Gã mặc toàn đồ xám, một người đàn ông xám xịt ngoại trừ đôi giày đen bóng và hai viên kim cương màu đỏ thắm trên chiếc cà vạt sa tanh màu xám trông như những viên kim cương trên nền chiếc kẹp tóc. Áo gã màu xám, bộ vét cài chéo mềm, vải flanen được cắt rất đẹp. Nhìn Carmen gã bỏ mũ ra và mái tóc hắn dưới chiếc mũ cũng có màu xám, mịn như vừa được sàng qua lưới thép mịn. Đôi lông mày dày màu xám trông có vẻ thể thao khó diễn tả. Gã có một cái cằm dài, một chiếc mũi quặp vào cằm, đôi mắt xám suy tư nhìn nghiêng vì nếp da gập trên mi trên hạ xuống trên góc mi mắt nhẹ nhàng.
Gã đứng đó một cách lịch sự, một tay chạm vào cánh cửa sau lưng, tay kia cầm chiếc mũ xám, đập nhè nhẹ vào đùi. Trông gã rất cứng rắn, nhưng không phải là sự cứng rắn của một kẻ khắc nghiệt. Có vẻ như đó là sự cứng rắn của một anh chàng cưỡi ngựa vừa vượt qua khó khăn. Đó là Eddie Mars.
Gã đóng cửa phía sau lại và để tay vào chiếc túi may nổi của cái áo khoác, ngón tay cái hở ra ngoài, lấp lánh trong ánh mờ mờ của căn phòng. Gã mỉm cười với Carmen. Gã có một nụ cười dễ dãi dễ thương. Cô gái liếm môi và nhìn gã chằm chằm. Nỗi sợ hãi trên mặt cô không còn nữa. Cô mỉm cười lại.
“Xin lỗi về sự đường đột này. Hình như chuông cửa không đánh thức ai cả. Ông Geiger có ở đây không?”
Tôi nói: “Không. Chúng tôi chỉ không biết ông ta. Chúng tôi thấy cửa mở hé nên vào trong.”
Gã gật đầu, chạm vành mũ vào cái cằm dài. “Các anh là bạn của ông ta, dĩ nhiên rồi, phải không?”
“Chỉ là quen biết làm ăn. Chúng tôi ghé qua đây để xem một quyển sách.”
“Một quyển sách à?” Gã nói rất nhanh và rạng rỡ, tôi nghĩ hơi quỷ quyệt một chút như thể gã biết về những cuốn sách của Geiger. Sau đó gã lại nhìn Carmen và nhún vai.
Tôi dịch chuyển về phía cánh cửa. “Giờ chúng tôi sẽ đi.” Tôi nói. Tôi nắm cánh tay cô gái. Cô đang nhìn Eddie Mars chằm chằm. Cô thích gã.
“Có nhắn gì lại không nếu Geiger quay trở lại?” Eddie Mars hỏi một cách lịch sự.
“Chúng tôi sẽ không làm phiền ông.”
“Điều đó thật quá tệ,” gã nói với nhiều ẩn ý. Đôi mắt xám nhấp nháy rồi trở nên cứng nhắc khi tôi đi qua gã để mở cửa. Gã nói thêm, giọng rất tự nhiên: “Cô gái có thể đi, tôi muốn nói chuyện với anh một chút, anh lính.”
Tôi thả tay Carmen và nhìn hắn chằm chằm trống rỗng.
“Tôi không đùa đâu?” Gã nói một cách tử tế. “Đừng lãng phí thời gian. Tôi có hai người bên ngoài xe, họ sẽ luôn làm theo những gì tôi muốn.”
Carmen kêu lên bên cạnh tôi rồi trốn qua cánh cửa. Tiếng bước chân cô nhỏ dần rất nhanh xuống phía quả đồi. Trước đó tôi không trông thấy xe của cô vì thế hẳn là nó ở tận phía dưới. Tôi bắt đầu nói: “Chuyện quái quỷ gì...!”
“Ồ, bỏ qua đi,” Eddie Mars thở dài. “Có điều gì không ổn quanh đây. Tôi sẽ tìm ra đó là chuyện gì. Nếu cậu muốn ăn đạn chì vào bụng thì cứ chắn đường tôi.”
“Được rồi,” tôi nói, “Ông là một tay cứng rắn.”
“Chỉ khi cần thiết thôi, anh lính ạ.” Gã không nhìn tôi thêm nữa. Gã đi quanh căn phòng, nhăn mặt và không để ý đến tôi. Tôi nhìn qua tấm panô bị vỡ của cửa sổ phía trước. Qua hàng rào tôi có thể nhìn thấy phần trên chiếc xe. Động cơ của nó đang để không.
Eddie Mars tìm thấy một chiếc bình màu tím và hai cái cốc có gân vàng trên bàn. Gã ngửi một cái cốc và chiếc bình. Một nụ cười ghê tởm trên môi gã. “Một kẻ dẫn khách tồi tệ,” gã nói một cách buồn tẻ.
Gã nhìn một vài quyển sách, càu nhàu, đi quanh chiếc bàn và đứng trước cột gỗ khắc vật tổ với một con mắt camera. Gã ngắm nghía nó, rồi nhìn xuống sàn nhà trước cột gỗ đó. Gã di chuyển chiếc thảm nhỏ bằng một chân rồi nhanh chóng chuyển tư thế. Gã quỳ xuống nền nhà với chiếc đầu gối màu xám. Cái bàn che gã một phần. Có một tiếng thốt lên rõ ràng và rồi gã lại xuất hiện. Cánh tay lấp loáng dưới chiếc áo khoác, một khẩu súng lục Luger màu đen xuất hiện trên tay gã. Gã cầm nó với những ngón tay dài màu nâu, không chỉ về phía tôi hay bất cứ thứ gì.
“Máu, máu ở trên sàn nhà, dưới tấm thảm. Rất nhiều máu,” Gã nói.
“Thật thế sao?” Tôi nói, có vẻ hứng thú.
Gã trườn xuống sau cái bàn, móc chiếc điện thoại màu dâu chín về phía mình, chuyển khẩu Luger sang tay trái. Gã nhíu mày nhìn chiếc điện thoại, đôi lông mày xám dày xích lại gần nhau, tạo nên một nếp nhăn cứng cỏi trên làn da dãi dầu sương gió, phía trên cái mũi khoằm.
“Tôi nghĩ là chúng ta sẽ có một cảnh sát tới thăm đấy.” Gã nói.
Tôi đi tới và đá chiếc thảm, chỗ mà Geiger đã nằm. “Đó là máu cũ,” tôi nói. “Máu khô.”
“Cũng giống như chúng ta sẽ có cảnh sát đấy.”
“Tại sao không?” Tôi nói.
Mắt gã lim dim. Vẻ ngoài che đậy biến mất, gã như một gã trai trẻ khó tính ăn mặc bảnh bao với khẩu Luger. Gã không thích việc tôi đồng ý với gã.
“Cậu là kẻ quái quỷ nào thế, anh lính?”
“Marlowe là tên. Tôi là thám tử.”
“Chưa bao giờ nghe tên anh. Cô gái là ai?”
“Khách hàng. Geiger định ném cho cô ta một cái thòng lọng với trò tống tiền. Chúng tôi tới để nói chuyện. Ông ta không có ở đây. Cửa mở khi chúng tôi vào đợi. Hay tôi đã nói với ông điều này chưa nhỉ?”
“Rất tiện,” gã nói. “Cửa mở. Vậy là anh không có chìa khoá.”
“Phải. Làm thế nào mà ông có chìa khoá?”
“Đó có phải là việc của cậu không, anh lính?”
“Tôi có thể biến nó thành việc của mình.”
Gã cười khó khăn và để chiếc mũ lên mái tóc xám. “Và tôi có thể khiến công việc của cậu thành công việc của tôi.”
“Ông sẽ không thích đâu. Thu nhập quá ít ỏi.”
“Được rồi anh chàng có đôi mắt thông minh ạ. Tôi sở hữu ngôi nhà này. Geiger là người thuê nhà của tôi. Bây giờ anh nghĩ sao về điều đó?”
“Ông quen biết những người thật dễ thương.”
“Tôi nhận họ khi họ đến đây. Tất cả những hạng người.”
Gã nhìn xuống khẩu Luger, nhún vai và nhét nó dưới cánh tay. “Có ý nào hay không, anh lính?”
“Rất nhiều. Ai đó đã bắn Geiger. Ai đó bị Geiger bắn và đã chạy thoát. Hoặc đó là hai kẻ khác. Hoặc Geiger đang thờ cúng và lấy ít máu trước cái cột khắc nhiều vật tổ đó. Hoặc ông ta ăn bữa tối với thịt gà và thích mổ gà trong phòng khách.”
Người đàn ông màu xám gầm lên.
“Tôi đầu hàng,” tôi nói. “Tốt hơn là ông nên gọi các bạn mình trong trung tâm thành phố.”
“Tôi không hiểu,” gã nói giật. “Tôi không hiểu trò chơi của cậu ở đây”
“Cứ tiến hành đi, gọi những nút kia. Ông sẽ nhận được một phản ứng rất mạnh.”
Gã nghĩ về điều đó mà không hề di chuyển, cắn môi. “Tôi cũng không hiểu điều đó,” gã nói khó khăn.
“Có lẽ hôm nay không phải là ngày của ông, tôi biết ông, Mars. Câu lạc bộ Cypress ở Las Olindas. Trò đánh bạc nhanh chóng chỉ dành cho những người phô trương. Luật pháp địa phương trong túi ông và một đường dây mỡ màng tới LA. Nói cách khác, đó là sự bảo vệ. Geiger đang có những mưu mô và cần được bảo vệ. Có lẽ ông tha cho gã lúc này lúc nọ, theo dõi gã, một kẻ thuê nhà.”
Miệng gã trở thành một nét trắng khô cứng. “Geiger mưu mô gì?”
“Mưu mô sách báo bẩn thỉu.”
Gã nhìn tôi chằm chằm một phút. “Có ai đó tóm được ông ta rồi,” gã nói nhỏ nhẹ. “Cậu biết điều gì đó về chuyện ấy. Hôm nay ông ta không đến quầy sách. Họ không biết ông ta ở đâu, ông ta không trả lời điện thoại ở đây. Tôi tới để xem xét mọi chuyện. Tôi thấy máu trên nền nhà, dưới tấm thảm. Cậu và một cô gái ở đây.”
“Hơi đuối nhưng có lẽ ông có thể bán câu chuyện này cho một người mua sẵn lòng. Mặc dù vậy ông đã bỏ lỡ một điều gì đó. Có ai đó đã chuyển những quyển sách của ông ta trong ngày hôm nay, những quyển sách hay mà ông ta đã cho thuê.”
Gã bật tay rất mạnh và nói: “Lẽ ra tôi nên nghĩ tới điều đó, anh lính ạ. Dường như cậu biết được chuyện đó. Làm thế nào mà cậu đoán được?”
“Tôi nghĩ Geiger bị cướp. Tôi nghĩ đó là máu của ông ta. Và những quyển sách bị chuyển ra ngoài cho thấy động cơ giấu thi thể ông ta trong thời gian ngắn. Ai đó đang tiếp tục với âm mưu này và muốn có ít thời gian để sắp xếp.”
“Chúng không thể thoát được,” Eddie Mars nói dứt khoát.
“Ai nói thế? Ông và một vài tay súng nữa đang ở trong xe phía ngoài kia? Đây là một thị trấn lớn, Eddie. Một vài người rất ghê gớm đã thuê ở đây trong thời gian qua. Hình phạt cũng khá nặng đấy.”
“Cậu nói quá nhiều,” Eddie Mars nói. Gã nhe răng và huýt sáo hai lần rất rõ. Chiếc xe đóng mạnh phía ngoài, những bước chạy qua bờ rào. Mars lại chìa khẩu Luger ra và chĩa vào ngực tôi. “Mở cửa ra.”
Tiếng nắm cửa lách cách, một giọng nói cất lên. Tôi không nhúc nhích. Họng súng khẩu Luger trông như miệng đường hầm con phố thứ hai, nhưng tôi không chuyển động. Không có áo chắn đạn là một điều tôi đã phải quen.
“Eddie, ông tự đi mà mở lấy. Ông là cái quái gì mà ra lệnh cho tôi? Hãy tử tế, tôi có thể giúp ông thoát.”
Gã đứng dậy một cách cứng nhắc và đi tới phía cuối cái bàn, rồi ra cửa. Gã mở cửa, mắt vẫn nhìn tôi. Hai người đàn ông hấp tấp vào phòng, hai nách bận bịu với thứ gì đó. Một người rõ ràng là đấu sĩ quyền anh, gương mặt tái xanh nhưng điển trai với cái mũi rất xấu và một tai như miếng thịt nướng ở câu lạc bộ. Người kia mảnh mai, tóc vàng mặt ngây ra bất động, đôi mắt sít không màu sắc.
Eddie Mars nói: “Xem anh chàng này có mang theo vũ khí không.”
Tên tóc vàng rút khẩu súng báng ngắn ra đứng chĩa vào người tôi. Võ sĩ quyền anh bước trên đôi chân bằng, khám túi tôi cẩn thận, tôi quay người như một người đẹp chán chường đang đứng làm mẫu với chiếc áo choàng buổi tối.
“Không có súng,” hắn nói giọng u ám.
“Xem xem hắn là ai.”
Võ sĩ quyền anh thọc một tay vào túi ngực tôi và lôi ra cái ví. Hắn búng cái ví mở ra và xem xét bên trong. “Tên Philip Marlowe, Eddie. Sống ở Hobart Arms, Franklin. Giấy phép thám tử, huy hiệu chỉ huy, hết.” Hắn để ví tôi trở lại túi áo, tát nhẹ vào mặt tôi và quay đi.
“Biến đi,” Eddie Mars nói.
Hai tay súng lại đi ra ngoài và đóng cửa lại. Có tiếng chúng quay trở lại xe. Chúng nổ động cơ và để không như vậy một lần nữa.
“Được rồi. Nói chuyện,” Eddie Mars nói giật. Hai đầu lông mày của gã làm thành một góc nhọn so với trán.
“Tôi chưa sẵn sàng để công bố. Giết Geiger để chộp lấy âm mưu của ông ta sẽ là một trò ngu ngốc, tôi không chắc là chuyện có phải theo hướng đó hay không, giả như ông ta đã bị giết. Nhưng tôi chắc chắn rằng bất cứ ai lấy những quyển sách đều biết chuyện gì và tôi cũng chắn chắn rằng cô gái tóc vàng ở quầy sách của ông ta đang sợ hãi điên cuồng một điều gì đó. Và tôi đoán được ai đã lấy sách.”
“Ai?”
“Đó là phần tôi chưa sẵn sàng tuyên bố. Ông biết đấy tôi có khách hàng.”
Gã chun mũi. “Điều đó...” gã bẻ đôi câu nói rất nhanh.
“Tôi hi vọng ông biết cô gái,” tôi nói.
“Ai có quyển sách, anh lính?”
“Tôi chưa sẵn sàng nói, Eddie. Tại sao tôi phải nói với ông?”
Gã để khẩu Luger xuống bàn, vỗ nó với lòng bàn tay mở. “Cái này,” gã nói. “Và tôi sẽ làm cho nó đáng giá thời gian của cậu.”
“Đó là niềm tin. Bỏ khẩu súng ra. Tôi luôn có thể nghe thấy âm thanh của tiền bạc. Ông có thể trả tôi bao nhiêu tiền?”
“Vì cái gì?”
“Ông muốn chuyện gì làm xong nào?”
Gã đập mạnh chiếc bàn. “Nghe này, anh lính. Tôi hỏi cậu một câu và cậu hỏi tôi câu khác. Chúng ta sẽ không đi đến đâu cả. Tôi muốn biết Geiger ở đâu, vì lí do riêng của mình. Tôi không thích âm mưu của ông ta và tôi không bảo vệ ông ta. Tôi sở hữu căn nhà này và bây giờ tôi không quá thiết tha về điều đó. Tôi có thể tin rằng bất cứ điều gì anh biết đều là bí mật hoặc là có một đống những kẻ đi tìm gái mại dâm đang lởn vởn quanh đống đổ nát này. Cậu chả có cái gì để bán cả. Tôi đoán là cậu cần bảo vệ mình một chút. Vì thế hãy phun ra đi.”
Đó là một dự đoán khá hay nhưng tôi sẽ không để gã biết. Tôi châm thuốc và thổi diêm tắt, gõ nhẹ nó vào phía con mắt thuỷ tinh của chiếc cột cao khắc hình vật tổ. “Ông nói đúng,” tôi nói. “Nếu có chuyện gì xảy ra với Geiger, tôi sẽ phải nói những gì mình phải nói với cảnh sát, điều đó sẽ được lưu lại trong dữ liệu của họ và khiến tôi không có gì để bán cả. Vì thế nếu ông cho phép, tôi sẽ đi.”
Mặt gã trắng dần dưới lớp da rám nắng. Trông gã độc ác, nhanh nhẹn và cứng rắn trong chốc lát. Gã nhúc nhích để nhấc khẩu súng. Tôi nói thêm một cách tình cờ: “Nhân tiện, bà Mars dạo này thế nào?”
Trong phút chốc tôi nghĩ mình đã đùa gã quá xa. Tay gã giật mạnh vào khẩu súng, run run, mặt giãn ra bởi những cơ mặt cứng. “Biến đi,” gã nói rất nhẹ. “Tôi mặc kệ cậu đi đâu hay làm gì khi cậu tới đó. Chỉ khuyên cậu một điều, anh lính. Hãy để tôi ra khỏi những kế hoạch của cậu hoặc là cậu sẽ mong mình tên là Murphy và sống ở Limerick.”
“Được thôi, chỗ đó không xa lắm từ Clonmel,” tôi nói. “Tôi nghe người ta nói ông có một người bạn là người vùng đó.”
Gã dựa người xuống bàn, mắt tê dại, không nhúc nhích. Tôi đi tới cánh cửa, mở ra và quay lại nhìn gã. Đôi mắt gã theo sát tôi nhưng thân hình màu xám gầy gò không chuyển động. Có một sự căm ghét trong mắt gã. Tôi ra ngoài và đi qua hàng rào, lên phía đồi tới chỗ để xe và lên xe. Tôi quay đầu xe và lái tới đỉnh đồi. Không ai bắn tôi cả. Sau một vài dãy nhà, tôi quay lại, tắt động cơ và ngồi một lát. Cũng chẳng có ai bám theo. Tôi lái xe quay trở lại Hollywood.