VIII - MỘT TỔ QUỐC VÀ MỘT GIA ĐÌNH
Nhiều năm sau, những tờ báo của Đảng, những tờ báo nhỏ, hầu hết đều không được phép lưu hành và đã in ấn bí mật, những tờ báo chuyền tay trong các xưởng thợ, đưa từ người này qua người khác, và thường là được đọc dưới ánh sáng của những cây đèn dầu, nhiều năm sau, những tờ báo ấy luôn luôn đăng những bản tin nói về chiến sĩ vô sản, đồng chí Pê-đrô Ba-la, thường xuyên bị lực lượng cảnh sát của cả năm bang truy nã, coi như đó là người tổ chức những cuộc đình công, như đó là lãnh tụ của các đảng không hợp pháp, như đó là kẻ thù nguy hiểm của trật tự hiện hành.
Trong cái năm mà tất cả mồm miệng đều bị bịt chặt bằng bạo lực, trong cái năm đã là một năm của khủng bố, những tờ báo ấy, những tiếng nói duy nhất vẫn còn lên tiếng, đã thét vang đòi tự do cho Pê-đrô Ba-la, người lãnh đạo của chính đảng của mình, lúc đó đương bị giam giữ trong một trại tù khổ sai.
Và, cái ngày đồng chí ấy trốn thoát, tại rất nhiều gia đình, trong khoảnh khắc nghèo thiếu của bữa ăn tối, có biết bao nhiêu khuôn mặt đã rạng rỡ khi hay biết cái tin đó. Và, mặc dầu bên ngoài, đó là sự khủng bố, mỗi một gia đình ấy là một gia đình sẽ mở rộng cửa đón Pê-đrô Ba-la đã thoát khỏi lực lượng cảnh sát. Bởi lẽ cuộc Cách mạng là một tổ quốc và một gia đình.
HẾT
Trong ngôi nhà linh thiêng của Đô-nin-ha, Qua-ra-xma (người ta còn ở đó những chiếc vỏ chôn dưới đất và cũng cả linh hồn của Đô-nin-ha)
Ngày nay là nhà ở của vị thủ lĩnh, trong sự yên tĩnh của Ex-tăng-xi-a, Xéc-gi-pơ, tháng ba 1937.
Trên chiếc tàu Ra-kuy-ô Mã-ru đi ngược bờ biển Nam Mỹ ven Thái Bình Dương trên đường đi Mếch-hi-cô, tháng sáu 1937.