Hảo Hán Nơi Trảng Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dưới Ánh Trăng Trong Một Nhà Kho Cảng Cũ Bỏ Hoang - I - Nhà Kho Cảng

❊ ❊ ❊

Dưới ánh trăng, trong một nhà kho cũ bỏ hoang, lũ trẻ. Ngày trước, nơi đây là biển. Trên những tảng đá lớn xây móng nhà kho, sóng biển lúc thì đập vào ầm ầm lúc thì nhẹ nhàng xô tới. Nước biển dâng lên bên dưới cầu tàu, dưới cái cầu đó bây giờ rất đông trẻ con nằm nghỉ trong một vệt ánh trăng màu vàng chiếu sáng. Từ chiếc cầu này đã giong ra biển vô vànng chiếc tàu buồm chất nặng hàng, không có một chiếc nào đồ sộ và thảy đều sơn màu sắc kỳ lạ cần cho cuộc trôi nổi trong những chuyến đi biển. Nơi đây, chúng đến ăn hàng đầy ắp hầm và đậu áp bờ dưới chiếc cầu tàu có những tấm ván ngày nay đã mục nát. Ngày ấy, phía trước nhà kho, bí mật của đại dương trải rộng, những buổi tối ở phía trước nó nhuộm ánh lục tối sẫm, gần như đen ngòm, cái màu biển đúng là màu của biển cả ban đêm.

 

Ngày nay, ban đêm trong sáng trước mặt nhà kho. Ấy là vì phía trước nó bây giờ trải rộng tảng cát những bến trong cảng. Bên dưới cầu, không còn có tiếng sóng ồn ào nữa. Cát đã lấn chiếm hết và đẩy lùi biển ra hàng bao nhiêu thước. Lâu dần, chậm rãi, cát lấn tới mặt trước nhà kho. Chẳng bao giờ còn tàu, thuyền buồm ghé vào và ra đi chất nặng hàng hóa. Chẳng bao giờ còn có những người đen vạm vỡ bị bắt làm nô lệ đem đến đó lao động khổ sai. Chẳng bao giờ, dưới chiếc cầu cũ còn dâng lên bài hát của một thủy thủ chợt dậy lên nỗi nhớ quê hương. Cát trải ra thật là sáng sủa trước nhà kho. Và cũng không bao giờ người ta còn đem chất đầy ngôi nhà mênh mông những bao tả những bị, những thùng gỗ nữa.

 

Ngôi nhà trở nên hoang vắng giữa trảng cát, vết đen thẫm trên cái nền trắng toát của bến cảng.

 

Đã nhiều năm qua, cư dân của nó chỉ độc có lũ chuột cống chạy qua chạy lại mờ ảo nhẹ nhàng, gm nhấm gỗ ở những cửa ra vào đồ sộ và trú ngụ ở đó thành những lãnh chúa độc tôn. Năm thì mười họa, một con chó hoang tìm đến đó kiếm nơi trú ngụ, tạm tránh gió và tránh mưa. Đêm đầu tiên, nó không ngủ, chỉ mải mê xé thịt những con chuột cống chạy qua trước mặt. Sau đó, nó ng lại một vài tối, sủa trăng vào khoảng tinh mơ bởi vì một tảng mái ngói đã sụt và ánh trăng tự do lọt vào, chiếu sáng nền nhà lát bằng những tấm ván thô. Những con vật đó hẳn là một con chó chưa hề bị xích và nó lại vội vàng bỏ đi tìm một nơi trú ẩn khác: những bóng ti trong một cái cửa lớn, những gầm cầu, tấm thân ấm áp của một con chó cái. Và lũ chuột cống lại trở về đế quốc của chúng, cho tới ngày các “Hảo hán nơi Trảng cát” đặt sự chọn lựa của chúng vào ngôi nhà kho bỏ hoang.

 

Dạo đó, t cửa lớn đã đổ sập một bên và một đứa trong bọn chúng, một ngày nọ, lúc đi lang thang trong lãnh thổ rộng lớn của mình (bởi tất cả vùng Trảng cát, cũng như ngoài ra tất cả thành phố Ba-hi-a đều thuộc về những “Hảo hán nơi Trảng cát” nó bước vào trong nhà kho.

 

Rõ ràng, ni đây là chỗ tốt hơn cả để ngủ, hơn hẳn bãi cát trống trơn, hơn hẳn những chiếc cầu bên các nhà kho khác ở đó thỉnh thoảng nước biển vẫn dâng lên khá cao đe dọa cuốn chúng theo luôn. Và, kể từ tối hôm đó, một số đông các “Hảo hán nơi Trảng cát” kéo đến ngủ trong cái nhà kho cũ bỏ hoang, đánh bạn với lũ chuột cống, dưới ánh trăng vàng. Trước mặt chúng, biển cát bao la, một màu trắng vô tận. Ngoài xa là sóng biển ào ào đập vào các bến. Qua cửa lớn, chúng nhìn thấy ánh đèn trên những chiếc tàu vào ra cảng. Qua mái nhà, chúng ngó lên bầu trời đầy sao, trăng đang chiếu sáng cho chúng.

 

Ít lâu sau, chúng chuyển tới nhà kho cái đống tích những gì mà hoạt động ban ngày đã kiếm cho chúng. Đủ thứ các vật lạ kỳ, từ đó, cứ tuôn vào nhà kho, tuy vậy kể ra cũng không kỳ lạ hơn cái đám trẻ con - vò lại này đủ các màu da và các lứa tuổi khác nhau hết mức từ chín tuổi đến mười sáu tuổi, bọn trẻ ấy, ban đêm, nằm dài trên mặt t, dưới gầm cầu, và ngủ yên, chẳng đếm xỉa gì đến gió cứ lò dò quanh ngôi nhà mà gào hú, chẳng đếm xỉa gì đến mưa, cũng đã nhiều lần, ào đến tắm rửa cho chúng, nhưng chúng lại giương mắt hướng về những điểm sáng trên những chiếc tàu và lắng tai chú ý đến những tiếng hát từ tàu thuyền vẳng đến..

 

Tại đây cũng là nơi trú ngụ của thủ lĩnh các “Hảo hán nơi Trảng cát” là Pê-đrô Ba-la. Từ rất sớm, ngay mới năm tuổi, nó đã được gọi bằng cái tên ấy rồi. Bây giờ nó mười lăm. Suối mười năm trời, nó lang thang khắp đường phố ở Ba-hi-a. Nó chưa hề được biết chút gì về mẹ nó, bố nó thì đã bỏ mình vì một viên đạn. Nó sống một mình và dùng nhiều năm tháng để tìm hiểu thành phố. Bây giờ nó biết rõ tất cả đường phố và hết thảy ngõ hẻm. Không một đại lý rượu, hàng hoa quả hoc quán tiệm nào mà nó không biết. Ngày nó nhập bọn với những “Hảo hán nơi Tráng cát”, bến cảng mới được xây dựng, do trảng cát ngồn ngộn, đã thu hút tất cả những trẻ vô thừa nhận của thành phố, tay cầm đầu lúc đó là Rai-mun-đô, dân Ca-bô-clô[1] một đứa người Bra-xin lai đen đ ửng và vạm vỡ.

 

Tay Ca-bô-clô Rai-mun-đô không giữ được lâu cái vị trí cầm đầu của hắn, Pê-đrô Ba-la linh hoạt hơn nhiều: nó biết dàn dựng vụ việc, nó biết bàn luận với những đứa khác, uy thế của người chỉ huy ánh lên trong đôi mắt và vang lên trong tiếng nói của nó. Một ngày nọ, hai đứa hục hoặc với nhau. Điều dở của Rai-mun-đô là đã rút lưỡi dao cạo ra và rạch vào mặt Pê-đrô, một vết thương từ đó thành vết sẹo cho đến suốt đời. Bọn kia can thiệp và bởi vì Pê-đrô không có vũ khí nên chúng cho là Pê-đrô đúng và chúng chờ đợi, hy vọng trận phục thù sẽ không phải ch lâu. Một buổi tối, khi Rai-mun-đô định quát Ba-răng-đao, Pê-đrô bênh thằng bé đen và hai đứa ôm nhau lăn lộn, lao vào một cuộc đọ sức kinh động mà các bến cảng chưa từng chứng kiến. Rai-mun-đô to khỏe hơn và lớn tuổi hơn. Thế nhưng Pê-đrô Ba-la mái tóc vàng hoe phất phơ trước gió, vết sẹo đỏ trên ặt, thì lại lanh lẹ lạ thường. Và từ hôm đó, Rai-mun-đô từ bỏ không chỉ cương vị thủ lĩnh những “Hảo hán nơi Trảng cát” mà cả Trảng cát nữa. Ít lâu sau, nó được nhận làm việc trên một chiếc tàu biển.

 

Tất thầy đều thừa nhận mọi quyền lực của Pê-đrô Ba-la ở cương vị thủ lĩnh và chính cũng từ ngày đó mà thành phố bắt đầu nghe nói đến những “Hảo hán nơi Trảng cát”, trẻ con vô thừa nhận sống bằng trộm cắp. Chưa bao giờ và chưa một ai biết được con số chính xác những đứa tẻ sống kiểu đó. Chúng nó có thể tới trăm, và trong số đó, có trên bốn chục đứa nằm ngủ trong ngôi nhà kho cũ. Quần áo rách rưới, người ngợm bẩn thỉu, gần như thiếu đói thường xuyên, hung hăng gây gổ, tuôn ra đủ các giọng chửi thề và hút đầu mẩu thuốc lá vứt đi, những đứa trẻ ấy thực sự mới là những người chủ của thành phố, đó là những kẻ hiểu biết nó đầy đủ, những kẻ yêu mến nó hết mình, những nhà thơ của nó.

ães da Areia (Captains of the Sand, 1937) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hà Nội 1986
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.