Hảo Hán Nơi Trảng Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Gã Mèo đi ra, tủi thân. Trước tiên, nó nghĩ rằng không đi đến chỗ đó và cũng không bao giờ trở lại nhìn Đan-va nữa, nhưng sau đó nó lại quyết định cứến đó để xem cho rõ cái tay thổi sáo đã cả gan bỏ rơi một người đàn bà đẹp như thế. Nó đến trước ngôi nhà (một ngôi nhà đen ngòm, có nhiều tầng), trèo lên cầu thang. Tới tầng thứ nhất, nó hỏi một thằng nhóc đương nằm ngủ ở hành lang nhờ chỉ cho nó phòng của ông Ga-xtông. Thằng béỏ cho nó cái cửa cuối cùng. Gã Mèo gõ cửa. Tay thổi sáo ra mở, hắn ta bận quần đùi và trong giường, Gã Mèo nhận ra một người đàn bà gầy gò. Cả hai đều say mèm. Gã Mèo nói:

 

- Tôi đến đây theo lời của Đan-va.

 

- Nói với con sếu già ấy là mụ hãy để cho tao yên. Tao chán nó lắm rồi, cho tới tận đây này.>

 

Và người đàn ông đặt cái bàn tay xòe ra lên cổ họng làm hiệu.

 

Từ bên trong gian phòng, người đàn bà hỏi:

 

- Nhóc con ấy hỏi gì thế?

 

- Đừng có dính vào, - tay thổi sáo nói.

 

Nhưng hắn ta lại nói thêm ngay:

 

- Đây là sứ giả của cái mụ sếu già Đan-va. Mụ ta vò đầu bứóc để làm cho tôi trở lại với mụ đấy!

 

Người đàn bà thốt lên một tiếng cười đê tiện của kẻ say rượu.

 

Tay thổi sáo cũng cười:

 

- Thấy chưa, cậu nhóc. Trả lời câu ấy cho Đan-va.

 

- Tôi cũng thấy… đúng vậy, một lớp da khô đư que củi nỏ, vâng, thưa ông. Vậy chứ loại kền kền nào ông đã nhặt được về đó, hở ông anh?

 

Tay thổi sáo nhìn có vẻ nghiêm túc:

 

- Đừng có nói gì đến vợ chưa cưới của tao!

 

Và tiếp luôn:

 

- Uống một hớp chứ? Đây là rượu mía, và loại ngon.

 

Gã Mèo bước vào. Mụ đàn bà nằm trong giường kéo chăn che người. Tay thổi sáo phá lên cười:

 

- Đây chỉ là một chú bồ câu non. Đừng sợ!

 

- Và dù sao đi nữa… - Gã Mèo nói - cái mã này, thực thế, chẳng làm gì tôi “giỏ rãi” chút nào! Mà cũng không đủ để làm tôi nổi hứng!

 

- Nó uống rượu ca-cha-xa. Tay thổi sáo đã chu vào giường và hắn ôm hôn mụ kia. Cả hai đều không để ý đến Gã Mèo đã bỏ đi và nó cuỗm luôn cái túi xách của mụ giang hồ, để ở ghế tựa, trên đống quần áo. Ra đến ngoài, Gã Mèo đếm được sáu mươi tám ngàn đồng rét. Nó ném túi xách xuống chân cầu thang, bỏ túi số tiền. Và nó vừa huýt sáo mà đi trở vố của Đan-va.

 

Đan-va đợi nó ở cửa sổ. Gã Mèo nhìn ả chăm chăm.

 

- Tôi đã trở về… - và nó đi vào không chờ trả lời.

 

Từ trong hành lang, Đan-va đã vội hỏi:

 

- Ông ta đã nói thế nào?

 

- Vào trong phòng, tôi sẽ nói cho chị biết. Chỉ cho tôi phòng chị ở đâu.

 

Họ cùng vào trong phòng. Cái th đầu tiên mà Gã Mèo nhìn thấy đó là tấm ảnh Ga-xtông đương thổi sáo, vận bộ quần áo dạ hội. Nó ngồi xuống giường, nhìn tấm ảnh. Đan-va ngắm nghía nó, kinh hoàng và khó khăn lắm mới hỏi lại nó:

 

- Ông ta đã nói thế nào?

 

Gã Mèo trả lời:

 

- Chị hãy ngồi xuống đây - và nó chỉ vào giường.

 

- Cái chú gà trống choai này…! Ả lầm bầm.

 

- Nghe đây, con thỏ nhỏ bé của tôi! Hắn ta đã bỏ rơi cô để chạy theo một mụ khác, cô biết chưa? Nhưng mà tôi cũng đã trả miếng cho cả đôi. Và sau đó tôi lại đã vặt lông con sếu già - nó cho tay vào túi và rút tiền ra.

 

- Chúng mình sẽ chia nhau mó>

 

- A, hắn ta đã có một kẻ khác, phải không? Nhưng mà Đức chúa của tôi ở Bôm-phim sẽ biết làm cho chúng nó què quặt cả hai đứa. Đức Chúa ở Bôm-phim là thần chủ của tôi.

 

Ả ta tiến lại chỗ có bức hình vị thánh, khẩn cầu một câu rồi quay trở l

 

- Cậu cứ giữ lấy tiền đó của cậu. Cậu đã kiếm được một cách đúng đắn.

 

Gã Mèo nhắc lại:

 

- Ngồi xuống đây.

 

Lần này, ả ngồi xuống. Nó ôm lấy ả và dìu ả ngã xuống giường. Sau đó, ả rên rắm đuối và, qua những cái tát nó vả vào ả, ả lẩm bẩm:

 

- Chú gà trống choai này có vẻ một người lớn đấy.

 

Nó đứng lên, xốc lại áo quần, tiến về chỗ tấm hình tay thổi sáo Ga-xtông và xé tan tấm ảnh.

 

- Tôi sẽ chụp hình để rồi cô đặt vào chỗ này.

 

Người đàn bà cười phá lên và bảo:

 

- Này, đi lại kia, con thỏ bé nhỏ bằng đường của chị! Rồi chưa biết sẽ là một tay vô lại tới cỡ nào! Chị sẽ dạy cho mày vô số điều hay, tên mất dạy của tôi ạ!

 

Ả đóng cửa buồng lại. Gã Mèo cởi quần áo.

 

*

 

**

 

Thế đó, vì sao mà Gã Mèo tối nào cũng bỏ ra đi vào nửa đêm và nó không ngủ ở nhà kho. Nó chỉ trở về vào buổi sáng hôm sau để đi cùng những đứa khác lao vào những hoạt động phiêu lưu trong ngày.

 

Cẳng-Nhũni gần và giễu cợt:

 

- Bây giờ thì mày sẽ đưa ra cho chúng tớ xem cái nhẫn, có đúng không?

 

- Cái đó không dính dáng gì đến mày!

 

Gã Mèo châm một điếu xì gà hút.

 

- Mày thì lại muốn đến xem xem may ra có thể kiếm chác, cái đồ bỏ đi như loại mày.

 

- Tớ không la cà ở những nhà kho hàng đồng nát. T biết rõ nơi nào có thể kiếm được những thứ đáng bỏ công ra.

 

Nhưng Gã Mèo không phải lúc thích thú nói chuyện và Cẳng-Nhũn tiếp tục cuộc hành du của nó trong nhà kho.

 

Cẳng-Nhũn đứng tựa vào tường và để cho thời gian trôi đi. Nó thấy Gã Mèo ra đi vào khoảng mười một giờ rưỡi. mỉm cười bởi vì hắn đã rửa mặt, chải sáp lên tóc và ra đi với cái kiểu đi chếnh choáng đặc biệt của bọn vô lại và của những người đi biển. Sau đó, Cẳng-Nhũn đứng rất lâu mà nhìn bọn trẻ đương ngủ. Ở đó có đến năm chục đứa, không bố không mẹ,ầy giáo. Chúng nó chỉ có cho mình cái tự do duy nhất lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm. Chúng nó sống một cuộc sống không phải bao giờ cũng dễ dàng kiếm cho được miếng ăn, cái mặc, hoặc vác thuê một chiếc va li, hoặc đánh cắp ví hay mũ, hoặc dọa dẫm trấn lột người ta, và đôi lúc cũng ăn xin. Và cái bọn này tập hợp đn trên một trăm đứa trẻ, bởi vì còn nhiều đứa không ngủ ở nhà kho. Chúng tản ra dưới những cửa lớn các nhà chọc trời, dưới những gầm cầu, hoặc bên trong những chiếc thuyền gỗ lật úp trên bãi cát ở Cảng Gỗ. Không một đứa nào than thân trách phận. nh thoảng, có một đứa chết vì một chứng bệnh mà chẳng ai biết cách chữa chạy. Khi nào đột nhiên có linh mục Giô-dê Pê-đrô hoặc bà đồng Đôn A-nin-ha, hoặc có khi là Cục-cưng-của-Chúa đến, người ốm có thể được đôi chút thuốc men. Và dù có được như thế, không bao giờ cái tí chút ấy lại có thể được như phần dành cho đứa trẻ sống trong gia đình mình. Và Cẳng-Nhũn nhận thấy niềm vui sướng của cái tự do đó thật là quá mỏng manh bên cạnh cái cơ cực của cuộc sống này.

 

Đâu đó nghe có tiếng cựa quậy, nó quay đầu nhìn. Ở chính giữa ngôi nhà có đứa nào đó đứng dậyCẳng-Nhũn nhận ra thằng bé đen Ba-răng-đão đương rón rén đi ra bãi cát, bên ngoài nhà kho. Cẳng-Nhũn nghĩ có thể thằng này đi tìm chỗ cất giấu thứ gì đó đã xoáy được mà không muốn phô ra cho đồng bọn biết. Và như thế chính là một tội nặng, vi phạm luật lệ của băng. Cẳng-Nhũn bám theo Ba-răng-đão, len lỏi bước giữa đám trẻ đương nằm ngủ. Thằng bé đen đã ra khỏi cửa lớn và đi vòng nhà kho về phía trái. Trên cao xa thẳm là bầu trời đầy sao. Ba-răng-đão lúc này rảo bước. Cẳng-Nhũn nhận ra thằng bé tiến về phía đầu kia nhà kho, ở đó thì cát lại càng mịn hơn. Nó bèn đi vòng ngược lại và tới nơi kịp để thấy Ba-răng-đão đụng vào một cái bóng đen khác. Ngay tức khắc, nó nhận ra cái bóng ấy, đó là An-mi-rô, một đứa trong bọn, mười hai tuổi, to béo và biếng lười. Cẳng-Nhũn lắng nghe và chớp được những lời nói. Một đứa nói: “Chú nhỏ bé bỏng của tôi” Cẳng-Nhũn lùi lại và nỗi kinh hoàng của nó tăng lên. Thì ra đứa nào cũng tìm kiếm một sự vuốt ve, mt thứ gì đó xa lạ với cuộc sống này. Giáo-sư trong những cuốn sách đọc suốt đêm trắng, Gã Mèo trong cái giường một người đàn bà sống sa đọa đương “bao” nó, Mạch-Nha, trong lời kinh cầu nguyện làm cho nó biến đổi rạng ngời. Ba-răng-đão và An-mi-rô trong tình dục đồng giới trên cát bến cảng. Cẳng-Nhũnảm thấy nỗi kinh hoàng dày vò và nó không sao ngủ được. Nếu nó ngủ, những cơn ác mộng về cái nhà tù ngay tức thì sẽ đến với nó. Nó cầu mong da diết sao bỗng xuất hiện một con người nào đó mà nó có thể hành hạ bằng những lời chế giễu chua cay. Nó cầu mong một vụ đánh ộn. Một thoáng nào đó, nó đã nghĩ tới châm que diêm cháy vào chân một trong những đứa đang ngủ. Nhưng khi nhìn ra cửa lớn nhà kho nó lại chỉ còn cảm thấy buồn nản và một thèm muốn như phát điên giục giã bỏ trốn. Và nó ra ngoài chạy qua những bãi cát, chạy thục mạng lung tung, trốn tránh sự kinh hoàng của nó.

 

ột tiếng động rất gần khiến Pê-đrô Ba-la sực tỉnh. Nó nằm sấp và hé nhìn bên dưới cánh tay. Nó thấy một thằng bé đứng đậy và thận trọng tiến lại gần góc nhà chỗ Mạch-Nha đương ngủ. Đương nửa mê nửa tỉnh, Pê-đrô Ba-la thoạt nghĩ đây có thể là mộtụ dâm đồng giới. Và nó yên lặng theo dõi để rồi sẽ đuổi tên đĩ đực ra khỏi bọn, bởi vì một trong những điều luật của cái băng này là không bao giờ nhận cho những tên đĩ đực nhập bọn. Nhưng nó chợt tỉnh hẳn và lập tức nhớ ra là chuyện đó không thảy ra, bởi vì Mạch-Nha không thuộc loại đó. Vậy thì chỉ có ăn cắp. Và đó, thằng lỏi đã mở cái hòm của Mạch-Nha. Pê-đrô Ba-la nhảy chồm lên nó. Cuộc vật lộn kết thúc nhanh chóng. Mạch-Nha thức dậy, nhưng bọn kia vẫn ngủ.

 

- Mày đi lấy cắp của anh em sao?

 

Thằng kia câm miệng hến, đưa tay xoa chỗ cằm bị thương.

 

Pê-đrô Ba-la nói tiếp:

 

- Ngày mai, mày cút đi… Tao không còn muốn có mày trong bọn chúng tao. Mày cút đi với bọn Ơ-dê-kiên ngày đêm chỉ ngong ngóng dịp lấy cắp lẫn của nhau.

 

- Tôi thật chỉ muốn xem…

 

- Mày định xem cái gì bằng đôi tay của mà>

 

- Tôi thề rằng thật lòng chỉ có muốn xem cái huy hiệu anh ấy mới có.

 

- Nói hết câu chuyện của mày cho nghiêm chỉnh hoặc mày chịu một trận đòn.

 

Mạch-Nha can thiệp.

 

- Tha cho thằng bé, Pê-đrô. Rất có thể nó chỉ muốn được xem chiếc huy hiệu thôi. Đó là chic huy hiệu linh mục Giô-dê cho tớ.

 

- Đúng đấy, chính thế - thằng bé nói. Tôi chỉ muốn được nhìn thấy…

 

Nhưng nó run bần bật vì lo sợ. Nó hiểu rằng đời sống một đứa trẻ bị đuổi khỏi những “Hảo hán nơi Trảng cát” sẽ tở nên vô cùng cơ cực. Hoặc nó nhập vào bọn thằng Ơ-dê-kiên cả đời cứ sống trong nhà lao hoặc nó chấm dứt cuộc đời ở Nhà trừng giới.

 

Mạch-Nha lại lên tiếng xin cho thằng bé và Pê-đrô Ba-la quay trở lại bên cạnh Giáo-sư. Thế là thằng bé thú thật, tiếng còn run run:

 

- Tôi xin nói hết tất cả cho anh biết. Đó là con bé mà tôi gặp hôm nay. Nó ở trong khu thành phố Rơm Rạ. Tôi lẻn vào trong nhà nó định cuỗm một cái áo ngoài vừa lúc đó nó đi tới và hỏi tôi muốn gì. Thế là chúng tôi tán chuyện. Tôi nói với nó rằng ngày mai tôi sẽ đem đến cho nó một món quà. Bởi vì nó ngoan ngoãn, ngoan ngoãn như thế này đối vi tôi, anh hiểu chứ?

 

Và bây giờ thì nó lại gào toáng lên, tưởng như nó hóa rồ.

 

Mạch-Nha cầm chiếc huy hiệu ông linh mục đã cho nó, đứng lặng yên chiêm ngưỡng. Đột nhiên, nó đưa cái huy hiệu cho thằng bé:

 

- Cầm lấy. Đem mà cho nó. Nhưng mà đừng có hé răng với Pê-đrô Ba-la đấKhuỷu-Khô-Khẳng bước vào nhà kho thì trời bắt đầu rạng sáng. Tóc của thằng lai trong xéc-tao[1] này rối bù. Nó mang đôi giày vải như là ngày nó từ vùng Ca-a-tin-ga đến nhập bọn. Cái mặt lầm lũi của nó nổi rõ ở bên trong ngôi nhà. Nó bước qua người thằng đen Giô-ao Gộc, nhổ ra xa, dẫm chân lên bãi nước bọt. Nó mang đến một tờ báo, áp chặt vào ngực. Nó đảo mắt nhìn khắp gian nhà, như là muốn tìm một đứa nào đó. Khi đã nhắm được đúng cái xó của Giáo-sư, nó nắm chặt tờ báo trong hai bàn tay hộ pháp đã chai. Và chẳng để ý dành một chút quan tâm đối với cái giờ không thích hợp này, nó bước lại gần thằng bạn mà kêu toáng lên>

 

- Giáo-sư!... Giáo-sư!

 

- Cái gì thế?

 

Giáo-sư đương nửa ngủ nửa thức:

 

- Tớ cần một việc này.

 

Giáo-sư ngồi nhổm dậy. Vẻ mặt lầm lũi của Khuỷu-Khô-Khẳng bây giờ hầu nhờ hẳn đi trong bóng tối.

 

- Mày đấy à? Khuỷu-Khô-Khẳng? Mày muốn gì?

 

-Tớ muốn nhờ mày đọc hộ cho mấy cái tin này về Lam-pi-ão[10] đăng trên tờ “Hằng ngày”, có cả một tấm ảnh.

 

- Để đó rồi sáng mai tớ sẽ đọc cho mà nghe.

 

- Đọc ngay bây giờ đi, và tớ, sáng mai, tớ sẽ bày cho mày bắt chước tiếng chim kim tước, thật giống tiếng chim kim tước hót.

 

Giáo-sư tìm một mẩu nến, châm lên, bắt đầu đọc bản tin trên tờ báo. Lam-pi-ão đã đột nhập vào một làng trong Bang Ba-hi-a, giết tám người lính, hãm hiếp các cô gái trẻ, cướp phá những hòm tiền của huyện. Vẻ mặt lầm lũi của Khuỷu-Khô-Khẳng rạng rỡ lên. Cái miệng vẫn mím chặt mở ra trong một nụ cười mỉm. Và, sung sướng tột đỉnh, nó từ giã Giáo-sư vừa mới tắt ngọn nến mà đi về cái xó của nó. Nó cầm theo tờ báo để cắt tấm hình đám cướp của Lam-pi-ão ra. Ở nó, dấy lên niềm vui của một ngày mùa xuân.

ães da Areia (Captains of the Sand, 1937) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hà Nội 1986
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.