Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Lúc đó gần 11h khi tôi cất xe đi và đi vòng quanh tới trước Hobart Arms. Cánh cửa kính dày phía trên ổ khoá từ lúc 10h nên tôi phải lấy chìa khoá của mình ra. Bên trong, hành lang vắng vẻ hình vuông, một người đàn ông đặt tờ báo màu xanh xuống cạnh cây chà là trong chậu và vẩy mẩu thuốc lá vào cái chậu. Gã đứng dậy và vẫy chiếc mũ về phía tôi rồi nói: “Ông chủ muốn nói chuyện với cậu. Cậu chắc chắc đã để bạn mình đợi rồi đấy, anh bạn.”

Tôi vẫn đứng yên, nhìn cái mũi tẹt và cái tai trông như miếng xúc xích ở câu lạc bộ của ông ta.

“Về chuyện gì?”

“Cậu quan tâm đến chuyện gì? Hãy để mũi mình thật sạch và mọi chuyện sẽ thoả đáng.” Tay gã đung đưa gần khuyết áo của chiếc áo khoác không cài.

“Tôi ngửi thấy mùi cảnh sát,” tôi nói “Tôi quá mệt mỏi đến nỗi không nói được, không ăn được, không nghĩ được. Nhưng nếu ông nghĩ là tôi không quá mệt mỏi để nhận lệnh từ Eddie Mars... cố gắng để ông lôi khẩu súng ra trước khi tôi bắn tan cái tai của ông.”

“Điên. Cậu sẽ không có khẩu súng nào.” Gã nhìn tôi chằm chằm. Đôi lông mày thô và xoắn màu sẫm sát lại gần nhau, miệng cong cong xuống phía dưới.

“Vậy thì như thế đó. Không phải lúc nào tôi cũng khoả thân.”

Gã vẫy tay trái. “Được rồi. Cậu thắng. Không ai nói với tôi cần phải nổ tung một ai đó. Cậu sẽ nghe tin từ ông ta.”

“Quá muộn sẽ là quá sớm,” tôi nói và chầm chậm quay đi khi gã đi qua tôi tới cánh cửa. Gã mở cửa và đi ra, không hề quay lại. Tôi cười gằn sự ngu ngốc của mình, đi dọc theo thang máy và lên căn hộ phía trên. Tôi lôi khẩu súng nhỏ của Carmen ra khỏi túi và cười nó. Sau đó tôi cẩn thận, bôi dầu, gói nó trong một tấm vải flanen và khoá lại. Tôi rót cho mình một cốc rượu và ngồi uống khi tiếng điện thoại vang lên. Tôi ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn để điện thoại.

“Vậy là tối nay cậu rất cứng rắn,” giọng Eddie Mars.

“Mạnh mẽ, kiên định, cứng rắn và nhiều gai. Tôi có thể làm gì cho ông?”

“Cớm đang ở đó... Cậu biết ở đâu. Cậu nên để tôi ra ngoài chuyện đó?”

“Tại sao tôi nên làm thế?”

“Tôi tử tế để được tử tế, anh lính ạ. Tôi không tử tế để không được tử tế lại.”

“Nghe kĩ vào và ông sẽ thấy răng tôi đang đập vào nhau.”

Gã cười một cách khô khốc. “Thật sao - hay thật sao?”

“Đúng vậy. Tôi sẽ thật chết tiệt nếu tôi biết lí do. Tôi nghĩ chuyện đó đủ phức tạp rồi nếu không có ông.”

“Cảm ơn, anh lính. Ai đã bắn ông ta?”

“Hãy đọc báo ngày mai - có thể.”

“Tôi muốn biết bây giờ.”

“Ông có tất cả những gì ông muốn rồi phải không?”

“Không. Đó có phải là một câu trả lời không, anh lính?”

“Một người nào đó mà ông chưa từng nghe đến đã bắn ông ta. Chỉ thế thôi.”

“Nếu ở mức độ đó, tôi có thể giúp cậu.”

“Cúp máy đi và để tôi đi ngủ.”

Gã lại cười. “Cậu đang tìm Rusty Regan, đúng không?”

“Rất nhiều người dường như nghĩ tôi đang làm thế nhưng không phải.”

“Nếu cậu đang tìm anh ta, tôi có thể cung cấp cho cậu một ý. Hãy ghé qua và gặp tôi ở bãi biển. Bất cứ khi nào. Rất vui được gặp cậu.”

“Có thể.”

“Vậy thì sớm gặp cậu.” Tiếng điện thoại kêu lách cách, tôi vẫn ngồi cầm nó với một sự kiên nhẫn điên dại. Rồi tôi quay số của nhà Sternwood, tiếng chuông kêu bốn, năm lần rồi có tiếng ngọt ngào của người quản gia: “Nhà Đại tướng Sternwood.”

“Đây là Marlowe. Có nhớ tôi không? Tôi gặp ông khoảng 100 năm trước hay mới hôm qua nhỉ?”

“Vâng, ông Marlowe. Dĩ nhiên tôi nhớ.”

“Cô Regan có nhà không?”

“Có, tôi nghĩ vậy. Ông muốn...”

Tôi ngắt lời ông ta, đột ngột thay đổi ý định. “Không. Tôi muốn nhắn cho cô ấy. Hãy nói với cô ấy rằng tôi có những bức ảnh, tất cả, và mọi chuyện đều ổn thoả.”

“Vâng... vâng...” Dường như giọng nói hơi run run. “Ông có những bức ảnh, tất cả và mọi chuyện đều ổn thoả. Vâng thưa ông. Tôi xin cảm ơn ông rất nhiều, thưa ông.”

Năm phút sau lại có tiếng chuông điện thoại. Tôi đã uống xong, nó làm tôi có cảm giác như thể mình có thể ăn bữa tối mà tôi đã lãng quên; tôi ra ngoài để mặc chuông kêu. Khi tôi quay lại, điện thoại đang kêu. Cứ thỉnh thoảng lại có tiếng chuông cho đến tận 12h30. Khi đó tôi tắt đèn, mở cửa sổ và bịt kín chuông điện thoại với một mẩu giấy và đi ngủ. Tôi đã chán ngấy gia đình Sternwood.

Sáng hôm sau tôi đọc tất cả ba tờ báo sáng khi đang ăn trứng và thịt lợn muối. Những giải thích của họ gần với sự thật bởi những câu chuyện trên báo thường gần với sự thật như Sao Hoả gần với Sao Thổ. Không tờ báo nào liên hệ tới Owen Taylor, người lái xe của chiếc xe tự tử ở cầu tàu Lido với vụ giết hại kỳ lạ trong căn nhà tầng trệt ở hẻm núi Laurel. Không tờ báo nào nhắc đến gia đình Sternwood, Bernie Ohls hay là tôi. Owen Taylor là người tài xế của một gia đình giàu có. Đại uý Cronjager của Ban Hollywood được tín nhiệm giải quyết hai vụ sát hại trong hạt mình phụ trách, hai vụ giết người này được cho là xuất phát từ sự tranh chấp quanh tiền bán hàng từ dịch vụ dây dợ do một người tên Geiger ở quầy sách trên đại lộ Hollywood bảo dưỡng. Brody đã bắn Geiger, và Carol Lundgren đã bắn Brody để trả thù. Cảnh sát đang giam giữ Carol Lundgren. Hắn đã thú nhận. Hắn ta có một tiền sử tồi có lẽ là ở trường trung học. Cảnh sát cũng đang giữ Agnes Lozelle, thư ký của Geiger, một nhân chứng tư liệu.

Đó là một bản tường thuật khá hay. Nó tạo ra ấn tượng rằng Geiger đã bị giết đêm trước đó, rằng Brody đã bị giết một giờ sau đó và rằng Đại uý Cronjager đã giải quyết cả hai vụ giết người trong khi châm một điếu thuốc. Vụ Taylor tự tử được nêu trong trang 1, phần 2. Có một bức ảnh chiếc xe bốn chỗ trên sàn tàu, biển số đã bị bôi đen, và một thứ gì được vải che nằm trên sàn tàu bên cạnh bậc lên xuống của ô tô. Owen Taylor đã rất thất vọng và nguy kịch. Gia đình cậu ta sống ở Dubuque, thi thể cậu sẽ được đưa về đó. Không có cuộc thẩm tra nào cả.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.