Khi Florentyna kể chi tiết cuộc gặp với Parkin cho Edward vào thứ Bảy tuần tiếp theo trên sân gôn ở Cape Cod, anh thú nhận rằng tin tức ấy không làm anh quá ngạc nhiên.
“Ông ta có thể không giống một Tổng thống cho lắm, nhưng ông ta hiểu về chính trị kiểu Machiavellian[1]hơn cả Nixon và Johnson gộp lại đấy.”
“Em đáng ra nên nghe anh ở Detroit khi anh cảnh báo em rằng điều này sẽ xảy ra.”
“Cha em đã luôn nói như thế nào về Henry Osborne nhỉ? Khi đã là một con chồn hôi thì sẽ mãi là một con chồn hôi mà thôi.”
Có một cơn gió nhẹ và Florentyna tung một vài nhánh cỏ vào không trung để xác định hướng gió. Một cách hài lòng, cô lấy một quả bóng từ túi gôn ra, đặt nó lên đất và đánh một đường bóng dài. Trước sự ngạc nhiên của cô, cơn gió đẩy quả bóng hơi lệch sang phải và rơi vào một bụi rậm.
“Không dự đoán chính xác cơn gió phải không, bà phó Tổng thống?” Edward chia sẻ. “Anh chỉ có thể tin rằng hôm nay là ngày anh đánh bại em, Florentyna ạ.” Anh đánh bóng của mình xuống ngay trung tâm phần fairway, nhưng xa hơn mười tám mét so với bóng của Florentyna.
“Mọi chuyện đúng là tệ, Edward, nhưng không tệ đến thế,” cô mỉm cười nói, và chuẩn bị giành lỗ đầu tiên với một cú đánh ngắn ra khỏi vùng cỏ rậm và một cú đẩy gậy dài.
“Vẫn còn sớm,” Edward nói khi họ chuẩn bị phát bóng ở lỗ thứ hai. Anh hỏi Florentyna về kế hoạch tương lai của cô.
“Parkin đã đúng: em không thể cứ than phiền được, bởi sự bùng nổ như vậy chính là rơi vào bẫy của phe Cộng hòa, vậy nên em đã quyết định phải thực tế về tương lai của mình.”
“Và điều đó có nghĩa là gì?”
“Em sẽ đi đến cuối chặng đường mười bốn tháng trong vai trò phó Tổng thống và sau đó em sẽ quay về New York làm chủ tịch tập đoàn Baron. Em có cái nhìn gần như khác biệt về công ty sau những chuyến đi không ngừng nghỉ khắp thế giới, và em nghĩ mình sẽ có thể thực hiện một vài ý tưởng mới mà sẽ đưa chúng ta vượt xa hơn bất cứ đối thủ nào của mình.”
“Vậy thì có vẻ như chúng ta sẽ có khoảng thời gian rất thú vị ở phía trước rồi,” Edward nói và mỉm cười khi cùng cô đi đến phần sân cỏ thứ hai. Anh cố gắng tập trung vào lượt đánh của mình trong lúc Florentyna tiếp tục nói.
“Em cũng muốn được tham gia ban lãnh đạo của Lester. Richard luôn muốn em tìm hiểu cách một ngân hàng vận hành từ bên trong. Anh ấy không bao giờ ngừng nói về việc đã trả cho các giám đốc của mình mức lương còn cao hơn cả Tổng thống Hoa Kỳ.”
“Em sẽ phải thảo luận chuyện này với William, chứ không phải anh.”
“Tại sao?” Florentyna hỏi.
“Bởi vì nó sẽ tiếp quản chiếc ghế Chủ tịch vào tháng Một năm sau. Nó am hiểu về ngành ngân hàng hơn anh nhiều. Nó được thừa hưởng hết sức tự nhiên tài năng thiên bẩm của Richard về tài chính cao cấp. Anh sẽ ở lại làm giám đốc thêm một vài năm nữa, nhưng anh tin rằng ngân hàng không thể nằm trong tay những người tốt hơn được.”
“Liệu nó có đủ trưởng thành để gánh một trách nhiệm như vậy không?”
“Bằng tuổi em khi em lần đầu tiên trở thành chủ tịch tập đoàn Baron mà,” Edward nói.
“Chà, ít nhất thì chúng ta sẽ có một ‘tổng thống’[2]trong gia đình,” Florentyna vừa nói vừa bỏ lỡ một cú đẩy gậy hơn sáu mươi xăng ti mét.
“Mỗi người được một lỗ, VP,” Edward ghi lên tấm thẻ điểm của mình và nghiên cứu một đường dogleg[3] dài một trăm chín mươi mét trước mặt mình. “Giờ thì anh đã biết em sẽ làm gì với một nửa thời gian của mình rồi. Vậy em có kế hoạch gì cho nửa còn lại không?”
“Có,” Florentyna nói. “Quỹ đầu tư ủy thác Remagen đã không có sự định hướng kể từ sau sự ra đi của giáo sư Ferpozzi. Em đã quyết định sẽ tự mình dẫn dắt nó. Anh có biết đến nay quỹ đã nhận được bao nhiêu tiền gửi không?”
“Không, nhưng chỉ cần một cuộc điện thoại là ta sẽ biết ngay thôi,” Edward nói trong khi cố gắng tập trung vào cú xoay của mình.
“Em sẽ tiết kiệm cho anh mười lăm phút,” Florentyna nói. “Hai mốt triệu đô, mang lại thu nhập hằng năm gần ba triệu đô. Edward, đã đến lúc xây dựng trường Đại học Remagen đầu tiên cùng với những khoản học bổng lớn cho đám trẻ con của thế hệ những người nhập cư đầu tiên rồi.”
“Và nhớ này, bà VP, những đứa trẻ có năng khiếu, bất kể tầng lớp xuất thân của chúng,” Edward nói, và chuẩn bị giao bóng.
“Anh càng ngày càng giống Richard đấy,” cô cười. Edward xoay người. “Anh ước là môn đánh gôn của mình cũng tốt như anh ấy,” anh tiếp lời khi theo dõi trái bóng nhỏ màu trắng của mình bay cao và xa trước khi đụng vào một cái cây.
Florentyna dường như không nhận thấy. Và sau khi cô đánh bóng của mình một cách chắc chắn xuống giữa phần fairway, cả hai đi theo những hướng khác nhau. Họ không thể tiếp tục cuộc đàm thoại cho đến khi cùng đi tới phần green, nơi Florentyna tiếp tục nói về địa điểm xây trường đại học mới, số tiền nó nên tiếp nhận của các sinh viên trong năm đầu tiên, lựa chọn hiệu trưởng đầu tiên. Cô để thua lỗ thứ ba và tư. Florentyna bắt đầu tập trung vào cuộc chơi của mình nhưng vẫn phải giành giật từng điểm gỡ hòa đến hết lỗ thứ chín.
“Em sẽ đặc biệt vui mừng khi được dùng một trăm đô của anh cho đảng Cộng hòa ngày hôm nay,” Florentyna nói. “Không gì khiến em hài lòng hơn việc thấy Parkin và Brooks hít bụi.”
Florentyna thở dài khi cô thực hiện một cú đánh bằng gậy sắt ngắn dở tệ từ điểm phát bóng xuống lỗ gôn số mười.
“Anh vẫn còn lâu mới bị đánh bại,” Edward nói. Florentyna phớt lờ anh. “Thật là lãng phí bao nhiêu năm trời trong chính phủ,” cô nói.
“Không, anh không đồng ý quan điểm đó,” Edward đáp, vẫn tập cú xoay người của mình. “Tám năm ở Quốc hội, thêm bảy năm tại Thượng viện và cuối cùng trở thành phó Tổng thống nữ đầu tiên. Và anh nghĩ rằng lịch sử cuối cùng sẽ ghi nhận vai trò của em trong cuộc xâm lược Pakistan đúng đắn hơn nhiều những gì mà Parkin cho là cần thiết. Ngay cả khi đạt được ít hơn kỳ vọng, em đã làm cho nhiệm vụ này trở nên dễ dàng hơn nhiều đối với người phụ nữ tiếp theo muốn đi trên con đường đó. Kì lạ là, anh tin rằng nếu em là ứng cử viên của đảng Dân chủ trong cuộc bầu cử tới đây, em sẽ chiến thắng dễ dàng.”
“Các cuộc thăm dò ý kiến người dân chắc chắn sẽ tán thành với anh.” Florentyna cố gắng tập trung, nhưng lỡ giao bóng lệch. “Chết tiệt,” cô nói khi thấy quả bóng của mình biến mất vào rừng.
“Em không chơi tốt ngày hôm nay, VP,” Edward nói. Anh tiếp tục giành chiến thắng ở lỗ thứ mười và mười một, nhưng thua ở lỗ mười hai, mười ba vì những cú đẩy bóng quá nóng vội.
“Em nghĩ là chúng ta nên xây một khách sạn Baron ở Moscow,” Florentyna nói khi họ đi tới lỗ thứ mười bốn. “Đó là một trong những giấc mơ còn dang dở của ba em. Em đã nói với anh là Bộ trưởng Du lịch Mikhail Zokovlov muốn em cân nhắc ý tưởng đó từ lâu chưa nhỉ? Em sẽ phải thực hiện chuyến giao lưu văn hóa đáng sợ đó vào tháng sau, và đó sẽ là cơ hội tuyệt vời để bàn bạc ý tưởng này với ông ta một cách chi tiết. Cảm ơn trời vì đoàn ba lê Bolshoi, món súp borscht[4] và trứng cá caviar. Ít nhất thì họ cũng chưa bao giờ cố gắng đưa em lên giường với một chàng trẻ tuổi đẹp trai nào.”
“Không cho đến khi họ biết về thỏa thuận chơi gôn của chúng ta,” Edward cười khẽ.
Họ chia điểm ở lỗ mười bốn, mười lăm và Edward thắng lỗ mười sáu. “Chúng ta chuẩn bị biết anh là người thế nào khi phải chịu áp lực,” Florentyna nói.
Edward thua ở lỗ thứ mười bảy bởi bỏ lỡ một cú đẩy nhẹ ở khoảng cách chỉ gần một mét, vậy là trận đấu được quyết định ở lỗ cuối cùng. Florentyna phát bóng tốt, còn Edward, nhờ may mắn, bật bóng ra từ cạnh của một cú đánh hơi bổng nên đáp xuống cách chỗ của cô gần nửa mét. Anh thực hiện gậy thứ hai chỉ cách phần green hơn mười tám mét và tự thấy khó nén được một nụ cười khi họ đi xuống trung tâm của phần fairway cùng nhau.
“Anh vẫn còn một đoạn đường dài cần đi mà, Edward,” Florentyna nói trong lúc đưa bóng của mình bay vào một bẫy cát.
Edward cười.
“Em phải nhắc anh là em chơi rất tốt gậy cát[5] và gậy đẩy[6] đấy,” Florentyna nói, và chứng minh bằng một cú pitch[7] chỉ cách lỗ gôn hơn một mét.
Edward đánh một cú bóng bổng ngắn từ mười tám mét tới trong vòng gần hai mét.
“Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng của anh đấy,” cô nói. Edward giữ gậy putt của mình một cách chắc chắn rồi đẩy dứt khoát vào quả bóng và quan sát nó loạng choạng trên mép lỗ trước khi biến mất vào bên trong. Anh ném chiếc gậy của mình lên cao và ăn mừng.
“Anh vẫn chưa thắng mà,” Florentyna nói, “nhưng không nghi ngờ gì nữa, đây là kết quả tốt nhất anh từng có.” Cô lấy lại bình tĩnh và kiểm tra đường đi từ quả bóng đến lỗ gôn. Nếu cô đẩy bóng vào lỗ, trận đấu sẽ cân bằng và cô sẽ thoát khỏi tình huống khó khăn.
“Đừng để tiếng trực thăng làm em phân tâm,” Edward nói.
“Thứ duy nhất làm em mất tập trung, Edward, chính là anh. Cẩn thận đấy, anh sẽ không thành công đâu. Bởi phần còn lại của cuộc đời em phụ thuộc vào cú đánh này, anh có thể chắc chắn rằng em sẽ không phạm sai lầm. Thực tế thì,” cô nói và bước lùi lại, “em sẽ đợi đến khi những chiếc máy bay rời đi.”
Florentyna chăm chú nhìn lên trời và đợi cho bốn chiếc trực thăng bay qua. Tiếng ồn như chặt củi của chúng ngày càng lớn.
“Anh có phải cố gắng đến vậy để chiến thắng không, Edward?” Cô hỏi khi một trong bốn chiếc trực thăng bắt đầu hạ độ cao.
“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?” Edward lo lắng nói.
“Em không biết nữa,” Florentyna đáp. “Nhưng em đoán là chúng ta sẽ biết ngay thôi.”
Chân váy của cô quất liên tục vào chân khi chiếc máy bay đầu tiên hạ cánh cách phần sân cỏ của lỗ gôn thứ mười tám vài mét. Thậm chí khi cánh quạt vẫn tiếp tục quay, một đại tá quân đội nhảy xuống và vội
vàng bước về phía Florentyna. Một sĩ quan thứ hai nhảy ra và đứng nghiêm bên cạnh chiếc trực thăng, trong tay cầm một vali tài liệu màu đen. Florentyna và Edward nhìn chằm chằm vào viên đại tá khi ông ta đứng nghiêm rồi chào.
“Bà Tổng thống,” ông ta nói. “Tổng thống đã qua đời rồi ạ.”
Florentyna co bàn tay lại thành một nắm đấm chặt khi lỗ gôn số mười tám bị vây quanh với các đặc vụ thuộc Sở Mật vụ. Cô liếc nhìn lần nữa chiếc vali có chứa quyền điều khiển hạt nhân, mà giờ đây là trách nhiệm duy nhất của cô, những chiếc cần gạt mà cô hi vọng sẽ không bao giờ phải kéo. Cô nhận thức tại giây phút đó trách nhiệm thực sự là gì.
“Việc đó xảy ra thế nào vậy?” Cô bình tĩnh hỏi. “Ngài Tổng thống đang dành một cuối tuần bình yên cùng một người bạn,” viên đại tá ngập ngừng, “tại California, thì ông ấy lên cơn đau tim. Thật không may, phải mất một lúc chúng tôi mới hiểu chuyện gì đang xảy ra, khi đó chúng tôi đã nhanh chóng đưa ông ấy quay lại sân bay. Đáng buồn là trên đường di chuyển, ông ấy chịu hai cơn co thắt động mạch vành….”
“Tại sao các anh không đưa ông ấy đến bệnh viện gần nhất?” Florentyna hỏi.
Viên đại tá không trả lời câu hỏi của cô, mà chỉ nói đơn giản, “Ông ấy chính thức từ trần trên chiếc Air Force 1 trong lúc quay về Nhà Trắng.”
“Bao nhiêu người biết về cái chết của ông ấy?” “Bác sĩ và ba nhân viên riêng của ông ấy, phi hành đoàn Air Force 1, đội lính đặc nhiệm thuộc Sở Mật vụ dành cho cá nhân ông ấy, Bộ trưởng Tư Pháp, và Đệ Nhất Phu nhân, người mà tôi liên lạc vài phút trước khi máy bay hạ cánh ở Dulles. Theo chỉ thị của Bộ trưởng Tư pháp, tôi được giao nhiệm vụ tìm bà và đảm bảo lời tuyên bố gánh vác trọng trách được thực hiện đúng theo quy trình ngay khi thuận tiện. Sau đó tôi sẽ hộ tống bà về Nhà Trắng, nơi Bộ trưởng Tư pháp đang đợi để tuyên bố chi tiết về sự ra đi của ngài Tổng thống. Bộ trưởng hi vọng những sự sắp xếp này sẽ được bà chấp thuận.”
“Cảm ơn, Đại tá. Chúng ta nên quay về nhà tôi ngay lập tức.”
Florentyna cùng Edward, viên đại tá, nhân viên quân đội cùng chiếc hộp đen và bốn đặc vụ Sở Mật vụ, leo lên chiếc máy bay quân sự. Khi chiếc trực thăng bay vút lên không trung, Florentyna nhìn xuống phần sân cỏ lỗ thứ mười tám nơi quả bóng của cô trở thành một chấm nhỏ màu trắng, vẫn đứng cách miệng lỗ hơn một mét. Vài phút sau, máy bay hạ cánh xuống thảm cỏ phía trước căn nhà tại Cape Cod của Florentyna, trong lúc ba chiếc khác lượn vòng quanh trên đầu.
Florentyna dẫn họ vào phòng khách, nơi cậu bé Richard đang chơi đùa với cha và Giám mục O’Reilly, người bay tới để hưởng một cuối tuần yên tĩnh.
“Tại sao những chiếc máy bay trực thăng đó cứ bay lượn trên mái nhà vậy, bà nội?” Bé Richard hỏi.
Florentyna giải thích cho cháu trai mình điều đang xảy ra. William và Joanna đứng dậy khỏi ghế và không biết phải nói gì.
“Chúng ta làm gì tiếp theo, Đại tá?” Florentyna hỏi. “Chúng ta cần một cuốn Kinh thánh,” đại tá trả lời, “và lời tuyên thệ đảm nhận trách nhiệm.”
Florentyna đi tới bàn làm việc của mình ở góc phòng và lấy từ ngăn kéo trên cùng cuốn Kinh Thánh của cô Tredgold. Bản sao lời tuyên thệ của Tổng thống không dễ tìm thấy như vậy. Edward nghĩ nó có thể ở trong cuốn The Making of the President: 1972 viết bởi Theodore White, anh nhớ nó ở trong thư viện. Anh đã đúng.
Đại tá gọi điện cho Bộ trưởng Tư pháp để kiểm tra xem câu chữ có chính xác không. Pierre Levale sau đó nói chuyện với Giám mục O’Reilly và giải thích cho ông cách thực hiện lễ tuyên thệ.
Trong phòng khách của ngôi nhà tại Cape Cod, Florentyna Kane đứng bên cạnh gia đình mình, cùng Đại tá Max Perkins và Edward Winchester trong vai trò nhân chứng. Cô cầm quyển Kinh Thánh bên tay phải mình và nhắc lại lời Giám mục O’Reilly.
“Tôi, Florentyna Kane, long trọng thề rằng tôi sẽ đảm đương vị trí Tổng thống Hoa Kỳ một cách trung thành và sẽ làm hết khả năng của mình để duy trì, gìn giữ và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ.”
Vậy là Florentyna Kane đã trở thành Tổng thống thứ bốn mươi ba của nước Mỹ.
William là người đầu tiên chúc mừng mẹ, sau đó tất cả đều nhao lên chúc mừng một lượt.
“Tôi nghĩ rằng chúng ta nên về Washington, thưa bà Tổng thống,” viên đại tá gợi ý vài phút sau đó.
“Tất nhiên.” Florentyna quay người về phía vị cha sứ thân quen của gia đình. “Cảm ơn Đức cha,” cô nói. Nhưng vị giám mục không đáp lại; lần đầu tiên trong cuộc đời, người đàn ông Ai Len nhỏ bé đó không biết nói gì. “Con sẽ cần cha thực hiện một buổi lễ nữa cho con trong tương lai gần.”
“Và đó là việc gì vậy, con thân mến?”
“Ngay khi chúng ta có một cuối tuần rảnh rỗi, Edward và con sẽ làm lễ cưới.”
Edward có vẻ còn ngạc nhiên và vui sướng hơn cả giây phút anh nghe tin Florentyna trở thành Tổng thống. “Em nhớ ra hơi muộn,” cô nói tiếp, “rằng nếu anh không hoàn thành một lỗ gôn trong cuộc thi đấu, kết quả sẽ tự động chuyển sang cho đối thủ.”
Edward ôm cô trong vòng tay khi Florentyna nói, “Anh yêu, em sẽ cần sự khôn ngoan cũng như sức mạnh của anh, nhưng hơn cả chính là tình yêu của anh.”
“Em đã luôn có chúng từ gần bốn mươi năm nay rồi, phó Tổng thống. Ý anh là…”
Tất cả mọi người cùng cười.
“Tôi cho rằng chúng ta nên khởi hành bây giờ, bà Tổng thống,” vị đại tá thúc giục. Florentyna gật đầu khi điện thoại đổ chuông.
Edward bước tới chỗ chiếc bàn và nhấc ống nghe. “Là Ralph Brooks. Anh ta bảo rằng có chuyện cần nói với em gấp.”
“Anh có thể chuyển lời xin lỗi đến ngài cựu Ngoại trưởng, Edward, và giải thích rằng lúc này em không rảnh.” Edward định truyền đạt lại tin nhắn thì cô nói thêm, “Và hỏi anh ta liệu có thể đủ tử tế để đến gặp em tại Phòng Bầu dục ngay lập tức không.”
Edward mỉm cười khi Tổng thống thứ bốn mươi ba của Hoa Kỳ bước về phía cửa. Vị đại tá hộ tống cô bấm vào nút trên chiếc máy điện đàm hai chiều của mình và thì thầm: “Nữ Nam tước đang quay về Ngôi báu. Nữ Nam tước đang quay về Ngôi báu. Hợp đồng đã được ký kết.”
❀ ❀ ❀
[1] 178* Niccolo Machiavelli: học giả người Ý, ý chỉ kiểu dùng những kế hoạch rất thông minh để đạt được mục đích mà người khác không biết bạn làm gì
[2] 179* President: có nghĩa Tổng thống, cũng có nghĩa người đứng đầu một ngân hàng hoặc tổ chức thương mại
[3] 180* Dogleg: đường cua gấp (môn đánh gôn)
[4] 181* Món súp của người Nga hoặc Ba Lan nấu từ củ cải đỏ.
[5] 182* Gậy cát: sand wedge.
[6] 183* Gậy đẩy: putter.
[7] 184*Cú pitch: cú đánh bóng ngắn dừng lại rất nhanh trên green.