Hảo Hán Nơi Trảng Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

- Cẩn thận đấy, Cẳng-Nhũn ạ! Giao hẹn trước với tất cả rằng cậu nào lỡ ra bị lộ tẩy thì phi chuồn đi nơi khác tức khắc. Sống chết gì cũng chưa được quay trở lại đây.

 

Nó hỏi xin một điếu thuốc. Giô-ao Gộc đưa cho nó. Cẳng-Nhũn đã đi ra xa, gọi Mạch-Nha. Pê-đrô đi tìm Gã Mèo, với ý định cùng bàn bạc về một công chuyện khác. Rồi nó quay trở lại, nằm dài ngay cạnh cỗ Giáo-sư ngồi. Thằng này lại cầm lấy quyển sách, cúi sát xuống mà đọc cho đến lúc cây nến cháy hết sạch và bóng tối nơi đó phủ lấy nó. Giô-ao Gộc bước thật êm nhẹ ra phía cửa lớn, nằm duỗi dài, dao găm gài ở thắt lưng.

 

Mạch-Nha gầy vàất cao, nét mặt khô khan và ngả màu vàng nhạt, đôi mắt trũng và mang quầng thâm, miệng rộng thanh thoát và ít cười. Trước tiên, Cẳng-Nhũn hỏi giễu thằng bạn: “Cậu đã cầu kinh chưa?”, sau đó mới đi vào việc càn quét mũ phớt: hai đứa nhất trí sẽ đem theo một số đứa trong bọn được chọn lựa cẩn thận, phân định phạm vi hoạt động rồi chia tay. Mạch-Nha bấy giờ bước lại cái xó thân quen của nó. Bao giờ nó cũng chỉ nằm ngủ ở chỗ tường nhà kho giao nhau thành góc. Nó cất đặt thật trìu mến ở đó những đồ đạc của nó: một tấm chăn đã xác xơ, mt cái gối đánh cắp ở khách sạn, nhân hôm nào đó tính cờ nó vào, mang thuê hành lý cho một khách du lịch, một chiếc quần nó mặc ngày chủ nhật cùng với một chiếc áo bờ-lu không còn nhận ra là màu gì nữa, nhưng dù sao cũng vẫn rất sạch sẽ ít nhiều. Và hai bức tranh thánh có viền khung đóng chặt trên tường bằngng chiếc đinh nhỏ, một thánh Ăng-toan bế trong cánh tay một hài đồng Giê-su (Mạch-Nha vốn tên gọi bằng Ăng-toan và nó đã được nghe nói rằng thánh Ăng-toan là người Bra-xin) và một Đức Bà bảy nỗi đau, trên ngực có những mũi tên xuyên thủng, nhưng bên dưới cái khung viền bức tranh đó lại có một bông hoa tàn: Mach-Nha cầm lấy bông hoa, hít ngửi, và nhận thy không còn tỏa chút hương nào nữa. Nó buộc bông hoa đó vào cái dải khâu trên ngực áo và từ trong túi chiếc áo bành tô tàng nó mặc, lấy ra một bông hoa cẩm chướng đỏ thắm nó đã hái trong một công viên ngay trước mắt người bảo vệ, vào lúc tranh tối tranh sáng buổi hoàng hơn. Nó đặt bông cẩm chướng dưới khung tranh, trong khi chiêm ngưỡng vị thánh n với đôi mắt trìu mến. Ngay sau đó, nó quỳ xuống. Hồi mới đầu, bọn kia ồ lên cười cợt quá thể khi thấy nó quỳ, tư thế cầu nguyện. Tuy vậy rồi chúng cũng quen đi và không còn đứa nào để ý đến nữa. Nó bắt đầu cầu nguyện và vẻ mặt sùng tín càng nổi rõ hơn, đôi bàn tay dài vày guộc giơ lên trước cái khung tranh với một cử chỉ thành kính. Khuôn mặt nó như được đám hào quang bao quanh và tiếng nói của nó vang vọng những âm điệu cùng những rung động mà các bạn nó hoàn toàn không hay biết. Nó hình như được chuyển đi ra khỏi cái thế gian này, đương ở một chốn không còn là cái nhà kho cũ kĩ đổ nát mà một miền ất khác bên cạnh Đức Bà nhiều nỗi đau. Bản cầu nguyện của nó, tuy thế, lại rất đơn sơ và không phải là đã được học từ buổi học giáo lí: nó cầu xin Đức Mẹ Đồng Trinh giúp nó một ngày kia sẽ được vào trong trường quốc học “Xô-đrê”, ở đó mọọc viên ra trường đều trở thành linh mục.

 

Cẳng-Nhũn thu xếp xong một phần công chuyện những chiếc mũ thì vừa đúng nó thấy thằng kia đương cầu nguyện; nó định gây nên một trò đùa, một trò đùa mà chỉ mới nghĩ đến đã làm cho nó hể hả và cũng như thế, lại làm cho Mạch-Nha hoàn toàn hố. Khi nó tiến lại gần tới thằng kia và thấy thằng kia đương cầu nguyện, hai tay giơ lên trong một cử chỉ sùng bái, đôi mắt ngước nhìn tới tận đâu đâu, vẻ mặt rạng rỡ do hoan hỉ ngất ngây (nó như tắm trong hạnh phúc), Cẳng-Nhũn đứng sững lạ tiếng cười châm chọc thô bạo tắt ngóm trên đôi môi, nó đứng lặng đó mà quan sát, không ít kinh hoàng, nghẹn ngào một cảm xúc chứa đựng một phần khát khao và một phần thất vọng.

 

Cẳng-Nhũn đứng dừng lại, tròn mắt nhìn, Mạch-Nha không hề động đậy. Duy nhất, chỉ có đôi môi thong thả mp máy. Cẳng-Nhũn đã có thói quen chế nhạo thằng kia cũng như là nó vẫn chế nhạo tất cả đồng bọn trong cái băng đó, kể cả Giáo-sư mà nó yêu mến, kể cả Pê-đrô Ba-la mà nó kính nể. Bất cứ một đứa nào mới nhập bọn vào cái băng “Hảo hán nơi Trảng cát” ngay buổi đầu tiên cũng đu đã gợi lên một ý nghĩ độc ác cho Cẳng-Nhũn, và thằng này, ngay tức khắc, đã gắn cho một cái “biệt hiệu”, cười giễu cợt một cử chỉ, một câu nói của chú lính mới. Nó xoay chuyển tất cả mọi chuyện thành trò cười, nó là một trong những tay ngổ ngáo nhất. Tiếng tă sự tàn ác của nó cũng đã được củng cố hết sức vững vàng. Một hôm nào đó, nó đã tự buông thả những hành vi độc ác kinh khủng đối với một con mèo bỗng dưng lọt vào trong nhà kho. Và một lần khác, nó đưa luôn cho người hầu bàn ở tiệm ăn một nhát dao cạo chỉ để đánh cp một con gà quay. Nhưng mà mọi người cũng từng thấy, một ngày nọ, bị sưng nhọt rất đau ở chân, nó lạnh lùng lấy lưỡi dao nhíp chích luôn và trước mắt tất cả bọn, vừa cười vừa nặn cái nhọt. Trong đám trẻ, nhiều đứa không thích nó, nhưng những đứa thuộc loại liều lĩnh bất chấp và chơi thân với nó thì đều nói Cẳng-Nhũn là một đứa tốt”…Trong tận cùng sâu lắng trái tim, nó xót xa về cái cảnh cơ cực của tất cả bọn, và chính là cái cười cợt, là chế nhạo mà nó trốn tránh cái cơ cực đó của bạn thân. Vy nên đối với nó, đó cũng coi như một liều thuốc. Nó đứng yên lặng, nhìn Mạch-Nha đương tập trung tâm trí vào bài kinh. Trên vẻ mặt kẻ đương cầu nguyện bừng lên một niềm tin hoan hỉ, một cái gì đó mà, ngay lúc đầu, Cẳng-Nhũn cho là hài lòng hoặc hạnh phúc. Nhưng nó ngắm vẻ mặt của thng kia và khám phá ra một nét cảm xúc nào đó mà nó không sao phân giải nổi. Và, nhăn cái mặt bé choắt lại, nó suy nghĩ rằng, biết đâu chẳng phải là vì cái lý do ấy mà không bao giờ nó nghĩ tới cầu nguyện hoặc tới việc ngửa mặt lên trời mà linh mục Giô-dê Pê-đrô đã bao lần nói đi nói lại với chúng nó mỗi khi ông ấy đến thăm chúng nó. Cái điều mà nó mong muốn, chính thế, đó là sự sung sướng, đó là niềm vui, đó là trốn thoát tất cả cái cực khổ này, tất cả cái cơ cực này cứ luôn luôn rình rập quanh chúng nó và bóp nghẹt chúng nó. Ở đó quả là có cái tự do không bờ bến của những đường phố, đúng là như thế. Nhưng mà ở đó cũng lại có sự ớc từ tất cả mọi ve vuốt, sự thiếu thốn, tất cả những lời thân thương. Tất cả những thứ đó, Mạch-Nha tìm kiếm chúng ở trên trời, trong nhưng tấm hình tôn giáo, những bông hoa đỏ tàn úa mà nó đem tới cho Đức Bà bảy nỗi đau, khác nào một người tình nhân lãng mn ở những khu phố sang trọng trong thành phố đem những bông hoa tươi đến cho cô nàng mà anh ta yêu với ý nghĩa cầu hôn. Nhưng Cẳng-Nhũn không thể thừa nhận được rằng chỉ như vậy cũng đã là đủ rồi. Điều mà nó muốn, chính thế, đó là một cái gì có ngay. Một thứ gì đó sẽ là cho nét mặt nó tươiười và vui vẻ lên, giải thoát cho nó cái nhu cầu muốn chế giễu tất cả mọi người và mọi việc, và cũng là giải thoát cho nó cái nỗi khủng khiếp, cái thèm khát muốn khóc cứ dày vò nó trong những đêm đông. Nó không màng cái thứ mà thằng Mạch-Nha đã có: cái nét rạng rỡ trên khuôn mặt. Nó muốn có một điều sung sướng, một bàn tay đ vuốt ve nó, một con người nào đó, với lòng yêu thương tràn trề làm cho quên được cái tật nguyền về cơ thể và tất cả những năm ròng (cũng có thể thực ra nhiều lắm là chỉ khoảng vài ba tháng hoặc mấy tuần, nhưng đối với nó thì cái thời gian đó cũng cứ là dài đằng đẵng) mà nó đã sng, cô độc, trong những thành phố, bị người qua lại hắt hủi, bị cảnh sát xô đẩy, bị bọn vô lại lớn hơn đánh đập. Chưa bao giờ nó có gia đình. Nó đã ở trong nhà một người làm bánh mì mà nói gọi là “cha đỡ đầu của tôi” và người ấy chỉ có đánh đập nó. Nó đã bỏ trn khỏi nhà khi nó đã có thể hiểu rằng trốn đi tức là được giải thoát. Nó đã khốn đốn vì đói, rồi, một ngày kia, người ta bắt nó bỏ vào nhà tù. Nó ước mong có được một cái vuốt ve, một bàn tay có thể xóa sạch trên đôi mắt nó cái hồi ức về cái đêm đó trong nhà lao, khi mà những tên lính say rượu bắt nó tập tằng cái chân liệt của nó mà chạy quanh gian phòng. Mỗi góc phòng một tên, lăm lăm trong tay một cái gậy “ma trắc” dài, bằng cao su. Những vết gậy hằn trên lưng nó đã phai mờ hẳn, nhưng từ trong thâm tâm, không bao giờ phai được nỗi đau đớn phải chịu lúc đó. Nó chạy trong gian phòng như một con vật bị những con vt khác to khỏe hơn săn đuổi. Cái chân tập tễnh không chịu đỡ nó nữa, và gậy cao su rít trên lưng nó mỗi khi mệt quá nó phải dừng lại. Mới đầu, nó khóc rất nhiều, thế rồi, cũng chẳng hiểu như thế nào, nước mắt nó khô cạn. Cũng có lúc, không làm thế nào được nữa, nó ngã chúi xung đất. Những mảnh thịt bị xé rách túa máu ra, và ngay cho đến ngày hôm nay, nó vẫn nghe thấy tiếng cười của bọn lính và tiếng cười của cái thằng cha mặc áo gi-lê xám, hút xì gà ấy. Sau đó nó đã gặp các Hảo háo nơi Trảng cát (chính là Giáo-sư đã dẫn nó đến, hai đứa làm quen với nhau trên một chiếc ghế dài ở công viên) vở lại với bọn này. Chẳng bao lâu nó đã nổi bật lên trong cả bọn bởi vì nó biết cách, không thể ai hơn, giả vờ tạo ra một nỗi đau thương vô hạn và nhờ thế mà đánh lừa được các bà lớn để rồi sau đó dinh cơ các bà lớn được đón tiếp cả một toán đến thăm sau khi đã được chỉ dẫn kỹ lưỡng về tất cả những nơi cất đặt các vật quý giá và về tất cả những nếp quen của gia đình ấy. Và Cẳng-Nhũn cảm nhận một sự hài lòng thực sự mà tưởng tượng thấy r những người đàn bà ấy đã tưởng lầm nó là một đứa trẻ côi cút khốn khổ, thì bây giờ nguyền rủa nó biết chừng nào. Chính theo kiểu ấy mà nó trả thù cho mình, bởi vì trái tim nó tràn ngập căm hờn. Nó có một ước mong thầm kín làm sao có được một quả bom (như là trong số những quả bom đưc nói đến trong câu chuyện nào đó do Giáo-sư đã kể cho cả bọn nghe), một quả bom có thể san bằng tất cả thành phố và làm nổ tung cả thế giới. Có được như thế nó sẽ sung sướng. Và có thể nó cũng sẽ sung sướng không kém nếu có một người nào đó đến đây, hẳn đó là một bà có mái tóc hoa râm và đôi bàn tayềm dịu, để mà ôm ghì nó vào ngực, vuốt ve trên mặt nó và đưa nó vào một giấc ngủ yên lành, một giấc ngủ không bị ám ảnh bởi những cơn mơ về cái đêm trong nhà lao. Có được như thế, nó sẽ sung sướng, căm hờn không còn đồn trú trong tâm khảm nó nữa. Và nó cũng sẽ xóa hết sự khinhẻ, lòng khát khao, nỗi căm hờn đối với Mạch-Nha lúc đó, hai tay giơ lên trong không gian và đôi mắt đăm đăm trốn tránh cái thế gian đau khổ của mình để đến một thế giới mới được mở ra qua những câu chuyện của cha Giô-dê Pê-đrô.

 

Có tiếng nói tiến lại gần. Một nhóm bốn thằng xc tới phá vỡ sự yên tĩnh đã ngự trị trong đêm tối ở nhà kho. Cẳng-Nhũn giật nảy mình, cười rúc rích sau lưng Mạch-Nha vẫn tiếp tục cầu nguyện, nó so vai và quyết định hoãn đến sáng sớm mai việc bố trí chi tiết chuyến đánh cắp mũ dạ. Và, vốn ít thích ngủ, nó bước ti trước mặt cái nhóm đương la cà, xin một điếu thuốc, đưa những mẩu bông đùa về câu chuyện “tán gái” mà bốn đứa kia kể.

 

- Gà nhép cỡ các cậu, mà lại đi nghĩ rằng mình có đủ sức vật ngã một người đàn bà? Hẳn lại tay đĩ già nào đó giả làm chanh cốm…

 

Bọn kia ni khùng:

 

- Đừng có ra vẻ bao giờ cũng ta đây thạo đời! Nếu mày muốn, cứ theo chúng tao đến đó mà xem, mày sẽ biết được con bé, một miếng ra trò đấy!

 

Cẳng-Nhũn cười cay chua:

 

- Tao không làm cái trò vớ vẩn! - Và nó bỏ đi băng qua nhà kho.

 

Gã Mèo chưa nằm ngủ. Bao giờ nó cũng đi ra ngoài sau mườt giờ đêm. Đó là tay điển trai nhất đám. Hồi nó mới đến nhập bọn, người nó trắng hồng. Sống-Nhàn đã có ý đồ tán tỉnh mà chiếm lấy. Nhưng mà, ngay từ buổi đó, Gã Mèo đã tỏ ra một tay lanh lẹ không ngờ và không phải là xuất thân, như là Sống-Nhàn tưởng, từ một gia đình trưởng giả. Nó từ băng Anh-điêng Ma-lô-cây-rốt, bọn trẻ con sống dưới những gầm cầu ở A-ra-ca-giu. Nó đã làm cuộc hành trình đến đây bằng cách bám vào đuôi một đoàn tàu và nó hết sức thông thạo về cuộc sống mà một bọn trẻ con vô thừa nhận phải trải. Vả chăng, nó đã quá mười ba tuổi. Bởi t, nó tóm ngay được cái lý do mà Sống-Nhàn, thằng da nâu thân to bè bè và xấu xí, đã đối xử với nó hết sức trân trọng, biếu nó thuốc lá, xẻ cho nó một phần bữa ăn chiều và đi dạo phố với nó. Sau đó, hai đứa hợp sức xoáy một đôi giày mới tinh bày ở ngăn hàng một hiệu buôn tại “Bai-xa đốt xa-pa-tây-rốt”[8]. Sống-Nhàn đã nói với nó:

 

- Khỏi lo! Tớ biết chỗ có thể tuồn được.

 

Gã Mèo đưa mắt nhìn quanh đôi giày tàng của mình:

 

- Đúng là bây giờ tớ lại có ý muốn tự thân tặng mình đôi giày này. Tớ bắt đầu cần…

 

- Mày ư? Vớic giày của mày vẫn còn tốt nguyên này!... Sống-Nhàn kêu lên, nó, họa hoằn mới mang giày và lúc này thì đương chân đất.

 

- Tớ sẽ trả cho mày phần của mày. Mày nghĩ sao về điều đó?

 

Sống-Nhàn liếc nhìn thằng bạn. Gã Mèo đeo cà-vạt mặc một áo vét tông vá và, ôi, thật là điều tuyệt vời! Nó mang cả bít tất nữa.

 

- Mày làm thế để chơi trò tán tỉnh phải không? Nó hỏi và mỉm cười.

 

- Tớ không phải là sinh ra để cho cái kiểu sống này. Tớ sinh ra là để cho cái xã hội thượng lưu kia! - Gã Mèo nói, nhắc lại câu nó nghe được một hôm nào đó từ miệng một đại diện thương mại trong một quán rượu ở A-ra-ca-giu.

 

Sống-Nhàn nhận thấy bạn quả là duyên dáng. Gã Mèo có cái điệu ngang tàng và, mặc dầu vẻ điển trai của nó không chút yểu điệu thục nữ, nó vẫn khiến Sống-Nhàn thích thú, thằng này xưa nay vốn không có được nhiều may mắn với giới đàn bà, bi lẽ, loắt choắt và gầy guộc, nó nhỏ hơn nhiều cái tuổi mười ba đúng của nó. Gã Mèo, thằng này thì lại cao lớn và trên đôi môi ở tuổi mười bốn của nó đã lún phún một chút lông tơ nuột nà được trau chuốt rất công phu.

 

Sống-Nhàn nghĩ rằng tốt hơn hết là không nên nỉ để khỏi làm thằng bé phải sợ hãi. Nó chẳng hiểu chút gì về Gã Mèo và không thể nào tưởng tượng được rằng thằng bạn đã biết tỏng cái trò của nó.

 

Cặp kè nhau, chúng đi lang thang gần hết nửa buổi đêm, ngắm nhìn những ánh sáng của thành phố (Gã Mèo nhìn mà đâm hoảng) và, khoảng mưi một giờ đêm, chúng về nhà kho, Sống-Nhàn giới thiệu Gã Mèo với Pê-đrô rồi dẫn luôn tới chỗ nó nằm ngủ.

 

- Tớ có một tấm nệm ở đây. Cũng đủ rộng cho hai đứa chúng ta.

 

Gã Mèo nằm xuống. Sống-Nhàn nằm dài bên cạnh. Khi đoán rằng thằng kia đã ngủ sayưa một cánh tay ôm lấy và tay kia thì bắt đầu hết sức nhẹ nhàng cởi quần đùi thằng bạn. Chỉ chớp mắt Gã Mèo đã đứng bật dậy.

 

- Mày nhầm rồi, này thằng lai đen! Tao, tao là đàn ông.

 

Nhưng Sống-Nhàn không còn thấy gì nữa, nó chỉ thấy có sự ham muốn ca nó, lòng khát khao xác thịt trắng ngần của Gã Mèo. Nó chồm đến nhưng Gã Mèo tránh được, cho luôn một cú khoèo cẳng và Sống-Nhàn ngã sấp xuống đất. Một đám trẻ đã xúm lại quanh hai đứa.

 

- Nó tưởng tớ là một đĩ đực. Ê! Cút đi! Đồ mặt mẹt!

 

Nó kéo tấm vải nệa Sống-Nhàn qua một góc khác và nằm ngủ. Hai đứa giận nhau một thời gian, nhưng về sau cũng làm lành với nhau, và bây giờ thì khi Gã Mèo chán một cô bạn gái nhỏ nào, nó chuyển qua cho Sống-Nhàn.

 

Một buổi tối, Gã Mèo đi dạo trong đường phố của những gái điếm, tóc bóng mượt loại sáp rẻ tiền, cà-vạt quấn ở cổ, huýt sáo cứ như là một trong những đứa mất dạy của thành phố. Các ả điếm nhìn nó và cười với nhau:

 

- Này, hãy nhìn hộ tôi chú gà trống choai kia! Liệu nó lảng vảng nơi đây để tìm kiếm cái gì?

 

Gã Mèo đáp lại những nụ cười và tip tục đi dạo. Nó chờ đợi có được một ả trong số họ gọi nó để cùng làm tình. Nhưng nó không muốn làm tình vì tiền, không những chỉ vì tài sản của nó không vượt quá ngàn rưỡi rét, mà cũng còn bởi là các Hảo hán nơi Trảng cát không có thói chơi gái mà trả tiền. Nhưng bây giờ là mười giờờ của những người đàn ông trả tiền. Và Gã Mèo đi phía bên này qua phía bên kia, chẳng xơ múi gì cả. Đúng lúc đó thì nó nhìn thấy Đan-va từ ngoài đường phố đi tới, tùm hum trong cái áo măng tô da lông thú, bất chấp buổi tối mùa hè. Ả ta đi vượt qua, gần như không trông thấy nó. Đó là một người đàn bà khoảng ba mươi nhăm tuổi, đẫy đà, gương mặt trề dục vọng. Gã Mèo thèm muốn có ả ngay tức khắc. Nó đi theo riết, thấy ả ta về nhà mà không ngoảnh cổ lại. Một lúc sau, ả ta ló ra cửa sổ. Gã Mèo đi lên rồi lại đi xuống dọc đường phố, nhưng ả không thèm nhìn. Thế rồi một lão già đi qua và đáp lại lời ọi vào nhà. Gã Mèo lại chờ, thế nhưng, kể cả sau khi lão già vội vã trở ra, len lén sợ bị trông thấy, ả cũng không quay trở ra cửa sổ.

 

Đêm này qua đêm khác, Gã Mèo quay trở lại đúng cái góc phố ấy, chỉ là để nhìn thấy ả. Bây giờ thì tất cả những món kiếm đượcng tiền bạc đều đưa vào việc mua sắm những bộ com-lê cũ và cách làm cho điển trai hơn. Nó vốn có cái hào hoa kiểu lục lăm nổi rõ chủ yếu ở cách đi đứng, cách chụp cái mũ và cách thắt sơ sài chiếc cà-vạt hơn là ở ngay chính bộ cánh. Gã Mèo thèm muốn Đan-va cũng theo kiểu nó thèm ăn khi thấy đói, thèm được ngủ khi nó buồn ngủ. Đã đến lúc nó không thèm đáp lại những lời gọi của các ả giang hồ khác. Chỉ có một lần nó cất công đi theo một ả với mỗi dụng ý là hỏi cho biết cặn kẽ về cuộc sống của Đan-va. Nhờ đó, nó biết được Đan-va có một tình nhân, một tơi sác ở quán cà phê, hắn bòn rút tiền của ả kiếm ra và cũng nhiều phen say bí tỷ ở ngay nơi ở của ả làm cho rắc rối thêm cuộc sống của tất cả những ả giang hồ trong dãy nhà.

 

Đêm nào Gã Mèo cũng quay lại chốn cũ. Chưa bao giờ Đan-va thí cho nó một cái nhìn nhỏ nhoi. Và cũng vì vy mà nó càng yêu ả. Nó đứng lặng đó trong một sự chờ đợi đau đớn cho tới mười hai giờ rưỡi khuya, khi đó tay thổi sáo đến, ôm hôn ả ta ngay từ cửa sổ rồi đi vào trong nhà qua cái cửa lớn sáng lờ mờ. Thế là, Gã Mèo quay trở về nhà kho.

 

Và một đêm, tay thổi sáo không đến. Đêm hôm đó, Đan-va đã đi t các đường phố như một con điên. Ả về nhà muộn, không tiếp một người đàn ông nào và bây giờ lại đứng nơi cửa sổ, mặc dầu mười hai tiếng chuông đồng hồ nửa đêm đã vang lên từ lâu. Dần dần, đường phố vắng hẳn đi. Chẳng còn ai ngoài ph nếu không phải là Gã Mèo trong cái góc của nó, và Đan-va thì vẫn đứng chờ ở cửa sổ. Đan-va mất hết hy vọng. Lúc bấy giờ Gã Mèo mới bắt đầu đi dạo phía bên này rồi phía bên kia dãy phố, cứ thế cho đến lúc người đàn bà chú ý đến nó và ra hiệu. Nó đến ngay, tươi cười.

ães da Areia (Captains of the Sand, 1937) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hà Nội 1986
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.