“Và vì đích đến đó, tôi xin tuyên bố ứng cử vào vị trí Tổng thống Hoa Kỳ.”
Florentyna nhìn thẳng xuống phòng họp Thượng viện nơi có ba trăm năm mươi thành viên đang vỗ tay tán thưởng, những người ở không gian mà đội cảnh vệ đề nghị chỉ nên có ba trăm. Đội ngũ quay phim và phóng viên ảnh xô đẩy, luồn lách để bảo vệ khung hình của mình không bị che bởi phần gáy của những cái đầu vô danh. Florentyna yên lặng trong những tràng vỗ tay kéo dài theo sau lời tuyên bố của cô. Khi tiếng ồn ào cuối cùng cũng giảm xuống, Edward đứng dậy đối mặt với những chiếc micro đặt trên bục phát biểu.
“Thưa quý bà và quý ông,” anh nói. “Tôi biết ứng cử viên sẽ rất vui mừng được trả lời các câu hỏi của quý vị.”
Một nửa số người trong phòng bắt đầu nhao lên nói cùng một lúc và Edward gật đầu với một người đàn ông ở hàng thứ ba, ám chỉ rằng anh ta có thể đặt câu hỏi đầu tiên.
“Albert Hunt đến từ Wall Street Journal,” anh ta nói. “Thương Nghị sĩ Kane, bà nghĩ ai là đối thủ khó nhằn nhất?”
“Ứng cử viên của đảng Cộng hòa,” cô trả lời không chút ngập ngừng. Một tràng cười cất lên và vài người vỗ tay. Edward mỉm cười và mời câu hỏi tiếp theo.
“Thương Nghị sĩ Kane, đây có thực sự là một sự đánh cược khi làm người đồng hành của Pete Parkin?”
“Không, tôi không có hứng thú với văn phòng phó Tổng thống,” Florentyna đáp lại. “Trong trường hợp tốt nhất, nó là khoảng thời gian trì trệ khi bạn đợi xung quanh với hi vọng được làm việc thật sự. Tệ nhất thì, tôi nhớ tới những lời của Nelson Rockefeller:
‘Đừng chiếm lấy vị trí số hai[1] trừ khi bạn sẵn sàng cho một cuộc hội thảo cấp cao trong bốn năm tới về chủ đề khoa học chính trị và nhiều tang lễ cấp tiểu bang.’ Tôi không có hứng thú với cả hai điều đó.”
“Bà có nghĩ rằng nước Mỹ đã sẵn sàng để có một nữ Tổng thống không?” Mội ai đó hét lên.
“Có, tôi tin, nếu không tôi đã không sẵn sàng cho cuộc chạy đua vào văn phòng đó, nhưng tôi sẽ ở một vị trí thích hợp hơn để trả lời câu hỏi vào ngày 3 tháng Mười một.”
“Bà có nghĩ rằng đảng Cộng hòa cũng có thể chọn một người phụ nữ không?”
“Không, họ không có can đảm để suy xét đến một nước đi liều lĩnh như thế. Họ sẽ quan sát phe Dân chủ thực hiện ý tưởng thành công và bắt chước nó khi kỳ bầu cử tiếp theo đến gần.”
“Bà có cảm thấy mình đủ kinh nghiệm để nắm giữ trọng trách này?”
“Tôi đã là một người vợ, một người mẹ, chủ tịch của một công ty triệu đô, thành viên của Hạ viện trong tám năm và Thượng viện trong bảy năm. Đối với sự nghiệp vì cộng đồng mà tôi đã lựa chọn, chức vụ Tổng thống đứng vị trí số một. Vậy nên, đúng, tôi tin rằng giờ đây mình đã đủ kinh nghiệm cho trọng trách đó.”
“Bà có kỳ vọng sự thành công của Hành động Phúc lợi sẽ giúp bà giành được phiếu bầu của cộng đồng người nghèo và người da đen không?”
“Tôi hi vọng hành động đó sẽ mang lại cho mình sự ủng hộ của mọi thành phần. Mục đích chính của tôi đối với vấn đề lập pháp là đảm bảo rằng tất cả những ai đóng góp cho phúc lợi thông qua việc đóng thuế và những ai hưởng lợi từ luật đó sẽ cảm thấy sự phân chia đó công bằng và nhân văn trong một xã hội hiện đại.”
“Sau khi người Nga xâm chiếm Nam Tư, chính quyền của bà sẽ có thái độ cứng rắn hơn với điện Kremlin chứ?”
“Sau Hungary, Tiệp Khắc, Afghanistan, Ba Lan và bây giờ là Nam Tư, cuộc tấn công mới nhất tới biên giới Pakistan củng cố niềm tin lâu dài của tôi rằng chúng ta phải giữ vững cảnh giác trong vấn đề bảo vệ người dân của mình. Chúng ta phải luôn nhớ rằng thực tế là hai đại dương lớn nhất trên trái đất đã bảo vệ chúng ta trong quá khứ không đảm bảo sự an toàn cho chúng ta trong tương lai.”
“Ngài Tổng thống đã miêu tả bà là con chim ưng trong cái vỏ bồ câu.”
“Tôi không rõ liệu đó là lời nhận định về bộ trang phục hay vẻ ngoài của mình, nhưng tôi nghi ngờ rằng sự kết hợp của hai loài chim đó không giống như con đại bàng của nước Mỹ.”
“Bà có cho rằng chúng ta có thể giữ mối quan hệ đặc biệt với châu Âu sau kết quả bầu cử tại Pháp và Anh?”
“Quyết định của người Pháp quay lại với chính phủ của Gaulle, trong khi người Anh bầu cho chính quyền Lao động mới không làm tôi quá bận tâm.
Jacques Chirac và Neil Kinnock đều đã chứng minh là những người bạn tốt của nước Mỹ trong quá khứ, và tôi thấy không có lí do gì để điều đó thay đổi trong tương lai.”
“Bà có hi vọng Ralph Brooks ủng hộ chiến dịch của mình không?” Đó là câu hỏi đầu tiên khiến Florentyna ngạc nhiên.
“Có lẽ bạn nên hỏi ông ấy. Nhưng tất nhiên tôi hi vọng rằng Thương Nghị sĩ Brooks sẽ cảm thấy vui vẻ với quyết định của tôi.” Cô không nghĩ ra thêm điều gì để nói.
“Thương Nghị sĩ Kane, bà có tán thành hệ thống bầu cử cơ sở hiện nay không?”
“Không. Mặc dù tôi không phải là một người ủng hộ bầu cử sơ bộ toàn quốc, hệ thống hiện nay dựa trên những cơ sở lâu đời. Nước Mỹ dường như đã phát triển một quy trình cho việc lựa chọn Tổng thống đáp ứng nhiều đòi hỏi của hệ thống chương trình tin tức hơn là nhu cầu của một chính phủ hiện đại. Nó cũng khuyến khích các ứng cử viên nghiệp dư. Ngày nay, bạn có cơ hội tốt hơn để trở thành Tổng thống nếu bạn tạm thời không làm việc, được thừa hưởng vài triệu đô từ bà của mình. Nếu sau đó bạn có thể dành bốn năm chạy quanh đất nước để thu thập các đại biểu, trong khi những người đủ tiêu chuẩn nhất cho công việc này rất có thể đang làm những việc hằng ngày ở đâu đó.
Nếu trở thành Tổng thống, tôi sẽ tìm cơ hội đệ trình dự luật lên quốc hội, không gây khó khăn cho bất kì ai trong việc chạy đua vào chiếc ghế Tổng thống chỉ bởi vì họ không có đủ thời gian hay tiền bạc. Chúng ta phải phục hồi nguyên tắc từ xa xưa rằng bất cứ ai sinh ra trên đất nước này, với tất cả khao khát được cống hiến cũng như khả năng thực hiện được công việc, sẽ không thấy bản thân không đủ điều kiện trước khi cử tri đầu tiên đi bầu.”
Những câu hỏi tiếp tục được đặt ra cho Florentyna từ tất cả mọi hướng và cô tiếp nhận câu hỏi cuối cùng sau đó hơn một tiếng.
“Thương Nghị sĩ Kane, nếu trở thành Tổng thống, bà sẽ giống như Washington – không bao giờ nói dối hay sẽ giống như Nixon – có định nghĩa của riêng mình về sự thật?”
“Tôi không thể hứa rằng mình sẽ không bao giờ nói dối. Tất cả chúng ta đều nói dối, đôi khi để bảo vệ một người bạn hay một thành viên trong gia đình, và nếu tôi là Tổng thống thì có lẽ để bảo vệ đất nước của tôi. Một điều tôi có thể đảm bảo với các bạn, rằng tôi là người phụ nữ duy nhất trên nước Mỹ không bao giờ có thể nói dối về tuổi tác của mình.” Khi tiếng cười lắng xuống, Florentyna vẫn đứng yên. “Tôi muốn kết thúc cuộc họp báo này bằng việc nói rằng cho dù kết quả quyết định ngày hôm nay của tôi có thế nào, tôi muốn được bày tỏ lời cảm ơn của mình đến người dân Mỹ về sự thật là con gái của một người nhập cư đã cảm thấy mình có thể chạy đua vào văn phòng tối cao của đất nước. Tôi không tin một tham vọng như vậy có thể đạt được ở bất cứ quốc gia nào khác trên trái đất.”
***
Cuộc sống của Florentyna bắt đầu thay đổi ngay giây phút cô rời khỏi căn phòng đó; bốn nhân viên Sở Mật vụ tạo thành vòng tròn xung quanh ứng cử viên, người đứng đầu khéo léo tạo ra một lối đi cho cô xuyên qua đám đông muốn nói chuyện với mình.
Florentyna mỉm cười khi Brad Staimes giới thiệu bản thân và giải thích rằng trong thời gian ứng cử của cô, sẽ luôn luôn có bốn đặc vụ ở bên cạnh ngày cũng như đêm, làm việc theo ca tám tiếng. Florentyna không thể không nhận thấy có hai đặc vụ là phụ nữ, có vóc dáng và ngoại hình gần giống cô. Cô cảm ơn Staimes nhưng không thể quen với việc nhìn thấy một trong các đặc vụ mỗi khi cô quay đầu. Những chiếc tai nghe siêu nhỏ giúp phân biệt họ với những người hâm mộ, và Florentyna nhớ lại câu chuyện về một người phụ nữ lớn tuổi tham gia cuộc mít tinh lớn ủng hộ Nixon năm 1972. Bà ta tiếp cận một phụ tá của Nixon vào cuối bài nói chuyện của ứng cử viên này và nói rằng bà chắc chắn sẽ bầu cho lần tái tranh cử của ông ta bởi ông ta rõ ràng cảm thông với những người giống như bà – gặp vấn đề về thính giác.
Tiếp sau cuộc họp báo, Edward chủ trì một cuộc họp chiến lược trong văn phòng của Florentyna để đưa ra lịch trình sơ bộ cho chiến dịch tranh cử sắp tới. Vị phó Tổng thống đợi một thời gian trước khi tuyên bố mình là một ứng cử viên. Vài đối thủ khác cũng tham gia tranh cử, nhưng báo chí xác định cuộc chiến thực sự sẽ là giữa Kane và Parkin.
Edward đã thu xếp một đội ngũ đáng gờm bao gồm những người thăm dò dư luận, chủ tịch tài chính, cố vấn chính sách. Họ được hỗ trợ nhiệt tình bởi đội ngũ nhân viên dày dặn kinh nghiệm của Florentyna tại Washington, do Janet Brown lãnh đạo.
Đầu tiên, Edward phác thảo kế hoạch hằng ngày của anh dẫn dắt đến cuộc bầu cử sơ bộ đầu tiên tại New Hampshire, và từ đó đến California, tất cả cho tới hội nghị tại Detroit. Florentyna cố gắng thu xếp để hội nghị được tổ chức tại Chicago, nhưng phó Tổng thống phủ quyết ý kiến đó: ông ta sẽ không thách thức Florentyna trên chính sân nhà của cô. Ông ta nhắc nhở ủy ban đảng Dân chủ rằng có thể chính sự lựa chọn Chicago và những cuộc bạo động kéo theo sau trong tuần lễ đó là lí do duy nhất Humphrey thua Nixon vào năm 1968.
Florentyna đối mặt với sự thật rằng việc cô có thể đánh bại phó Tổng thống ở các tiểu bang miền Nam là gần như bất khả thi, nên điều chính yếu là cô phải có được một khởi đầu mạnh mẽ ở New England và vùng Midwest. Cô đồng ý rằng trong vòng ba tháng tới, cô sẽ dành 75% năng lượng của mình cho chiến dịch. Trong vòng vài giờ, đội ngũ của cô đã đưa ra những ý tưởng để sử dụng tốt nhất khoảng thời gian đó. Mọi người cũng thống nhất rằng cô sẽ thường xuyên thực hiện các chuyển đi đến những thành phố quan trọng đã bỏ phiếu trong ba cuộc bầu cử sơ bộ đầu tiên, và nếu cô thể hiện mạnh mẽ ở New Hampshire, một khu vực có truyền thống bảo thủ, họ sẽ lập kế hoạch chiến lược tiến lên một cách phù hợp.
Florentyna xử lý các công việc của Thượng viện nhiều hết mức trong khả năng giữa các chuyến đi thường xuyên đến New Hampshire, Vermont và Massachusetts. Edward đã thuê riêng một chiếc máy bay sáu chỗ cùng hai phi công luôn sẵn sàng cả ngày lẫn đêm để cô có thể rời Washington mà không cần báo trước. Cả ba tiểu bang trọng yếu đều đã được thiết lập các trụ sở chiến dịch tranh cử mạnh mẽ. Mọi nơi Florentyna đến, cô đều nhìn thấy nhiều áp phích và các miếng sticker dán trên giảm xóc xe với dòng chữ “Kane làm Tổng thống” cũng nhiều như dành cho Pete Parkin.
Chỉ còn bảy tuần nữa là đến cuộc bầu cử cơ sở đầu tiên, Florentyna bắt đầu dành ngày càng nhiều thời gian theo đuổi một trăm bốn bảy nghìn thành viên đảng Dân chủ đăng ký chính thức trong bang. Edward không kỳ vọng cô sẽ giành được hơn 30% phiếu bầu, nhưng anh cảm thấy như vậy cũng có thể đủ để chiến thắng cuộc bầu cử cơ sở, và thuyết phục những người còn hoài nghi rằng cô có khả năng giành chiến thắng. Florentyna cần giành được mọi đại biểu trong khả năng trước khi đến phía Nam, tốt nhất có thể đạt được con số kỳ diệu 1666 tại thời điểm mà cô đến đại hội ở Detroit. Những dấu hiệu ban đầu đều tốt. Người thăm dò dư luận riêng của Florentyna, Kevin Palumbo, đảm bảo với cô rằng cuộc đua với phó Tổng thống đang rất sát sao, và Gallup cùng Harris dường như cũng xác nhận quan điểm đó. Chỉ có 7% cử tri nói rằng dù trong bất cứ trường hợp nào họ cũng sẽ không bầu cho một người phụ nữ, nhưng Florentyna biết 7% cũng quan trọng đến mức nào khi kết quả cuối cùng đến gần.
Lịch trình của Florentyna bao gồm cả những lần dừng chân chóng vánh tại hơn một trăm năm mươi trên hai trăm năm mươi thị trấn nhỏ ở New Hampshire. Bỏ qua tính chất bận rộn của mỗi ngày, cô dần trở nên yêu mến những thị trấn công nghiệp cổ điển của New England, những người nông dân với bề ngoài cục cằn của tiểu bang Granite và vẻ đẹp mộc mạc của phong cảnh mùa đông nơi đây.
Cô đóng vai người phất cờ cho cuộc đua xe chó kéo ở Franconia và tới thăm khu định cư xa nhất về phía bắc gần biên giới Canada. Cô tôn trọng sự hiểu biết sâu sắc của các tổng biên tập tờ báo địa phương, rất nhiều người trong số họ nghỉ hưu ở những vị trí cao của các tạp chí quốc gia hay dịch vụ tin tức. Cô tránh những cuộc bàn luận liên quan đến một vấn đề cụ thể sau khi phát hiện ra rằng cư dân New Hampshire kiên quyết bảo vệ quyền phản đối của họ với thuế thu nhập nhà nước, do đó thu hút một lượng lớn những người lao động có thu nhập cao dọc biên giới Massachusetts.
Hơn một lần cô cảm thấy biết ơn sự ra đi của Wiliam Loeb, một nhà xuất bản báo chí, người đã lạm dụng thái quá tờ Union-Leader của Manchester để triệt hạ sự ứng cử của Edmund Muskie cũng như George Bush trước cô. Không có gì là bí mật trong việc Loeb không chấp nhận phụ nữ trên chính trường.
Edward báo cáo việc số tiền đang đổ về các trụ sở chính của họ tại Chicago cùng các văn phòng “Kane làm Tổng thống” tăng nhanh đột ngột. Một vài nơi trong số đó có nhiều tình nguyện viên hơn khả năng có thể đáp ứng; những người rời bỏ thành phố biến hàng tá phòng khách hoặc nhà để xe khắp nơi thành các trụ sở tạm thời của chiến dịch tranh cử.
Bảy ngày cuối cùng trước kỳ bầu cử cơ sở đầu tiên, Florentyna nhận lời phỏng vấn của Barbara Walters, Dan Rather và Frank Reynolds, cũng như xuất hiện trên cả ba chương trình tin tức buổi sáng chính. Andy Miller, thư ký báo chí của cô đã chỉ ra rằng có năm mươi hai triệu người xem cuộc phỏng vấn của cô với Barbara Walters, và cần đến hơn năm trăm năm để bắt tay được số cử tri đó tại New Hampshire. Tuy nhiên, các quản lý địa phương của cô vẫn đảm bảo sao cho cô tới thăm gần như mọi người cao tuổi trong bang.
Mặc dù vậy, Florentyna vẫn phải tấn công dồn dập đường phố New Hampshire, bắt tay các công nhân trong nhà máy giấy ở Berlin[2], cũng như các cư dân gần như say xỉn tại các địa điểm của VFW[3]và American Legion[4] mà dường như có mặt ở khắp các thị trấn. Cô học cách điều khiển hệ thống đưa đón người chơi trượt tuyết tại những ngọn đồi nhỏ thay vì những khu nghỉ dưỡng nổi tiếng, vì đây là nơi mà các du khách không tham gia bầu chọn đến từ New York hay Massachusetts thường cư trú.
Nếu cô thất bại với cụm cử tri nhỏ của mũi phía Bắc nước Mỹ này, nó sẽ gây ra một sự hoài nghi lớn về uy tín của cô trong vai trò ứng cử viên.
Bất cứ khi nào cô đến một thành phố, Edward luôn có mặt ở đó trước để đón cô và không bao giờ cho phép cô dừng lại cho đến giây phút cô bước lại lên máy bay của mình.
Edward nói với cô rằng họ có thể tạ ơn trời vì giá trị mới lạ của một ứng cử viên nữ. Đội quân mở đường của anh không bao giờ phải lo đến chuyện lấp đầy bất cứ hội trường nào mà Florentyna tới phát biểu bằng các chậu cây thay vì cử tri của bang Granite[5].
Pete Parkin, người có chuỗi may mắn với nhiệm vụ tổ chức tang lễ, đã chứng tỏ rằng phó Tổng thống không có nhiều thứ khác để làm: ông ta dành nhiều thời gian tại tiểu bang hơn Florentyna. Vào tối diễn ra cuộc bầu cử cơ sở, Edward có thể chỉ ra rằng ai đó trong đội ngũ của Kane đã liên hệ qua điện thoại, thư từ hay chuyến viếng thăm trực tiếp đến một trăm hai lăm nghìn trên tổng số một trăm bốn bảy nghìn thành viên đăng ký của đảng Dân chủ; nhưng, anh nói thêm, rõ ràng là Pete Parkin cũng vậy bởi nhiều người trong số họ vẫn giữ thái độ trung lập và một vài thậm chí còn tỏ ra thù địch.
Tối muộn ngày hôm đó, Florentyna tổ chức một cuộc mít tinh ở Manchester[6] với hơn ba nghìn người tham dự. Khi Janet nói với cô rằng ngày mai cô sẽ đạt được 1/15 chặng đường của chiến dịch tranh cử, Florentyna đáp lại, “Hoặc là đã gần xong rồi.” Cô đi về phòng trọ của mình sau nửa đêm một chút, bám theo sau là đội ngũ quay phim của CBS, NBC, ABC và Tin tức Cáp cùng bốn đặc vụ của Sở Mật vụ, tất cả đều cảm thấy rằng cô sẽ chiến thắng.
Cử tri tại New Hampshire thức dậy trong màn tuyết phất phơ và những cơn gió giá buốt. Florentyna dành cả ngày di chuyển từ địa điểm bầu cử này đến địa điểm bầu cử khác, cảm ơn đảng viên một cách chân thành cho đến khi lượt bỏ phiếu cuối cùng khép lại. Chín giờ mười một phút tối, CBS là đài đầu tiên thông báo tới người xem cả nước số lượng cử tri đi bầu đạt 47%, con số mà Dan Rather đánh giá là cao trong điều kiện thời tiết như vậy. Những lá phiếu sớm cho thấy những người thăm dò dư luận đã đúng: Florentyna và Pete Parkin bám đuổi sát sao, từng người vươn lên dẫn trước trong suốt buổi tối, nhưng không bao giờ hơn nhau quá vài phần trăm. Florentyna ngồi trong phòng trọ của mình với Edward, Janet, những nhân viên thân tín nhất của mình và hai đặc vụ của Sở Mật vụ, cùng theo dõi kết quả cuối đang đến gần.
“Kết quả không thể sát soát hơn ngay cả nếu họ đã lên kế hoạch cho điều đó,” Jessica Savitch, người thông báo đầu tiên cho đài NBC nói. “Thương Nghị sĩ Kane 30.5%, phó Tổng thống Parkin 30.2%, Thương Nghị sĩ Bill Bradley 16.4% và số lượng phiếu bầu còn lại chia giữa năm người còn lại mà theo ý kiến của tôi thì,” Savitch nói thêm, “không cần phải đặt phòng khách sạn cho cuộc bầu cử cơ sở tiếp theo.”
“Nếu kết quả của vòng bầu cử sơ bộ tại New Hampshire chấp nhận được….”
Florentyna di chuyển tới Massachusetts cùng với sáu đại biểu cam kết ủng hộ cô; Pete Parkin có năm người. Báo chí trong nước tuyên bố không có người chiến thắng mà có năm kẻ thua cuộc. Chỉ có ba ứng cử viên xuất hiện ở Massachusetts, và Florentyna dường như đã chôn vùi định kiến rằng bởi là một phụ nữ, cô không thể được coi là một đối thủ nặng ký.
***
Tại Massachusetts, cô có mười bốn ngày để giành được sự yêu mến của một trăm mười một đại biểu, và tại đây cách làm việc của cô rất cố định. Mỗi ngày cô sẽ thực hiện lịch trình mà Edward đã sắp xếp cho mình, một chương trình sẽ đảm bảo cho ứng cử viên gặp được số lượng cử tri lớn nhất cũng như tìm được cách xuất hiện trong bản tin buổi sáng và buổi tối.
Florentyna chụp ảnh với những đứa bé, các nhà lãnh đạo công đoàn, và những chủ nhà hàng người Ý; cô ăn sò điệp, mỳ linguine, bánh mì ngọt kiểu Bồ Đào Nha cùng quả việt quất; cô di chuyển bằng hệ thống MTA[7], đi phà Nantucket và tuyến xe buýt tới Alameda chạy dọc chiều dài đường hầm Mass Pike; cô chạy bộ trên những bãi biển, leo núi ở Berkshires và mua sắm ở khu chợ Quincy tại Boston, làm tất cả trong một nỗ lực chứng minh cô có sức chịu đựng như bất cứ người đàn ông nào. Khi chăm sóc cơ thể đau nhức của mình trong bồn tắm nước nóng, cô đưa ra kết luận rằng nếu cha cô vẫn còn ở nước Nga, con đường đi tới chức Tổng thống USSR[8] của cô có lẽ đơn giản hơn nhiều.
Tại Massachusetts, Florentyna vượt lên trước Pete Parkin lần thứ hai, giành được bốn mươi bảy đại biểu so với phó Tổng thống là ba mươi chín người. Cùng ngày hôm đó tại Vermont, cô chiếm được tình cảm của tám trên mười hai đại biểu của bang. Bởi những chiến thắng ngoài dự đoán của Florentyna, các nhà thăm dò dư luận chính trị cho biết có thêm nhiều người trả lời ‘có’ khi được hỏi: “Liệu một phụ nữ có thể trở thành Tổng thống Hoa Kỳ hay không?” Nhưng ngay cả cô cũng thấy buồn cười khi đọc được rằng 5% cử tri không nhận ra Thương Nghị sĩ Kane là một phụ nữ.
Báo chí nhanh chóng chỉ ra rằng thử thách khó khăn tiếp theo của cô là tại miền Nam, nơi các cuộc bầu cử cơ sở tại Florida, Georgia và Alabama diễn ra cùng ngày. Nếu có thể trụ vững ở đó, cô sẽ giành được cơ hội thực sự, bởi cuộc đua của phe Dân chủ đã trở thành trận chiến cá nhân giữa cô và phó Tổng thống. Bill Bradley, chỉ đạt được 11% phiếu bầu tại Massachusetts, đã từ bỏ cuộc đua bởi thiếu ngân quỹ, mặc dù tên ông ta vẫn nằm trong hệ thống bầu cử tại một vài tiểu bang và không ai nghi ngờ việc ông ta có thể là một ứng cử viên nguy hiểm tại một thời điểm nào đó trong tương lai. Bradley là lựa chọn hàng đầu của Florentyna làm người đồng hành của mình, và cô cũng đã đưa tên Thương Nghị sĩ bang New Jersey vào danh sách rút gọn để xem xét cho vị trí phó Tổng thống.
Khi các lá phiếu tại Florida được kiểm, không ai ngạc nhiên với việc phó Tổng thống đạt được sáu hai trên tổng số một trăm đại biểu, và ông ta lặp lại thành tích này tại Georgia với chiến thắng bốn mươi trên hai ba, tiếp đó tại Alabama, nơi ông ta chiếm được hai tám trên tổng số bốn lăm cử tri, nhưng Pete Parkin đã không “hạ gục hoàn toàn quý bà nhỏ bé khi cô đặt những ngón chân duyên dáng lên phía Nam” như ông ta từng hứa trước báo giới. Parkin ngày càng cố gắng vượt qua Florentyna trong vai trò nhà vô địch quân sự, nhưng lựa chọn của ông ta về mặt lập pháp, khi lập nên thứ gọi là “Tuyến phòng thủ pháo đài Gringo”[9]chạy dọc biên giới Mexico – Mỹ, bắt đầu phản tác dụng ở khu vực Tây nam, nơi ông ta tin rằng mình không thể bị đánh bại.
Edward và đội ngũ của anh hiện giờ đang kiểm soát trước một vài cuộc bầu cử cơ sở khi họ chạy tới chạy lui khắp đất nước; Florentyna cảm tạ trời đất vì có được ngân quỹ tranh cử dồi dào khi chiếc máy bay Lear đậu xuống hết tiểu bang này đến tiểu bang khác. Nguồn năng lượng của cô vẫn vô hạn, và nếu có bất cứ điều gì thì đó chính là phó Tổng thống bắt đầu bị nói lắp và có vẻ mệt mỏi, khan tiếng cuối mỗi ngày. Cả hai ứng cử viên đều phải thu xếp thời gian di chuyển tới San Juan, và khi Puerto Rico tổ chức cuộc bầu cử sơ bộ của họ vào giữa tháng Ba, hai lăm trên tổng số bốn mốt đại biểu nghiêng về Florentyna. Hai ngày sau, cô quay về quê nhà cho cuộc bầu cử cơ sở tại Illinois, đang thua trước Parkin với kết quả 164/194.
Thành phố của Gió trở nên tắc nghẽn khi dân cư ở đây đón chào đứa con gái được yêu mến của mình, trao cho cô tất cả 179 đại biểu bang Illinois, nên cô trở lại vị trí dẫn trước với 343 đại biểu đảm bảo. Tuy nhiên, khi họ đi tới New York, Connecticut, Wisconsin và Pennsylvania, phó Tổng thống làm suy yếu vị trí dẫn đầu của cô cho đến khi ông ta tới Texas và chịu thua với kết quả chỉ 591 so với 655 của Florentyna.
Không ai ngạc nhiên khi Pete Parkin chiếm 100% đại biểu tại tiểu bang quê nhà; họ đã không có một vị Tổng thống từ thời Lyndon Baines Johnson và một nửa nam giới tại Texas tin rằng dù J. R. Ewing[10] có thể không hoàn hảo, nhưng ông ta đúng về việc chỗ của một người phụ nữ nên là ở trong nhà. Phó Tổng thống rời trang trại của ông ta bên ngoài Houston với việc dẫn trước 743 so với 655 của Florentyna.
Di chuyển khắp đất nước dưới áp lực cực lớn hằng ngày như vậy, cả hai ứng cử viên đều nhận thấy rằng một nhận xét ngoài lề hay một bình luận thiếu thận trọng có thể dễ dàng biến thành tiêu đề báo chí ngày hôm sau. Pete là người đầu tiên có phát ngôn vạ miệng khi ông ta nhầm lẫn Peru với Paraguay, và cánh phóng viên ảnh đã phát cuồng khi ông ta đi qua vùng Flint[11] trên một chiếc xe Mercedes có người lái giữa một trong những đoàn xe của mình. Florentyna không phải là không có những tai nạn nhỏ. Tại Alabama, khi được hỏi rằng liệu cô có xem xét đến việc có một người đồng hành da màu không, cô đáp, “Tất nhiên, tôi đang suy nghĩ chuyện đó.” Việc này khiến cô phải mất rất nhiều lần tuyên bố để thuyết phục báo chí rằng cô vẫn chưa mời một lãnh đạo người da màu nào vào danh sách ứng viên được ủng hộ của mình.
Tuy nhiên, sai lầm lớn nhất của cô là ở Virginia.
Cô diễn thuyết tại trường Đại học Luật Virginia về chủ đề hệ thống đặc xá và những thay đổi cô muốn thực hiện nếu trở thành Tổng thống. Bài nói chuyện được viết và nghiên cứu cho cô bởi một trong những nhân viên tại Washington, người đã theo Florentyna từ ngày cô còn là một nghị sĩ. Cô đọc qua nội dung một cách cẩn thận đêm trước đó, chỉ thay đổi một vài chi tiết nhỏ, ngưỡng mộ cách mà từng phần được sắp xếp với nhau. Cô truyền đạt bài phát biểu đó tới một hội trường chật kín sinh viên luật, những người đón nhận nó một cách hết sức nhiệt tình. Khi cô đến một cuộc họp buổi tối tại Hội doanh nghiệp và Chuyên gia của thành phố Charlottesville để nói chuyện về các vấn đề mà những người chăn nuôi gia súc đang phải đối mặt, cô xem nhẹ tất cả những ý kiến của bài phát biểu trước đó cho đến khi đọc tờ báo địa phương ngày hôm sau trong bữa sáng tại nhà trọ Boar’s Head.
Tờ News-Leader của Richmond đưa ra một câu chuyện mà tất cả mọi tờ báo trong nước ngay lập tức hưởng ứng. Một nhà báo địa phương đã chia sẻ tin tức sốt dẻo nhất trong đời ông ta khi cho rằng bài nói của Florentyna xuất thần bởi vì nó được viết bởi một trong những nhân viên đáng tin cậy nhất của Thương Nghị sĩ Kane, Allen Clarence, một cựu tù nhân với bản án sáu tháng tù giam cùng một năm quản chế trước khi đến làm việc cho cô. Một vài tờ báo khác chỉ ra rằng Clarence đã được thả sau ba tháng bằng việc kháng án. Khi được báo chí đặt câu hỏi về việc cô định làm gì với Clarence, cô trả lời, “Không gì cả.”
Edward nói rằng cô cần sa thải ông ta ngay lập tức, dù việc đó có vẻ không công bằng, bởi các chuyên mục báo chí chống lại cô – chưa kể đến Pete Parkin – sẽ có một cơ hội ngàn vàng để nhắc đi nhắc lại rằng một trong số những nhân viên được tin tưởng nhất của cô là cựu phạm nhân. “Các bạn có thể tưởng tượng ai sẽ thống trị nhà tù trên đất nước này nếu người phụ nữ đó được lựa chọn không?” trở thành bình luận bên lề hằng giờ của Parkin. Cuối cùng, Allen Clarence tự nguyện từ chức, nhưng cho đến lúc đó sự hủy hoại cũng đã hoàn thành. Thời điểm hai ứng cử viên tiến đến California, Pete Parkin gia tăng vị thế dẫn trước của ông ta với 991 đại biểu so với 883 của Florentyna.
Khi Florentyna đến San Francisco, Bella đã đợi đón cô ở sân bay. Cô ấy có thể đã thêm ba mươi lăm tuổi nhưng không hề giảm bớt một cân nào. Bên cạnh cô ấy là Claude, một cậu con trai khổng lồ và một cô con gái mảnh mai. Bella chạy về phía Florentyna ngay giây phút nhìn thấy bạn mình, chỉ bị ngăn lại bởi các đặc vụ Sở Mật vụ. Cô ấy được giải cứu bởi cái ôm của ứng cử viên. “Tôi chưa bao giờ thấy điều gì giống như bà ấy,” một trong những người đàn ông của Sở Mật vụ nói. “Bà ấy có thể giúp đẩy một chiếc máy bay cỡ lớn cất cánh nhanh hơn đấy.” Hàng trăm người đứng sát đường băng phủ nhựa hô vang “Tổng thống Kane” và Florentyna, đồng hành cùng Bella, đi thẳng tới chỗ họ. Những bàn tay vẫy cao hướng về phía Florentyna, một hành động luôn làm vực dậy tinh thần cô. Các biểu ngữ ghi dòng chữ ”California ủng hộ Kane” và lần đầu tiên, phần lớn đám đông là nam giới. Khi quay người rời khỏi đám đông và đi vào sảnh sân bay, cô nhìn thấy hàng chữ nguệch ngoạc bằng mực đỏ khắp bề mặt bức tường “Bạn có muốn một con chó cái Ba Lan ngồi vào ghế Tổng thống không?” và bên dưới đó, trong màu mực trắng chữ “Có.”
Bella hiện là hiệu trưởng của một trong những ngôi trường lớn nhất California, và sau khi Florentyna giành được một chiếc ghế tại Thượng viện, đã trở thành nữ chủ tịch ủy ban Dân chủ của thành phố.
“Mình luôn biết rằng cậu sẽ chạy đua vị trí Tổng thống, nên mình nghĩ chúng ta tốt hơn là hãy nắm phần chắc chắn ở San Francisco.”
Bella đã đảm bảo rằng, cùng với cô ấy, một ngàn người được gọi là tình nguyện viên, sẽ đến gõ cửa từng nhà. Đặc điểm chia rẽ khác biệt của California – bảo thủ ở phía nam, tự do ở phía bắc – khiến đây khó có thể là một ứng cử viên ôn hòa như Florentyna mong muốn. Nhưng tính hiệu quả, lòng trắc ẩn cùng sự thông minh của cô đã làm thay đổi ngay cả một trong những người thuộc phe cánh tả khó khăn nhất của quận Marin và những bircher[12] thuộc quận Cam. Kết quả cuối cùng, San Francisco đứng thứ hai chỉ sau Chicago. Florentyna ước mình có năm mốt người như Bella bởi phiếu bầu tại San Francisco đủ cho cô giành được 69% kết quả toàn bang. Chính Bella là người đã làm cho mong muốn của Florentyna trước khi đến hội nghị tại Detroit thành sự thật với một trăm hai tám đại biểu nhiều hơn của Parkin.
Trong bữa tối ăn mừng, Bella cảnh báo Florentyna rằng rắc rối lớn nhất cô phải đối mặt không phải “Tôi sẽ không bao giờ bầu cho một phụ nữ,” mà là “Bà ta có quá nhiều tiền.”
“Không phải câu chuyện nhàm chán đó chứ. Mình chẳng thể làm gì hơn với chuyện đó nữa,” Florentyna nói. “Mình đã dành số cổ phiếu Baron của bản thân vào quỹ rồi.”
“Đó chính là vấn đề đấy – không ai biết cái quỹ đó làm được việc gì. Mình thấy trên phương diện nào đó nó giúp đỡ trẻ em, nhưng bao nhiêu đứa trẻ, và bao nhiêu tiền đặt vào đó?”
“Quỹ đầu tư ủy thác năm ngoái đã chi ra hơn ba triệu đô cho 3112 người nhập cư có xuất thân dưới đáy xã hội. Ngoài ra, hơn bốn trăm đứa trẻ có năng khiếu nhận được học bổng Remagen vào các trường đại học tại Mỹ, và một trong số đó đã trở thành người nhận học bổng Rhodes đầu tiên của quỹ và sẽ sớm vào Oxford.”
“Mình không biết điều đó đấy,” Bella nói, “nhưng mình liên tục được nhắc rằng Pete Parkin đã xây dựng một thư viện nhỏ nghèo nàn cho Đại học Texas tại Austin. Và ông ta đảm bảo sao cho chỗ đó sẽ nổi tiếng như Thư viện Widener của Harvard.”
“Vậy em cảm thấy Florentyna nên làm gì?” Edward hỏi.
“Tại sao mọi người không để Giáo sư Ferpozzi tổ chức riêng một cuộc họp báo nhỉ? Ông ấy là người mà công chúng chú ý. Sau đó thì mọi người sẽ biết rằng Florentyna Kane quan tâm đến người khác và dùng tiền riêng của cô ấy cho họ để chứng minh điều đó.”
Ngày hôm sau, Edward tiến hành việc đặt bài viết tại một vài đơn vị xuất bản có chọn lọc và thu xếp một cuộc họp báo. Chúng mang lại kết quả là một bài viết nhỏ trên hầu hết các tờ báo và trang tin chuyên ngành, riêng tạp chí People in hẳn trang bìa với hình Florentyna cùng Albert Schmidt, người được nhận học bổng Rhodes của quỹ Remagen. Khi mọi người khám phá ra rằng Albert là một dân nhập cư người Đức, có ông bà đã trốn khỏi châu Âu sau khi thoát thân từ trại tù nhân chiến tranh, David Hartman đã phỏng vấn Albert ngày hôm sau trên chương trình Good Morning, America. Sau đó cậu bé dường như còn được công chúng quan tâm hơn cả Florentyna.
Trên đường quay lại Washington cuối tuần đó, Florentyna nghe được rằng Thống đốc bang Colorado, người mà cô chưa bao giờ đặc biệt coi là bạn bè hay đồng minh chính trị, đã công khai ủng hộ cô tại một hội thảo chuyên đề về năng lượng mặt trời tại Boulder mà không hề nói trước. Cách tiếp cận của cô đối với ngành công nghiệp và bảo tồn, ông ta nói với hội nghị, đã mở ra hi vọng tốt đẹp nhất về tương lai cho các tiểu bang giàu tài nguyên ở miền Tây.
Ngày hôm đó kết thúc với một điểm nhấn thậm chí còn rực rỡ hơn khi Reuteurs lan truyền tin tức lên mạng Internet rộng khắp nước Mỹ rằng Bộ Phúc lợi đã chia sẻ báo cáo quan trọng đầu tiên của mình kể từ khi áp dụng Đạo luật Kane. Lần đầu tiên kể từ khi Florentyna cải tổ hệ thống dịch vụ xã hội, số người nhận trợ cấp thoát khỏi danh sách đăng ký trong một năm nhất định đã vượt quá số đơn đăng ký mới.
Nguồn tài chính hỗ trợ luôn là một vấn đề đối với Florentyna bởi ngay cả những người ủng hộ nhiệt tình nhất cũng cho rằng cô có thể tự mình chi trả các hóa đơn trong chiến dịch tranh cử. Parkin, do có được sự chống lưng của các ông trùm dầu mỏ dẫn đầu là Marvin Snyder của Dầu khí Blade, chưa bao giờ phải đối mặt với vấn đề tương tự. Nhưng trong suốt nhiều ngày tiếp theo, những nguồn đóng góp cho chiến dịch chảy về văn phòng của Florentyna, cùng với những bức điện tín chia sẻ sự động viên và lời chúc may mắn.
Các phóng viên có tầm ảnh hưởng lớn từ London, Paris, Bonn và Tokyo bắt đầu chia sẻ với bạn đọc của mình rằng nếu nước Mỹ muốn một Tổng thống có danh tiếng và uy tín quốc tế, không cần cuộc đua nào giữa Florentyna Kane và người chăn nuôi gia súc đến từ Texas.
Florentyna rất hài lòng bất cứ khi nào đọc những bài viết này, nhưng Edward nhắc cô nhớ rằng không phải những độc giả hay những cây bút đó có thể thể kéo cánh tay vận hành những cỗ máy bầu cử tại Mỹ, mặc dù anh lần đầu tiên cảm thấy rằng giờ đây họ đã nắm được lợi thế trước Parkin. Anh cũng nhanh chóng chỉ ra rằng vẫn còn 412 trên tổng số 3.331 đại biểu, mặc dù sau các cuộc bầu cử cơ sở lẫn các cuộc họp lãnh đạo đảng, vẫn chưa đưa ra quyết định. Các chuyên gia phân tích chính trị ước lượng rằng hai trăm người trong số đó nghiêng về phía phó Tổng thống, trong khi khoảng một trăm sẽ ủng hộ Florentyna. Có vẻ như sẽ sớm diễn ra một cuộc kiểm tra danh sách thành viên đảng kể từ thời Reagan đối đầu với Ford.
***
Sau California, Florentyna quay lại Washington với một vali khác đầy quần áo bẩn. Cô biết mình sẽ phải năn nỉ, dỗ dành, ép buộc bốn trăm mười hai đại biểu chưa đưa ra quyết định đó. Trong suốt bốn tuần tiếp theo, cô nói chuyện trực tiếp với ba trăm tám tám người, một vài trong số đó tới ba, bốn lần. Cô nhận thấy chính phụ nữ là những người ít giúp đỡ nhất, mặc dù rõ ràng là tất cả bọn họ đều thích thú tận hưởng sự chú ý dành cho mình, đặc biệt bởi trong vòng một tháng nữa sẽ không còn ai tiếp tục gọi điện cho họ nữa.
Edward cho đặt một máy tính để Florentyna có thể truy cập vào dữ liệu lưu trữ tại trụ sở chiến dịch. Chiếc máy tính này cung cấp thông tin về tất cả bốn trăm mười hai đại biểu vẫn chưa đưa ra cam kết, từ tiểu sử tóm tắt của từng người tới tận số phòng khách sạn của họ ở Detroit. Khi đến thành phố tổ chức đại hội, anh dự định sẽ thực hiện kế hoạch cuối cùng của mình.
Trong vòng năm ngày của tuần tiếp theo, Florentyna đảm bảo rằng cô không bao giờ ngồi xa một chiếc ti vi. Đảng Cộng hòa đang tụ tập tại Cow Palace ở San Francisco, cãi nhau về người họ muốn sẽ dẫn dắt mình, không ai giành được sự yêu thích của các cử tri trong suốt những cuộc bầu cử cơ sở.
Russell Warner được chọn không khiến Florentyna bất ngờ. Ông ta đã vận động tranh cử chiếc ghế Tổng thống ngay từ khi trở thành Thống đốc bang Ohio. Báo chí miêu tả Warner là một thống đốc tốt trong một năm tồi tệ khiến Florentyna nhớ rằng nhiệm vụ chính của cô sẽ là việc đánh tại Parkin. Một lần nữa cô cảm thấy rằng đánh bại người gánh vác trọng trách của phe Cộng hòa đơn giản hơn nhiều so với việc đối đầu trong nội bộ đảng của mình.
***
Kỳ nghỉ cuối tuần trước khi đại hội đảng diễn ra, Florentyna và Edward cùng gia đình đến Cape Cod. Dù đã kiệt sức, cô vẫn xoay sở hạ được anh trong một lượt đấu gôn và cô nghĩ anh trông còn mệt mỏi hơn cả mình. Cô biết ơn vì Baron được quản lý tốt trong tay những giám đốc trẻ mới, giờ đây bao gồm cả William.
Florentyna và Edward đều dự định bay tới Detroit vào sáng thứ Hai, nơi họ sẽ tiếp quản một khách sạn Baron nữa. Khách sạn sẽ chật kín nhân viên, những người ủng hộ Florentyna cùng cánh báo chí và một trăm hai tư người trong số đại biểu chưa cam kết.
Khi cô nói lời chúc ngủ ngon tới Edward, và sau đó là các nhân viên của Sở Mật vụ – những người cô bắt đầu đối xử như gia đình lớn của mình – đêm Chủ nhật đó, Florentyna biết rằng bốn ngày tiếp theo sẽ là những ngày quan trọng nhất trong sự nghiệp chính trị của mình.
❀ ❀ ❀
[1] 153* Number two spot: vị trí phó Tổng thống; vị trí số một là Tổng thống.
[2] 154*Tên một thành phố ở tiểu bang New Hampshire, Hoa Kỳ; không phải thủ đô Berlin của Đức.
[3] 155*Veterans of Foreign Wars: tổ chức của các cựu chiến binh từng chiến đấu trên các chiến trường ngoài biên giới Hoa Kỳ.
[4] 156* American Legion: tổ chức cựu chiến binh cả thời bình và thời chiến, không bắt buộc phải chiến đấu trên chiến trường ngoài biên giới Hoa Kỳ, có thể chỉ phục vụ cho các tổ chức quân đội trong nước.
[5] 157* Granite State: tên gọi khác của bang New Hampshire.
[6] 158*Thành phố Manchester thuộc tiểu bang New Hampshire, không phải Manchester thuộc Anh Quốc.
[7] 159*Metropolitan Transportation Authority – dịch vụ vận tải công cộng tại Mỹ.
[8] 160*USSR: Union of Soviet Socialist Republics – Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết.
[9] 161* Gringo – được dùng tại các nước Mỹ Latinh để chỉ một người đến từ Hoa Kỳ.
[10] 162* Nhân vật hư cấu trong loạt phim truyền hình “Dallas” trên đài CBS từ 1978 đến 1991.
[11] 163* Thành phố có nền kinh tế địa phương tệ hại và tỷ lệ thất nghiệp cũng như tội phạm bạo lực cao.
[12] 164* Bircher: những người thuộc nhóm chính trị cực hữu John Birch, xuất hiện vào cuối những năm 1950, đảm nhận những vị trí mà nước Mỹ chính thống coi là kỳ quặc, sử dụng nỗi sợ hãi và cảm giác bị đàn áp làm nguyên tắc tổ chức.