Sau cơn mưa đám cây phía trên của Laverne Terrace lá rất xanh. Trong ánh nắng chiều mát mẻ tôi có thể nhìn thấy giọt nước rất sâu của quả đồi và cầu thang, nơi kẻ giết người đã chạy với ba phát súng trong bóng tối. Hai ngôi nhà nhỏ đối diện nhau trên con đường phía dưới. Họ có thể không nghe thấy những phát súng.
Trước ngôi nhà của Geiger hay bất cứ nơi nào dọc theo dãy nhà, không hề có hoạt động nào. Bờ giậu hình hộp trông rất xanh và yên bình, những đốm phồng trên mái nhà vẫn còn ẩm. Tôi lái xe chầm chậm qua, giày vò vì một ý rằng đêm trước tôi đã không nhìn vào gara. Một khi thi thể của Geiger không còn ở đó tôi đã không thực sự muốn tìm. Nó có cả bàn tay của tôi nữa. Nhưng kéo lê gã tới gara, tới xe của gã và lái xe tới một trong những ổ chuột cũ nát và vắng vẻ quanh Los Angeles sẽ là một cách hay để thi thể gã phân rữa qua ngày, thậm chí hàng tuần. Điều đó tạo ra hai giả định: chiếc chìa khóa của gã và hai trong bữa tiệc. Nó sẽ thu hẹp khu vực tìm kiếm khá nhiều, đặc biệt là khi tôi đã có chìa khoá của hắn trong túi khi chuyện đó xảy ra.
Tôi không có cơ hội nhìn vào gara. Những cánh cửa đóng lại và khoá, có thứ gì di chuyển phía sau hàng rào khi tôi rút ngắn tầm nhìn. Một người phụ nữ tóc vàng mềm trong chiếc áo khoác trắng xanh, trên mũ có nút nhỏ bước ra khỏi mê cung, đứng nhìn điên dại chiếc xe của tôi như thể cô không nghe thấy tiếng chiếc xe đi lên đồi. Rồi cô quay nhanh người và chạy lắt léo ra khỏi tầm mắt của tôi. Dĩ nhiên đó là Carmen Sternwood
Tôi đi lên đường, đỗ xe và đi bộ trở lại. Vào ban ngày, dường như đó là một việc lộ liễu và nguy hiểm. Tôi đi qua hàng rào. Cô gái vẫn đứng đó, im lặng dựa vào cánh cửa trước bị khoá. Cô chầm chậm đưa tay lên hàm răng và cắn ngón cái ngộ nghĩnh. Có một vài vết tím dưới mắt cô, gương mặt cô trở nên trắng bệch vì căng thẳng.
Nở một nửa nụ cười về phía tôi. Cô nói: “Xin chào,” với một giọng mỏng, dễ gãy. “Cái...gì?” Câu hỏi nhỏ dần và cô lại tiếp tục cắn tay.
“Có nhớ tôi không?” Tôi nói. “Doghouse Reilly, người đàn ông quá cao. Có nhớ không?”
Cô gật đầu và gương mặt nở một nụ cười nhanh ngớ ngẩn.
“Hãy đi vào trong nào,” tôi nói. “Tôi có một chìa khoá. Cừ không?”
“Cái gì?”
Tôi đẩy cô sang một bên và đút chìa khoá vào cửa, mở ra và đẩy cô gái qua cánh cửa. Tôi lại đóng cửa và đứng đó ngửi. Nơi này trông thật kinh khủng vào ban ngày. Chiếc thuyền mành Trung Quốc ở trên tường, mấy vật dụng làm bằng gỗ tếch, cái thảm, mấy chiếc đèn kiểu cách, màu sắc lộn xộn, cột gỗ cao khắc các biểu tượng vật tổ, một bình ê te và cồn thuốc phiện, tất cả những thứ này ban ngày là một đống bẩn thỉu lộn xộn, như một bữa tiệc tàn
Cô gái và tôi đứng nhìn nhau. Cô cố giữ một nụ cười xinh xắn trên gương mặt nhưng gương mặt cô quá mệt mỏi đến nỗi không thể bị làm phiền nữa. Trông nó vẫn rất trống rỗng. Nụ cười như nước xoá cát, làn da tái thô ráp mọng dưới đôi mắt ngạc nhiên trống rỗng. Chiếc lưỡi trắng liếm hai khoé miệng. Một cô gái bé nhỏ xinh đẹp, được chiều chuộng không thông minh lắm đã hành động rất sai mà không ai làm gì cả. Những kẻ giàu có chết tiệt. Họ làm phiền tôi. Tôi lăn điếu thuốc trong mấy ngón tay, đẩy mấy cuốn sách ra xa và ngồi lên phía cuối một chiếc bàn. Tôi châm thuốc, thở một chùm khói, nhìn hàm răng và ngón tay cái của cô chốc lát trong im lặng. Carmen đứng trước mặt tôi, như một cô học sinh hư trong văn phòng của hiệu trưởng.
Cuối cùng tôi cũng hỏi: “Cô làm gì ở đây?”
Cô nắm lấy một mảnh áo khoác của mình và không trả lời.
“Cô nhớ được gì về đêm qua?”
Cô trả lời câu hỏi đó với chút xảo quyệt ánh lên dưới đuôi mắt. “Nhớ gì cơ? Đêm qua tôi bị ốm. Tôi ở nhà.” Giọng nói của cô phát ra từ cổ họng nghe cẩn trọng mới vừa tới tai tôi.
“Cô thật quá đáng.”
Mắt cô gái nhìn lên rồi lại nhìn xuống rất nhanh.
“Trước khi cô về nhà, trước khi tôi đưa cô về nhà. Ở đó, trong chiếc ghế đó...” Tôi chỉ vào chiếc ghế... “Trong chiếc khăn choàng màu cam. Cô nhớ chứ.”
Sự xúc động chầm chậm lên tới cổ cô gái. Nó là một điều gì đó. Cô ấy có thể đỏ mặt. Dưới mống mắt xám bị che lấp, một ánh trắng lấp lánh hiện ra dưới vẻ ngũ sắc. Cô cắn ngón cái của mình rất mạnh.
“Anh là người đó?” Cô thở hổn hển.
“Tôi, cô còn nhớ được bao nhiêu?”
Cô nói mơ hồ: “Anh có phải là cảnh sát không?”
“Không. Tôi là một người bạn của cha cô.”
“Anh không phải là cảnh sát?”
“Không.”
Cô thở ra nhè nhẹ. “Anh... anh muốn gì?”
“Ai đã giết ông ta?”
Đôi vai cô giật mạnh, nhưng gương mặt không có gì chuyển động. “Còn những ai khác biết nữa?”
“Về Geiger? Tôi không biết. Không phải cảnh sát nhưng có thể là họ sẽ cắm trại tại đây. Có thể là Joe Brody.”
Đó là một phỏng đoán bừa nhưng đã làm cô gái kêu lên. “Joe Brody! Chính hắn!”
Sau đó cả hai chúng tôi đều im lặng. Tôi ngồi với điếu thuốc, còn cô gái ngồi mút ngón tay cái.
“Vì Chúa, đừng có khéo quá,” tôi giục cô. “Đây là nơi đơn giản cũ nát. Có phải Brody đã giết ông ta?”
“Giết ai?”
“Chúa ơi.” Tôi nói.
Cô gái như bị tổn thương, cằm cô hướng xuống một chút. “Phải,” cô nói một cách nghiêm trang. “Joe đã làm vậy.”
“Tại sao?”
“Tôi không biết.” Cô gái lắc đầu, cố thuyết phục mình rằng cô không biết.
“Gần đây cô có gặp anh ta không?”
Đôi tay cô để xuống, những đốt ngón tay trắng nhỏ. “Chỉ một hay hai lần. Tôi ghét hắn.”
“Vậy cô biết hắn ta sống ở đâu.”
“Phải.”
“Và cô không còn thích hắn ta nữa?”
“Tôi ghét hắn!”
“Vậy cô thích hắn vì nơi đó.”
Lại một chút trống rỗng. Tôi đã hỏi quá nhanh với cô ta. Thật khó để làm chậm lại được. “Cô có sẵn lòng nói với cảnh sát đó là Joe Brody không?” Tôi thăm dò.
Một nỗi hoảng sợ đột ngột bừng lên trên gương mặt cô gái.
“Dĩ nhiên nếu tôi có thể giết chết một góc tấm ảnh khoả thân.” Tôi nói một cách chân thực
Cô cười khúc khích. Điều đó khiến tôi có cảm giác khó chịu. Nếu như cô rít lên hoặc khóc lóc hoặc thậm chí ngã đập mặt xuống sàn rồi ngất lịm đi thì mọi chuyện cũng đều ổn cả. Cô chỉ cười khúc khích. Bỗng nhiên điều đó lại thật vui vẻ. Cô đã chụp một bức ảnh như Isis, và ai đó đã ăn cắp nó, ai đó đã giết Geiger trước mặt cô, còn cô thì say hơn một người dự Hiệp ước Legion, và điều đó bỗng nhiên là một sự vui vẻ thực sự và trong sạch. Vì thế mà cô cười khúc khích. Rất dễ thương. Những tiếng cười ngày càng to hơn và lan khắp góc phòng như những con chuột sau ván ốp chân tường. Cô bắt đầu trở nên quá kích động. Tôi trượt khỏi chiếc bàn và bước lại gần cô, tát cô vào một bên má.
“Giống như đêm qua,” tôi nói. “Chúng ta cũng là một đội những người chuyên gây chuyện tức cười, hai vai phụ của anh hề trong khi tìm kiếm một nhân vật hài.”
Tiếng khúc khích ngưng lại một cách chết chóc nhưng cô gái không ngại bị tát nhiều hơn đêm qua. Có thể những anh chàng bạn trai của cô sớm muộn gì cũng đi quanh và tát cô. Tôi có thể hiểu họ sẽ như thế nào. Tôi lại ngồi xuống một phía của chiếc bàn đen
“Tên anh không phải là Reilly,” cô nói một cách nghiêm túc. “Anh là Philip Marlowe. Anh là thám tử tư. Viv đã nói với tôi. Chị ấy cho tôi xem thiếp của anh.” Cô vuốt nhẹ bên má đã bị tôi tát. Cô mỉm cười với tôi như thể rất tuyệt khi ở bên tôi.
“Chà, cô nhớ rất tốt,” tôi nói. “Và cô quay lại để tìm bức ảnh đó và không thể vào nhà, có phải không?”
Cằm cô nâng lên hạ xuống. Cô mỉm cười, nhìn tôi. Tôi đang bị mang ra khu trại. Tôi định hét lên “Yippee!” trong một phút yêu cầu cô gái tới thành phố Yuma.
“Bức ảnh biến mất rồi,” tôi nói. “Đêm qua tôi đã tìm nó trước khi tôi đưa cô về nhà. Có lẽ Brody đã mang theo theo bức ảnh đó. Cô không đùa tôi về chuyện Brody đấy chứ?”
Cô lắc đầu một cách nghiêm túc.
“Đó là một việc dễ lừa. Cô không phải nghĩ lại chuyện đó. Đừng nói với ai cô đã ở đây, hôm qua hay hôm nay. Ngay cả với Vivian. Hãy quên là cô đã ở đây. Để chuyện đó cho Reilly.”
“Tên anh không phải là...” Cô bắt đầu rồi dừng lại lắc đầu mạnh, đồng ý với điều tôi vừa nói hay với điều cô vừa suy nghĩ. Đôi mắt cô trở nên hẹp lại, gần như đen hẳn và cạn như lớp men trên chiếc đĩa ở quán café. Cô đã có một ý kiến. “Tôi phải về nhà bây giờ.” Cô nói như thể chúng tôi vừa cùng uống trà.
“Dĩ nhiên.”
Tôi không di chuyển. Cô lại nhìn tôi với ánh mắt dễ thương và đi về phía cửa trước. Cô để tay lên tay nắm thì cả hai chúng tôi đều nghe thấy tiếng xe ô tô đi tới. Cô nhìn tôi thắc mắc. Tôi nhún vai. Chiếc xe dừng lại, ngay trước cửa. Nỗi sợ hãi làm gương mặt cô dúm dó. Sau đó có tiếng bước chân và chuông reo. Carmen nhìn chằm chằm về phía tôi, tay cô nắm chặt nắm cửa, gần như bất động vì sợ. Chuông vẫn reo. Rồi tiếng chuông ngưng lại. Một chiếc chìa khoá lách cách vào cánh cửa. Carmen nhảy ra xa và đứng như tượng. Cánh cửa mở toang. Người đàn ông bước qua rất nhanh và dừng lại chết điếng, nhìn chằm chằm chúng tôi trong im lặng, hoàn toàn điềm tĩnh.