Người quản gia xuất hiện với chiếc mũ của tôi. Tôi đội nó lên và nói: “Ông nghĩ gì về ông ấy?”
“Ông ấy không yếu như vẻ ngoài đâu, thưa ông.”
“Nếu ông ấy yếu, ông ấy sẽ sẵn sàng cho việc mai táng. Anh chàng Regan này đã làm gì khiến ông ấy chán nản vậy?”
Người quản gia nhìn tôi thiếu diễn cảm một cách đáng ngờ. “Tuổi trẻ, thưa ông. Và con mắt của người lính.”
“Như ông,” tôi nói.
“Nếu tôi có thể nói, thưa ông, như ông.”
“Cảm ơn. Sáng nay các cô gái thế nào?”
Ông ta nhún vai một cách lịch sự.
“Chỉ là những gì tôi nghĩ,” tôi nói, ông ta mở cửa cho tôi.
Tôi đứng ngoài bậc thềm và nhìn xuống những đám cỏ bậc thang, cây cối được tỉa và những luống hoa kéo dài tới rào chắn bằng kim loại ở phía cuối những khu vườn. Đi xuống một nửa đường tôi nhìn thấy Carmen đang ngồi trên chiếc ghế đá, hai tay ôm đầu, trông thất tình và cô lẻ.
Tôi đi xuống bậc thềm gạch đỏ dẫn tới những bậc thang. Tôi đi rất lặng lẽ trước khi cô nghe thấy tôi. Cô nhảy dựng lên, quay cuồng như một con mèo. Cô mặc chiếc quần màu xanh hôm đầu tiên tôi gặp cô. Mái tóc vàng vẫn lượn sóng lỏng lẻo và có màu hung hung, khuôn mặt trắng. Những nốt đỏ rực trên má cô khi cô nhìn tôi. Đôi mắt như đá phiến.
“Chán à?” Tôi hỏi.
Cô mỉm cười chậm rãi, hơi xấu hổ rồi gật đầu nhanh. Rồi cô thì thầm: “Anh không điên vì tôi chứ?”
“Tôi nghĩ cô điên với tôi.”
Cô gái để ngón cái lên và cười khúc khích. “Không.” Khi cô cười tôi không còn thích cô chút nào nữa. Tôi nhìn quanh. Mục tiêu treo trên một cái cây cách đó khoảng chục mét, với một vài phi tiêu gắn vào đó. Có ba hay bốn phi tiêu nữa trên ghế đá cô đang ngồi.
“Với những người có tiền, cô và chị gái cô dường như không có nhiều niềm vui lắm,” tôi nói.
Cô nhìn tôi dưới hàng mi dài. Ánh nhìn như để tôi lăn trên lưng. Tôi nói: “Cô thích ném những phi tiêu này à?”
“Uh-huh.”
“Điều đó khiến tôi nhớ lại một điều.” Tôi nhìn lại về phía ngôi nhà. Tôi đi ba bước, giấu mình sau một cái cây. Tôi lôi khẩu súng nhỏ có đính ngọc ở tay súng của cô ra khỏi túi. “Tôi trả lại cho cô khẩu súng. Tôi đã lau nó và nạp đạn rồi. Hãy ghi nhớ lời khuyên của tôi: đừng bắn nó về phía mọi người trừ khi cô bắn tốt hơn rồi. Nhớ chưa?”
Gương mặt cô trở nên xanh hơn, ngón cái rơi xuống. Cô nhìn tôi rồi nhìn khẩu súng tôi đang cầm. Có một sự lôi cuốn trong mắt cô. “Rồi,” cô nói và gật đầu. Rồi đột nhiên: “Hãy dạy tôi bắn.”
“Gì cơ?”
“Hãy dạy tôi cách bắn. Tôi thích thế.”
“Ở đây? Như thế là trái luật.”
Cô gái tới gần tôi và lấy khẩu súng khỏi tay tôi, khum tay sau mông. Tôi cố nhét nó rất nhanh bên trong quần, gần như là với một động tác ngấm ngầm và nhìn quanh.
“Tôi biết chỗ,” cô nói, giọng bí mật. “Đi xuống gần những chiếc giếng cũ.” Cô chỉ xuống phía dưới quả đồi. “Dạy tôi nhé?”
Tôi nhìn đôi mắt xanh đá phiến. Tôi hẳn là đã nhìn vào hai cái nắp chai. “Được rồi, đưa lại khẩu súng cho tôi cho tới khi tôi thấy có chỗ nào được.”
Cô mỉm cười rồi đưa lại cho tôi với vẻ tinh nghịch bí mật như thể cô đang đưa chìa khoá phòng mình cho tôi vậy. Chúng tôi đi lên những bậc thang và đi quanh tới chiếc xe của tôi. Khu vườn như bị bỏ hoang. Ánh mặt trời trống rỗng như nụ cười của người đầu bếp. Chúng tôi lên xe và tôi lái xuống con đường nhỏ trũng, đi qua những cánh cổng.
“Vivian đâu?” Tôi hỏi.
“Chưa ngủ dậy.” Cô cười khúc khích.
Tôi lái xe xuống quả đồi, đi qua những con phố giàu có sang trọng mới được rửa sạch qua cơn mưa, đi về phía đông La Brea, rồi về phía nam. Chúng tôi tới chỗ cô gái nói chỉ trong vòng mười phút.
“Trong đó.” Cô hướng người qua cửa sổ và chỉ.
Đó là một con đường đất hẹp, không to hơn một làn xe, như lối vào một trang trại nào đó dưới chân đồi. Một cánh cổng năm thanh chắn rất rộng được gập lại trước một gốc cây, trông như thể chưa được đóng hàng năm rồi. Hai bên vệ đường có những cây khuynh diệp cao, đường bị lún sâu. Nhiều xe tải đã qua đây. Lúc này con đường vắng, nhiều ánh mặt trời nhưng chưa bụi bẩn. Cơn mưa quá to và mới đây thôi. Tôi đi theo những vết lún, tiếng ầm ầm của xe cộ trở nên đáng tò mò và nhỏ dần rất nhanh như thể nó không hề ở trong thành phố, nhưng quá xa trong một vùng đất mơ mộng ban ngày. Rồi một chiếc cần trục gỗ của một đội không di chuyển, dính đầy dầu chìa ra trên một ngọn cây. Tôi có thể nhìn thấy sợi dây thép cũ han rỉ nối nó với sáu chiếc xà khác nữa. Những cái xà không hề di chuyển có lẽ như vậy một năm rồi. Những giếng dầu không còn được bơm nữa. Có một đống ống rỉ, một cái bục chất hàng bị lún ở một đầu, sáu thùng dầu trống rỗng nằm trong đống tả tơi. Một đống nước dầu tù đọng trong một bình hứng dầu ngũ sắc dưới ánh nắng.
“Họ sẽ làm một khu công nghiệp ở nơi này chứ?” Tôi hỏi.
Cằm cô cúi xuống và phát ra một tia sáng yếu ớt về phía tôi.
“Đến lúc rồi. Mùi của bình dầu đó sẽ đầu độc cả một đàn dê. Đây là nơi anh nghĩ đến à?”
“Uh-huh.”
“Thích chứ?”
“Nó rất đẹp.” Tôi để xe cạnh bục chất hàng. Chúng tôi xuống xe. Tôi lắng nghe. Tiếng ù ù của xe cộ là một hỗn độn âm thanh, nghe như tiếng ù ù của đàn ong. Nơi này lẻ loi như nghĩa địa. Thậm chí ngay cả sau cơn mưa những cây khuynh diệp cao trông vẫn rất bẩn. Lúc nào trông chúng cũng bẩn. Một cành cây bị gió làm gãy rời xuống gò chiếc bình đựng dầu, những chiếc lá dai, phẳng đu đưa trong nước.
Tôi bước quanh chiếc bình đựng dầu, nhìn vào trong phòng bơm. Có một vài thứ đồ lặt vặt trong đó, không có gì trông như mới hoạt động gần đây cả. Bên ngoài một bánh xe gỗ lớn nghiêng nghiêng dựa vào tường. Trông nó có vẻ như một nơi tốt.
Tôi trở lại xe. Cô gái đứng cạnh xe, làm dáng, để mái tóc dưới nắng. “Đưa cho tôi,” cô nói và chìa tay ra.
Tôi lấy khẩu súng ta và để nó lên bàn tay cô. Tôi cúi xuống và nhặt một chiếc can rỉ.
“Thoải mái nào. Nó đã nạp năm viên đạn. Tôi sẽ xem xét và để chiếc can này ở chỗ vuông kia, giữa bánh xe gỗ to ấy. Nhìn thấy không?” Tôi chỉ. Cô gái cúi đầu xuống, hào hứng. “Khoảng hơn mười mét. Đừng bắt đầu bắn cho tới khi tôi quay trở lại bên cạnh cô. Được chứ?”
“Được rồi,” cô cười khúc khích.
Tôi quay trở lại quanh chiếc bình đựng dầu và để chiếc can lên giữa bánh xe. Nó tạo thành một cái đích bị phồng lên. Nếu cô gái bắn trượt chiếc can, chắc chắn là thế, cô có thể bắn trúng bánh xe. Nó sẽ hoàn toàn chặn đứng được một viên đạn nhỏ. Nhưng cô gái thậm chí còn không bắn trúng nó nữa.
Tôi quay trở lại phía cô quanh chiếc thùng hứng dầu. Khi tôi cách cô khoảng ba mét cô nhe bộ răng trắng nhọn, giơ khẩu súng lên và bắt đầu phì phì.
Tôi đứng chết lặng, đông nước tù đọng, có mùi khó chịu phía sau lưng tôi.
“Đứng đó, đồ chết tiệt,” cô ta nói.
Khẩu súng chĩa vào ngực tôi. Tay cô ta dường như khá vững. Tiếng phì phì càng ngày càng to, khuôn mặt có vẻ của mẩu xương bị cạo. Già nua, hư hỏng, trở thành một con thú, nhưng không phải là con thú dễ thương.
Tôi cười cô ta. Tôi bắt đầu đi về phía cô gái. Tôi thấy những ngón tay nhỏ của cô nắm chặt vào cò súng và có màu trắng ở đầu. Tôi cách cô khoảng gần 2 mét khi cô bắt đầu nổ súng.
Âm thanh khẩu súng tạo thành một tiếng đập sắc, không cơ thể, một tiếng lách cách giòn, dễ vỡ vang lên dưới ánh nắng. Tôi không thấy chút khói nào. Tôi dừng lại và cười gằn.
Cô ta bắn thêm hai phát nữa, rất nhanh. Tôi không nghĩ bất cứ phát súng nào hẳn đã trượt. Có năm viên đạn trong khẩu súng nhỏ, cô ta đã bắn bốn. Tôi lao nhanh về phía cô ta.
Tôi không muốn viên đạn cuối cùng vào mặt mình vì thế tôi quay mình về một bên, cô ta bắn viên đạn đó rất cẩn thận, không hề lo lắng gì. Tôi nghĩ mình cảm thấy hơi nóng của thuốc súng nổ đôi chút.
Tôi thẳng người dậy. “Của tôi, nhưng cô rất dễ thương,” tôi nói.
Bàn tay cầm khẩu súng không có đạn bắt đầu run rẩy mạnh. Khấu súng rơi ra. Miệng cô bắt đầu rung, cả khuôn mặt như tan thành nhiều mảnh. Rồi đầu cô ta nghiêng về phía tai trái, bọt mép ở trên môi. Hơi thở của cô ta tạo thành tiếng rên rỉ. Người bắt đầu đu đưa.
Tôi đỡ lấy cô ta khi cô ngã. Cô gái đã bất tỉnh. Tôi cạy răng cô bằng cả hai tay, nhét một chiếc khăn chèn vào giữa hai hàm răng. Tôi phải lấy hết sức mình để làm việc đó. Tôi nâng cô lên và đưa vào xe, rồi quay trở lại lấy khẩu súng, thả nó vào túi. Tôi trèo lên sau tay lái, lùi chiếc xe lại và quay trở lại con đường lún, ra khỏi cánh cổng, trở về quả đồi, về nhà.
Carmen nằm lăn lóc trong góc xe, không hề động đậy. Tôi đi được nửa con đường nhỏ dành cho xe trước khi cô xoay mình. Rồi cô ta đột ngột mở mắt to, điên dại. Cô ngồi dậy.
“Chuyện gì đã xảy ra?” Cô hổn hển.
“Không gì cả. Tại sao?”
“Ồ, có đấy,” cô cười khúc khích. “Tôi làm ướt mình rồi.”
“Chúng luôn như thế,” tôi nói.
Cô nhìn tôi với vẻ đoán chừng ốm yếu và bắt đầu rên rỉ.