Giấc Ngủ Dài

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Trong cánh cửa phụ của ngôi nhà gia đình, qua tấm panô bằng chì hẹp ánh sáng mờ hiu hắt. Tôi dừng chiếc Packard dưới lối cổng cho xe đi vào và dốc hết những thứ trong túi ra ghế ngồi, ở góc xe, cô gái đang ngáy, chiếc mũ nghiêng nghiêng một cách chơi bời qua mũi, hai tay treo trên vết gập của áo mưa. Tôi đi ra ngoài và ấn chuông cửa. Có tiếng bước chân bước tới một cách chậm rãi như thể từ một khoảng cách xa xôi tồi tàn thê lương. Cửa mở, người quản gia đầu bạc dáng thẳng đứng nhìn tôi. Ánh sáng từ phòng lớn tạo nên vẻ hào quang trên tóc ông.

Ông nói: “Chào ông,” một cách lịch sự và nhìn qua chiếc Packard. Đôi mắt ông ta quay lại nhìn tôi.

“Cô Regan có ở nhà không?”

“Không, thưa ông.”

“Tôi hi vọng là ngài Đại tướng đang ngủ, phải vậy không?”

“Vâng. Buổi tối là thời gian tốt nhất để ông ấy ngủ.”

“Vậy còn người hầu gái của cô Regan?”

“Mathilda? Bà ấy ở đây thưa ông.”

“Ông nên gọi bà ta xuống đây. Việc này cần tới người phụ nữ. Hãy nhìn vào xe rồi ông sẽ hiểu tại sao.”

Ông ta nhìn vào trong xe. Khi quay lại, ông nói: “Tôi hiểu, tôi sẽ gọi Mathilda.”

“Mathilda sẽ làm tốt vì cô ấy.” Tôi nói.

“Tất cả chúng tôi đều cố gắng làm tốt vì cô ấy.” Ông ta nói.

“Tôi đoán ông đã từng làm việc này.”

Ông ta bỏ qua câu nói đó.

“Vâng, chào tạm biệt,” tôi nói. “Tôi để mọi chuyện cho ông lo.”

“Rất tốt, thưa ông. Liệu tôi có thể gọi cho ông một chiếc xe taxi không?”

“Tốt hơn là không. Sự thực là tôi không ở đây. Ông mới chỉ nhìn thấy mọi chuyện.”

Khi đó ông ta mỉm cười. Ông cúi đầu chào, tôi quay đi và đi bộ về phía con đường nhỏ dành cho xe ô tô và bước ra khỏi cổng.

Có mười dãy nhà, uốn quanh những con phố lượn vòng đầy nước mưa, dưới những giọt nước từ cây chảy xuống, qua những ô cửa sổ có ánh đèn trong các ngôi nhà lớn trên những mảnh sân cực lớn, những mái hiên, đầu hồi co cụm mờ mờ và những ô cửa sổ sáng đèn bên sườn đồi, xa xăm và không thể tới được, giống những ngôi nhà phù thuỷ trong rừng. Ở một trạm xăng, tôi bước ra, chói mắt vì những ánh điện lãng phí. Ở đó một nhân viên trông chán chường đội một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng, áo khoác chắn gió màu xanh sẫm ngồi trên ghế đẩu, trong tấm thuỷ tinh bốc hơi, đang ngồi đọc báo. Tôi bắt đầu đi vào, cứ thế tiếp tục. Tôi đã bị ướt hết mức có thể. Và trong một đêm như thế, để đợi một chiếc taxi, bạn có thể mọc rễ. Và các lái xe đều nhớ.

Tôi quay trở lại nhà Geiger sau khoảng nửa giờ đi bộ rất nhanh. Không có ai ở đó, không có chiếc xe nào trên đường ngoài xe của tôi đậu trước ngôi nhà ngay đó. Nó có vẻ rất buồn thảm, tối tăm như một con chó bị lạc vậy. Tôi lấy chai rượu lúa mạch từ trong xe, đổ một nửa số còn lại vào cổ họng và đi vào trong để châm thuốc lá. Tôi hút hết nửa điếu rồi vứt đi và lại ra khỏi xe, đi về phía nhà Geiger. Tôi mở cửa, bước vào bóng tối vẫn còn ấm và đứng đó, tôi đi rất nhẹ trên nền nhà và lắng nghe tiếng mưa. Tôi chộp lấy một chiếc đèn và bật lên.

Điều đầu tiên tôi nhận thấy đó là một sợi lụa thêu đã biến mất khỏi bức tường. Tôi không đếm chúng nhưng khoảng cách bức tường vữa màu nâu ở đó trần trụi và rất rõ ràng. Tôi đi xa hơn một chút và bật một chiếc đèn khác lên. Tôi nhìn điểm vật tổ. Ở phía chân, cách xa rìa tấm thảm Trung Quốc, trên nên nhà trống trơn một chiếc thảm khác đã được trải ra. Trước đó nó không có ở đấy. Đấy là chỗ của thi thể Geiger. Thi thể gã đã biến mất.

Điều đó làm người tôi như đông cứng. Tôi để môi mình tiếp xúc với răng và nhìn con mắt thuỷ tinh ở cây cột có khắc hình vật tổ. Tôi lại đi khắp ngôi nhà một lần nữa. Mọi thứ đều chính xác như trước đó. Geiger không ở trên chiếc giường viền ren, không ở dưới giường cũng không ở trong tủ. Gã cũng không có trong bếp hay phòng tắm. Còn một cánh cửa khoá bên phải phòng lớn. Một trong những chìa khoá của hắn khớp ổ khoá. Căn phòng bên trong trông khá thú vị nhưng Geiger không có trong đó. Căn phòng thú vị vì nó rất khác biệt so với phòng của Geiger. Đó là một phòng ngủ trông rất nam tính với nền nhà bằng gỗ được đánh bóng, một vài tấm thảm nhỏ theo một thiết kế của Ấn Độ, hai chiếc ghế thẳng, một cái bàn bằng gỗ thớ màu sẫm, một phòng vệ sinh nam và hai cây nến đen trong cây cắm nến cao đến chân. Chiếc giường hẹp, trông rất cứng với một tấm ga vải sáp màu hạt dẻ. Căn phòng trông lạnh lẽo. Tôi khoá nó lại, lau tay nắm với chiếc khăn tay của tôi và trở lại chiếc cột cao khắc nhiều hình vật tổ. Tôi quỳ xuống, nghiêng theo tấm thảm tuyết tới cửa trước. Tôi nghĩ mình có thể nhìn thấy hai cái rãnh song song chỉ theo hướng đó như thể là gót chân ai đã lê qua đó. Dù ai đã làm thì điều đó cũng có nghĩa về công việc làm ăn. Những người chết thường nặng hơn những trái tim tan vỡ.

Đó không phải là cảnh sát. Hẳn chúng đã vẫn ở đó chỉ để khởi động với những mẩu dây và phấn và những máy quay cùng bụi và những điếu xì gà bằng đồng xu. Hẳn là chúng đã ở đó. Đó không phải là kẻ giết người. Gã đã rời đi rất nhanh. Hẳn gã đã thấy cô gái. Gã không rõ cô ta có điên dại đến mức không nhìn thấy mình hay không. Hắn đang trên đường tới những nơi xa xôi. Tôi không thể đoán được câu trả lời, nhưng với tôi chuyện sẽ ổn nếu ai đó muốn Geiger mất tích thay vì chỉ bị giết. Điều đó khiến tôi có cơ hội tìm ra nếu tôi có thể nói rằng bỏ qua Carmen Sternwood. Tôi lại khoá cửa lại, khởi động xe và về nhà tắm vòi hoa sen, sấy khô quần áo và ăn bữa tối muộn. Sau đó tôi ngồi quanh căn hộ và uống rất nhiều rượu toddy, cố tìm ra mật mã trong cuốn sổ tay mục lục màu xanh của Geiger. Tất cả những gì tôi có thể chắc chắn thì đây là một danh sách tên và địa chỉ, có thể là của các khách hàng. Có khoảng hơn 400 người. Điều đó làm cho cuốn sổ trở thành một mánh làm ăn khá hay ho, đó là chưa kể đến các mánh tống tiền, có thể có rất nhiều. Bất cứ một cái tên nào trong danh sách cũng có thể là một khía cạnh như kẻ giết người. Tôi không ghen tỵ với công việc của cảnh sát khi vụ này được chuyển cho họ.

Tôi đi ngủ sau khi đã uống rất nhiều whiskey và lòng thì đầy bực bội. Trong mơ tôi thấy một người đàn ông trong chiếc áo choàng Trung Hoa, người đã đuổi cô gái khoả thân với đôi hoa tai dài màu lục trong khi tôi đuổi theo họ và cố gắng chụp ảnh với một chiếc camera trống rỗng.

hiếc cửa sổ đó. Tôi không biết việc không phải là một người sưu tầm đồ cổ, ngoại trừ những hoá đơn chưa trả, liệu có điều gì tốt không. Cánh cửa ra vào bằng kính, nhưng tôi cũng không thể nhìn được nhiều qua cánh cửa đó vì cửa hàng rất mờ.
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.