Hảo Hán Nơi Trảng Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sự Yên Bình Lớn Của Mắt Em - I - Con Gái Người Bị Đậu Mùa

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG THỨ HAI

 

ĐÊM CỦA YÊN BÌNH LỚN

 

SỰ YÊN BÌNH LỚN CỦA MẮT EM

 

 

I - CON GÁI NGƯỜI BỊ ĐẬU MÙA

 

 

Âm nhạc đã quay trở về trên khu Mô-rô, vùng đồi thôn xóm người da đen. Các Ma-lăng-đrô đã lại búng ghi-ta, cất cao tiếng hát những bài “ mê-đi-nha” - bài hát giản đơn về vùng đồi Mô-rô, sáng tác những bài xam-ba để rồi bán lại cho những ca sĩ xam-ba nổi tiếng trong thành phố. Lại bắt đầu, trong quán rượu Đê-ô-cli-ti-ô, một nhóm người ngồi lại cho tới khuya, tối nào cũng vậy. Một thời gian, tất thảy đều đã ngừng hẳn trên Mô-rô, nhường chỗ cho tiếng khóc lời than của đàn bà, con trẻ: đàn ông thì cúi đầu đi qua mà trở về nhà hoặc quay lại nơi làm việc. Và những chiếc quan tài u ám của người lớn, những chiếc quan tài trắng của các cô gái trẻ và những chiếc quan tài nhỏ của trẻ con đi ra theo những con đường dốc gập ghềnh tới bãi tha ma ngoài xa. Và đó là khi không phải là những cái bao tải được đưa đi, để tống đi cho khuất mắt những bệnh nhân đậu mùa vẫn còn sống mà người ta mang đến khu cách li. Chắc chắn là những kẻ đó sẽ không còn bao giờ trở về nữa, cả gia đình đã khóc họ đúng như phải khóc một người chết. Lúc đó không một bài ca nào của đàn ghi-ta, không một giọng hát âm vang nào của người da đen, đến phá vỡ nỗi buồn thảm của Mô-rô, duy nhất chỉ có lời cầu nguyện của những người canh gác, những tiếng khóc quằn quại của những người đàn bà.

 

Đó là cảnh Mô-rô khi E-xtê-răng bị mang đi khu cách li. Anh không trở lại: một buổi chiều, Mác-ga-ri-đa được biết anh đã chết ở đó rồi. Ngay chiều ấy, chị đã lên cơn sởi. Nhưng bệnh đậu mùa chỉ ở cái thể vào loại nhẹ nhất trên thân hình chị thợ giặt, chị giấu kín tất cả mọi người hiện tượng đó, và chị đã thoát được không bị nhét vào trong một cái bao tải. Dần dần chị đã khá lên. Hai đứa bé xăng xái khắp nhà thực hiện những điều chị sai bảo. Cũng vì nó mới sáu tuổi. Giô-dê Chồn hiển nhiên chưa biết làm gì. Nhưng Đô-ra, con bé này, nó đã mười ba, mười bốn tuổi, bên dưới tấm áo dài, cặp vú đã bắt đầu nhú nhọn và người ta đã có thể nói đó là một nội trợ nhỏ khi thấy nó lo lắng hết sức nghiêm túc để chăm sóc mẹ, tìm kiếm cho mẹ những thuốc men cần thiết. Mác-ga-ri-đa đã đỡ, cũng là lúc những cây ghi-ta lại vang tiếng trên Mô-rô, bởi vì tai họa lúc này đã bị xóa bỏ. Và tiếng đàn hát lại chiếm lĩnh những buổi tối ở Mô-rô và Mác-ga-ri-đa, tuy chưa hoàn toàn bình phục, đã đi đến nhà vài ba khách hàng để hỏi và nhận việc. Chị quay trở về, hàng nặng trên vai, và đi thẳng đến bể nước. Dưới nắng và dưới mưa rơi suốt buổi chiều, chị giặt giũ cả ngày không nghỉ. Ngày hôm sau chị không quay trở lại với công việc, bởi vì chị lại tái phát đậu mùa trắng và tái phát thì bao giờ cũng nguy hiểm ghê gớm. Hai ngày sau, từ trên Mô-rô đi xuống chiếc quan tài cuối cùng và nạn nhân cuối cùng của bệnh đậu mùa trắng. Đô-ra không khóc nức nở. Nước mắt tuôn r trên mặt con bé, nhưng trong khi chiếc quan tài đi ra, nó nghĩ đến Giô-dê Chồn đương đói ăn. Thằng em trai khóc tấm tức vì buồn và vì đói. Quả là đã quá muộn để hiểu rằng từ nay chúng nó cô đơn trong cái mênh mông của thành phố.

 

Hàng xóm láng giềng cho hai đứa nhỏ ăn uống chiều hôm đó. Ngày hôm sau, ngay buổi sáng, lão Ả-rập vốn là chủ cho thuê những nhà gỗ nhỏ trong Mô-rô sai người đến tưới rượu trong gian nhà Mác-ga-ri-đa để tẩy uế, và lập tức sau đó, hắn ta cho người khác thuê ngay, bởi vì đó là một nếp nhà có vị trí tốt ở ngay trên cao, nơi đầu đường dốc. Và, trong khi hàng xóm láng giềng bàn cãi các vấn đề đặt ra về hai đứa trẻ mồ côi, Đô-ra nắm tay đứa em nhỏ mà dắt đi xuống phía thành phố. Con bé chẳng chào từ biệt ai cả, đó cũng là một cách bỏ trốn. Giô-dê Chồn lẽo đẽo theo chị dắt, chẳng hiểu là đi đâu. Đô-ra bước đi một cách bình tĩnh. Tới thành phố nó sẽ tìm gặp những người cho chúng ăn uống, những người đó, chí ít cũng sẽ lo liệu cho thằng em nó. Còn về phần nó, nó sẽ cũng xin được công việc hầu phòng ở một nhà nào đó. Đúng nó vẫn đương là một con bé nhưng nhiều nhà vẫn thích thuê một con bé bởi vì công xá sẽ rẻ hơn. Mẹ nó, một hôm nào đó, đã nói sẽ đưa nó đến ở thuê làm con đòi tại nhà một khách hàng của mình. Đô-ra nhớ rõ địa chỉ người đó và đi thẳng đến. Nó bỏ lại sau nó khu Mô-rô, tiếng đàn những cây ghi-ta, bài xam-ba một người đen hát. Nhựa rải đường nóng bỏng làm hỏng đôi bàn chân đất của nó. Giô-dê Chồn, thằng này thì đi thật là vui thích: lần đầu tiên nó nhìn thấy thành phố, những đoàn tàu điện chạy qua đông đặc người, những chiếc xe buýt cổ lỗ bóp còi inh ỏi, đám đông người bước nhanh qua đường phố. Đô-ra, một ngày nào đó, đã đi theo Mác-ga-ri-đa đến nhà bà khách hàng nọ. Đó là một ngôi nhà ở khu Ba-ra và hai mẹ con đã đi đến đó trên một đoàn tàu điện chở hàng, giao gói quần áo đã giặt. Bà chủ nhà vồn vã với Đô-ra, hỏi cô bé có thích làm việc ở nhà bà hay không. Mác-ga-ri-đa nhận lời sẽ đưa con bé đến làm công việc ở đó khi nó lớn thêm lên một chút nữa. Bây giờ thì chính là về phía đó mà Đô-ra tính chuyện đến gặp. Và, hỏi thăm người này người khác, nó đi về phía khu Ba-ra. Con đường thì dài, nắng nóng trên nhựa rải đường đốt bỏng đôi bàn chân đất của nó. Giô-dê Chồn đã bắt đầu đòi ăn và kêu ca vì mệt. Đô-ra dỗ cho nó yên lặng bằng những lời hứa hẹn và chúng nó lại tiếp tục đi. Nhưng đến khu Căng-pôx Lớn, Giô-dê Chồn đã như kiệt sức. Con đường đi đã quá dài đối với nó, với tuổi lên sáu của nó.

 

Thế là Đô-ra vào một cửa hàng bánh, đổi đồng năm trăm rét duy nhất của nó, mua hai ổ bánh nguội cứng, đặt Giô-dê Chồn ngồi trên một cái ghế dài với chiếc bánh của nó:

 

- Em ăn đi và đợi chị ở đây nghe không? Chị lại đằng kia, c trở về ngay lập tức. Nhưng mà đừng có đi ra khỏi nơi này, nếu không em sẽ lạc mất.

 

Giô-dê Chồn hứa sẽ làm theo lời chị một cách rất nghiêm trang, vừa nói vừa cắn vào cái bánh cứng quèo. Con chị ôm hôn em rồi bước đi.

 

Viên cảnh sát đã bày lối đi cho nó, đưa mắt chăm chú vào cặp vú mới nhú. Mái tóc hung buông lơi bay trong gió. Một cảm giác nhức nhối vì nóng bỏng dưới gan bàn chân và một nỗi mệt nhọc toàn thân làm nó đau đớn, nhưng nó vẫn cứ đi tới. Nhà đó ở số 611. Đi tới số 53, nó dừng lại nghỉ một thoáng lấy lại sức, và suy nghĩ về những điều nó sẽ nói với bà chủ nhà. Rồi nó lại bước tiếp. Bây giờ thì cái đói giúp nó bắt cơ thể phải gắng lên, cái đói kinh khủng của những đứa trẻ mười ba, một cái đói đòi hỏi cái ăn ngay tức khắc. Đô-ra đã muốn khóc, muốn nằm buông dài trên mặt đất, trong đường phố, dưới nắng và không còn cựa quậy nữa. Nỗi nhớ tiếc bố mẹ chết chiếm lấy nó. Nhưng nó cố cưỡng lại tất cả những cái đó và cứ tiếp tục đi.

 

Số 611 là một ngôi nhà lớn, gần như một dinh cơ nhỏ với nhiều cây to ở mặt trước. ở một cây muỗm, có cái dù trên đó một con bé cùng lứa tuổi Đô-ra đương chơi đùa. Một thiếu niên lớn khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đương đung đưa cái đu và cả hai cùng cười. Đó là những đứa con của bà chủ nhà.

 

Đô-ra đứng ngây ra mấy phút mà nhìn ngắm chúng nó với vẻ ước muốn. Rồi nó ấn vào núm chuông. Thằng con trai đưa mắt nhìn nó một cái, nhưng vẫn tiếp tục đung đưa chiếc đu cho em. Đô-ra lại bấm chuông tiếp luôn, một người hầu gái đi ra. Con bé nói cho hiểu là nó muốn gặp Đô-na Lô-ra, bà chủ nhà. Người hầu gái chăm chú nhìn nó vẻ ngờ vực. Nhưng thằng con trai đã ngừng đẩy đu cho em và đi thẳng lại cổng lớn. Nó liếc ngầm lên cặp vú nở hoa của Đô-ra, đường cong cặp đùi bó sát trong áo. Nó hỏi con bé:

 

- Cô bé muốn hỏi ai?

 

- Tôi muốn được nói chuyện với Đô-na Lô-ra. Tôi là con gái của Mác-ga-ri-đa, người thợ giặt, mẹ tôi không trở lại đây được nữa bởi vì bà đã chết.

 

Thằng con trai không rời mắt khỏi đôi vú Đô-ra. Là cháu ngoại một người I-ta-li-a và một cô gái lai đen, con bé đến là ưa nhìn với cặp mắt to và mái tóc hung của nó. Mác-ga-ri-đa bảo rằng nó thừa hưởng của ông ngoại vốn có bộ tóc rất hung và cặp ria mép rất chải chuốt. Đô-ra cụp mắt xuống bởi vì thằng con trai ấy vẫn cứ hau háu nhìn vào ngực nó. Ngay thằng con trai kia cũng ngớ ra vì thế và bảo người hầu gái:

 

- Đi mời mẹ tôi.

 

- Thưa cậu, vâng.

 

Thằng con trai rút một điếu thuốc châm lên. Nó phả một bụm khói lên trời, trề đôi môi thèm thuồng, lại đưa mắt nhìn vào cặp vú Đô-ra.

 

- Cô bé muốn tìm công việc làm?

 

- Thưa cậu, vâng.

 

Gió thổi bốc một tà áo dài của con bé. Thằng kia bỗng nảy một ý nghĩ đê tiện khi thấy lộ một mảng da thịt. Chưa gì nó đã tưởng tượng là nó đang nằm trên giường, Đô-ra bưng vào cho nó chén cà phê buổi sáng, và rồi thì những gì xảy ra tiếp đó…

 

- Để tôi vào hỏi xem mẹ tôi có thể làm được chút gì giúp cô bé.

 

Con bé cảm ơn. Nhưng nó cũng cảm thấy hơi rờn rợn, mặc dầu cái vẻ tinh quái trong cái nhìn của thằng kia phần lớn đã không bị nó phát hiện. Đô-na Lô-ra một bà tóc hoa râm xuất hiện, cô con gái đi theo sau, quan sát Đô-ra bằng con mắt xét nét. Mặt bà lấm tấm tàn nhang, nhưng bà vẫn có một vẻ duyên dáng nào đó.

 

Đô-ra nói cho bà biết là mẹ nó mới chết.

 

- Bà hồi trước có hứa cho con đến làm công…

 

- Vậy thế Mác-ga-ra-đa chết vì sao?

 

- Thưa bà, vì đậu mùa.

 

Đô-ra hoàn toàn không biết chính là từ lời nói đó mà nó bỗng mất hết mọi vận may để có được cái công việc mong ước…

 

- Vì đậu mùa?

 

Đứa con gáiách ra, kinh hãi. Ngay cả thằng con trai cũng lùi một chút, tưởng tượng đến cặp vú xinh xinh của Đô-ra lấm tấm những nốt rỗ. Nó khạc nhổ với vẻ kinh tởm. Đô-na Lô-ra tạo ra cái giọng rầu rầu:

 

- Đáng tiếc là ta đã có người hầu gái khác rồi. Bây giờ thì ta không cần mướn thêm…

 

Đô-ra nghĩ đến Giô-dê Chồn.

 

- Bà có cần một thằng bé con để sai đi đây đi đó, mua bán lặt vặt, linh tinh mọi việc? Có thằng em cháu…

 

- Không cháu ạ! Ta cũng không cần đến.

 

- Bà có biết một người nào khác để cháu đến gặp mà hỏi không?

 

- Không, nếu có chuyện ấy ta sẽ nói giúp cháu.

 

Bà ta muốn chấm dứt luôn cuộc nói chuyện. Bà quay về phía đứa con trai:

 

- Ra-ma-muy-en, con có hai ngàn rét đó không?

 

- Để làm gì hở mẹ?

 

- Đưa đây cho mẹ.

 

Thằng con trai đưa số tiền cho bà. Bà ta đặt vào hàng rào sắt, quá lo sợ phải đụng chạm tới Đô-ra. Bà ta cầu mong cho con bé đi ngay trước khi có thể truyền nhiễm sang nhà bà.

 

- Cháu cầm lấy mà chi dùng. Cầu trời phù hộ cháu.

 

Đô-ra quay trở xuôi đường phố. Bây giờ thì thằng con trai lại liếc nhìn vào đôi mông con bé nổi lên tròn trặn dưới cái áo chật. Nhưng tiếng Đô-na Lô-ra làm cho nó bỏ dở.

 

Bà bảo người hầu gái:

 

- Đốt-rét, lấy miếng giẻ tẩm cồn lau vào cổng, đúng cái chỗ con bé ấy vịn tay vào. Không thể đùa với đậu mùa được...

 

Giô-dê Chồn không còn ở trên ghế dài nữa. Đô-ra sợ quá. Rất có thể thằng em trai đã đi xa quá trong thành phố và đã bị lạc. Và nó làm thế nào để tìm cho được thằng bé, nó xưa nay hiểu biết quá ít về khu thành phố này? Một cơn mệt mỏi rời rã quá mức lan khắp người nó, và cùng với cái chán nản lại thêm vào lòng luyến tiếc êm dịu người mẹ đã mất và một thèm khát rất mạnh muốn òa lên khóc. Đôi chân thì đau đớn quá chừng và nó lại đói. Nó nghĩ ngay đến mua bánh mì (bây giờ nó đã có hai ngàn và bốn trăm rét) nhưng đáng lẽ làm việc đó, nó lại đi tìm thằng em trai. Nó gặp thằng bé đang ngốn ngấu những quả mận xanh dưới mấy gốc cây to, trong khu vườn. Đô-ra đập vào vai em:

 

- Em không biết là thứ đó làm cho đau bụng à?

 

- Em đói...

 

Con bé mua bánh mì, chúng nó ăn bánh. Suốt cả buổi chiều chỉ có đi hết nơi này chốn kia mong tìm được một công việc. Đâu đâu người ta cũng đuổi khéo nó. Nỗi sợ hãi bệnh đậu mùa lấn át hết thảy mọi thứ lòng tốt. Khoảng chập choạng tối, Giô-dê Chồn không còn chịu đựng nổi mệt mỏi nữa. Đô-ra trở nên buồn bã và đã nghĩ đến quay trở về Mô-rô. Như vậy, nó sẽ trở thành gánh nặng cho bà con xóm giềng vốn đã nghèo túng. Nó không muốn quay trở về đó nữa. Từ Mô-rô, mẹ nó đã ra đi trong một chiếc quan tài, bố nó đã bị nhét vào một chiếc bao tải. Một lần nữa, nó để Giô-dê Chồn một mình trong một khu vườn, và đi tìm cái ăn tại một cửa hàng bánh mì trước khi họ đóng cửa. Nó tiêu những đồng xu cuối cùng. Đèn điện rực sáng và trước tiên thì nó thấy quả là đẹp thật. Nhưng ngay lập tức nó cảm thấy thành phố đúng là kẻ thù của nó, nơi đó đúng chỉ có biết thiêu bỏng chân nó và dồn cho nó mệt nhọc rã rời. Những ngôi nhà đẹp đẽ kia không muốn nhận nó. Nó quay trở lại, cúi gập người, đưa sống bàn tay chùi nước mắt. Và lần này nữa nó lại không thấy Giô-dê Chồn. Sau khi đi loanh quanh đây đó, chung quanh khu vườn, nó trông thấy thằng bé đương chăm chú dõi theo một keo chọi bi giữa hai đứa con trai. Một thằng đen vạm vỡ và một thằng trắng gầy nhom. Đô-ra ngồi lên một chiếc ghế dài, gọi em. Hai thằng đương chơi, chúng cũng đứng lên. Nó giở gói bánh mì, lấy một chiếc bánh đưa cho Giô-dê Chồn. Hai thằng kia nhìn chằm chằm nó. Thằng đen hẳn là đói, nó đoán biết như thế. Nó đưa bánh mì mời bọn kia. Chúng nó cùng ngồi đó, cả bốn đứa cùng ăn cái thứ bánh mì khô cứng, bánh này rẻ tiền hơn. Yên lặng. Khi chúng nó ăn bánh xong, thằng bé đen phủi hai bàn tay và nói:

 

- Thằng em mày có nói rằng mẹ chúng mày đã chết vì bệnh đậu mùa.

 

- Bố cũng vậy.

 

- Ở chỗ chúng tớ cũng có một bệnh nhân đậu mùa chết.

 

- Bố mày à?

 

- Không, đó là An-mi-rô, một đứa trong bọn.

 

Thằng bé trắng, còi cọc, từ đầu vẫn im lặng, hỏi nó:

 

- Mày đã tìm được công việc làm chưa?

 

- Chẳng ai muốn nhận một đứa con gái của người mắc bệnh đậu mùa...

 

Bây giờ nó khóc. Giô-dê Chồn ngồi dưới đất chơi những viên bi, hai thằng kia bỏ lại dưới gốc cây. Thằng bé đen gãi đầu. Thằng bé gầy đưa mắt hỏi ý nó, rồi quay về phía Đô-ra:

 

- Mày có chỗ nào ngủ không?

 

- Không.

 

Thằng bé gầy bảo với thằng bé đen.

 

- Bọn mình đưa nó về nhà kho...

 

- Một con bé... Ba-la sẽ nói thế nào?

 

- Kìa, nó khóc - thằng bé gầy nói khẽ.

 

Thằng đen nhìn con bé; rõ ràng nó bối rối.

 

Thằng bé trắng đưa tay lên gãi vào cổ, đuổi một con ruồi. Nó đặt bàn tay lên vai Đô-ra hết sức nhẹ nhàng cứ như là nó sợ phải đụng vào con bé:

 

- Đi với bọn mình. Chúng mình ngủ trong một nhà kho..>

 

Thằng đen cố gắng để có thể mỉm cười:

 

- Chẳng thể là một lâu đài, nhưng ở đó vẫn hơn là ngoài đường phố.

 

Chúng nó cùng đi. Giô-an Gộc và Giáo-sư đi lên trước. Cả hai đứa đều khao khát nói chuyện với Đô-ra, nhưng chẳng đứa nào biết là nên nói chuyện gì; chưa bao giờ tự chúng nó lại thấy sa vào một sự lúng túng như vậy. Ánh sáng những ngọn đèn dọi vào làn tóc hung của nó. Thằng bé đen nói:

 

- Đúng là một con nhỏ xinh đẹp...

 

- Một món hời... Giáo-sư đáp lại.

 

Nhưng chúng nó chẳng có nhìn ngó vào cặp vú, hay vào cặp đùi. Chúng đều nhìn vào làn tóc hung trên đó rập rờn ánh sáng những bóng đèn điện.

 

Trên tràng cát, Giô-dê Chồn, mỏi rời rã, dừng lại không bước được nữa. Giô-ao Gộc ôm lấy thằng bé (mặc dầu chính bản thân nó cũng chỉ là một đứa trẻ con) và cõng nó trên lưng. Giáo-sư đi cạnh Đô-ra, nhưng chúng nó cứ yên lặng mà đi trong bóng đêm.

 

Chúng nó bước vào trong nhà kho mà cứ phấp phỏng, Giô-ao Gộc đặt Giô-dê Chồn xuống đất và đứng yên không động, chờ Đô-ra và giáo sư vào tới nơi chúng nó cùng đi tới cái xó của Giáo-sư và thằng này thắp cây nến lên. Những đứa kia hướng về chúng nó những cái nhìn ngạc nhiên. Con chó của Cẳng-Nhũn sủa.

 

- À có dân mới... Gã Mèo sắp sửa ra đi, lầm bầm.

 

Gã Mèo bước tới gần chúng nó.

 

- Thế này là thế nào, Giáo-sư?

 

- Ông bố và bà mẹ đều chết vì đậu mùa. Chúng nó bơ vơ ngoài đường phố, không biết sẽ ngủ ở đâu.

 

Gã Mèo nhìn Đô-ra, nhoẻn nụ cười đẹp nhất của nó. Nó nghiêng mình trước con bé (cũng như nó đã được nhìn thấy một anh chàng hào hoa như thế ở trong phim) và nhắc lại một câu chắn chắn nó đã nghe được ở đâu đó:

 

- Vô cùng hân hạnh, thưa quý nương...

 

Nó không còn nhớ được chút gì về đoạn sau, sững lại và bỏ đi ra ngoài, đến với Đan-va. Nhưng tất cả những đứa khác đã áp lại gần, Cẳng Nhũn và Sống-Nhàn dẫn đầu. Đô-ra nhìn cả bọn, sợ sệt. Giô-dê Chồn nằm ngủ, mê đi vì mệt. Giô-ao Gộc và Giáo-sư bước tới đứng phía trước Đô-ra. Ánh sáng ngọn nến chiếu óng ánh mái tóc hung của con bé, và thỉnh thoảng lướt trên cặp vú. Bây giờ, mặt trăng lùa ánh sáng vào qua những chỗ thủng trên mái.

 

Sống-Nhàn đã đứng trước mặt chúng nó. Cẳng-Nhũn tập tễnh bước tới, và tất cả những đứa khác sát sạt sau lưng nó, mắt mở to nhìn Đô-ra.

 

Sống-Nhàn hỏi:

 

- Cái “meẻng” này là thế nào?

 

Giáo-sư bước lên:

 

- Nó đói, nó và thằng em nó. Bệnh đậu mùa đã giết chết bố và mẹ nó.

 

Sống-Nhàn cười ngoác cả miệng. Nó chồm cong người:

 

- Đúng là một miếng tuyệt vời.

 

Cẳng-Nhũn phô cái cười diễu cợt của nó và trỏ tay vào tất cả những đứa khác:

 

- Bọn chúng nó đứa nào cũng như kền kền lượn trên đống thịt thối.

 

Đô-ra đứng sát vào Giô-dê Chồn đã thức dậy và sợ phát run lên. Một giọng nói vang lên trong đám con trai:

 

- Này mày, Giáo-sư, chắc là mày lại nghĩ rằng chiếc bánh chỉ dành riêng cho mày và cho Giô-ao Gộc chứ gì! Phải để cho cả chúng tớ nữa chứ...

 

Giô-ao Gộc đứng vững chắc trước Đô-ra. Nó không nói gì.! Nhưng nó chìa con dao găm ra. Cẳng-Nhũn thét lên:

 

- Này thằng kia, cái kiểu đó, mày chẳng giải quyết được gì đâu. Con bé là phải để cho cả bọn.

 

Giáo-sư đáp lại:

 

- Mày không thấy đó là một con bé con sao?...

 

- Nó đã có núm vú nhú rồi. Một giọng gào to.

 

Khuỷu-Khô-Khẳng tách ra khỏi bọn. Đôi mắt nó rực lên, một tiếng cười tràn khắp bộ mặt lầm lì của nó:

 

- Lam-pi-ão, chính ngay ông ta cũng vậy, chẳng vì nể ai cả. Đem nó cho chúng tớ đi, Gộc...

 

Chúng nó đều biết rằng Giáo-sư thì gầy yếu và không thể chịu nổi đấm đá. Chúng nó đã bị kích động đều cuồng lên. Tuy vậy, vẫn còn e ngại Giô-ao Gộc đương nắm chắc dao găm trong bàn tay. Khuỷu-Khô-Khẳng tự thấy mình như hoàn toàn đương trong đám đàn em của Lam-pi-ão, sẵn sàng với họ cùng hãm hiếp một đứa con gái của trại chủ giàu có. Ánh nến lấp lánh chiếu sáng những làn tóc hung của Đô-ra. Nỗi kinh khiếp lan khắp trên mặt nó.

 

Giô-ao Gộc không nói nửa lời, nhưng nó nắm chặt dao găm trong tay, Giáo-sư mở lưỡi dao cạo ra đứng cạnh thằng bạn. Thế là Khuỷu-Khô-Khẳng rút ngay ra con dao găm của nó và bước lên một bước. Những đứa kia bước theo nó, con chó sủa ran. Sống-Nhàn kết luận thêm một lần nữa:

 

- Tránh ra xa, Gộc, như thế thì hơn.

 

Giáo-sư nghĩ rằng nếu Gã mèo ở đây hắn sẽ đứng về phía chúng nó bởi vì thằng này đã có một người đàn bà. Nhưng Gã Mèo đã đi ra rồi.

 

Đô-ra nhìn thấy cả bọn bước tới. Sợ hãi đã vượt lên trên cả thất vọng cùng cái mệt mỏi đã làm cho nó ngã lòng. Giô-dê Chồn khóc. Đô-ra không rời con mắt nhìn Khuỷu-Khô-Khẳng: bộ mặt lầm lì của thằng lai này như bạnh nở ra do sự khao khát. Một nét cười hoảng loạn làm khuôn mặt nó rung rinh. Nó cũng thấy cả, khi mà thằng này đi qua trước ngọn nến, những nốt rỗ hoa trên mặt Sống-Nhàn. Thế là, nó tưởng nhớ lại mẹ nó đã ch tiếng nức nở làm cho nó run lên và giữ yên bọn con trai lại một chút.

 

Giáo-sư nói:

 

- Các bạn không thấy con bé nó khóc đó sao?

 

Chúng nó đứng sững một lúc. Nhưng Khuỷu-Khô-Khẳng đã đáp lại:

 

- Và chúng ta, thế thì chúng ta có cái quái gì phải nhìn vào chuyện đó? Món hàng thì trước sau vẫn thế thôi.

 

Chúng nó lại bước lên. Chúng thong thả áp tới gần, mắt đăm đăm khi thì xoáy vào Đô-ra, khi thì nhìn con dao găm Giô-ao Gộc nắm chắc trong bàn tay. Đột nhiên chúng bước vội lên, tiến lại gần hơn nữa. Bây giờ Giô-ao Gộc mới mở miệng nói:

 

- Tớ ghè thằng đầu tiên...

 

Sống-Nhàn cười vang, Khuỷu-Khô-Khẳng vung dao găm. Giô-dê Chồn khóc to, Đô-ra nhìn em, đôi mắt đầy kinh khiếp. Con bé ôm quàng thằng em, nó thấy Giô-ao Gộc quật ngã Sống-Nhàn. Tiếng Pê-đrô Ba-la đương đi vào khiến tất thẩy chúng nó đứng yên cả lại.

 

- Cái quái gì đã xảy ra thế?

 

Giáo-sư đứng nhỏm dậy, Khuỷu-Khô-Khẳng đã thả nó ra, thằng này đã gây thương tích cho nó vào cánh tay. Sống-Nhàn cứ nằm yên như lúc nãy, một vết rạch trên mặt. Giô-ao Gộc vẫn tiếp tục tư thế cảnh giác trước Đô-ra.

 

Pê-đrô Ba-la tiến tới:

 

- Thế này là thế nào?

 

Sống-Nhàn vẫn cứ nằm nguyên tư thế mà nói lên:

 

- Hai đứa ma-cô kia vớ được một món bở và chúng nó muốn giữ lấy cho chúng nó riêng thôi. Chúng tớ nữa chứ, cũng có quyền.

 

- Chúng tớ cũng vậy. Và tớ đây, riêng về phần tớ, tớ muốn trèo lên ngay chậm nhất cũng trong ngày hôm nay... đến lạc cả tiếng.

 

Pê-đrô Ba-la ngắm nhìn Đô-ra. Nó nhìn thấy cặp vú, mớ tóc hung.

 

- Mày có quyền gì... Nó nói - cút khỏi đây, Giô-ao Gộc.

 

Thằng đen nhìn Pê-đrô Ba-la, sửng sốt. Cả bọn tiến lên ngay. Bây giờ thì do lệnh của Pê-đrô Ba-la, Giô-ao Gộc giang hai cánh tay và thét:

 

- Ba-la, tớ xử đứa đầu tiên bước tới đây!

 

Pê-đrô Ba-la bước lên một bước.

 

- Xéo ngay, Gộc!

 

- Mày không thấy được đó là một con bé con hay sao? Mày không thấy ư?

 

Pê-đrô Ba-la đứng lại, cả bọn đứng sau lưng. Lúc này Pê-đrô Ba-la lại nhìn ngó Đô-ra bằng con mắt khác. Nó nhận ra ngay nỗi khủng khiếp trên mặt con bé, những dòng nước mắt chảy từ đôi mắt con bé. Nó nghe thấy tiếng khóc tức tưởi của Giô-dê Chồn. Giô-ao Gộc nói với nó:

 

- Tớ thì bao giờ cũng đi với mày, Ba-la. Tớ là bạn nối khố của mày. Nhưng đó chỉ là một con nhỏ, và chính Giáo-sư và tớ đã dẫn nó về đây. Tớ là bạn nối khố của mày, nhưng nếu này sấn lại gần, tớ xả mày ngay. Đó là một con nhỏ và không kẻ nào được làm khó nó...

 

- Cánh này sẽ quật mày, và sau đó... Khuỷu-Khô-Khẳng nói.

 

- Câm họng - Pê-đrô Ba-la quát.

 

Giô-ao Gộc nói tiếp:

 

- Bố mẹ nó chết vì đậu mùa, bọn này đã gặp nó, nó không biết trú ở nơi nào, thế là bọn này đem nó về. Không phải là gái điếm, nó chỉ là một con bé, mày không thấy nó chỉ là một con bé đó sao? Không ai được đụng đến nó, Ba-la.

 

Pê-đrô Ba-la nói rất kh>

 

- Đó chỉ là một con bé.

 

Nó nhảy mạnh một bước tới cạnh Giô-ao Gộc và Giáo-sư.

 

- Mày là một thằng đen dũng cảm. Chính là mày đã có lí...

 

Và nó quay về những đứa kia:

 

- Nào, ai muốn lại đó thì cứ thử lại xem...

 

- Mày không được làm như thế, Ba-la...

 

Sống-Nhàn đưa bàn tay vuốt lên vết thương:

 

- Mày, bây giờ, mày lại muốn dính với nó, chỉ riêng với thằng Gộc và thằng Giáo-sư.

 

- Tớ thề là tớ không có hề muốn dính tới nó, cả hai đứa kia cũng thế. Đó là một con bé, và không kẻ nào được đụng đến nó. Nào, tay nào còn muốn lại...

 

Những đứa nhỏ nhất và những đứa non gan nhất lảng xa dần. Sống-Nhàn đứng nhỏm lên, lùi lũi đi về cái xó của nó, vừa đi vừa thấm dòng máu chảy trên mặt. Khuỷu-Khô-Khẳng nói với Pê-đrô Ba-la chậm rãi:

 

- Tớ rút lui và hẳn là không phải vì tớ sợ. Tớ rút lại bởi vì mày đã nói đó chỉ là một con bé.

 

Pê-đrô Ba-la bước lại gần Đô-ra:

 

- Thôi đi, đừng có sợ. Không kẻ nào đụng tới mày đâu.

 

Con bé đi ra khỏi cái xó nó đương đứng, xé một mảnh ở váy, bắt đầu xem xét vết thương của Giáo-sư. Sau đó, nó đi tới chỗ Sống-Nhàn (thằng này co rúm người lại), thấm ướt vết thương của thằng vô lại, đắp một mảnh vải lên. Tất thảy mọi sợ hãi, mọi mệt mỏi đều đã mất biến ở nó. Cũng bởi nó đã đặt lòng tin vào Pê-đrô Ba-la. Thế rồi con bé hỏi Khuỷu-Khô-Khẳng>

 

- Anh nữa, anh cũng bị thương ư!

 

- Không, - Thằng lai trả lời mà không hiểu gì cả.

 

Và nó lủi nhanh về cái xó của nó. Có thể nói hình như nó có phần sợ Đô-ra.

 

Cẳng-Nhũn dõi nhìn con bé. Con chó rút cẳng ra khỏi cái xó của thằng này, chạy đến liếm chân Đô-ra. Con bé vuốt ve con vật, hỏi Cẳng-Nhũn:

 

- Con chó của anh?

 

- Đúng là của tôi, nhưng mà bạn có thể giữ nó.

 

Con bé mỉm cười. Pê-đrô Ba-la bước đi không nhằm hướng nào trong nhà kho, sau đó, nó nói với cả bọn:

 

- Ngày mai con bé sẽ đi nơi khác. Tớ không muốn có bọn con gái ở đây.

 

- Không - Đô-ra nói - Tôi ở lại, tôi sẽ giúp đỡ các bạn. Tôi biết nấu ăn, khâu vá và giặt áo quần.

 

- Đối với bọn tớ, bạn có thể ở lại. Khuỷu-Khô-Khẳng nói.

 

Đô-ra nhìn vào Pê-đrô Ba-la:

 

- Anh đã nói là không có ai sẽ làm khổ tôi phải không?

 

Pê-đrô Ba-la đưa mắt nhìn lên những làn tóc hung. Ánh trăng tràn vào nhà kho.

 

 

ães da Areia (Captains of the Sand, 1937) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hà Nội 1986
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.