Chúng nó đợi người cảnh sát đi khỏi. Người này lại dềnh dàng quan sát bầu trời, đưa mắt lùng soát đường phố vắng tanh. Đoàn xe điện khuất đi sau chỗ đường quành. Đó là chuyến xe điện cuối cùng trên tuyến Brô-tát trong đêm này. Người cảnh sát châm một điếu thuốc. Dưới ngọn gió, anh ta gạch đến ba que diêm. Rồi anh ta kéo cao cổ áo choàng để che chống lại cái lạnh ẩm mà gió đưa tới từ những dinh cơ ở đó có những cây xoài và những cây hồng xiêm lắc lư. Ba thằng chờ cho người cảnh sát đi khỏi để băng qua đường sang bên kia và xộc vào ngõ hẻm không có gạch lát. Cục-cưng-của-Chúa không thể đến được. Anh ta đã chờ suốt cả buổi chiều ở quán “Cửa biển”, đợi con người mà cuối cùng lại không thấy đến. Nếu anh ta đến được, công việc hẳn sẽ trôi chảy hơn, bởi vì với Cục-cưng-của-Chúa, chúng đã được giúp đỡ nhiều mặt - không gì phải bàn cãi. Nhưng anh ấy lại không đến, tin báo rất có thể chỉ là hươu vượn và Cục-cưng-của-Chúa lại phải trở lên đường đi xa ngay đêm nay rồi. Anh đã đến I-ta-pa-ri-ca chiều ngày hôm nay, tại một mảnh đất nhỏ ở tận cùng phía sau quán “Cửa biển”. Anh và chúng nó luyện võ ca-pô-ây-ra. Gã Mèo quyết tâm trong một thời gian nữa sẽ trở thành một đấu thủ có thể đương đầu với chính Cục-cưng-của-Chúa thật sự.
Pê-đrô Ba-la, thằng này cũng vậy, tỏ ra có nhiều khả năng. Kém nhanh nhẹn nhất trong ba đứa là Giô-ao Gộc, nhưng nó vẫn là cao trong một cuộc đấu sức mà nó có thể sử dụng sức khỏe ghê gớm của nó, và dù rằng có kém như vậy đi nữa, từ nay nó cũng đã biết được ít nhiều để có thể hạ một đối thủ vạm vỡ hơn nó. Khi luyện tập đã mệt, họ kéo nhau vào trong phòng và gọi bốn cốc rượu mạnh. Gã Mèo rút từ trong túi ra một cỗ bài, một cỗ bài cũ nhờn, những quân bài thô kệch. Cục-cưng-của-Chúa nói chắc chắn rằng con người đó sẽ đến: người bạn đã chuyển cho anh ta cái mối ấy là một tay đáng tin. Đây là một vụ có thể kiếm được bộn tiền và Cục-cưng-của-Chúa ưa giao việc ch những Hảo hán nơi Trảng cát, các bạn chí cốt của anh, hơn là giao cho một tay ba bửa nào đó ở bến cảng. Anh hiểu rằng các Hảo hán nơi Trảng cát tài nghệ vững hơn khối người lớn và chúng nó thì miệng gắn sơn. Quán “Cửa Biển” vào giờ này hầu như vắng tanh. Có chăng còn lại chỉ có hai thủy thủ một chiếc tàu “Ba-ni-a-nơ” đương ngồi uống bia, ở tận phía trong, vừa nói chuyện. Gã Mèo đặt cỗ bài lên mặt bàn và nói:
- Ai bắt cái mở đầu một hội đây?
Cục-cưng-của-Chúa vớ lấy cỗ bài:
- Còn quá cả đánh dấu, lão Mèo của tôi ơi! Một thứ bài rẻ tiền đã cũ sờn cả.
- Nếu anh có một cỗ bài khác xin cứ bỏ ra, với tôi thì cũng thế thôi.
- Không. Cứ chơi cỗ bài này.
Họ bắt đầu sát phạt. Gã Mèo lật ngửa hai quân bài lên mặt bàn, những người kia đặt vào một quân, quân kia phần nhà cái. Trước tiên, Pê-đrô và Cục-cưng-của-Chúa được. Giô-ao Gộc không đánh (nó hiểu quá rõ cỗ bài của gã Mèo), nó chỉ đứng đó mà nhìn, và cười phô hết cả hai hàm răng trắng trởn khi nghe Cục-cưng-của-Chúa nói rằng hôm nay anh ta gặp số đỏ, bởi vì là ngày của Thánh Xăng-gô, thánh hộ mệnh của anh. Nó thì biết tỏng rằng vận đỏ chỉ hé nụ cười vào lúc đầu và khi gã Mèo đã bắt đầu ăn thì gã kéo luôn một mạch. Tới một thời điểm nào đó, Gã Mèo chuyển sang thắng ván ăn đầu tiên, nó nói giọng hơi buồn:
- Đúng là dịp may hiếm có! Tớ vừa mắc phải cái vận đen đủi của tất cả mọi giống ma quỷ!
Giô-ao Gộc lại càng hoác miệng ra mà cười. Gã Mèo lại thắng. Pê-đrô Ba-la đứng lên, vơ tất cả những đồng tiền đã ăn bỏ vào túi. Gã Mèo nhìn nó, lo lắng:
- Mày không đặt gì nữa ư? Từ ván này?
- Ván này à? Không! Tao đi đái…
Và nó tiến về phía cuối quán rượu. Cục-cưng-của-Chúa lại tiếp tục thua. Giô-ao Gộc cười to và võ sư Ca-pô-ây-ra mất bình tĩnh. Pê-rô Ba-la đã quay trở lại nhưng nó không chơi nữa. Nó cười với Giô-ao Gộc, Cục-cưng-của-Chúa phải tuôn ra tất cả số tiền đã ăn. Giô-ao Gộc nói qua khe răng:
- Anh ta sẽ thâm vào v
- Tớ vẫn đương còn thua - Gã Mèo lưu ý mọi người. Nó chú ý đến Pê-đrô Ba-la vừa trở lại:
- Mày không dám liều nữa à? Mày không đặt cho con “Đầm” ư?
- Tớ chán ngấy đánh bài rồi…
Và Pê-đrô Ba-la khẽ nháy mắt với Gã Mèo như thể bảo với nó rằng: thôi, hãy cứ bằng lòng với chỉ một mình Cục-cưng-của-Chúa!
Cục-cưng-của-Chúa ném ra năm ngàn rét lấy từ vốn. Anh ta chỉ thắng có hai lần trong những ván trước và anh ta đã bắt đầu nghi ngờ. Gã Mèo rải bài lên bàn, đẩy ra một quân “vua” và một quân “bảy”.
- Nào ai đặt đây? - Nó hỏi.
Chẳng ai trả lời. Ngay cả Cục-cưng-của-Chúa cũng đương ngắm nghía cỗ bài với con mắt ngờ vực. Gã Mèo hỏi:
- Anh tưởng có chuyện gian à? Anh cứ nhìn kỹ. Tôi chơi rất minh bạch.
Giô-ao Gộc bật cười, cái kiểu cười xỏ xiên của nó. Pê-đrô Ba-la và Cục-cưng-của-Chúa cùng cười với nó. Gã Mèo ném một cái nhìn sôi sục như điên về phía Giô-ao Gộc:
- Cái thằng đen này cũng mụ mẫm như một khúc gỗ. Vậy ra mày không thấy…
Nhưng nó không nói hết câu vì hai người thủy thủ chiếc tàu “Ba-hi-a-nơ” từ nãy đã theo dõi canh bạc một lúc lâu, bây giờ tiến lại gần. Một trong hai người đó, anh chàng nhỏ bé hơn, đương say mềm, nói với Cục-cưng-của-Chúa:
- Gia nhập cái trò chơi nhỏ này được chứ?
Cục-cưng-của-Chúa chỉ vào Gã Mèo:
- Chàng trai này cầm cái.
Hai người thủy thủ nhìn cậu thiếu niên vẻ ngờ vực. Nhưng người vóc dáng nhỏ bé đã thúc ngầm cùi tay vào người kia và thì thào điều gì đó vào tai anh này. Gã Mèo lòng bộn lên vì vui thích, nó biết rõ anh chàng kia đương nói nhỏ rằng thật là quá dễ dàng vét sạch túi thằng bé con. Cả hai đều ngồi vào bàn và Cục-cưng-của-Chúa ngạc nhiên thấy Pê-đrô Ba-la cũng ngồi vào. Giô-ao Gộc thì khác, chẳng những nó không ngạc nhiên mà lại cũng ngồi vào theo. Nó hiểu rằng phải bịp cho được hai người thủy thủ và muốn thế thì nhất thiết phải có đồng bọn cũng thua. Những người thủy thủ cũng như Cục-cưng-của-Chúa bắt đầu ăn. Nhưng chiều gió vận may xoay chuyển nhanh, chỉ còn có Gã Mèo là kẻ duy nhất thắng trong cả sòng bạc. Pê-đrô Ba-la buông một lời than:
- Cái Gã Mèo này, nó mà đã gặp vận may thì có trời giữ được…
- Và cũng thế khi nó bị rủi mà thua suốt đêm trắng… Giô-ao Gộc bẻ trở lại.
Và câu bẻ ngược ấy truyền cho hai tay thủy thủ lòng tin vững chắc vào sự trong sạch của cuộc chơi và vào nhiều khả năng khiến vận may đổi chiều. Và họ lại tiếp tục đánh và thua. Người bé nhỏ chỉ có một việc là nói:
- Vận may rồi phải chuyển.
Người kia, có một mẩu ria mép, yên lặng chơi, và mỗi ván lại đặt nhiều thêm. Pê-đrô Ba-la cũng vậy, nó tăng số tiền đặt của nó. Tới một lúc nào đó, người có chút ria mép quay sang hỏi Gã Mèo.
- Nhà cái có nhận cho đặt năm ngàn không?
Gã Mèo đưa tay lên gãi gãi mái tóc nhầy chất sáp rẻ tiền biểu lộ một sự đắn đo mà các bạn nó biết thừa đó chỉ là bề ngoài nó làm ra thế.
- Được. Tôi nhận đặt. Hoàn toàn chỉ là để tạo điều kiện cho anh thu trở lại tiền đã thua.
Người có mẩu ria mép đặt năm ngàn rét. Người nhỏ nhắn đặt thêm ba ngàn. Cả hai người đều đặt vào một con “Át” đối với một con “Bồi” của nhà cái. Pê-đrô Ba-la và Giô-ao Gộc cũng đặt dồn vào con “Át”. Gã Mèo bắt đầu lật bài. Đầu tiên là một con 9. Người nhỏ nhắn khẽ gõ mấy đầu ngón tay lên mặt bàn và người kia thì vuốt mẩu ria mép. Tiếp theo là một con 2, và người nhỏ nhắn xướng lên:
- Bây giờ thì là “Át”, hai, tới một…
Và anh ta lại gõ trống trên mặt bàn với mấy ngón tay.
Nhưng rồi lại là một con 7, rồi lại một con 10, và thế là đến một con “bồi”. Gã Mèo vơ gọn cả bàn trong khi Pê-đrô Ba-la làm ra dáng vô cùng buồn bã, và nói:
- Ngày mai, khi vận rủi đến với mày, mày sẽ biết tao quật lại mày ra sao!
Người nhỏ nhắn thú thật đã hết nh tiền. Người có mẩu ria mép sờ vào túi:
- Tôi chỉ còn mấy đồng để trả tiền bia. Thằng lỏi quả là một tay cừ..
Họ đứng lên, chào từ biệt cả bọn, trả tiền bia đã uống lúc nãy ở bàn kia. Gã Mèo mời họ một hôm khác trở lại. Người nhỏ nhắn trả lời rằng tàu của họ ngay đêm nay nhổ neo đi Ca-ra-vơ-lát. Chỉ có thể đến sau khi trở về. Và họ khoác tay nhau, bàn luận về vận rủi của họ.
Gã mèo ước tính số tiền được bạc. Không kể số tiền Pê-đrô Ba-la và Giô-ao Gộc thua, nó được lãi ba mươi tám ngàn rét. Gã Mèo trả lại Pê-đrô Ba-la tiền đã thua, rồi tiền của Giô-ao Gộc cho thằng này. Nó nghĩ ngợi một phút, thò tay vào túi lấy năm ngàn rét mà Cục-cưng-của-Chúa đã thua:
- Cầm lấy, anh ngốc. Có trò bịp đấy! Tôi không muốn rút tiền của anh.
Cục-cưng-của-Chúa nắm chặt tờ giấy bạc, rất hài lòng khẽ đập một cái lên lưng Gã Mèo:
- Mày sẽ đi xa đấy, anh bạn ạ! Mày có thể làm giàu với món cờ gian bạc bịp ấy đấy…
Thế nhưng mặt trời đã lặn mà con người ấy chưa thấy đến. Họ lại uống thêm một cốc rượu mạnh nữa. Hoàng hôn xuống, gió từ biển thổi vào mạnh hơn. Cục-cưng-của-Chúa bắt đầu nóng ruột. Anh ta hút thuốc hết điếu này đến điếu khác. Pê-đrô Ba-la ngóng ra cửa. Gã Mèo chia số ba mươi tám ngàn rét cho cả ba đứa.
Giô-ao Gộc hỏi:
- Không biết cậu Cẳng-Nhũn làm ăn ra sao về cái vụ càn quét mũ nhỉ!
Chẳng ai trả lời. Họ đợi con người đó và bây giờ thì họ cảm giác hắn ta không đến. Nhân mối chắc là chẳng được tích sự gì. Họ cũng chẳng nghe đến bài hát từ biển vọng vào. Quán “Cửa biển” đã vắng tanh và ông già Phi-lip-pơ ngủ gà bên quầy hàng. Gian phòng lại cũng sắp sửa đóng kín trở lại và đến lúc đó thì mọi sự thỏa thuận với con người đó sẽ khó mà tiến hành được nữa. Hắn ta sẽ không chịu nhận bất cứ một cuộc trao đổi nào ở đây, trong cái phòng đông như nêm cối này. Cũng có thể nhận ra được hắn ta đấy, nhưng hắn ta sẽ chẳng quan tâm đến điều đó - không hơn gì, những Hảo hán nơi Trảng cát cũng chẳng quan tâm đếnVề công việc, Gã Mèo không hề biết đó là công việc gì, và cả Pê-đrô Ba-la lẫn Giô-ao Gộc cũng chẳng biết được gì hơn. Chúng nó may lắm cũng chỉ biết ngang với Cục-cưng-của-Chúa, người đã được tìm đến để đặt công việc ấy và đã nhận cho Pê-đrô Ba-la cùng những Hảo hán nơi Tr Cát. Thế nhưng, ngay anh này cũng chỉ nắm được ít ỏi một vài điều mơ hồ, và họ sẽ được biết đầy đủ qua người đã hẹn với họ cuộc gặp mặt chiều hôm đó ở quán “Cửa Biển”. Nhưng cho tới sáu giờ tối, vẫn chưa thấy tăm hơi hắn ta đâu. Thay vào đó lại thấy con người đã nói chuyện với Cục-cưng-của-Chúa đến gặp. Người này đến vừa đúng lúc cả nhóm định bỏ đi. Y giải thích rằng người kia không thể đến được, nhưng ông ta đợi Cục-cưng-của-Chúa tối nay tại đường phố nhà ông ta. Ông ta sẽ đến đó vào khoảng trước sau một giờ sáng. Cục-cưng-của-Chúa bảo rằng anh không thể đến đó được nhưng anh giao việc này cho những Hảo hán nơi Trảng cát. Người mối lái công việc này quan sát bọn trẻ với vẻ nghi ngờ. Cục-cưng-của-Chúa hỏi:
- Anh đã bao giờ nghe đến những Hảo hán nơi Trảng Cát chưa?
- Đã, có. Nhưng…
- Dù sao đi nữa thì cũng chính là chúng nó sẽ đảm nhận công việc. Vậy thì… - Người trung gian có vẻ chịu nhận. Họ nhất trí là một giờ sáng và chia tay nhau. Cục-cưng-của-Chúa trở về tàu, các Hảo hán nơi Trảng cát về nhà kho, và người trung gian khuất đi trên bến cảng. Cẳng-Nhũn chưa về. Chẳng một đứa nào trong nhà kho. Chắc là chúng nó đã tản ra khắp các đường phố trong thành phố, đi kiếm bữa tối. thế là ba đứa lại quay ra và đi ăn ở một quán ở khu chợ. Vừa ra khỏi nhà kho, Gã Mèo, quá phấn khởi với thành quả của canh bạc, định tặng Pê-đrô Ba-la một cái móc hậu, nhưng thằng này tránh được và quật ngã Gã Mèo.
- Tao đã dày công luyện rồi, đồ con bò.
Chúng kéo nhau vào một quán ăn và làm ồn lên. Một lão già làm nhiệm vụ hầu bàn tiến lại có vẻ nghi ngại. Lão ta biết rõ là những Hảo hán nơi Trảng cát không thích trả tiền và cái thằng kia, với cái mặt sẹo, là đứa đáng gờm hơn cả. Mặc dầu trong quán vẫn có không ít người, lão già bảo chúng:
- Hết cả rồi, chẳng còn gì ăn được cả!
Pê- đrô Ba-la cãi:
- Bố già ơi, đổi giọng đi: Bọn này muốn đả một bữa.
Giô-ao Gộc đấm mạnh xuống bàn:
- Không có thì quật cho cái quạt đuổi ruồi này lộn đầu xuống đất.
Lão già ngắm nhìn chúng nó, lưỡng lự. Thế gã Mèo gõ đồng bạc lên mặt bàn:
- Hôm n bọn này mở túi….
Đó là một lý lẽ có sức nặng quyết định. Lão hầu bàn tức thì đem ra các món ăn, một đĩa lớn lòng nấu ra-gu, rồi một đĩa thịt nấu đậu đen. Gã Mèo bao cả bọn. Sau đó, Pê- đrô Ba-la nêu ý kiến nên lên đường đi Brô-tát, từ đây đến đó khá xa mà chúng nó lại đi bộ.
- Chả cần phải đi xe điện - Pê-đrô Ba-la nói - Tốt hơn hết là chẳng ai biết chúng ta đã có mặt ở đó.
Gã Mèo bèn bảo rằng nó sẽ đến chỗ hẹn chậm một chút và sẽ tìm hai đứa kia ngay tại đó. Nó có một việc gì đó phải làm trước: Nó đến báo cho Đan-va tối nay đừng đợi nó.
Và bây giờ thì chúng nó đã đến đó, chỗ ga xe điện Pi-tăng-ghi-ê, chờ cho người cảnh sát bỏ đi. Ẩn trong bóng tối một vòm cửa lớn, chúng nó ngậm tăm. Chúng nghe tiếng bay của bầy dơi đương xông vào những cây hồng xiêm chín. Cuối cùng, người cảnh sát đi khuất. Chúng đứng yên theo dõi cho tới lúc bóng người ấy mất dạng ở góc phố. Bấy giờ chúng băng qua đường phố mà vào trong dãy những dinh thự và ngay lập tức chúng ẩn vào dưới một vòm cửa lớn.
Người ấy không đến chậm phút nào. Ông ta nhảy từ một chiếc ta-xi xuống ở góc phố, trả tiền thuê xe rồi đi luôn, ngược dần lên đường phố. Chỉ khẽ nghe tiếng chân ông ta bước, tiếng lá xào xạc đung đưa trong cây. Khi ông ta tới khá gần, Pê- đrô Ba-la nhô ra từ dưới vòm cửa. Hai đứa kia cũng ra theo ngay và đứng cặp kè như hai tay hộ vệ. Người kia tiến sát tới bức tường và men theo. Pê- đrô bước lại phía ông ta. Tới ngang ông ta nó dừng lại:
- Ông có thể cho tôi xin chút lửa, thưa ông?
Tay nó cầm một điếu thuốc đã tắt. Người kia không trả lời gì. Ông ta lấy bao diêm ra đưa cho thằng bé, Pê- đrô Ba-la gạch một que diêm, và trong khi châm điếu thuốc, nó nhận mặt người kia. Sau đó, trả lại ông ta bao diêm, nó hỏi:
- Có phải ông là người có tên là Giô-en?
- Có chuyện gì? - Người ấy hỏi.
- Chính là Cục-cưng-của-Chúa bảo chúng tôi đến đây.
Giô-ao Gộc và Gã Mèo cũng tiến lại gần. Người ấy ngắm nhìn ba đứa với vẻ sửng sốt:
- Nhưng mà đây chỉ là những đứa trẻ con. Việc này không phải là một công việc cho trẻ con là
- Ông cứ nói rõ việc gì: bọn này biết làm ăn nghiêm chỉnh, Pê-đrô Ba-la trả lời, trong khi hai đứa kia tiến lại gần hơn.
- Nhưng nếu lại là một công việc mà, chắc chắn là thế, ngay người lớn cũng…
Và ông ta đặt bàn tay lên miệng như là một kẻ đã lỡ nói quá lời.
- Bọn này biết giữ kín điều bí mật cũng chắc chắn như chiếc két sắt. Và những Hảo hán nơi Trảng cát xưa nay đều làm được việc hoàn hảo…
- Những Hảo hán nơi Trảng cát? Cái bọn mà báo chí đã nói ầm lên. Những đứa trẻ vô thừa nhận? Là các chú à?
- Đúng, chúng tôi là bọn đó. Và là trong số những thủ lĩnh.
Người kia có vẻ suy nghĩ. Cuối cùng ông ta quyết định:
- Ta, thì ta vẫn muốn giao cho người lớn thu xếp công việc này hơn. Nhưng bởi vì phải thu xếp cho xong ngay đêm nay. Cái cách…
- Ông sẽ thấy bọn này biết cách làm việc như thế nào. Ông không phải nghi ngại.
- Đi với tôi. Nhưng để tôi đi trước. Các chú theo sau vài bước.
Bọn trẻ nghe theo. Đến trước một bức rào, ông ta dừng lại, mở cửa, đứng nghỉ một tí. Từ bên trong một con chó lớn xồ ra và liếm tay chủ. Ông ta dẫn cả ba đứa vào, chúng nó cùng ông ta đi suốt dọc một rặng cây to, rồi ông ta mở cửa lớn để vào nhà. Họ và trong một gian phòng nhỏ, người kia đặt áo khoác và mũ lên một chiếc ghế dựa rồi ngồi xuống. Ba chú thiếu niên vẫn đứng yên. Ông ta ra hiệu bảo chúng nó ngồi xuống và thoạt đầu thì chúng nó nhìn ngó một cách nghi ngại những chiếc ghế bành lớn và sang trọng. Tâm trạng đó ít ra cũng là ở Pê-đrô và Giô-ao Gộc, bởi vì Gã Mèo thì từ đầu đã ngồi xuống ghế một cách tự nhiên, vẻ mặt quàu quạu. Người kia lại ra hiệu một lần nữa Pê-đrô và Giô-ao Gộc mới ngồi xuống, tuy rằng Giô-ao Gộc chỉ ghé ngồi bám bên rìa, dường như nó sợ làm bẩn chiếc ghế. Người kia có vẻ vui vui. Đột nhiên, ông ta đứng dậy và nói, vừa nhìn vào Pê-đrô mà ông ta đã nhận ra là chỉ huy:
- Cái việc mà các chú sắp làm thì vừa khó, vừa dễ. Bây giờ, chỉ còn một điều: đây là chuyện không thể để cho bất cứ một ai có thể ngờ đến.
- Cái đó không thể ra ngoàim vi - Pê-đrô Ba-la nói.
Người kia rút đồng hồ trong túi ra:
- Bây giờ là một giờ một khắc. Hắn ta chỉ trở về nhà vào lúc hai giờ rưỡi…
Ông ta lại nhìn thẳng vào những Hảo hán nơi Trảng cát, còn chút phân vân.
- Vậy thì chẳng còn bao nhiêu thì giờ nữa - Pê-đrô Ba-la cắt ngang - nếu ông muốn bọn này xông vào việc, tốt hơn hết là thỏa thuận với nhau ngay…
Người kia quyết định:
- Hai đường phố sau đường phố này. Ngôi nhà sắt cuối cùng về bên phải. Cần phải dè chừng con chó, lúc này nhất định đã thả ra rồi. Nó dữ lắm đấy.
- Ông có miếng thịt nào không? - Giô-ao Gộc cắt ngang.
- Để làm gì?
- Để cho chú cẩu! Một miếng thôi!
- Để tôi xem.
Ông ta lại nhìn mấy đứa trẻ. Hình như ông ta đương tự hỏi xem có tin cậy được vào chúng hay không.
- Các chú đi sâu vào phía sau. Cạnh nhà bếp, về phía nhô ra bên ngoài ngôi nhà, có một gian buồng bên trên nhà chứa xe. Đó là buồng của tên đầy tớ, hắn lúc này hẳn phải có mặt ở trong nhà, đợi đón ông chủ trở về. Chính là trong cái buồng ấy các chú phải lọt vào. Các chú hãy tìm cho được trong đó một cái gói giống cái gói này, giống in…
Ông ta bước lại túi áo choàng, rút ra một cái gói nhỏ buộc dải lụa hồng.
- Giống cái gói này như đúc. Tôi cũng không biết lúc này cái gói đó có còn trong buồng ấy nữa không. Cũng rất có thể tên đầy tớ đã cất vào trong túi hắn. Nếu mà cơ sự đến như vậy thì chẳng còn cách nào nữa.
Và một nỗi thất vọng đột ngột dường như xâm chiếm lấy ông ta:
- Nếu tôi đã có thể đến được từ lúc chiều… lúc đó thì chắc chắn cái gói vẫn còn để trong buồng. Nhưng bây giờ, ai biết nó ở đâu…
Và ông ta lại đưa bàn tay lên ôm
- Dù cho cái gói đã ở trong người hắn ta, bọn này cũng vẫn có thể đưa về, Pê-đrô Ba-la quả quyết.
- Không! Điều cần thiết nhất là không để cho một ai có thể ngờ cái gói đã bị lấy trộm. Cái việc mà các chú phải làm, đó là đem đổi hai cái gói với nhau, nếu cái gói kia vẫn ở trong buồng.
- Và nếu nó lại ở trong tay người đầy tớ?
- Thế thì…
Và nét mặt người ấy, một lần nữa, lại xám ngắt. Giô-ao Gộc ngỡ rằng mình nghe thấy gọi lên nho nhỏ một cái tên nào như “Ê-li-da”. Nhưng cũng có thể là một ảo giác ở Giô-ao Gộc, thằng này vốn thỉnh thoảng vẫn nghe và trông thấy những sự vật mà chẳng một ai cảm giác được. Thằng bé đen này vốn chuyên nói hão.
- Thế thì, bọn này vẫn sẽ đổi cái gói theo cách đó. Ông có thể yên tâm. Ông chưa biết những Hảo hán nơi Trảng cát.
Mặc dầu thất vọng, người ấy cũng mỉm cười với cái khí thế “yêng hùng” của Pê-đrô Ba-la.
- Vậy thì được, các chú cứ đi. Sau đó, nhưng phải gọn trước hai giờ sáng, các chú trở về đây và phải nhằm vào lúc đường phố hoàn toàn vắng vẻ. Tôi sẽ chờ các chú. Chúng ta sẽ thanh toán tiền công. Nhưng lại cũng có điều này mà tôi thấy phải sòng phẳng nói trước với các chú. Nếu các chú bị theo dõi và bị tóm, không được đem tôi ra mà đối chứng. Tôi sẽ chẳng làm gì hết cho các chú đâu, bởi vì tên tuổi của tôi không thể nào xuất hiện trong những việc đó. Chỉ cố gắng mà hủy biến cái gói đi và đừng có đưa tôi ra bất cứ với lý do nào. Được, ăn cả, ngã, về không…
- Đã như thế - Pê-đrô Ba-la đáp lại - cần phải nói rõ trước số tiền ông sẽ trả cho chúng tôi bao nhiêu?
- Tôi sẽ đưa một trăm ngàn rét. Ba chục mỗi chú và thêm một chục cho chú này - Ông ta chỉ vào Pê-đrô.
Gã Mèo cựa quậy trên ghế. Pê-đrô ra hiệu cho nó hãy im lặng.
- Ông sẽ cứ trả cho chúng tôi mỗi đứa năm chục và theo tôi nghĩ, ông vẫn có lợi trong việc này. Như vậy mà một trăm rưỡi đồng bal[1] cho cả ba. Nếu kém, không có cái gói.
Người kia không hề chần chừ. Ông ta nhìn đồng hồ trên đó mấy chiếc kim đang chạy.
- Đồng ý.
Bây giờ mới Gã Mèo mới lên tiếng:
- Không phải là bọn này chắc lép với ông. Nhưng công việc cũng có thể gặp rủi ro và chính ông cũng đã nói là ông sẽ không thể quan tâm đến những gì xảy ra cho chúng tôi.
- Vậy thì sao?
- Vậy thì đúng nhất ông hãy ứng trước cho một phần.
Giô-ao Gộc gật đầu tán thành Gã Mèo. Pê-đrô Ba- la nhắc lại những tiếng cuối cùng của thằng bạn.
- Thế là đúng nhất, phải rồi, lỡ ra sau đó bọn này không thể tìm đến ông được.
- Vậy là đúng! - Đến lượt người kia thừa nhận.
Ông ta rút trong túi ra một cái ví, lấy một tờ một trăm ngàn rét. Ông ta đưa cho Pê-đrô.
- Bây giờ các chú đi nhanh lên cho. Muộn rồi đấy!
Họ đi ra. Pê-đrô Ba-la nói:
- Ông đừng lo ngại, một giờ nữa, bọn này quay trở lại với cái gói.
Đến phía trước ngôi nhà đường phố hoàn toàn vắng tanh, ở một khung cửa sổ có ánh sáng chiếu ra, chúng nhìn thấy bóng một người đàn bà hết đi ngang lại đi dọc, thằng Gộc gõ gõ vào trán:
- Mình quên mất miếng mồi dành cho con chó rồi!
Pê-đrô Ba-la nhìn khuôn cửa sổ sáng đèn, nó quay lại:
- Chẳng sao! Tất cả những cái này nặc mùi ngủ lang, thằng cha ở đằng kia tòng teng bậy bạ với cô ả ở đây và bây giờ thì lão đầy tớ tóm được những thư từ hai bên viết cho nhau và lão ta muốn đem giao những thứ ấy. Cái gói này ngửi có mùi thơm. Như vậy tức là gói kia cũng phải ngửi có mùi thơm như vậy.
Nó ra hiệu cho hai đứa kia hãy chờ nó ở bên kia đường rồi nó tiến lại sát cổng lớn ngôi nhà. Nó vừa vịn vào cửa, một con chó to đã sồ r sủa. Trong khi con chó đi ngang đi dọc, gầm gừ, Pê-đrô Ba-la buộc một sợi dây gai nhỏ vào chốt cổng. Sau đó, nó gọi hai đứa bạn:
- Mày (và nó chỉ vào Gã Mèo) thì đứng ngoài này, trong phố, để báo động nếu có kẻ nào chợt đến. Còn mày, Gộc, vào với tớ.
Chúng trèo lên ngang tầm dãy chấn song nhỏ bên trên tường. Pê-đrô Ba-la nắm dây gai kéo chốt cửa và cổng mở ra. Gã Mèo đã tới chỗ góc phố. Thấy cổng mở, con chó chạy ào ra đường, xoay vào sục một cái thùng rác, chưa chịu trở về ngay. Pê-đrô Ba-la và Giô-ao Gộc nhảy xuống chân tường phía trong, rồi đóng cổng lại để con chó không thể trở vào được, rồi bước theo dãy cây to. Trong cái khuôn cửa sáng trên kia, bóng người đàn bà vẫn tiếp tục đi đi lại lại. Giô-ao Gộc khe khẽ nói:
- Tớ cứ thấy thương thương cô ta.
- Ai bắt ả phải đi ngủ lang với những người khác?
Thằng đen dừng lại bên ngôi nhà để truyền hiệu báo động cho Gã Mèo nếu có ai đó đột ngột xuất hiện. Pê-đrô Ba-la đi vòng quanh ngôi nhà, đến nhà bếp. Cửa bếp vẫn mở, và cửa gian buồng bên trên nhà chứa xe cũng mở. Tuy vậy, trước khi trèo lên cầu thang dẫn tới gian buồng, Pê-đrô đưa mắt nhìn qua cửa bếp. Phía trong chỗ nấu ăn, nơi đó có ánh sáng, một người đương ngồi vặn một túm dây thừng. “Đây hẳn là gã đầy tớ trong vụ này” Pê-đrô ngĩ vậy, và rất nhanh, nó đi ra xa về phía cầu thang nhà chứa xe. Nó trèo bốn bc một, vào trong gian buồng của người đầy tớ. Trong phòng tối đen, Pê-đrô đóng cửa, đánh một que diêm. Ở đó chỉ có một cái giường, một cái hòm và một chiếc mắc áo trên tường. Que diêm tắt nhưng Pê-đrô đã trèo lên giường mà lục soát toàn bộ. Sau đó, nó thăm dò dưới nệm trải giường. Ở đó cũng thế, chẳng có gì. Nó nhảy ra khỏi giường, lại gần cái hòm không một tiếng động, mở nắp hòm, gạch một que diêm và cắn vào răng. Nó lục soát những quần áo cũ, rách rất thận trọng, cũng chẳng có gì ở đó. Nó nhả que diêm, rồi chợt nhớ ngay rằng người kia có thể không hút thuốc, nó nhặt que diêm bỏ vào túi và bước lại chỗ mắc áo, chẳng có gì trong túi những quần áo treo ở đó. Pê-đrô Ba-la gạch một que diêm chót, kiểm tra toàn bộ gian buồng.
- Nhất định anh ta giữ trong người. Bây giờ cứ là đùa bằng thích…
Nó mở cửa buồng, xuống cầu thang. Nó tiến lại cửa bếp, người kia vẫn ngồi yên đó. Thế rồi, Pê-đrô Ba-la nhận thấy anh ta đương ngồi ngay lên cái gói đó. Một đầu gói thò ra bên dưới đùi. Pê-đrô Ba-la nghĩ rằng thôi thế là hỏng hết. Làm thế nào để có thể lấy được cái gói bên dưới cái đùi ấy! Nó đi ra xa cửa bếp và tiến lại chỗ Giô-ao Gộc đứng canh chừng. Trừ phi nó cùng Giô-ao Gộc tấn công người ấy… nhưng như thế thì nhất định có tiếng kêu, thiên hạ đều sẽ biết rõ có xảy ra vụ trộm. Và con người đã thuê chúng nó thì lại không chấp nhận mảy may cái điều đó. Đột nhiên Pê-đrô Ba-la nảy ra một ý. Nó bước lại chỗ đã đặt Giô-ao đứng gác, khẽ huýt sáo. Giô-ao Gộc xuất hiện ngay lập tức. Pê-đrô nói hết sức khẽ:
- Nghe này Gộc, tay đầy tớ ấy hắn ta ngồi ngay lên gờ cái gói. Bây giờ cậu hãy ra ngoài cổng bấm chuông và biến thật nhẹm. Như vậy cốt để cho thằng cha ấy nó đứng lên và tớ tráo luôn cái gói. Nhưng nhớ là phải lẩn ngay thật nhanh để hắn ta không thể trông thấy mày và nghĩ là mình mơ ngủ. Chờ cho tớ kịp trở lại nhà bếp đã…
Nó quay trở vào đi nhanh tới cửa nhà bếp. Một phút sau, chuông kêu. Anh đầy tớ vội vàng đứng dậy, cài áo ngoài và đi ra phía lối vào trong nhà, theo đường hành lang để bật đèn lên. Pê-đrô Ba-la lẻn ngay vào chỗ nấu ăn, đánh tráo ngay cái gói và chuồn luôn, men theo cạnh khu nhà. Nó nhảy từ trên tường xuống, huýt sáo gọi Gã Mèo và Giô-ao Gộc. Gã Mèo chạy đến ngay tức khắc, nhưng Giô-ao Gộc thì không thấy tăm hơi. Hai đứa băng qua đường, nhưng chú đen vẫn chưa thấy. Pê-đrô bắt đầu nóng ruột, e rằng tên đầy tớ đã bất thình lình chộp được Giô-ao Gộc và lúc này thì thằng đen hẳn đương quần nhau với gã. Nhưng khi nó chạy qua phía đó, rõ ràng là nó chẳng nghe thấy một tiếng động nào.
- Nếu hắn chưa ra, ta quay vào - Nó nói.
Hai đứa lại huýt sáo, không một tín hiệu đáp lại. Pê-đrô Ba-la quyết định.
- Quay trở vào.
Nhưng ngay lúc ấy vẳng tới tiếng huýt sáo của Giô-ao Gộc và tức thì chú ta theo kịp hai bạn, Pê-đrô hỏi nó:
- Mày chui vào cái xó nào?
Gã Mèo đã túm lấy vòng cổ con chó và đẩy cho nó vào phía bên trong cổng. Chúng cởi sợi dây gai buộc ở chốt cổng và biến mất sang phía bên kia đường. Tới đó Gộc ta mới thanh minh:
- Khi tới đặt ngón tay lên cái nút ấn chuông, thấy cái bà ở trên kia hết sức hốt hoảng. Bà ta nắm chặt cánh cửa sổ rồi mở hẳn cửa sổ, rõ ràng là bà ta định lao đầu xuống. Bà ta sợ nhìn và thấy việc đó. Bà ta khóc nữa chứ! Thấy thế, tớ nghĩ thương hại và tớ đã bám vào ống nước leo lên để nói với bà ta rằng đừng có khóc nữa, sẽ chẳng có tai họa gì đâu, bởi vì bọn chúng tôi đã nẫng được những lá thư rồi. Và bởi vì phải nói cho đầy đủ rõ ràng, cho nên tớ đã mất thì giờ
Gã Mèo hỏi đầy vẻ tò mò:
- Ả ta trông có “khá” không, hở?
- Đúng, bà ta đẹp thật. Bà ta đưa tay xoa đầu tớ, sau đó bà ta cảm ơn tớ và cầu Chúa phù hộ cho tớ.
- Thôi đi, đừng làm cái bộ ngớ ngẩn nữa, thằng đen! Tớ mà hỏi ả ta có khá không là cốt để lên giường… Thế mày có nhìn thấy cái giường…
Thằng bé đen không trả lời. Một chiếc xe hơi chạy vào đường phố. Pê-đrô Ba-la khẽ đập một cái lên vai thằng bé đen và Giô-ao Gộc hiểu rằng thủ lĩnh tán thành việc nó vừa mới làm. Thế là vẻ mặt nó rạng rỡ lên hẳn lên vì phấn khởi, nó thì thào:
- Tớ chỉ muốn nhìn vẻ mặt gã đầy tớ khi ông chủ mở cái gói ra và không vớ được cái thứ mà ông ta chờ.
Và thế là chúng nó đã sang một đường phố khác, chúng rảo bước, cả ba đứa, trong tiếng cười cởi mở, thoải mái và ồn ào của những Hảo hán nơi Trảng cát, như khúc thánh ca của nhân dân Ba-hi-a.
❀ ❀ ❀
[1] Lam-pi-ão, tướng cướp nổi tiếng người Bra-xin