch lên ngôi nhà tiếp đó ở phía trên dường như không có ai trong nhà cả nhưng không hề có dấu hiệu nào bên ngoài cả. Tôi đỗ xe, ngồi dưới trời trong chiếc xe có thể gập mui, tôi uống một hớp rượu và ngồi đó. Tôi không biết mình đang đợi điều gì nhưng có điều gì đó mách bảo tôi hãy đợi. Những giây phút nặng nề chậm chạp trôi qua.
Hai chiếc xe ô tô đi tới, qua đỉnh đồi. Dường như đó là một con đường rất yên ả. Khoảng hơn sáu giờ một chút đèn sáng hơn xuyên qua cơn mưa nặng hạt. Lúc này trời tối đen như mực. Một chiếc xe ô tô dừng lại trước cửa nhà Geiger. Ánh sáng trở nên nhạt nhoà và tắt hẳn. Cửa mở, một người phụ nữ bước ra. Một người phụ nữ mảnh mai đội chiếc mũ của kẻ du đãng và mặc một áo mưa trong suốt. Cô ta đi qua chiếc mê cung hình hộp. Chuông cửa kêu không rõ, ánh sáng hắt ra qua cơn mưa, một chiếc cửa đóng, im lặng.
Tôi với tay lấy chai rượu của mình ở túi nhỏ của xe, đi xuống và nhìn chiếc xe. Đó là một chiếc xe Packard có thể gập mui, màu hạt dẻ, nâu sẫm. Cửa sổ trái mở. Tôi để ý ngay bằng lái xe và chĩa đèn vào. Phần đăng ký đề tên: Carmen Sternwood, 3765 Alta Brea Crescent, West Hollywood. Tôi quay trở lại chiếc xe của mình, và cứ ngồi đó. Những giọt nước mưa trên nóc xe nhỏ xuống đầu gối tôi trong khi dạ dày bắt đầu cồn cào vì chút rượu whiskey. Không có thêm chiếc xe nào tới quả đồi nữa. Ngôi nhà tôi đỗ xe phía trước không còn có ánh đèn nữa. Có vẻ như là đây là vùng lân cận khá hay để có những thói quen không tốt.
7h20 một ánh đèn rất sáng vụt trong ngôi nhà của Geiger như một làn sóng chớp mùa hạ. Khi bóng tối lại bao trùm và nuốt chửng ánh sáng đó, có một tiếng hét từ xa vọng lại và biến mất qua những đám cây nặng hạt mưa. Trước khi tiếng vọng đó dứt hẳn tôi bước ra khỏi xe và đi tới phía đó.
Không có gì phải sợ tiếng hét cả. Đó có vẻ là âm thanh của một cú sốc nửa như hài lòng, giọng điệu của một người say, một ngụ ý của sự dại dột. Đó là một âm thanh bẩn thỉu. Nó khiến tôi nghĩ tới những người đàn ông mặc đồ trắng, những khung cửa có chắn song, những chiếc cũi hẹp cứng với cổ tay bằng da có những dây đai cổ chân được xiết chặt. Khu trú ẩn của nhà Geiger lại hoàn toàn tĩnh lặng khi tôi tới chỗ trống giữa hàng rào và nấp quanh góc chắn cửa trước. Có một vòng sắt trong miệng con sư tử dùng để gõ cửa. Tôi với tay lấy chiếc vòng đó và giữ nó. Ngay chính xác lúc đó như thể ai đó đã chờ đợi tín hiệu, ba phát súng nổ ngay trong nhà. Có một âm thanh như tiếng thở dài khó khăn. Rồi một cú đấm nhẹ hỗn độn. Và rồi có tiếng chân vội vã rất nhanh trong ngôi nhà đi ra.
Cánh cửa đối diện với một lối thoát hẹp, giống như một chiếc cầu vừa bước chân đi bắc qua một cái mương. Lối thoát đó là khoảng trống giữa tường nhà và một gờ bờ đê. Không có cổng mái che, không có mặt đất cứng, không có đường quay lại phía sau. Lối ra vào phía sau ở trên cùng những bậc thang gỗ từ con phố giống con ngõ ở phía dưới lên. Tôi biết điều này vì tôi nghe thấy tiếng chân đi xuống cầu thang. Rồi tôi lại nghe thấy tiếng gầm rú bất chợt của chiếc xe đang khởi động. Nó nhanh chóng biến mất về phía xa. Tôi nghĩ âm thanh đó là tiếng vọng của một chiếc xe khác nhưng không chắc chắn lắm. Ngôi nhà trước mặt tôi vẫn lặng như tờ. Không có gì hối hả. Cái gì ở đó vẫn còn nguyên tại chỗ.
Tôi bước qua hàng rào ở phía bên lối chạy trốn, dựa vào ô cửa sổ kiểu Pháp có màn trướng nhưng không có màn che và cố nhìn vào chỗ vỡ nơi có những tấm mành. Tôi thấy ánh đèn trên tường và một phía của kệ sách. Tôi quay trở lại lối thoát, lấy hết sức và lấy đà từ hàng rào húc vai vào cửa trước. Điều đó thật dại dột. Phần duy nhất của một ngôi nhà ở California mà bạn không thể đặt chân qua đó là cửa trước. Nó làm vai tôi đau ê ẩm và tôi phát điên. Tôi lại trèo qua hàng rào, đá vào ô cửa sổ kiểu Pháp, dùng mũ để làm bao tay và kéo ra gần hết tấm panô thuỷ tinh nhỏ phía dưới. Bây giờ tôi có thể thò tay vào, kéo chốt cửa siết cửa sổ chặt với ngưỡng cửa. Phần còn lại rất dễ dàng. Không có đầu then cài. Chỉ cần chạm vào. Tôi trèo vào và kéo những tấm mành khỏi mặt.
Không ai trong số hai người trong phòng để ý tôi vào nhà như thế nào mặc dù chỉ một trong số họ đã chết.
❀ ❀ ❀
[1] 1 pint = 0,473 lít.